Mê Vợ Không Lối Về

Chương 1049: Tôi thích uống nguyên vị

Song Eun Mutisha cúi đầu, anh ta cảm thấy vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Cà phê được đưa lên, Tống Ngôn Hi hỏi anh ta: "Có muốn cho thêm sữa không?"


"Tôi thích uống nguyên vị hơn, cảm nhận được mùi vị đắng chát của nó." Song Eun Mutisha cầm thìa khuấy tách cà phê của mình, hỏi: "Cô thích uống cà phê cho thêm sữa sao?"


Tông Ngôn Hi không hề động đến tách cà phê trước mặt mà ngược lại nhìn anh ta: "Thật lâu trước đây, tôi từng thích cho thêm sữa vào uống, tôi có thể cảm thấy vị đắng chát của nó rất khó uống. Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi đã có thói quen không cho thêm sữa vào cà phê nữa."


Có lẽ là vào khoảng một năm đó nhỉ, lúc cô tìm được đường sống trong chỗ chết. Trong một năm tu dưỡng ở nước ngoài đó, thói quen của cô đã thay đổi rất nhiều.
Cô cầm tách cà phê lên uống một ngụm, đánh giá nói: "Loại cà phê này không thêm sữa thì mùi vị của nó càng êm."


"Tôi không thích uống đồ có mùi quá nồng." Song Eun Mutisha là một người cực kỳ ôn hòa, cũng là một người vô cùng khoan dung. Tình yêu và hôn nhân mà anh ta hướng đến có lẽ không phải loại tình cảm cực kỳ oanh liệt, chỉ cần đơn giản, nhẹ nhàng là được.


Tông Ngôn Hi nhẹ nhàng cong môi: "Anh không thích hương vị đậm đà hơn sao?"
"Ừm."
"Ngày mai, tôi mời anh ăn cơm." Cô cầm tách cà phê lên nhấp một ngum nhỏ, lúc buông cà phê xuống khóe miệng khẽ xẹt qua nụ cười yếu ớt lại giảo hoạt.


Lần này Song Eun Mutisha không bị lừa dễ như vậy: "Tôi cảm thấy cô không có ý tốt nào."
"Tôi... Có sao?" Cô hỏi, khóe miệng không nhịn được mà cười lên, trong lòng nghĩ rằng "Lần này anh ta thông minh hơn rồi?"


"Ừ, cô có." Song Eun Mutisha không phải một người ngu ngốc, biết rõ là khi cô mời khách thì mình nhất định khó có thể chịu được hoặc là có mấy món ăn kỳ lạ. Anh nói tiếp: "Tôi vẫn còn nhớ rõ là cô mời khách nhưng lại cho tôi leo cây."


"Có vẻ như gần đây anh học được không ít từ nhỉ, dùng cả từ leo cây luôn rồi." Tông Ngôn Hi kinh ngạc với tốc độ tiến bộ ngôn ngữ của Song Eun Mutisha.
Song Eun Mutisha cũng không phủ nhận: "Tôi thật sự học rất nhiều sách."


Giang Mạt Hàn đi vào quán cà phê, người phụ nữ cạnh bàn nhìn thấy thì lập tức đứng lên: "Tổng Giám đốc Giang."
Giang Mạt Hàn nhìn qua, đầu lông mày hơi nhíu lại, dường như đang suy nghĩ cẩn thận điều gì đó. Cùng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại vang lên, anh cầm lên nghe, quả nhiên là Nam Thành gọi tới.


"Tổng Giám đốc Giang, người đó là cô chủ của Tập đoàn Hoa Đại, tốt nghiệp trường danh giá, hơn nữa đã ngưỡng mộ ngài từ lâu rồi..."
"Cho nên anh lừa tôi?" Nam Thành còn chưa nói xong đã bị câu nói lạnh lùng của Giang Mạt Hàn làm cho sởn gai ốc.


Sau khi tan ca, Nam Thành nói với anh là có chuyện cần bàn, hẹn gặp anh ở quán cà phê này. Anh đến chỗ này đúng giờ, tưởng Nam Thành muốn nói thẳng với anh chuyện quan trọng gì, ai ngờ Nam Thành lại sắp xếp gặp mặt cho anh?
Chuyện này làm anh cực kỳ không vui.


"Tổng Giám đốc Giang, tôi chỉ muốn tốt cho ngài thôi, ngài đã trưởng thành rồi, cần phải có đối tượng kết hôn chứ. Ngài không thể nào cả đời này chỉ... sống một mình được."


"Chuyện của tôi, anh để ý đến vậy sao? Nếu anh thích như thế thì tự anh đi xem mắt là được rồi." Nói xong, Giang Mạt Hàn lập tức xoay người muốn rời đi. Nhưng lúc xoay người lại nhìn thấy Tông Ngôn Hi đang nhìn về phía anh.
Anh dừng bước.
Ánh mắt hai người giao nhau trêи không trung.


Tông Ngôn Hi nhanh chóng thu lại ánh mắt của mình.
Cô làm như chưa có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục nói chuyện với Song Eun Mutisha: "Chỗ hôm nay chọn không được tốt nhỉ."
Song Eun Mutisha đương nhiên cũng nhìn thấy Giang Mạt Hàn, anh ta đứng lên muốn đi qua chào hỏi lại bị Tông Ngôn Hi ngăn lại: "Anh đừng qua đó."


Không đợi Song Eun Mutisha hỏi vì sao thì cô đã giải thích luôn: "Anh ấy quên một số chuyện rồi, bây giờ anh ấy không nhận ra tôi với anh đâu. Cho nên, anh đừng qua đó chào hỏi anh ấy. Anh làm như vậy chỉ khiến anh ấy nghĩ nhiều hơn thôi hoặc là khiến anh ấy đoán mò mấy chuyện lung tung."


"Vì sao lại như vậy?" Song Eun Mutisha nhớ rõ lần gặp mặt trước đây Giang Mạt Hàn vẫn tốt mà, sao lại đột nhiên bị như vậy?
"Do Gia Văn làm." Tông Ngôn Hi cụp mắt xuống.
Rõ ràng là cô không muốn nói rõ ràng chuyện này.


"Tổng Giám đốc Giang." Người phụ nữ đi qua, có thể nhìn ra được người này cố ý ăn mặc như vậy.
Vốn dĩ Giang Mạt Hàn định rời đi nhưng nhìn thấy Tông Ngôn Hi và người đàn ông ngồi cùng cô nên mới ngồi xuống với người phụ nữ kia.


"Tổng Giám đốc Giang, tôi tên là Hiếu Tuệ, rất vui được làm quen với anh." Cô ta cố gắng kìm nén sự vui vẻ ở trong lòng lại, vươn tay nói.
Giang Mạt Hàn bởi vì lễ phép nên mới đưa tay bắt tay với cô ta.
"Anh muốn uống gì để tôi gọi giúp anh." Lý Hiếu Tuệ mở menu gọi đồ.


"Tùy cô." Ánh mắt của Giang Mạt Hàn vẫn đặt trêи người Tông Ngôn Hi, thậm chí anh còn đang suy đoán mối quan hệ giữa cô và người đàn ông đối diện.
"Chúng ta đi thôi." Tông Ngôn Hi đứng lên, Song Eun Mutisha nhìn thoáng qua Giang Mạt Hàn rồi mới trả lời: "Được."
Hai người đi ra ngoài cùng nhau.


"Bác sĩ nói như thế nào? Tình trạng như vậy chỉ trong khoảng thời gian ngắn hay là vĩnh viễn như thế?" Song Eun Mutisha hỏi.
"Chuyện của anh ấy, không liên quan gì đến tôi nên tôi không rõ ràng lắm. Anh không thấy rằng anh ấy đang muốn bắt đầu một cuộc sống mới sao?"
Cô nói ẩn ý với anh ta.


Song Eun Mutisha hiểu cô muốn nói điều gì.
Giang Mạt Hàn vẫn ngồi yên chỗ cũ không hề nhúc nhích. Không phải anh không nghĩ tới việc lập tức đuổi theo cô mà bởi vì dù anh có đuổi kịp cô đi chăng nữa thì cũng không biết mình nên nói gì với cô.
Anh đột nhiên đứng dậy rồi đi ra ngoài.


Lý Hiếu Tuệ vội vàng đuổi theo anh: "Tổng Giám đốc Giang..."
Giang Mạt Hàn không trả lời cô ta mà đi thẳng ra ngoài, trực tiếp ngồi lên xe.
"Tổng Giám đốc Giang..." Lúc người phụ nữ kia đuổi tới vẫn chậm một bước.
Xe của anh đang từ từ lăn bánh rời đi.


Tông Ngôn Hi và Song Eun Mutisha vẫn chưa đi xa thì nhìn thấy xe của Giang Mạt Hàn đang đi với tốc độ chậm rãi ở bên cạnh họ. Ánh mắt của anh xuyên qua lớp kính xe ô tô nhìn về phía Tông Ngôn Hi rồi lập tức dẫm ga rời đi.