Mộ Sắc Tịch Hoa

Quyển 2 - Chương 41: Mặc chi tâm

"Thủ lĩnh, người đã mang về, bất quá lần này có hai người!"

"Hai người? Thế nào lại như vậy? Đem người đến cho ta xem!"

"Vâng, thủ lĩnh, mời đi bên này!"Vương Thiên Mạch tất cung tất kính đi phía trước, phía sau hắn làm một nam tử mặc đồ đen, thanh âm nam tử tựa hồ đã bị tận lực che giấu, nghe rất quái dị. Trên mặt hắn mang theo một cái mặt nạ đen, chỉ lộ ra miệng cùng đôi mắt, có vẻ vừa âm trầm lại quỷ dị.

"Thủ lĩnh, người xem!"

"Quả nhiên là có hai người!"

Hắc y nhân nhìn hai người giống nhau như đúc trên giường, gật đầu, tùy ý phất phất tay để vương thiên mạch lui xuống.

"Ngươi đi ra ngoài trước, có việc ta sẽ gọi ngươi!"

"Vâng, thuộc hạ cáo từ!"

Nói xong, Vương Thiên Mạch ôm quyền hành lễ, chậm rãi thối lui đến cạnh cửa. Vừa đi ra, biểu tình kính nể trên mặt hắn liền biến thành xem thường, trên người cũng phóng xuất hơi thở âm lãnh.

"Tên đáng chết, ngươi là cái quái gì! Dám sai khiến ta! Nếu không phải kiêng kỵ thứ đồ vật kia trên người ngươi, ta sớm đã đem ngươi chặt thành trăm mảnh! Hừ, bất quá ngươi cũng kiêu ngạo không được bao lâu, không tới mấy ngày nữa ma công của ta sẽ luyện thành, đến lúc đó trên trời dưới đất còn không mặc ta hành tẩu, ngày tốt của ngươi cũng chấm dứt! Ha ha ha ——"

Kiêu ngạo cười một hồi, hắn lập tức ý thức được bản thân thất thố, lập tức thu lại tâm tình, cẩn thận kiểm tra bốn phía, xác định lẩm bẩm kia không ai nghe được mới yên tâm biến mất thân hình. Việc cấp bách bây giờ là phải nắm chặt thời gian tu luyện thật tốt, giờ chưa phải lúc trở mặt.

Chính là hắn không biết, lời nói của hắn đã bị hắc y nam tử trong phòng nghe hết vào tai.

"Ma vật ngu xuẩn, cho dù có trí tuệ cũng khó thành châu báu." Đối lời nói của Vương Thiên Mạch, nam tử đều bất vi sở động, xem thường hừ lạnh một tiếng, căn bản là cười nhạt, "Bất quá, thực là kì quái, Linh lạc không phải chỉ có một thôi sao? Lẽ nào bọn tộc nhân kia lừa ta?" Suy nghĩ cũng hiểu được là không có khả năng, tinh tế nhìn hai người giống hệt nhau song song nằm trên giường, muốn nhìn ra chút manh mối.

Quả nhiên vừa nhìn, thật đúng là làm hắn nhìn thấu sự bất đồng, "Ở đây ——" Nam tử kinh ngạc tự nói, lập tức vươn hai tay, ngón tay nhẹ nhàng chà xát, làm ra một động tác kì quái, chỉ một chút sau, không khí chấn động.

Một chùm tia sáng xanh lục cắt ngang không gian, xông ra, là một vật trang sức hình cầu, mặt trên có rất nhiều hoa văn, lúc này đang kịch liệt nhảy lên.

Giống như có lực lượng hô ứng, ấn kí trên trán Mộ Ti Vũ cũng bắt đầu phát ra lục quang, đạo ánh sáng kia chiếu xạ lên hình cầu, theo lục quang dẫn dắt, hình cầu chậm rãi hướng mi tâm y bay đi, ánh sáng cũng ngày càng sáng hơn.

"Tại sao có thể như vậy?"

Hắc y nam tử hiển nhiên không có dự liệu được kết quả như thế, hình cầu nguyên bản có thể khống chế lại đột nhiên không thể khống chế, mặc cho hắn làm gì cũng không thể thu trở lại.

"Thu ——"

Mắt thấy hình cầu chậm rãi ẩn vào mi tâm Mộ Ti Vũ, thanh âm nam tử đều có chút rung động. Vốn hắn luôn nhờ cậy vào bảo vật cũng chính là thứ hình cầu kia, nếu như không có nó, bản thân cũng không cách nào khống chế được ma vật Vương Thiên Mạch.


Chính là sự thật cũng không như hắn mong muốn, hình cầu cuối cùng biến mất trên trán Mộ Ti Vũ, ấn kí trên trán y cũng dần dần biến mất, giống như chưa từng xuất hiện.

...

"Về nhà — cảm giác thật tốt!"

Một nữ âm khả ái đột ngột vang lên trong đầu Mộ Ti Vũ. Một dòng chảy màu lục sắc tinh khiết theo kì kinh bát mạch chảy khắp toàn thân nàng, đem thân thể Mộ Ti Vũ trong ngoài cải tạo lại một lần.

"Ngươi là ai?"

"Ta là Mặc chi tâm a, chủ nhân!"

Tựa hồ cảm giác được có một nữ hài xinh đẹp đang bĩu môi làm nũng.

"Mặc chi tâm? Ngươi là tâm của Mặc Châu?"

"Oa, không hổ là chủ nhân nha, rất thông minh!"

Theo lời nói, hình dạng một tiểu cô nương chậm rãi hiện ra, chính là phiên bản thu nhỏ của Mặc Châu. Đã không còn kinh diễm mĩ lệ, trái lại càng thêm khả ái. Tiểu cô nương quần áo màu xanh lục tinh xảo, trên cổ đeo một mặt trang sức hình trái tim bằng thủy tinh, lúc này nàng ngồi trên một đám mây, khả ái đung đưa đôi chân, vẻ mặt hưng phấn sung sướng, còn kích động vỗ đôi tay nhỏ bé.

"Ngươi có tác dụng gì?"

"Ta sao?" Nghe được câu hỏi của Mộ Ti Vũ, tiểu cô nương nghi hoặc nghiêng cái đầu nhỏ, bộ dạng suy nghĩ sâu xa, "Tác dụng của ta rất lớn, lớn như vậy này!" Cánh tay nhỏ bé cố sức khua thành một cự ly, bất quá tại Mộ Ti Vũ xem ra, cự ly kia lại nhỏ đến đáng thương.

"Có ta, chủ nhân có thể tùy tâm sở dục vận dụng lực lượng của Mặc Châu! Hơn nữa —— " Tiểu cô nương đột nhiên một bộ thần bí bay đến bên Mộ Ti Vũ, lặng lẽ nói bên tai y, "Ta còn có thể để tiểu động vật đang ngủ say trong thân thể chủ nhân tỉnh lại!"

"Ngươi thật có thể làm được? Đừng có gạt ta!"

Mộ Ti Vũ có chút không tin. Lâu như vậy, y chưa từng nhắc tới Viễn Viễn, kia giống như là một vết sẹo trong đáy lòng y, cho dù miệng vết thương đã khép lại, nhưng thịt bên trong đã thối rữa.

Ngày đó, Vương Thiên Mạch đem y cùng Viễn Viễn cướp đi, bởi vì trên người hắn có hơi thở làm Viễn Viễn sợ hãi, cho nên Viễn Viễn không dám có chút phản kháng, nhưng vì y, nó lại gắng gượng thân thể suy nhược xông vào. Chỉ một chưởng kia, bí mật mang theo năng lượng hủy thiên diệt địa, Viễn Viễn ở ngay trước mắt y tiêu thất, Mộ Ti Vũ trong tiềm thức điên cuồng kêu gào nhưng lại bất lực không thể ngăn cản, cuối cùng y liều mạng, nguy hiểm hao hết lực lượng, vận dụng lực lượng của Mặc Châu đem hồn phách gần như tán loạn của Viễn Viễn thu vào trong cơ thể.

"Thế nào, chủ nhân không tin Tiểu Tâm?" Tiểu cô nương mất hứng bĩu môi, "Không được? Ta làm cho ngươi xem! Cơ mà Tiểu Tâm trước hết phải đem nguyền rủa trên người chủ nhân hóa giải đã, để chủ nhân nhìn năng lực của ta!"

Nói xong, tiểu cô nương tiêu thất, đợi cho Mộ Ti Vũ dụng tâm đi cảm ứng, kinh ngạc phát hiện y có thể cảm nhận được lực lượng của Mặc Châu. Lực lượng bàng bạc tất cả đều cuồn cuộn phóng vào chỗ sâu trong óc, một cỗ tiếp một cỗ, không hề gián đoạn.

"A, đầu đau quá!"

Hắc y nam tử ngơ ngác nhìn một màn trước mắt, hai nam tử nguyên bản an tĩnh nằm trên giường đột nhiên đều bưng đầu, ở trên giường điên cuồng giãy dụa, nhất là hồng y nam tử cơ hồ còn đau lợi hại hơn.


Chỉ một lát sau, giữa trán Mộ Ti Vũ bắn ra một đạo lục quang. Lục quang ở trong không trung xẹt qua một độ cong quỷ dị, thẳng tắp rơi xuống mi tâm Tịch Viễn. Dần dần, tia sáng kia càng lúc càng lớn, bao phủ toàn bộ đầu y, sau đó là toàn thân, ba quang long lánh ở trên người y nhộn nhạo, tất cả đều ẩn vào trong thân thể y.

Kinh ngạc mở to hai mắt, nam tử thấy thân thể hồng y nam nhân bắt đầu trong suốt, sau đó quỷ dị biến mất trong không khí, mà Mộ Ti Vũ nằm bên cạnh, khí thế bỗng nhiên cải biến.

"Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Thật thần kì! Nếu như ta có thể nắm giữ phép thuật thần kì này, vậy còn phải sợ ai?"

"Thế nào, chủ nhân, Tiểu Tâm rất hữu dụng đi!"

Tiểu cô nương lại hiện ra, tự hào hai tay chống nạnh, vẻ mặt kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

"Đúng vậy, là ngươi lợi hại!"

Lần này Mộ Ti Vũ là thật tâm khen, y phần lớn còn đang chìm trong quá trình dung hợp. Hóa ra chuyện đã xảy ra từ 1000 năm trước, bây giờ thân thể hai người dung hợp, y phát hiện toàn bộ những lỗ hổng kí ức của mình đều được bổ khuyết.

"Chủ nhân, Tiểu Tâm lập tức để tiểu động vật kia sống lại!"

"Được rồi, Tiểu Tâm, tạm thời chưa cần làm Viễn Viễn sống lại, ngươi trước quay về đi!"

Mộ Ti Vũ vừa định nói cái gì đó, thanh âm Mặc Châu lại vang lên.

"Mặc Châu, ngươi có thể đi ra không?"

"Vâng, chủ nhân, ta đã thực sự hoàn chỉnh, lực lượng tất cả đều đã khôi phục! Cả cấm thuật trong thân thể chủ nhân cũng đã được tiểu nha đầu Tiểu Tâm kia phá giải."

"Mặc Châu, ngươi nói hiện tại không thích hợp để Viễn Viễn sống lại là có ý gì?"

"Chủ nhân nhất định rất thích tiểu động vật kia, ta biết!"

Tiểu cô nương cũng một bộ biểu tình không phục, Mặc tỷ tỷ đáng ghét, sao có thể cướp đoạt cơ hội để nàng thể hiện trước mặt chủ nhân chứ!

"Ta nghĩ để linh hồn Viễn Viễn ở trong nội nguyên của ta tu luyện, đối nó vô cùng hữu ích, nếu lúc này để nó sống lại, sợ rằng sẽ bất lợi cho phát triển của nó sau này!"

"Vậy sao? Vậy để Viễn Viễn tiếp tục tu luyện đi! Đợi thời cơ thích hợp rồi để nó ra!"

"Chủ nhân, ta ——"

"Được rồi, Mặc Tâm, chuyện chủ nhân đã quyết định sẽ không thay đổi, ngươi không cần đi khoe khoang năng lực của ngươi, còn không mau trở lại cho ta!"

"Được rồi, được rồi! Mặc tỷ tỷ, ngươi vẫn dài dòng y như trước đây!"

...

"Lực lượng này là từ quốc nội truyền đến, xem ra Vũ nhi đã về nước!"

"Nhanh như vậy? Rốt cuộc là ai làm? Có tồn tại cao thủ như thế sao?"

"Không nói chuyện đó nữa, vẫn là trước tìm Vũ nhi trở về quan trọng hơn. Về phần bán hồn của nữ vương Trục Nguyệt, Mạc Cơ, giao cho ngươi xử lý!"

Vội vã nhìn về phương xa, Mộ Tịch Thịnh không dám có chút dừng lại, vội vàng chạy về nước.

"Này này này, ta còn chưa có đáp ứng đâu, ngươi chạy nhanh như vậy làm gì?"

Không cam lòng oán giận, Mạc Cơ tức đến giậm chân. Cái gì gọi là "giao cho ngươi xử lý" hả? Quan hệ giữa hai người bọn họ tốt như vậy sao? Người này thế nào lại biến thành như vậy? Nam nhân độc ác!