Mị Ảnh

Chương 222: Cùng Điệp Vận Du

 
Chém giết Khẳng Lợi xong, Nghệ Phong cũng không có ý định dừng lại ở thành Khủng Cụ, lấy được tin tức của tiểu ma nữ từ chỗ Khắc Lạp Khắc xong, thuận tiện giải độc của chính mình cho Áo Mỗ. Hắn liền phi như ngựa hướng về truyền tống trận của thành Khủng Cụ.
Sau khi lãng phí một viên ma tinh tứ giai xong, Nghệ Phong trở về Học viện Trạm Lam, cứ thế này trở về hắn không khỏi cảm thán truyền tống trận thật ngưu bức.
Vừa trở về Nghệ Phong cũng không đi tìm quái lão đầu mà hắn trực tiếp đi tới phủ đệ của Lâm Hạo Nhiên. Ở đế đô chỉ có Lâm Hạo Nhiên là trưởng bối của chính mình, chính mình biến mất lâu như vậy, dù thế nào cũng phải tới gặp để hắn yên tâm.
Trái ngược lại Lâm Hạo Nhiên không quá để ý tới việc Nghệ Phong đột nhiên mất tích, hắn còn tưởng rằng Nghệ Phong đang một mực ở trong học viện, nói chuyện với hắn vài câu rồi biết được tin tức: Tần Y trở về tìm hắn, hôm nay không tìm được đã quay trở về rồi.
Nhớ tới bộ dáng điên đảo chúng sinh kia, trong lòng Nghệ Phong liền bị nhu tình bao trùm, hắn hận không thể xuất hiện trước mặt nàng trong nháy mắt, gắt gao ôm nàng vào trong lòng, cảm thụ khí tức của Tần Y! Nữ nhân nhu mì này luôn luôn khiến chính mình có cảm giác yêu thương tới tận sâu trong cõi lòng.
Loại bỏ ý niệm tưởng nhớ nữ nhân điên đảo chúng sinh kia, Nghệ Phong liền cự tuyệt Lâm Hạo Nhiên đang muốn giữ chân chính mình ở lại đây: đáng cười, có yêu vật Điệp Vận Du đang chờ ta tới sưởi ấm giường băng giá, nếu ta còn ở lại đây thì nhất định đầu đang có vấn đề.
Cho nên sau khi cáo biệt với Linh Nhih, Nghệ Phong liền đi một mạch tới Thúy Lâm Các, đùa giỡn với A Tú một phen, trêu khiến nàng đỏ mặt tới tận mang tai, cuối cùng Nghệ Phong cũng nhận được tin tức, Điệp Vận Du đã đi tới Thúy Lâm Các được hơn một tháng, vẫn chưa trở về cung.
Điều này khiến cho Nghệ Phong cảm thấy vui vẻ đồng thời cũng thấy kinh ngạc: cho dù thân phận của Điệp Vận Du đặc thù thế nhưng cũng không thể ở bên ngoài suốt một tháng nha!
- Điệp tỷ tỷ...
Dung nhan tuyệt mỹ giống như đóa hoa kiều diễm tùy ý phóng xuất vẻ đẹp, quần áo trên người rối loạn tứ tung hiển lộ làn da trắng như tuyết, bộ ngực trắng nõn đột nhiên hiện ra cùng với đường cong duyên dáng. Đường cong linh lung không bị che đậy hoàn toàn, ung dung và mị hoặc khiến cho Nghệ Phong cảm giác một cỗ tà hỏa đang trỗi dậy từ dưới đáy lòng, hô hấp dần dần có chút trở nên ồ ồ. Liều mạng vận chuyển Lăng Thần Quyết mới miễn cưỡng ngăn chặn được cỗ tà hỏa này lại. Nguồn truyện: Truyện FULL
Yêu vật này càng lúc càng dụ người! Càng khiến lòng người xao xuyến!
Điệp Vận Du vốn không quan tâm tới chuyện ở bên ngoài mà chỉ tập trung vào đánh đàn, thế nhưng một câu Điệp tỷ tỷ khiến nàng vội vàng quay đầu lại, kinh hỉ nói:
- Ngươi đã trở về!
Trên khuôn mặt toát ra vẻ tươi cười, lộ ra vẻ Mị hoặc xinh đẹp khiến Nghệ Phong vừa nhìn liền ngẩn ngơ!
- Không ngờ vẫn chứng nào tật nấy! Vẫn còn háo sắc như vậy!
Điệp Vận Du cười cười, nhìn thoáng qua phản ứng ở giữa chân Nghệ Phong, nhẹ nhàng đứng đậy đi tới bên cạnh Nghệ Phong, đưa một ngón tay lên dí nhẹ vào trán của hắn.
Nghệ Phong nhìn yêu vật gần ngay trước mắt, hắn bỗng nhiên giang tay ôm lấy Điệp Vận Du vào trong lòng, thân thể nóng rực đè lên người Nghệ Phong, khiến tà hỏa từ đáy lòng của hắn nổi lên một lần nữa.
- Điệp tỷ tỷ càng lúc càng mê người. Ta nghĩ bất kỳ nam nhân nào sẽ vì nàng mà điên cuồng!

Nghệ Phong đè nặng vai của Điệp Vận Du xuống, thổi nhẹ một luồng hơi nóng vào trong cái tai xinh đẹp của nàng.
Điệp Vận Du quay đầu liếc mắt nhìn Nghệ Phong, thuận theo thế nắm trong lòng hắn, nắm lấy bàn tay Nghệ Phong đang lén đặt trên bộ ngực nõn nà của nàng, oán trách một tiếng:
- Càng ngày càng tệ, mới không gặp một thời gian đã giở trò xấu!
- Đó là do Điệp tỷ tỷ ở trước mặt cho nên ta mới không nhịn được, nếu như là người khác ở trước mặt thì ta luôn là chính nhân quân tử cùng với thánh nhân!
Nghệ Phong không biết liêm sỉ khoe khoang khoác lác.
- Ha ha... Thật ư? Vậy vì sao ta nghe nói ngay cả A Tú ngươi cũng đùa bỡn, hừ!
Điệp Vận Du rất bất đắc dĩ với tính cách phong lưu trăng hoa của Nghệ Phong.
- Ai nói? Tại sao lại đặt điều như vậy, đùa như thế ta sẽ trở thành người xấu xa. Rõ ràng là ta trò chuyện với A Tú mà thôi. Ta thấy nàng có nhiều vấn đề không hiểu cho nên lúc đó mới chỉ dạy cho nàng một chút. Ta là một nam nhân thuần khiết giống như hoa sen trên đỉnh Thiên Sơn, vậy mà bị các người ngộ nhận thành thế này. Các người đáng bị đánh vào mông!
Nghệ Phong rất bất mãn nói.
- Ha ha...
Điệp Vận Du càng nghe càng cảm thấy vui vẻ, trong lúc nhất thời quên không ngăn trở bàn tay của Nghệ Phong, để cho bàn tay của hắn nhất cử đột phá phòng tuyến của nàng, sờ vào ngực của nàng, cảm thụ được sự co dãn cùng mềm mại khác thường.
Điệp Vận Du trắng mắt nhìn Nghệ Phong, đè lại bàn tay của hắn, mặc dù toàn thân nàng từ trên xuống dưới đều có vết tích móng vuốt của Nghệ Phong, thế nhưng trên mặt vẫn hiện lên một quầng đỏ ửng kiều diễm động lòng người!
Đối với sự mờ ám của Nghệ Phong, Điệp Vận Du sớm đã có thói quen. Nàng thích cảm giác ở cùng một chỗ với Nghệ Phong, càng thích cảm giác được Nghệ Phong ôm vào lòng, tuy rằng tay chân của hắn không an phận, thế nhưng nếu thực sự an phận thì Điệp Vận Du sẽ hoài nghi không biết Nghệ Phong có phải là nam nhân hay không.
- Nói cho ta biết, lần này đi Khủng Cụ Sâm Lâm có thu hoạch gì?
Điệp Vận Du dúi đầu vào trong lòng Nghệ Phong, ngực đè nặng vào phía trên bàn tay của Nghệ Phong, ôn nhu hỏi.
Nghệ Phong thấy vậy cũng để yên không rút bàn tay của chính mình về, đặt ở phía trên phần mềm mại kia, cảm giác rất hưởng thụ, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc của Điệp Vận Du, hắn nói:
- Mặc dù ở trong thành Khủng Cụ có một chút phong ba nổi lên, thế nhưng thu hoạch của ta cũng lớn. Thực lực đề thăng lên tới cửu giai đỉnh phong. Hẳn là không bao lâu nữa thì sẽ đạt được tới Tướng Cấp!
- Cái gì? Cửu giai? Ngươi nói ngươi đề thăng lên tới bốn giai? Chỉ trong vòng nửa tháng?

Điệp Vận Du mạnh mẽ ngẩng đầu lên, may mà Nghệ Phong né tránh kịp, nếu không nhất định sẽ đụng phải quai hàm dưới của hắn.
- Việc đó... Không cẩn thận đạt được!
Vẻ mặt Điệp Vận Du hơi co quắp: "Không cẩn thận"? Ngươi ngưu!
Tuy rằng nàng biết Nghệ Phong có hồn lực Tướng Cấp nên tốc độ tu luyện nhất định sẽ chấn động nhân tâm. Thế nhưng không ngờ tới sẽ chấn động như vậy, một người đề thăng liền bốn giai trong vòng nửa tháng. Trăm năm qua vẫn chưa từng xuất hiện qua người nào có tư chất như vậy!
- Thật không biết ngươi tu luyện thế nào!
Điệp Vận Du cười khổ nói.
- Chuyện đó... Là do không cẩn thận đạt được thôi!
Nghệ Phong rất nghiêm túc nhắc đi nhắc lại vài lần.
- Lăn...
Điệp Vận Du hận a, hỗn đản kia không phải muốn đả kích người khác?
- Thực lực cửu giai, ở đế đô cũng coi như là một cường giả. Chỉ là ngươi phải mau chóng đề thăng thực lực tới Tướng Cấp.
Điệp Vận Du nhắc nhở. Đừng thấy cửu giai chỉ cách Tướng Cấp một bước, thế nhưng một bước này cách biệt nhau giống như trời và đất.
Nghệ Phong cười cười nói:
- Có hồn lực Tướng Cấp chống đỡ, hẳn là cũng đủ để chống đỡ thoải mái đi! Chỉ là hiện giờ cho dù ta gặp phải Tướng Cấp, chỉ cần không phải giai quá cao thì hắn tuyệt đối không làm gì được ta!
Thật ra Điệp Vận Du không hề nghi ngờ tính chân thực của những lời nói vừa rồi, xác thực tiểu tử này ẩn tàng rất nhiều thứ. Hơn nữa quan trọng nhất chính là phó viện trưởng đã từng đi tìm nàng để hỏi Nghệ Phong đã đi đâu, nhìn dáng vẻ tức tối của hắn, chính mình dò hỏi liền biết được, thật không ngờ tiểu tử này lại kiêu ngạo như vậy.
- Từ lúc khai giảng ngươi chưa học qua một lễ khóa nào phải không?
Điệp Vận Du liếc nhìn Nghệ Phong một cách cổ quái, khiến Nghệ Phong rút bàn tay đang làm chuyện xấu từ trong áo của nàng ra ngoài.
- Ách... Cái đó hình như là vậy? Làm sao nàng biết được?
Nghệ Phong có chút kinh ngạc nói.
- Viện trưởng của các ngươi tự mình tới tìm ta để hỏi về ngươi! Ngươi vô thanh vô tức biết mất khiến hắn hoài nghi có phải chính mình đã thu một đệ tử không?
Điệp Vận Du cười khổ nói, nàng càng lúc càng bội phục Nghệ Phong, chỉ là không rõ Nghệ Phong trà trộn vào trong Học viện Trạm Lam để làm cái gì.
- Vốn ta cũng không định làm học sinh tại Học viện Trạm Lam, nếu không phải bởi vì còn một sự tình thì ta cũng sẽ không trở về nơi đây!
Nghệ Phong nhún nhún vai nói, chỉ cần không khai trừ chính mình, có thể để chính mình tiến vào trong cánh cửa của học viện Trạm Lam, bọn họ muốn làm gì thì làm!