Mộ Sắc Tịch Hoa

Quyển 2 - Chương 21: Thân phận

"Đã đắc thủ rồi sao?"

Nhìn nội dung tờ giấy trên tay truyền đạt, nữ tử thì thào tự nói. Ánh trăng thanh lãnh chiếu lên thân ảnh thướt tha, có loại tịch liêu nói không nên lời. Ngược sáng, hình dạng nhìn không quá rõ ràng, thế nhưng cái bóng sau lưng nàng lại bị kéo rất dài, rất dài, chung quy cũng chỉ có nàng một mình cô đơn lẻ bóng mà thôi.

"Ta làm như vậy rốt cuộc có đúng hay không?" Nữ tử đang hỏi bản thân, hỏi lòng của nàng, thanh âm tràn đầy vô tận thống khổ, đau thương, "Lần này phải trở về thôi!"

Nhẹ nhàng buông bàn tay nắm chặt, tùy ý để tờ giấy trên tay chậm rãi rơi xuống đất, nữ tử thất hồn lạc phách tựa như không có nhìn thấy, ngay cả nhặt cũng không nhặt, mặc cho tờ giấy nguy hiểm có thể làm nàng bại lộ thân phận bị gió thổi bay ra xa.

"Gió nổi ———"

Cuối cùng ngẩng đầu nhìn thoáng qua vầng trăng sáng, nắm thật chặt sa y đơn bạc trên người, tái ngẩng đầu, vẻ mặt lộ ra dưới ánh trăng trong trẻo, là Thập Tứ nương. Cho dù là tràn đầy vẻ u sầu, nàng vẫn xinh đẹp tuyệt luân như vậy, nàng chung quy cũng chỉ là một nữ tử không chịu thua mà thôi.

Bước chân hốt hoảng bất ổn, liêu xiêu giống như uống say, ánh trăng thanh lãnh, màn đêm tịch liêu, nữ tử thất hồn, tất cả cấu thành một bức tranh kì diệu, đầy rẫy bi thương thản nhiên nhưng cũng xinh đẹp mê người.

"Mà thôi, ngày mai trở về đi!"

Gió đem mang đi lời thì thầm cuối cùng của nàng, gió lay động, lá cây rì rầm giống như người kể chuyện xưa, trong viện vắng lặng không có bất luận kẻ nào, chỉ có bóng cây loang lổ cùng trang giấy bị gió thổi bay lượn. Trong không khí tựa hồ còn lưu lại hương thơm mê người nhưng cũng nhàn nhạt chậm rãi biến mất.

Sau khi Thập Tứ nương rời đi, qua đã lâu, tựa như dài hàng thế kỉ, một thân ảnh đơn bạc từ sau một gốc cây đại thụ chậm rãi đi ra, bóng cây, bóng người đan cài vào nhau. Chậm rãi đi đến chỗ tờ giấy nho nhỏ kia, trên mặt Tiểu Bồi không có bất luận biểu tình gì, chính là đôi môi mỏng trắng bệch hơi nhếch lên đã tiết lộ triệt để bi thương nơi đáy lòng hắn.

Trên tờ giấy có mấy chữ ít ỏi cực nhỏ, "Mộ Ti Vũ đã ở Trục Nguyệt, mau trở về!". Đem trang giấy nho nhỏ nắm chặt trong lòng bàn tay, móng tay không dài đâm thật sâu, vẽ ra từng dấu tích loang lổ.

"Quả nhiên là ngươi sao? Ha hả ——"

Cúi đầu cười, Tiểu Bồi có chút kì quái bản thân vào lúc này cư nhiên còn có thể cười, có thể nụ cười này chỉ là tự giễu mà thôi, cười bản thân ngốc, bản thân si.

...

Ngày đó, khi đoàn người bọn họ một đường cưỡi ngựa chạy như bay tới địa điểm liên lạc thì chỉ thấy Tinh cùng Túc nằm trên mặt đất phủ kín cánh hoa, bốn phía cái gì cũng không có, trong không khí phiêu tán hương thơm kì dị, còn Mộ Ti Vũ đã mất tung tích.

"Thiên lý mê hồn, mọi người mau lui về phía sau!"

Nhị cùng Tứ thấy bộ dáng của Tinh cùng Túc, lo lắng nhảy xuống ngựa, muốn tiến lên nhưng lại bị Thập Tứ nương kêu lui ra.


"Các ngươi muốn chết sao? Đó là Thiên lý mê hồn, người dính loại dược này sẽ rơi vào trạng thái chết ngất, toàn thân cứng ngắc băng lãnh như thi thể, hơn nữa loại dược này chỉ có thể phòng bị, trong một ngày nếu không có phương pháp giải, buộc phải ngủ đủ bảy ngày."

"Vậy phải làm sao bây giờ?"

Tiểu Bồi lo lắng hỏi, tình huống lúc này, tiểu chủ tử sinh tử chưa rõ, cư nhiên còn có loại Thiên lý mê hồn kì quái này làm cho bọn họ ngay cả tới gần người Tinh cùng Túc cũng không được, đây không phải là chỉ có thể nhìn mà lo lắng suông thôi sao?

"Ăn cái này vào!"

Thập Tứ nương tức giận trợn trắng mắt nhìn Tiểu Bồi, móc ra trong người một bình dược lục sắc, đổ ra dược hoàn màu trắng tản ra hương thơm, phát cho mỗi người một viên.

"Chủ tử, đây là giải dược!"

Cung kính đem dược hoàn trong tay đưa tới cho Mộ Tịch Thịnh, sau đó bản thân cũng ăn một viên. Kì quái chính là Mộ Tịch Thịnh cũng không có lập tức ăn giải dược mà chỉ lẳng lặng nhìn, không biết suy nghĩ cái gì.

"Chủ tử ———"

Thập Tứ nương liên tiếng nhắc nhở, Mộ Tịch Thịnh nghe tiếng ngẩng đầu, ánh mắt bỗng dưng do dự nhìn Thập Tứ nương.

Ánh mắt kia quá mức đáng sợ, dường như muốn xuyên thủng người đối diện, Thập Tứ nương rùng mình một cái, tim bắt đầu thình thịch đập mạnh rất nhanh, tựa như một khắc sau sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực.

Sau đó Mộ Tịch Thịnh ngay trước ánh mắt đầy sợ hãi của Thập Tứ nương, đem viên giải dược kia đưa vào miệng.

"Đem Tinh cùng Túc mang về!"

Lạnh lùng phân phó, Mộ Tịch Thịnh không liếc mắt nhìn bất luận kẻ nào nữa, phiên thân lên ngựa, tay phải nắm chặt roi ngựa, hung hăng quất một cái, ngựa chấn kinh giơ chân, như tên rời cung lao bắn đi.

"Chủ tử ——"

Tiểu Bồi theo ở phía sau gấp gáp kêu to nhưng vẫn bị ngửi khói, chỉ chốc lát, Mộ Tịch Thịnh đã không còn bóng dáng, chỉ có bụi bặm tung mù tỏ rõ vừa rồi có một con ngựa chạy nhanh qua.

"Chúng ta quay về Nguyệt thành, chủ tử cũng có thể là quay về đó!"

Nhìn mấy người theo kịp phía sau, Tiểu Bồi quyết định thật nhanh phân phó. Mọi người nhìn nhau, vội vàng quay về, một đường không nói gì.


Không biết từ lúc nào, Tiểu Bồi đã thúc ngựa chạy tới bên người Thập Tứ nương.

"Ngươi làm sao vậy? Sắc mặt tựa hồ không được tốt!"

Sắc mặt trắng bệch, thân thể Thập Tứ nương giống như lung lay sắp đổ, "Không —— Không có gì ——" Không muốn tại trước mặt người này lộ ra vẻ yếu đuối của bản thân, nàng mạnh mẽ chống thân thể, đối Tiểu Bồi mỉm cười.

Biết rất rõ ràng nàng đang che giấu cái gì đó nhưng Tiểu Bồi cũng không nói ra, chỉ theo ý của nàng. Nữ tử khắp nơi cường thế, có đôi khi cũng cần người che chở!

...

Tình thế phát triển tựa hồ vượt quá dự tính của Tiểu Bồi. Vừa về tới Nguyệt thành, hắn nhận lệnh của Mộ Tịch Thịnh theo dõi chặt chẽ Thập Tứ nương, lúc đầu Tiểu Bồi có chút không giải thích được, chính là hôm nay, hắn cuối cùng cũng biết chủ tử vì sao an bài như thế.

"Trục Nguyệt quốc sao —— Thập Tứ nương, ngươi chôn thật là sâu —— nhiều năm như vậy, thì ra ta vẫn đều không biết rõ ngươi!"

Giận dữ xoay người, Tiểu Bồi nắm chặt tờ giấy đã bị vò đến nhăn nhúm, bước chân trầm trọng, đi đến gian phòng của Mộ Tịch Thịnh. Tiếng bước chân từng chút từng chút đánh vào lồng ngực của hắn, đau đến làm cho người ta hít thở không thông.

Đứng ngoài cửa phòng Mộ Tịch Thịnh, Tiểu Bồi bắt đầu do dự, chung quy hắn vẫn không đành lòng, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới Mộ Ti Vũ, tim của hắn lại dao động. Đối Mộ Ti Vũ, hắn có một cảm giác trung thành khó hiểu, tựa như hắn được sinh ra là để bảo hộ y vậy. Đau khổ, giãy dụa, giống như người bị chìm trong nước, cuối cùng bắt được một cọng rơm cứu mạng, thế nhưng rất nhanh lại khó thoát bị số phận bao phủ.

Cuối cùng lý trí chiến thắng tình cảm, nhẹ nhàng gõ cửa, "cốc cốc", chỉ một chút thanh âm cũng làm hắn tâm tình chao đảo.

"Tiến vào ——"

Rõ ràng đêm đã khuya nhưng Mộ Tịch Thịnh còn chưa có ngủ. Mấy ngày Mộ Ti Vũ thất tung, hắn đêm nào cũng không ngủ được, bởi vì đêm càng khuya, hắn càng thêm tưởng niệm thân thể ấm áp của ái nhân. Hắn cùng Vũ nhi là một thể, một ngày bị chia rẽ, như vậy ai cũng không sống được.

"Chủ tử, đã tra được tung tích tiểu chủ tử!"

Không có trực tiếp khai ra Thập Tứ nương, kỳ thực cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, Tiểu Bồi tư tâm hy vọng Thập Tứ nương có thể tiếp thu tức giận ngập trời của Mộ Tịch Thịnh muộn một chút.

"Tại Trục Nguyệt quốc sao?"

"Vâng ——"

Tiểu Bồi kinh ngạc ngẩng đầu, hóa ra chủ tử sớm đã biết, nhưng vì sao lại không có hành động?

"Ta đã phái Nhị cùng Tứ đi trước dò xét, đã có tin tức truyền về, ta chuẩn bị trời vừa sáng sẽ lên đường. Tiểu Bồi, lần này ngươi không cần đi, Lãnh Phong cùng Phù Liễu sẽ đến tiếp nhận vị trí của ngươi."

Không đợi Tiểu Bồi phản ứng, Mộ Tịch Thịnh đã phất tay cho hắn đi ra. Mà đối với tờ giấy con Tiểu Bồi nắm trong lòng bàn tay, Mộ Tịch Thịnh ngay cả ý liếc nhìn cũng không có. Nếu đã biết toàn bộ, còn cần thiết phải xem sao?

Phẫn nộ xoay người rời đi, Tiểu Bồi cả người đều trầm xuống, "Chủ tử không tín nhiệm ta!", hiện trong lòng hắn chỉ hiện lên ý niệm này.

"Ta nhắc nhở ngươi, người đàn bà kia nếu phản bội ta, ta sẽ không bỏ qua nàng!"

Lời nói lạnh lùng trong nháy mắt đem nỗi đau trong lòng Tiểu Bồi khắc càng thêm sâu. Thất tha thất thểu đi ra ngoài, không biết khi nào trên trán đã đầy mồ hôi hột, toàn thân cư nhiên lạnh run giữa tiết trời tháng bảy.