Mộ Sắc Tịch Hoa

Quyển 2 - Chương 12: Hách Liên Khởi Tô

"Mộ Ti Vũ đã bị cướp đi, là do người của tà giáo Nguyệt Đàn làm, chủ nhân cũng phái người trên đường ngư ông đắc lợi?"

Một nữ tử mặc cung trang màu minh hoàng, lười biếng dựa bên cửa sổ mở rộng. Một đầu tóc dài phủ kín toàn bộ phía sau lưng, kéo đến trên mặt đất. Nàng cúi đầu chuyên chú nhìn tờ giấy nhỏ trên tay, nét chữ xinh đẹp, chỉ vài lời ít ỏi, lại trần thuật tin tức chính xác không thể nghi ngờ.Tinh tế kiểm tra lại mấy lần, nữ tử nhếch khóe miệng lộ ra nụ cười đắc ý, làm cho gương mặt xinh đẹp thêm phần tư sắc.

Nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay, vận lực, tờ giấy trên tay thoáng chốc hóa thành tro bụi, theo làn gió ấm áp thổi qua cửa sổ, phiêu tán vài trong không khí.

"Người đâu, truyền Khương Quân thượng điện!"

Thanh âm mê hoặc mà không mất phần uy nghiêm từ miệng nữ tử phun ra, xuyên qua cửa cung đóng chặt, tốc hành ra ngoài điện.

Lập tức liền có một thanh âm đáp lại

"Vâng, bệ hạ!"

Ngay sau đó.

"Truyền Khương Quân tiến điện!"

"Truyền Khương Quân tiến điện!"

"..."

Thanh âm trong trẻo cao vút từng bậc từng bậc truyền xuống, ước chừng qua một khắc đồng hồ, một bóng người nhỏ nhắn xinh xắn thẳng tắp bước nhanh tiến vào trong điện ngọc.

Được truyền gọi, Khương Quân lập tức thay đổi chính trang, tiến cung diện thánh. Không dám có một tia chậm trễ đi tới bên ngoài điện ngọc, sau đó chỉnh lý quần áo có hơi chút mất trật tự của bản thân, nàng cung kính đứng lại, chờ quan truyền lệnh đi vào bẩm báo, nhận được bệ hạ triệu hoán mới có thể tiến điện.

"Khương tướng quân, bệ hạ truyền ngài vào!"

"A? Vâng!"

Nghe được thanh âm của quan truyền lệnh, Khương Quân có một khắc ngây người thế nhưng lập tức phản ứng lại, rất nhanh hoàn hồn, cất bước đi vào.


Đợi nàng tiến vào trong, quan truyền lệnh tự giác đứng lên, đem cửa điện rất nặng nhẹ nhàng đóng kĩ, sau đó thì lui xuống.

"Bệ hạ ——"

Nhìn nữ tử dựa bên cửa sổ liếc mắt qua, Khương Quân lập tức khom người hạ bái, cúi đầu, lẳng lặng quỳ trên mặt đất không dám nói thêm một lời.

"Ngươi đã đến rồi ——" Tựa như qua một hồi mới có thanh âm yếu ớt từ trên đỉnh đầu truyền xuống, "Đứng lên đi!"

"Vâng, bệ hạ! Không biết bệ hạ truyền thần tới ——"

Khương Quân có chút thấp thỏm cho nên lời nói và việc làm đều bất giác có chút cẩn thận.

"Khương Quân, ta có một nhiệm vụ giao cho ngươi!"

Đưa tay, nhấc lên chén trà đã đặt trên bàn một lúc lâu, nhẹ nhấp một ngụm, Hách Liên Khởi Tô không hài lòng nhíu mày, trà để lâu nguội lạnh, tiến vào miệng liền đắng chát khiến nàng rất khó chịu!

"Bệ hạ, cần thần cho người đổi chén trà nóng không?"

Khương Quân để ý từng nhất cử nhất động của nữ tử liền lập tức đứng lên, muốn tiếp nhận chén trà trên tay nàng.

Ưu nhã buông chén trà xuống, "Không cần!" Rất nhanh, nữ tử lại khôi phục vẻ lạnh lùng trước sau như một.

Nữ tử này không phải ai khác mà chính là nữ vương của Trục Nguyệt quốc phía nam — Hách Liên Khởi Tô. Trục Nguyệt quốc là quốc gia duy nhất do nữ nhân nắm quyền, xã hội theo truyền thống mẫu hệ, lấy nữ tử làm chủ. Ở quốc gia này, từ hoàng đế cho tới tướng quân, thần tử, toàn bộ do nữ tử đảm đương, vị trí của nam tử giống y như vị trí của nữ tử ở những quốc gia bình thường khác.

"Ngươi xem cái này!"

Đem cuộn trang trên bàn đưa tới tay Khương Quân, Hách Liên Khởi Tô quay đầu, lẳng lặng nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, gió mát phất qua mái tóc màu lục bích của nàng, chỉ là tâm tư nàng không biết đã bay đến nơi nào.

"Vâng ——" Hai tay cung kính tiếp nhận cuộn tranh nữ vương truyền xuống, Khương Quân cẩn thận mở ra, bên trên là bức họa một nam tử.

Mái tóc dài đen như mực tùy ý xõa tung, nam tử dung nhan tuyệt mỹ, chân mày buông xuống, sóng mắt lưu chuyển lộ ra mị hoặc nhè nhẹ. Mặc một bộ y bào màu đỏ tươi, giống như một ngọn lửa minh diễm, đốt vào đáy lòng người khác.


"Đây là?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Quân thoáng chốc có chút nóng lên, mỹ nam tử như vậy nàng là lần đầu tiên nhìn thấy, so với chúng tần phi trong hậu cung của bệ hạ không chút nào thua kém, thậm chí còn có phần hơn, thật sự giống như tiên nhân hạ phàm!

"Lẽ nào bệ hạ cấp cho ta xem mặt? Trời ạ, bệ hạ thực sự đối với ta quá tốt, mỹ nhân như thế không để lại cho mình lại đưa cho ta, ta  —— "

Nghĩ đến chỗ cao hứng, khuôn mặt Khương Quân càng đỏ hơn, khóe miệng thậm chí còn trào ra dịch thể trong suốt nào đó.

"Ngươi chảy nước miếng!"

Dội một gáo nước lạnh, một câu nói của Hách Liên Khởi Tô thoáng chốc đem tâm trí đang bay trên chín tầng mây của Khương Quân kéo thẳng xuống địa ngục.

"Ách ~" Nhanh tay lau đi dịch thể bất nhã bên khóe miệng, Khương Quân quẫn bách đứng tại chỗ, không biết nên nói cái gì.

"Người trên bức họa tên là Mộ Ti Vũ!" Vẻ mặt Hách Liên Khởi Tô thoáng chốc hiện lên biểu tình ý tứ hàm xúc bất minh, làm cho người ta sống lưng tê dại, tóc gáy dựng đứng, "Nhiệm vụ lần này của ngươi là đưa y từ Cảnh quốc về! Từ nguồn tin đáng tin cậy của ta, y hiện nằm trong tay tà giáo Nguyệt Đàn ở Cảnh quốc. Ngươi cầm tín vật của ta đến Cảnh quốc, sẽ có người tiếp ứng ngươi!"

Một mạch phân phó hết nhiệm vụ, Hách Liên Khởi Tô cũng không quan tâm Khương Quân đã tiếp thu chưa, đem một khối ngọc bội khắc hình rồng và hoa lan màu tím nhét vào tay nàng. Đương nhiên, còn không quên đem bức họa trên tay Khương Quân rút trở về. Một loạt động tác thành thạo tự nhiên, không chút trúc trắc.

"Ta ——"

Khương Quân sững sờ tại chỗ, "Mỹ nhân tên là Mộ Ti Vũ sao?" Trong lòng nàng chỉ cảm khái một câu như vậy.

Qua một hồi lâu, tinh tế thưởng thức bức họa trên tay, Hách Liên Khởi Tô bỗng nhiên ngẩng đầu, phát hiện người đáng lẽ phải lui xuống chấp hành nhiệm vụ cư nhiên vẫn còn ngốc lăng đứng tại chỗ, vẫn duy trì động tác một tay cầm ngọc bội, một tay cầm bức họa, nhất thời trên trán nổi gân xanh, một chưởng bắn ra.

"Khương Quân, ngươi có phải ngại mệnh ngươi quá dài hay không!?!"

"A, cái gì? Bệ hạ, thần lập tức đi!"

Bị tiếng gầm giận dữ của người nào đó triệt để cứu tỉnh, không dám chần chừ thêm một giây, co chân xông ra ngoài, động tác rất nhanh còn mang theo một trận gió, làm bức họa bày trên bàn hơi hơi phất lên.

"Có Linh lạc được thiên hạ sao? Lần này, có đúng hay không đến phiên Trục Nguyệt quốc chúng ta xưng bá thiên hạ đây!"

Tinh tế vỗ về gương mặt trên bức tranh, Hách Liên Khởi Tô ý vị thâm trường nhìn người trong bức họa, trong giọng nói kiều mị nhiễm một cỗ hào khí xưng bá thiên hạ.

...

"Được rồi, thời gian không sớm nữa, đi thôi!"

Nhìn sắc trời hơi trở tối, người đeo mặt nạ bỗng nhiên đứng lên, ôm lấy Mộ Ti Vũ vẫn đang ngủ, bước nhanh chui vào trong mã xa.

Rất nhanh, xe ngựa trong màn đêm bao phủ cấp tốc lại bình ổn chạy về phía trước.