Mê Tông Tuyệt Đao

Hồi 20

Đang cùng nằm ngửa mặt, nhìn lên bầu trời đêm đầy ánh sao khuya nhấp nháy đã không còn làm Nam Cung Tôn Quỳnh quan tâm nữa vì còn có điều khác đáng để lưu tâm hơn nên Nam Cung Tôn Quỳnh bỗng lên tiếng:

- Điều muội đang chờ đợi là một lời giải thích, sao Trương ca ca vẫn không nói gì?

Nằm cạnh Nam Cung Tôn Quỳnh trong y phục vẫn ướt đẫm Trương Khánh Long nhẹ thở ra:

- Không phải ta chẳng muốn giải thích, trái lại hiện ta đang ngẫm nghĩ về dụng ý cũng như lai lịch xuất thân cũng như dụng ý của nhân vật vừa gây ra sự biến cho chúng ta. Nhân vật ấy là ai? Nhất là bản lĩnh liệu còn cao minh nữa không ngoài hai điều ta đã biết là có thuật ẩn thân cao cường đồng thời nội lực lúc dùng bừa một hòn sỏi thay cho ám khí cũng thâm hậu không kém. Gia dĩ nhân vật ấy còn có bản lĩnh cao minh hơn nữa thì liệu ta có nên tiếp tục hoặc cùng muội hoặc để một mình muội đi đến chỗ đang náu thân của lệnh đường chăng?

Nam Cung Tôn Quỳnh chợt rùng mình, ắt vì lạnh, do vừa có một cơn gió thổi qua lớp y phục cũng ướt đẫm của nàng:

- Ý Trương ca ca muốn nói, nhân vật ấy nhờ thuật ẩn thân cao cường nên không chỉ nghe toàn bộ những gì chúng ta từng đối thoại mà còn quyết theo chân đến tận chỗ gia mẫu đang náu thân? Vậy nhân vật ấy nhằm vào muội hay chỉ vì Trương ca ca là đối tượng? Vả lại mong Trương ca ca hãy nói một lời thật tâm cho, có phải vì đã phát giác từ lâu sự ẩn hiện của nhân vật này nên Trương ca ca không những luôn giấu kín về thủy công lợi hại của bản thân mà còn tìm mọi cơ hội để nói ra miệng rằng Trương ca ca rất sợ xuống thuyền do sợ bị đắm?

Trương Khánh Long một lần nữa lại thở dài:

- Thật sự phát giác thì không, bởi như đã đoán, thuật ẩn thân của đối phương quá cao cường đến nỗi ngoài hai lần đối phương cố ý cười lạt cho chúng ta nghe thì chỉ duy nhất một lần trước đó, có thể do đối phương sơ ý gây thành tiếng động thật khẽ thật mơ hồ, nên ta không thể không nghi, đành tự nhủ thà cẩn tắc để vô áy náy hơn vì bất phòng khiến lâm cảnh trở tay không kịp. Cũng may nhờ cẩn trọng, ta đành tương kế tựu kế vờ bị ngã xuống nước và chỉ cần chờ muội lao theo thì lập tức vận dụng thủy công quyết làm cho đối phương mất toàn bộ dấu vết, bằng cách giúp đưa muội bơi ngược dòng lên tận đây.

Nam Cung Tôn Quỳnh cũng nhẹ thở ra:

- Muội nhớ rồi, có phải đó là lúc vì phát hiện Trương ca ca tỏ dấu hiệu toan dừng lại nên muội đã buột miệng hỏi phải chăng đã có điều bất thường, đúng chăng? Thật may vì Trương ca ca kịp có ý nghi ngờ nên kể như đối phương lúc này khó mong lần tìm theo dấu vết chúng ta. Và cũng thêm một điều may nữa là muội vẫn quả cảm lao theo quyết cứu Trương ca ca nên mới biết so về thủy công Trương ca ca cũng cao minh hơn muội thập phần. Nhưng nhân đây muội muốn hỏi một câu, mong Trương ca ca thật tâm hồi đáp.

Trương Khánh Long bỗng phì cười:

- Ta biết rồi, có phải muội muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu để ta phát hiện muội vì không thật tâm kết giao nên đã không cùng lao vào dòng nước để cứu ta?

Nam Cung Tôn Quỳnh kinh ngạc:

- Sao Trương ca ca đoán được? Vì đích thực đấy là điều muội muốn hỏi.

Trương Khánh Long bảo:

- Chúng ta gần gũi nhau đã dăm bảy ngày là thời gian tạm đủ để ta phần nào đoán biết tâm tánh của muội. Thế nên ta nói thật, giả như muội không lao theo thì đừng lo ta giận hoặc phiền trách. Vì bất quá ta chỉ tự an ủi đấy là do thủy công của muội quá kém nên chẳng đủ dũng lực lẫn năng lực để cứu ta và không gây hệ luỵ cho bản thân. Không những vậy, ta đã từng mong muốn thà muội đừng cứu ta ắt sẽ có nhiều thuận lợi hơn. Vì khi đó, do nghĩ ta đã mệnh chung, ta hy vọng thế nào muội cũng tỏ ra sầu thảm là điều cũng khiến cho kẻ đang ẩn diện dò xét cũng có cùng ý nghĩ tương tự. Thế là đối phương sẽ tự hiện thân, đổi lại đến lượt ta tha hồ ẩn thân dò xét. Như vậy có phải chăng cục diện hoàn toàn thay đổi với mọi thuận lợi đều thuộc về ta?

Nam Cung Tôn Quỳnh vỡ lẽ và thán phục:

- Thảo nào ngay khi có muội cùng lao theo lập tức Trương ca ca cố ý kéo muội chúi luôn một mạch xuống tận đáy. Thú thật lúc ấy muội sợ lắm, cứ nghĩ Trương ca ca vì không biết bơi nên vớ phải bất kỳ vật gì cũng quyết giữ rịt, làm muội kinh hoảng vì nghĩ đấy là những thời khắc cuối cùng của đời muội. Nhưng dù sao mọi chuyện đã qua, liệu đối phương có thực sự mất phương hướng chăng?

Trương Khánh Long đáp:

- Đương nhiên nhưng vì chúng ta không thể không đến chỗ lệnh đường, có một điều chẳng may là qua tứ phu thúc ta đoán, ắt thế nào đối phương cũng biết để rồi sẽ quanh quẩn gần chỗ lệnh đường đang náu thân hầu chờ đợi chúng ta xuất hiện. Khiến ta đang mãi cân nhắc và chưa biết phải đi đến chỗ lệnh đường theo cách nào vừa thật kín đáo vừa không để đối phương bất ngờ phát hiện.

Nam Cung Tôn Quỳnh cũng suy nghĩ và toan tính:

- Hay là thế này, Trương ca ca do có thuật dị dung sao không tự đến chỗ gia mẫu một mình cũng là thay muội dò xét xem liệu gia mẫu đã bị đối phương phát hiện chỗ náu thân chưa? Phần muội dù không muốn cũng đành tạm lánh mặt chờ mấy ngày sau, cho đối phương tin chắc cả hai chúng ta đều bất hạnh đã làm mồi cho thủy quái, lúc đó tự muội sẽ hồi gia gặp mẫu thân và Trương ca ca?

Trương Khánh Long gật đầu:

- Kế đó rất hay, nhưng liệu muội đủ an tâm để nhẫn nại náu phục và lánh mặt chăng? Vì nếu đủ ta có ý khác, là sao cả hai chúng ta không tạm thời lánh mặt vài ngày càng khiến đối phương tin chắc cả hai ta đều đã làm mồi cho thủy quái như muội nói? Bởi thú thuật với nhân vật chúng ta đang đối phó thú thật, ta chẳng an tâm để muội một mình. Thế nên điều ta cần ở muội là đừng quá nôn nóng. Thật may là muội tự đề xuất khiến ta chẳng cần thuyết phục ngược lại muội.

Nam Cung Tôn Quỳnh chợt nằm yên một lúc lâu, sau đó khẽ lên tiếng:

- Có thật Trương ca ca vì quan tâm không nỡ để muội lại một mình?

Trương Khánh Long ngồi lên:

- Muội dám mạo hiểm toan cứu ta, cho dù thủy tính của muội như ta đã mục kích, là quá kém. Bấy nhiêu đó cũng quá đủ để ta thêm tin vào thành tâm thiện ý của muội. Huống hồ đối với ta, kể từ Trương nghĩa phụ không còn, muội có tin rằng quanh ta vẫn chỉ mới một mình muội là xử sự tốt đối với ta, không hoàn toàn vụ lợi. Một hảo muội muội như vậy, ta cần phải trân trọng.

Nam Cung Tôn Quỳnh cũng ngồi lên:

- Được rồi, muội tán thành đề xuất này. Huống hồ chưa bao giờ mẫu thân muội được báo trước lúc nào muội về thế nên dù có để muộn vài ngày, muội tin chắc gia mẫu cũng chẳng vì thế mà lo âu hay chờ đợi. Tuy nhiên muội cũng nói trước, nếu phải tạm lánh mặt vài ngày thì đâu là chỗ cần ẩn ngụ thì quả thật muội vẫn chưa biết.

Trương Khánh Long phì cười:

- Đã là nhân vật võ lâm, thân luôn bôn tẩu tứ phương thì đâu đâu cũng là nhà, chỉ cần muội tin ta và thực sự vô ngại thì cứ phó giao cho ta. Bởi ngay từ thuở lên bảy ta đã quá quen với cảnh lang bạt kỳ hồ, muốn tìm một chỗ ẩn ngụ nhất là chỉ tạm bợ thì chẳng gì dễ bằng. Nào muội hãy mau theo ta.

Nam Cung Tôn Quỳnh liền tin tưởng theo chân Trương Khánh Long, nhờ đó nàng mới dần phát hiện và vỡ lẽ quả thật tìm một chỗ lưu ngụ bất kỳ thì đối với Trương Khánh Long do đã quá quen nên chẳng hề khó khăn. Không những vậy sự toan liệu về mọi vật dụng cần thiết thì cũng nhờ quá quen nên Trương Khánh Long luôn chu tất. Do đó chỉ đến khi trời tờ mờ sáng thì cả hai đã có thể đường hoàng lưu ngụ ở một góc nhỏ và khuất của một trang viện hoang phế nhờ đêm qua Trương Khánh Long tinh ý nên dễ dàng tìm ra. Nhân cơ hội này Trương Khánh Long giải thích thêm:

- Muội hãy luôn nhớ câu tiểu ẩn náu lâm, đại ẩn náu thị, vì để tạm lánh mặt bất kỳ ai với bất luận thời gian dài ngắn thế nào thì chỗ náu thân lý tưởng nhất vẫn là nơi đông người cư ngụ hoặc qua lại. Kinh nghiệm này do Trương nghĩa phụ truyền lại và ta càng luôn vận dụng thì càng minh bạch là luôn chí lý. Không những thế, chúng ta có thể từ đây tha hồ ngấm ngầm dò xét bất kỳ ai dù cố tình hay vô ý lai vãng đến gần. Nào nếu muội đã thấm mệt thì hãy mau nghỉ ngơi. Ta cũng cần tọa công điều tức nhân đó cũng giám sát mọi động tĩnh giữ yên cho muội nghĩ.

Nam Cung Tôn Quỳnh thán phục:

- Muội có thể chi trì được, có chăng người nhiều mệt và cần được nghỉ ngơi phải là Trương ca ca. Bởi tất cả đều do Trương ca ca hành động và sắp đặt. Muội chỉ là kẻ thụ hưởng quả thật chưa thấy mệt. Hay là Trương ca ca cứ tọa công muội nguyện giữ chân hộ pháp.

Trương Khánh Long mỉm cười:

- Nếu vậy cả hai hãy cùng tọa công bởi nếu xung quanh có tiếng động lạ, muội chớ lo, tự ta có thể phát hiện và có những ứng phó cần thiết. Thật đấy.

Nam Cung Tôn Quỳnh kinh ngạc:

- Ý muốn nói công phu tu vi của Trương ca ca đã đạt cảnh giới ý động thân tùy, là điều chỉ xảy ra đối với những ai đã có ngoài một hoa giáp công phu?

Trương Khánh Long vẫn mỉm cười:

- Để muội thật yên tâm, được ta xin đáp ngay. Đích thực ta đã đạt cảnh giới đó. Nào bây giờ có thể vững dạ tọa công chưa?

Dù Nam Cung Tôn Quỳnh tột cùng kinh ngạc nhưng qua khẩu khí nhất là thái độ thật bình thản của Trương Khánh Long lúc này, nàng không thể không tin. Vì thế đành tạm gác lại các nghi vấn rất muốn hỏi, tự Nam Cung Tôn Quỳnh cũng bắt đầu tọa công. Và nàng trở lại thực cảnh lúc vầng dương gần đúng Ngọ.

Nhìn qua Trương Khánh Long vẫn đang còn hành công, nàng nhẹ nhàng đứng lên chợt nghe Trương Khánh Long lên tiếng:

- Ta đã chuẩn bị xong mọi vật thực phía sau, muội cứ tùy tiện dùng, đừng chờ ta. Sau nữa nếu thấy ta vẫn chưa xả công thì muội đừng để phí thời gian, hãy tự luyện tiếp tục Mê Tông bộ pháp do ta từng chỉ điểm. Cũng nhớ đừng khinh suất bỏ đi đâu hoặc gây tiếng động cũng đừng quá kinh ngạc nếu thấy ta vẫn mãi tọa công.

Nàng ngạc nhiên rất muốn hỏi lại nhưng vì thấy kể cả lúc phát thoại lẫn lúc này Trương Khánh Long vẫn thủy chung ngồi yên và nhắm hờ hai mắt, nên nàng đành thôi không hỏi gì nữa. Trái lại cứ lẳng lặng làm theo những gì Trương Khánh Long đã bảo. Nhưng thời gian do cứ dần trôi, Nam Cung Tôn Quỳnh càng lúc càng kinh ngạc do thấy Trương Khánh Long vẫn chưa kết thúc. Không những vậy lúc này đã là chiều tối và phần thức ăn lúc trưa vì biết Trương Khánh Long chưa dùng đến nên nàng có chừa lại, thì cho đến tận bây giờ kể như gần trọn một ngày Trương Khánh Long chưa hề ăn dù chỉ một mẩu nhỏ. Nàng rất muốn gọi, rất muốn nhắc Trương Khánh Long ăn nhưng không dám đành tìm cách khác, đấy là nàng cứ loay hoay tìm cho đến khi kiếm được các mẩu bạch lạp. Hy vọng mọi tiếng động dù khẽ do nàng gây ra cũng là cách đánh động cho Trương Khánh Long. Ngờ đâu Trương Khánh Long vẫn mãi hành công nhưng chợt mở miệng lên tiếng đúng vào lúc nàng toan bật hỏa tập thắp sáng các mẩu bạch lạp đã tìm thấy. Trương Khánh Long bảo:

- Có thể phải hết đêm nay ta mới hành công xong, muội đừng thắp nến chỉ là tự lạy ông tui ở bụi này gợi chú tâm không cần thiết cho ngoại nhân. Nếu vô ngại với việc bị bóng đêm phủ trùm, muội cũng có thể tự nghiền ngẫm về một trong các yếu quyết Mê Tông bộ pháp ngay bây giờ ta sẽ điềm chỉ cho muội. Hãy lại gần và chú tâm lắng nghe đây.

Cứ thế Trương Khánh Long tuy vẫn giữ nguyên tư thế tọa công nhưng vẫn có thể phân thần, chỉ điểm một trong chín yếu quyết Mê Tông Vạn Hóa công cho Nam Cung Tôn Quỳnh. Về phần mình tuy không thể hiểu Trương Khánh Long nhờ đâu có cách hành công kỳ quái này nhưng do Nam Cung Tôn Quỳnh tin và biết Trương Khánh Long bảo cần tọa công hết đêm nay là lời nói thật nên không dám quấy rầy nữa.

Nhưng khi thấy mãi đến tận chiều muộn hôm sau mà Trương Khánh Long vẫn còn tọa công vì quá lo nên Nam Cung Tôn Quỳnh đành bấm bụng gọi:

- Đã hai ngày Trương ca ca vẫn chưa ăn gì, không thể tạm nán lại sao Trương ca ca?

Ngờ đâu lúc này Trương Khánh Long vụt mở mắt và nhoẻn cười:

- Có thật là đã qua một ngày nữa chăng? Nếu vậy ha ha... hóa ra ta đã nhập định thật sự chìm vào cõi hư vô thức mãi từ đêm qua cho đến tận bây giờ. Nghĩa là nguyên ngày hôm nay muội đã tự lo mọi thức ăn? Vậy thì còn việc luyện công phu Mê Tông bộ pháp của muội như thế nào?

Nàng kinh ngạc:

- Nói như vậy những gì muội hành động suốt ngày hôm nay Trương ca ca không hề phát hiện? Nhưng sao lại như thế? Ý muội muốn nói Trương ca ca quá mạo hiểm. Vạn nhất do muội không lưu tâm và cứ ngỡ bất kỳ mọi động tĩnh nào Trương ca ca cũng hay biết, nếu bất thần có đối phương xuất hiện thì sao?

Trương Khánh Long vươn vai đứng dậy:

- Ta cũng không ngờ bản thân lại dễ dàng rơi vào cõi vô thức như vậy. Thật may đúng như muội nói, lại qua một ngày nữa vẫn yên tĩnh. Vậy thì ta hứa lần sau sẽ không để xảy ra nữa. Mà này hôm nay muội cho ta ăn những gì? Và trong lúc ăn ta cũng muốn muội tự luyện lại Mê Tông bộ pháp cho ta xem được không?

Nam Cung Tôn Quỳnh vội mang thức ăn đến, sau đó tự diễn luyện Mê Tông bộ pháp cho Trương Khánh Long nhìn. Cuối cùng nàng hoang mang hỏi:

- Thức ăn do muội làm có phải chẳng ngon miệng? Vì thấy Trương ca ca chỉ ăn chiếu lệ. Hay là do thất vọng với Mê Tông bộ pháp muội chưa luyện thật thuần thục như ý Trương ca ca?

Trương Khánh Long mỉm cười:

- Thật lạ, sao ta thấy bản thân chưa lúc nào sung mãn bằng? Ta ăn ít là vì thế kỳ thực thức ăn do muội làm vẫn ngon hơn so với lúc ta tự tay lo. Còn về Mê Tông bộ pháp ư? Quả thật ta có phần thất vọng nhưng rất có thể chỉ do muội chưa đủ thời gian cần thiết. Nếu vậy thì không sao, cứ tuần tự nhi tiến và đừng dục tốc bất đạt. Nào bây giờ chúng ta có thể đi được rồi. Và với bóng đêm, ta và muội chẳng cần dị dung hoặc giả muội vẫn cảm thấy lo. Được, ta sẽ ăn thêm cho muội vui.

Nam Cung Tôn Quỳnh nhẹ thở ra:

- Muội cũng sẽ cùng ăn, biết đâu có thêm người, Trương ca ca sẽ cảm thấy ngon miệng hơn.

Trương Khánh Long lại ngồi vào bữa ăn:

- Bỏ công làm thức ăn nhưng không được người chiếu cố ắt hẳn muội không vui. Vậy ta hứa nếu ngày nào còn được muội quan tâm ta quyết chẳng để muội phiền lòng.

Nam Cung Tôn Quỳnh cúi thấp đầu:

- Chỉ sợ Trương ca ca chê, riêng phần muội chỉ muốn mãi cùng Trương ca ca thế này.

Trương Khánh Long chợt có cảm giác xúc động những toan nói ra nhưng đành đè nén và cố ý cười phì:

- Là muội tự nói đấy nha, vậy thì mai hậu ta không lo nữa những cảnh bữa no bữa đói như luôn từng xảy ra. Chà thức ăn ngon lắm, nếu muội không nhanh tay ta sẽ ăn hết cả phần của muội cho xem.

Nam Cung Tôn Quỳnh ngẩng đầu lên và cười theo thật vui:

- Quân tử bất hí ngôn, đã nói sẽ cùng ăn thì muội đâu dễ để Trương ca ca tranh hết phần. Hãy thử xem ai ăn nhiều hơn nào.

Mãi đến tận canh ba cả hai mới khởi hành với tâm trạng vẫn còn vui sau những gì vừa diễn ra.

*

Đang đi Nam Cung Tôn Quỳnh bỗng khẽ khịt mũi:

- Có mùi rất khẳng.

Trương Khánh Long chậm dần lại:

- Có phải muội đang nghĩ đến một điều rất tồi tệ đã xảy ra cho lệnh đường? Nếu vậy mong muội thật bình tâm chúng ta sẽ cùng tìm xem sao. Hãy theo hướng này.

Nam Cung Tôn Quỳnh chầm chậm theo chân Trương Khánh Long với nổi lo sợ cứ dần tăng:

- Nhưng phương xuất xứ ra mùi khẳng thối lại khác với hướng dẫn đến nơi gia mẫu đang lưu ngụ. Gia dĩ đó là mùi phát ra từ một thi thể chết đã lâu, nhất định chỉ do đối phương sau khi bắt giữ và đưa gia mẫu đến đây mới hạ thủ. Vì sao đối phương phải thận trọng thế này?

Trương Khánh Long dần đưa tay lên bưng mũi:

- Ta chỉ mong đây là phần xác thối rữa của một dã thú nào đó. Vì khi đã có mùi nặng thế này, dù có tìm thấy chúng ta cũng vô khả phân biệt đấy là thi thể của ai. Nhưng sao muội tỏ ý nghi ngờ với cách hành sự cẩn trọng của đối phương?

Nam Cung Tôn Quỳnh dừng lại và phải vội bung kín miệng mới kịp dồn nén những đợt ụa khan:

- Bởi gia mẫu đi lại rất khó khăn, cơ hồ đã bán thân bất toại sau một lần luyện công bất cẩn nên bị tẩu hỏa nhập ma. Hành động này của đối phương quá thừa, nếu không muốn nói đấy là vì đối phương chưa thật tin hai chúng ta chết hẳn nên không muốn chúng ta sớm phát hiện hành vi này của đối phương.

Trương Khánh Long dừng lại:

- Muội chẳng cần đi nữa. Để ta tự đi vẫn hơn. Và ta sẽ gọi muội nếu phát hiện điều gì đó có liên can.

Nhưng Nam Cung Tôn Quỳnh vẫn muốn cùng đi.

- Muội có thể chịu đựng được. Hơn nữa, nếu thi thể đã thực sự thối rữa thì ngoài muội, chỉ e Trương ca ca không thể phân định thi thể ấy là ai.

Trương Khánh Long gật đầu:

- Vậy phải nhanh lên, đồng thời cũng nên tạm bế khí. Vì chỉ cần xem thoáng qua, hư thực thế nào ắt tự muội rõ, mau nào.

Họ di chuyển nhanh và dễ dàng phát hiện đâu là nơi nặng mùi nhất.

Ở đây Trương Khánh Long vội bật hỏa tập.

Nam Cung Tôn Quỳnh liền kêu:

- Là một nam nhân? Ai thế này?

Trương Khánh Long vội tắt hỏa tập và lập tức kéo Nam Cung Tôn Quỳnh lao tránh xa. Đến khi đã thoát khỏi mùi hôi khẳng, Trương Khánh Long mới dừng lại và khẽ thì thào:

- Ta đã nhận ra nhờ y phục đấy là tứ phu thúc. Nhưng tại sao hung thủ lại sát hại và nhất là vì sao tứ phu thúc lại tự đi đến đây thì muốn minh bạch e rằng cần phải chờ khi biết rõ về mệnh hệ của lệnh đường. Hãy đi nhanh nào.

Nam Cung Tôn Quỳnh liền hối hả lao theo, đưa đường cho Trương Khánh Long cùng đi.

Lúc sắp đến nơi Nam Cung Tôn Quỳnh tự ý dừng lại:

- Chính là gian thảo lư phía trước có phần bị khuất vì màu sẩm tối của khu rừng phía sau rất gần với gian thảo lư. Trương ca ca thử vận dụng thính lực nghe ngóng xem sao?

Trương Khánh Long liền đáp:

- Ta đã làm rồi, thật lạ, ở xung quanh tịnh chẳng có tiếng động nào, kể cả một nhịp hô hấp dù thật khẽ cũng chẳng có. Chúng ta cùng nên xông vào thôi.

Hoảng kinh Nam Cung Tôn Quỳnh lập tức bật người lao vào, miệng thì kêu:

- Mẫu thân.

Trương Khánh Long lao theo và cũng bật nhanh hỏa tập ngay khi đặt chân vào giữa gian thảo lư:

- Muội đừng quá hoảng hốt. Hãy nhìn xem, chẳng có bất kỳ dấu vết nào khả nghi.

Nam Cung Tôn Quỳnh hoảng loạn nhìn và tìm quanh:

- Đối phương đã xuất kỳ bất ý hạ thủ, nhất định đã dễ dàng bắt giữ gia mẫu, tương tự chuyện đã xảy ra cho Tô phu nhân. Trương ca ca hãy mau giúp muội tìm lại mẫu thân, nếu không, muội chẳng thiết sống nữa.

Trương Khánh Long vẫn nhìn chú mục vào từng chỗ:

- Muội hãy nhìn vào đây, có phải là dấu hiệu cho thấy chiếc giường từng bị xô lệch? Nhưng nếu từng xảy ra hành vi giằng co lôi kéo thì tại sao chăn màng vẫn nguyên vẹn, được xếp thật gọn ghẽ?

Nam Cung Tôn Quỳnh nhờ đó phát hiện chỉ có hai chân giường phía ngoài là bị lệch so với hai dấu lõm từng có trước đó:

- Chiếc giường từng bị nhắc cao lên hướng vào trong hoặc giả đối phương ngoài việc bắt giữ gia mẫu còn muốn kiếm tìm gì đó phía dưới giường?

Trương Khánh Long dùng một tay nhắc phần ngoài của chiếc giường lên nhưng không được:

- Cả chiếc giường như gắn rất chặt vào nền đất như liền thành một khối, sao lạ vậy?

Nam Cung Tôn Quỳnh bảo:

- Không thể nào, vì chính tay muội đã từng tự kê chiếc giường ở đây, hãy để muội thử xem.

Trương Khánh Long lùi lại nhượng chỗ cho Nam Cung Tôn Quỳnh tự tiến đến và tự nhấc chiếc giường. Cuối cùng, vì thấy Nam Cung Tôn Quỳnh cũng không thực hiện được, Trương Khánh Long khẽ kêu:

- Có thể đây là một cơ quan, muội thử nện chân thật mạnh vào nền đất dưới gầm giường xem?

Nam Cung Tôn Quỳnh nện gót.

Coong coong coong

Thanh âm vang lên quá kỳ quái khiến Nam Cung Tôn Quỳnh kinh hoảng lùi lại:

- Nếu toàn là nền đất thì không thể phát ra tiếng kêu này. Nhưng nếu thực sự có cơ quan thì sao muội chưa bao giờ phát hiện?

Trương Khánh Long lại bắt đầu tìm quanh:

- Nhất định quanh đây phải có mấu chốt để phát động cơ quan, hy vọng đây là do lệnh đường sau này thực hiện phòng khi địch nhân bất ngờ ập đến vẫn có chỗ cho lệnh đường tự náu thân.

Nam Cung Tôn Quỳnh thêm hy vọng cũng phụ giúp Trương Khánh Long truy tìm. Và khi chẳng thể tìm thấy nàng nôn nóng vội nhảy lên giường:

- Gia mẫu do khó cử động vì thế biết đâu mấu chốt cơ quan được cài đặt chỗ thật gần tầm tay.

Nhưng đúng vào lúc Nam Cung Tôn Quỳnh loay hoay tìm ở phần giường bên trong gần sát với vách nhà thì nguyên cả chiếc giường chợt có dấu hiệu dịch chuyển. Nàng kêu:

- Có chuyện gì vậy? Trương ca ca định đùa chăng?

Trương Khánh Long vội đưa mắt nhìn thì chỉ kịp thấy phần giường phía ngoài chợt hất ngược lên cao hầu như che khuất hoặc bóng dáng Nam Cung Tôn Quỳnh đã chợt biến mất. Với phản ứng nhanh tợ bản năng Trương Khánh Long nhún bật người lao vọt qua bên kia thành giường nhờ đó may mắn vẫn còn thấy phần sát vách là một hố huyệt sâu thẳm, trước lúc ngọn hỏa tập do Trương Khánh Long chớp động nên vụt tắt.

Vù...

Giữa lúc đang rơi vào hố huyệt Trương Khánh Long bỗng nghe có tiếng của Nam Cung Tôn Quỳnh kêu oai oái kèm theo tiếng va đập khá mạnh:

- Ối. Huỵch.

Trương Khánh Long lập tức giang rộng đôi tay bằng mọi cách quyết làm cho đà rơi được hãm lại đồng thời cũng khẽ lên tiếng:

- Ta cũng cùng đến với muội đây, đừng vội đứng lên nếu đã bị ngã kẻo lại va vào ta.

Và Trương Khánh Long chực nhớ đến hỏa tập liền bật xoành xoạch luôn tay đồng thời từ từ hạ thân xuống. Ngờ đâu lúc hai chân chạm nền cứng thân hình của Trương Khánh Long cũng chạm vào phần thân trước mềm mại nhất định chẳng ai khác ngoài Nam Cung Tôn Quỳnh.

Trương Khánh Long bối rối toan lùi lại thì nghe Nam Cung Tôn Quỳnh cũng hoang mang bối rối kêu ở ngay bên tai Trương Khánh Long:

- Ôi, muội đã chủ ý nép sát vào bên này sao cũng trùng hợp chạm phải Trương ca ca?

Trương Khánh Long vội đưa cao hỏa tập và lần này vừa được bật sáng:

- Ta đã dặn muội đừng đứng lên cũng may chưa đến nỗi ta giẫm phải đầu muội.

Có ánh sáng Nam Cung Tôn Quỳnh chợt phát hiện cả hai đứng quá gần mắt đang chạm mắt và thân hình đã cận kề vào nhau. Nàng đỏ mặt vội lùi lại.

Chợt Trương Khánh Long đưa tay giữ nàng lại:

- Chờ đã, ngay phía sau muội là dãy tam cấp. Nếu muội lùi thế nào cũng lại ngã.

Tuy lời giải thích chính đáng nhưng thân thể cả hai do lực giữ lại của Trương Khánh Long làm cho càng sát vào nhau hơn. Và vì Nam Cung Tôn Quỳnh cảm nhận đôi nhũ hoa đang động chạm vào phần ngực rắn chắc của Trương Khánh Long một nam nhân, hơi thở của nàng vụt trở nên dồn dập lạ.

Cả Trương Khánh Long cũng có cảm nhận tương tự khi phát hiện dù qua những hai lớp y phục thì đôi gò bồng đảo của nữ nhân lúc này là Nam Cung Tôn Quỳnh sao lại mềm mại và có sức quyến rũ lạ kì. Nhưng nhờ định lực thâm hậu hơn, tương ứng với thân thủ võ công hiện có Trương Khánh Long chợt nhớ đến thực cảnh vội chủ động từ lùi xa:

- Do thật sự đã có cơ quan ám tang, muội nên hy vọng lệnh đường vẫn vô sự.

Được nhắc nhở Nam Cung Tôn Quỳnh trấn tĩnh ngay, vội quay lại và chủ động đặt những bước chân đầu tiên xuống dãy tam cấp có đến mười mấy bậc.

- Và muội càng thêm hy vọng rất có thể gia mẫu hiện đã đi lại dễ dàng. Nếu không há có lẽ gia mẫu khi buông người lăn theo dãy tam cấp thì lúc quay lại há lẽ cũng tự lăn lên?

Trương Khánh Long đi theo sau Nam Cung Tôn Quỳnh và bất chợt tự dập tắt hỏa tập:

- Lời muội vừa nói hoàn toàn đúng khiến ta không thể không nghĩ lệnh đường chẳng những vẫn đi đứng dễ dàng như người bình thường mà rất có thể thân thủ bản lĩnh cũng cao minh như thuở nào. Nói cách khác, ta nghĩ việc lệnh đường bị tẩu hỏa nhập ma chỉ là giả vờ, nghĩa là lệnh đường cũng chủ ý giấu muội và đã là giấu thì hiện tại ắt hẳn lệnh đường vẫn chưa muốn tỏ lộ cho muội biết. Vậy nên chăng hoặc chúng ta dừng ở đây và quay lại hoặc giả muốn tiếp tục thì cũng đừng để lệnh đường phát hiện? Muội nghĩ sao?

Nam Cung Tôn Quỳnh dừng lại và phân vân:

- Sao lại phải che giấu với cả cốt nhục? Có phải vì gia mẫu không tin muội? Nhưng như muội từng nhớ thì gia mẫu luôn tin tưởng và còn đặt nhiều kỳ vọng vào muội. Vậy thì chỉ có thể giải thích việc này bằng mỗi một cách duy nhất, đấy là từ lâu nay ắt hẳn đã có kẻ luôn uy hiếp và buộc gia mẫu phải giả vờ cũng là che giấu muội về tất cả mọi sự. Ý muội muốn nói chúng ta nên đi tiếp và cứ theo chủ ý của Trương ca ca cần giữ kín hành tung, chớ để ai phát hiện.

Trương Khánh Long lách người bước đi trước và chỉ thì thào lên tiếng lúc lướt ngang qua Nam Cung Tôn Quỳnh:

- Mắt ta đã quen thính lực ta cũng cao minh hơn, muội hãy để ta đi trước. Nào.

Hoàn toàn tin cậy ở Trương Khánh Long, Nam Cung Tôn Quỳnh lặng lẽ bước theo sau và dù có cảm nhận đoạn đường tuy đi đã khá xa nhưng hầu như vẫn chưa kết thúc thì nàng cũng cứ đi, không một lời phàn nàn hay nghi vấn.

Cuối cùng dù địa đạo có dài có xa và dù đi chậm thế nào thì cũng đến lúc kết thúc, Trương Khánh Long dừng lại:

- Muội ắt hẳn có thể nhìn thấy chỗ lờ mờ sáng phía trước? Địa đạo thật dài và vì chúng ta đi chậm nên may thay bây giờ trời đã sáng. Muội muốn đi ra ngay hay chờ thêm lúc nữa, phòng có kẻ biết đâu vẫn đang mai phục chờ?

Nam Cung Tôn Quỳnh chọn cách thứ hai:

- Muội càng nghĩ càng hoang mang vì gia mẫu bị uy hiếp thì còn muội bấy lâu nay vẫn tự do, lẽ nào gia mẫu không tìm cách ngấm ngầm báo cho muội biết? Có cả hai cùng hợp lực đối phó thì lo gì không thể chế ngự hoặc tự thoát khỏi đối phương. Điều đáng nói nhất là gia mẫu vẫn nỡ lòng để muội bấy lâu nay luôn sầu muộn vì thể trạng vô phương cứu vãn của người. Không mẫu thân nào nỡ làm như vậy. Hay là chúng ta tạm lưu lại cũng là mong Trương ca ca giúp muội nghĩ thấu đáo các nghi vấn này.

Trương Khánh Long tán thành:

- Nói thật lòng, ta không tiện luận bàn về nội tình giữa hai mẫu tử muội, bất quá ta chỉ muốn lưu lại một là để không bị bất ngờ hai là đê dò xét thêm những gì mà đêm qua do không có ánh sáng nên chúng ta chưa thể phát hiện.

Nam Cung Tôn Quỳnh nài nỉ:

- Chưa bao giờ muội hoang mang và cần một người giúp muội suy nghĩ như lúc này. Thế nên bất luận Trương ca ca nghĩ gì hoặc nghi ngờ thế nào về hành tung mỗi lúc thêm kỳ bí của mẫu thân muội xin cứ nói, dù phải nghe lời chói tai miễn là có sức thuyết phục, muội cũng nghe và quyết không phiền trách gì Trương ca ca.

Trương Khánh Long ngập ngừng:

- Nếu là vậy muội hãy tin ta là đang có ý ngờ về lai lịch và thân thế của muội, nhất là về cương vị Bang chủ Phi Kiếm bang. Muội có thể cho ta biết ngọn ngành?

Nam Cung Tôn Quỳnh hoang mang lo lắng:

- Thân thế của muội? Sao Trương ca ca chợt có ý nghĩ này? Vì theo lời gia mẫu cũng phần nào do muội tự nhớ thì gia phụ thở sinh thời rất quan tâm hai mẫu tử muội, đích thực là cảnh hạnh phúc của toàn gia đoàn viên. Tiên phụ họ Nam Cung từng là Bang chủ Phi Kiếm bang cũng là đồng môn sư huynh muội của mẫu thân. Thế nên lúc gia phụ quyết định mạo hiểm tiến nhập Mê Tông động và một đi chẳng trở lại, gia mẫu mới là nhân vật duy nhất đủ tư cách kế nhiệm Bang chủ. Sau đó độ đôi ba năm trước lúc nội tình bổn bang nảy sinh nhiều mâu thuẫn đố kỵ, gia mẫu do quá ưu tư nên lúc luyện công bị phân thần dẫn đến thảm biến nghịch hành chân khí tẩu hỏa nhập ma. Nhưng vì không muốn nội tình bổn bang sinh náo loạn, gia mẫu mới sắp đặt để muội thay thế và kỳ thực việc đó chẳng bị ai phát hiện như Trương ca ca đã có lần mục kích. Há lẽ lai lịch của muội vẫn chưa đủ minh bạch?

Trương Khánh Long bật hỏi:

- Tả Hữu Phi Sứ như có vẻ chẳng nhận biết muội nhất là qua thái độ hầu hết bang đồ quý bang không tỏ tường dung diện thật cùng tính danh của muội là Nam Cung Tôn Quỳnh. Điều này giải thích như thế nào một khi câu chuyện như muội kể toàn gia đã có thời sống cảnh đoàn viên hạnh phúc?

Nam Cung Tôn Quỳnh giải thích:

- Cũng không có gì khó hiểu, vì lúc đó gia phụ bặt vô âm tín, khi đó muội chỉ mới lên năm, lại thêm nhờ gia mẫu tiên liệu, ắt bổn bang thế nào cũng phát sinh nội tình, đã lập tức giấu biệt và đưa muội về đây âm thầm cưu mang giáo dưỡng, luôn đốc thúc muội đêm ngày khổ luyện công phu Hư Nhược Thân Ảo. Thế nên muội nghĩ kể cả Tả Hữu Phi Sứ dù vẫn nhớ e cũng khó ngờ Nam Cung Tôn Quỳnh hiện nay chính là đứa bé nhỏ xíu xíu năm xưa họ từng gặp. Huống hồ với diện mạo đổi thay theo thời gian, họ càng khó thể nhận ra.

Trương Khánh Long hắng giọng:

- Ta chỉ hỏi một câu nữa thôi. Là lệnh đường không truyền thụ thêm cho muội bất kỳ công phu nào khác ngoài Hư Nhược Thân Ảo? Há lẽ sở học của song thân muội do tuân theo nghiêm lệnh môn phái nên không thể trao truyền, bất luận muội chính là cốt nhục của cả hai?

Nam Cung Tôn Quỳnh lắc đầu:

- Điều này quả thật muội chưa bao giờ nghĩ tới, vả lại dù có nghĩ thì với tính khí quá nghiêm khắc của gia mẫu, nhất là những lúc chỉ điểm võ học, đích thực muội cũng chẳng dám hỏi. Tuy nhiên với những lời Trương ca ca vừa nhận định, cũng rất có thể gia mẫu dù muốn cũng không dám và không được tự ý trao truyền. Dù sao, sau này nếu có dịp thế nào muội cũng...

Chợt Trương Khánh Long khẩn trương ra hiệu cho Nam Cung Tôn Quỳnh đồng thời cũng kéo Nam Cung Tôn Quỳnh nép qua một bên và ngồi thụp xuống, tựa sát vào thành địa đạo toàn đất bẩn. Nam Cung Tôn Quỳnh hiểu ngay nguyên nhân và lập tức đưa mắt nhìn về phía cuối địa đạo, nơi đang càng lúc càng lộ sáng.

Ngờ đâu Trương Khánh Long lại thì thào vào tai Nam Cung Tôn Quỳnh:

- Không phải hướng đó, vì thế cũng thật bất tiện, khó thể ngồi mãi thế này và không bị người phía sau phát hiện. Muội có chấp thuận cùng ta bò dần ra, chỉ độ năm trượng mà thôi.

Nam Cung Tôn Quỳnh cũng rõ hiện cảnh:

- Gia dĩ Trương ca ca có thể thi triển khinh công đến độ chót hầu lao thoát mà chẳng bị kẻ đang tiến từ phía sau phát hiện chăng?

Trương Khánh Long càng hạ thấp giọng hơn:

- Quá muộn nếu đó là nhân vật có bản lĩnh tột cùng lợi hại suốt mấy ngày qua chúng ta vẫn lo. Và sẽ là thừa nếu kẻ tiến đến từ phía sau chỉ là người không hề có thân thủ đáng để chúng ta lẩn tránh. Chủ ý của ta chỉ muốn âm thầm dò xét, sau đó mới chủ động định đoạt thái độ.

Nam Cung Tôn Quỳnh tán thành:

- Được, vậy thì bò.

Họ cùng trườn đi và không ai bảo ai, cố giữ sau cho càng nhẹ nhàng càng tốt. Và bất chợt Nam Cung Tôn Quỳnh lại thì thào lên tiếng:

- Bản lĩnh của Trương ca ca quá lợi hại, muội chỉ nhờ áp người phục sát mặt đất thế này mới cảm nhận quả thật đang có người tiến dần về phía chúng ta. Nhưng cũng có thể là mẫu thân muội vì ngoài gia mẫu liệu còn có ai khác cũng am hiểu để tự phát động cơ quan lần mò xuống tận nơi này?

Trương Khánh Long khẽ suỵt:

- Không phải lệnh đường đâu, vì nếu có thể cảm nhận thì ắt muội cũng phát hiện kẻ phía sau đang vừa đi vừa có phần thận trọng từng bước, chứng tỏ chưa thông thạo địa hình. Tuy nhiên ta lại nghe nhịp hô hấp thổ nạp của người này vừa dài vừa sâu, vậy là nội lực bản lĩnh chẳng thể xem thường. Muội đừng lên tiếng nữa đề phòng với thính lực tinh tường, kẻ đó sẽ phát hiện chúng ta. Nào tiếp tục đi.

Nào ngờ vừa khi dứt lời, cũng chính Trương Khánh Long lên tiếng khẩn trương thúc giục Nam Cung Tôn Quỳnh.

- Không xong, đối phương đã đột ngột tăng cước lực, nhanh lắm. Chạy đi thôi. Mau vượt thoát địa hình quá chật hẹp này. Nào!

Cả hai cùng nhỏm dậy và bật đi thật nhanh.

Vù...

Ở phía sau quả nhiên có tiếng quát:

- Ai? Đứng lại mau. Vẫn chạy ư? Thật không biết tự lượng sức. Hừ?

Trương Khánh Long và Nam Cung Tôn Quỳnh dù vậy vẫn vượt qua vài trượng cuối cùng để rồi đều kinh ngạc như nhau khi phát hiện ở phía ngoài địa đạo là một vùng tuy lộ thiên nhưng kỳ thực lại có địa hình tợ một trũng núi với tứ bề vách đá bao phủ, dù muốn vượt qua cũng không dễ chút nào. Nhưng điều làm cho cả hai ngỡ ngàng nhất lại chính là một kiến tạo không thể tin là có thể hiện hữu và tồn tại ngay ở đây.

Trương Khánh Long vùng suýt xoa; - Không thể ngờ ngay tại đây lại có cả một tòa cung điện nguy nga như thế này. Và nếu chủ nhân chính là lệnh đường thì ngoài bốn chữ phú xưng địch quốc ta e...

Nam Cung Tôn Quỳnh tuy cũng bang Hoàng nhưng vẫn khăng khăng phản bác và lập tức ngắt lời Trương Khánh Long:

- Gia mẫu không thể là chủ sở hữu của sự sản này. Huống hồ...

Vì quá kinh ngạc với các cảnh quang đang mục kích, cả hai quên đi diễn biến vẫn xảy đến từ phía sau. Do đó kể như đã muộn khi cả hai nghe từ phía sau vang phát lên trận cười đắc ý:

- Ngỡ là ai, ha ha... thật cung nghinh bọn tiểu oa nhi các ngươi lần đầu đặt chân đến Hòa Lạc cung, là nơi sẽ giúp bọn ngươi an hòa hưởng lạc nếu ưng thuận trở thành thủ hạ, mãi trung thành với Cung chủ bổn cung Hòa Lạc. Ha ha...

Trương Khánh Long và Nam Cung Tôn Quỳnh không ai bảo ai đều giật mình cùng quay lại để lần đầu tiên đối diện và nhìn thấy một nhân vật không chỉ lạ mặt mà còn là một người mặc y phục khá dị kỳ, do khắp thân tuy phủ đạo phục nhưng ngoài điều đó ra thì chẳng còn gì nữa, để phải nghĩ kẻ đó là một đạo nhân, Trương Khánh Long thoáng cau mày và hỏi:

- Có thể cho biết cách xưng hô với tôn giá nên như thế nào chăng? Là đạo trưởng hay chỉ là tiền bối theo cách thông thường?

Nhân vật nọ tuy có niên kỷ ngoại tứ tuần nhưng cứ cao ngạo tự phụ không khác gì hạng hậu sinh đang khí huyết dương cương.

- Chớ nhiều lời, trái lại cả hai ngươi, Trương Khánh Long và Nam Cung Tôn Quỳnh hãy mau cho bổn hộ cung biết chủ ý, là chấp nhận hay không thuận phục bổn cung Hòa Lạc?

Nam Cung Tôn Quỳnh lại giật mình:

- Hóa ra tôn giá là kẻ mấy ngày trước vẫn lẻn bám theo tiểu nữ và Trương ca ca? Nếu không tiểu nữ nhớ vẫn chưa gặp tôn giá bao giờ thì sao tôn giá biết rõ tính danh bọn tiểu nữ?

Nhân vật Hộ Cung nhếch môi cười trịch thượng:

- Nhắc đến chuyện đó, bổn Hộ Cung đành thừa nhận bọn ngươi thủ đoạn kể như cao minh, đã khiến Thiếu cung chủ bổn cũng bị lừa dối ngỡ cả hai đã chìm mất xác đâu đó dưới đáy nước. Vì thế cũng khiến bổn Hộ Cung phải bất ngờ, tuyệt nhiên chẳng nghĩ ra là chính bọn ngươi đã tình cờ phát hiện, còn làm cơ quan phát động để đặt chân vào đây. Tuy nhiên cũng có thể nói, thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu. Số phận của bọn ngươi từ lâu đã do bổn cung định đoạt thì dù thế nào, ha ha... cuối cùng bọn ngươi cũng dẫn thân đến, hầu bổn cùng thêm cơ hội thu phục bọn ngươi. Ha ha...

Trương Khánh Long thêm cau mặt:

- Hộ Cung tôn giá xem ra quá tự phụ, vậy sao chẳng nhìn lại chỉ một mình tôn giá liệu đủ tư cách thu phục bọn tại hạ những hai người chăng?

Nam Cung Tôn Quỳnh cũng phụ họa:

- Phải đó dù tòa cùng điện này dù bề thế nguy nga nhưng do nãy giờ vẫn chưa thấy có thêm ai xuất hiện thì một mình tôn giá e khó mong toại nguyện.

Chợt có thanh âm không rõ phương hướng bỗng vang đến mồn một:

- Không phát hiện thêm ai khác chỉ là do bản lĩnh bọn ngươi quá kém, đâu thể bảo bổn cung Hòa Lạc là chỗ không người.

Nam Cung Tôn Quỳnh hốt hoảng xoay người vừa đảo mắt nhìn khắp nơi:

- Mẫu thân, có phải là mẫu thân chăng? Vì nữ nhi nhận rõ đó là mẫu thân đang vận dụng công phu Hư Nhược Thân Ảo phát thoại. Nhưng sao mẫu thân không lộ diện, hội diện cùng nữ nhi đối thoại như thuở nào?

Thanh âm mơ hồ nọ lại vang lên và lần này Trương Khánh Long nghe rõ đấy là thanh âm do nữ nhân phát ra:

- Nam Cung Tôn Quỳnh ngươi lầm rồi và nào phải chỉ mẫu tử ngươi mới biết và luyện được Hư Nhược Thân Ảo. Ta là Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung, vẫn có khá bất ngờ vì lầm phải thủ đoạn của bọn ngươi ắt chỉ do gã họ Trương kia sắp đặt?

Trương Khánh Long lên tiếng:

- Đa tạ Thiếu cung chủ quán khen, bọn tại hạ mấy ngày trước thoát được do chỉ gặp may, kỳ thực hiện thâm tâm hiện vẫn còn khiếp đảm vì bản lĩnh thần thông tuyệt thế của Thiếu cung chủ. Nhưng cho hỏi, thứ nhất, quý cung quyết thu phục bọn tại hạ là vì lẽ gì? Thứ hai thứ công phu Hư Nhược Thân Ảo đang vận dụng quá lợi hại có phải từ lâu nay mẫu thân của Nam Cung Tôn Quỳnh đã bị Thiếu cung chủ uy hiếp? Và gần đây nhất, qua thi thể thối rữa còn lưu lại, phải chăng tứ phu thúc là do Thiếu cung chủ hạ thủ?

Giọng mơ hồ vang lên hồi đáp:

- Cả hai nghi vấn sau cùng của họ Trương ngươi đều đúng. Nhân đây ngươi cũng nên hiểu thế này nếu không thành tâm thuận phục bổn cung thì vì hiểu biết khá nhiều, ngươi sẽ chung số phận với trạo phu đó. Nhược bằng thuận phục bổn cung thì bổn cung hứa ngoài việc giữ vẹn toàn cho hai mẫu tử Nam Cung Tôn Quỳnh thì kể cả mẫu thân ngươi cũng có ngày sẽ cùng ngươi tương phùng đoàn viên. Tóm lại bổn cung đang cần ngươi dẫn đạo tiến nhập Mê Tông động. Hãy quyết định đi.

Nam Cung Tôn Quỳnh rung động:

- Gia mẫu từ lâu đã bị bọn Hòa Lạc cung vô sỉ các ngươi uy hiếp? Hóa ra ta đã đoán đúng?

Thanh âm mỉa mai của Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung vang lên:

- Lẽ ra Nam Cung Tôn Quỳnh ngươi nên đoán biết sớm hơn, để không phải tự dấn thân đến đây tạo thêm cơ hội cho bổn cung dùng sinh mạng ngươi tiếp tục uy hiếp và buộc gã họ Trương không thể không thuận phục.

Nam Cung Tôn Quỳnh phẫn nộ chực quát, chợt bị Trương Khánh Long xua tay ngăn lại. Và cũng tự Trương Khánh Long lên tiếng cật vấn:

- Muốn tại hạ đưa quý cung tiến nhập Mê Tông động không khó vì đấy là chủ ý từng có của chính bản thân tại hạ. Nhưng thoạt tiên hãy minh chứng mẫu thân của Nam Cung Tôn Quỳnh và Tô phu nhân hiện đang do quý cung sinh cầm, sau nữa là cho bọn tại hạ một lần hội diện để hầu biết rõ sinh mạng của cả hai vẫn vẹn toàn đúng như lời Thiếu cung chủ vừa thổ lộ.

- Đừng vội quên hiện trạng lúc này của hai người, vậy thì chớ cao ngạo tự cho có tư cách đề xuất, buộc bổn Thiếu cung chủ phải tuân theo.

Trương Khánh Long nhẹ thở ra:

- Xin thấu hiểu và cảm thông cho nỗi lòng nhung nhớ và lo lắng cho mẫu thân của Nam Cung Tôn Quỳnh. Huống hồ đề xuất của tại hạ nào quá khó đối với quý cung? Vì chỉ cần sai bảo thủ hạ đưa mẫu thân Nam Cung Tôn Quỳnh và Tô phu nhân từ trong kia đưa ra ngoài này, một việc thật dễ như trở bàn tay. Lẽ nào Thiếu cung chủ không hạ cố thành toàn?

- Ý ngươi hoài nghi bổn cung chưa nắm giữ sinh mạng hai nhân vật đó trong tay?

Trương Khánh Long lắc đầu:

- Trú sở của quý cung tọa lạc quá gần chỗ mẫu thân của Nam Cung Tôn Quỳnh từng náu thân, tại hạ đâu dám có dạ nghi ngờ. Nhưng như Thiếu cung chủ cũng thấy đó, thực sự Nam Cung Tôn Quỳnh vẫn quá lo lắng cho mẫu thân, thế nên tại hạ chỉ khẩn thiết cầu xin Thiếu cung chủ cho toại nguyện.

- Phần ngươi thì sao? Hoàn toàn vô lo cho mẫu thân ngươi là Tô phu nhân?

Trương Khánh Long nhún vai:

- Đối với Tô phu nhân, thú thật tại hạ chỉ quan tâm vì tình người với người. Kỳ dư tại hạ từng tỏ lộ cùng Hội chủ Kim Đao hội Công Tôn Nguyệt thì tại hạ vẫn chưa nghĩ Tô phu nhân có thể là thân mẫu.

- Ngươi chỉ có thể lừa Công Tôn Nguyệt chớ đâu dễ lừa ta. Vì ta có đủ mọi bằng chứng thuyết phục để quả quyết Tô phu nhân chính là mẫu thân ngươi. Và nếu chẳng phải thế, ha ha... bổn Thiếu cung chủ đâu cần phí công lẻn theo chân ả Nam Cung Tôn Quỳnh để sau đó ung dung đưa Tô phu nhân đi và không hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào. Ha ha...

Trương Khánh Long chợt tự gục gật đầu:

- Xin được thỉnh giáo, Thiếu cung chủ làm cách nào để biết và quả quyết Tô phu nhân chính là thân mẫu tại hạ?

- Bổn Thiếu cung chủ đã tra vấn mụ không thể không cung xưng hiểu chưa?

Trương Khánh Long lắc đầu:

- Công Tôn Nguyệt cũng từng lục vấn và đã bất như ý. Nhưng cũng có thể Thiếu cung chủ thủ đoạn cao minh hơn thì sao? Vậy cho hỏi thêm, Tô phu nhân có giải thích vì sao tại hạ mang họ Trương chăng?

- Sao ngươi lại nêu nghi vấn này? Vì thiết nghĩ phụ thân ngươi nhất định phải là người mang họ Trương, há lẽ không phải?

Trương Khánh Long cười cười:

- Tại hạ không bảo là không phải? Và sở dĩ tại hạ nêu nghi vấn đó vì từ thuở nào tới giờ vẫn hằng trông mong được mẫu thân cho biết thân phụ là ai? Vậy có thể nào phiền Thiếu cung chủ hoặc tự hỏi hoặc chấp thuận cho tại hạ được hội diện để hỏi mẫu thân minh bạch về điều này?

- Điều đó...

Bất đồ Trương Khánh Long chớp động thân hình, lao mất hút chỉ kịp lưu lại cho Nam Cung Tôn Quỳnh một lời hô hoán căn dặn:

- Tôn Quỳnh muội nên tự bảo trọng, ta quyết cho bọn phỉnh lừa này nếm mùi lợi hại.

Nhân vật Hộ Cung dù bất ngờ nhưng vì vẫn nhìn thấy Nam Cung Tôn Quỳnh nên lập tức ập đến và xuất thủ:

- Bọn tiểu oa nhi các ngươi thật to gan, đã muốn uống rượu phạt thì đừng trách bổn Hộ Cung ác độc. Mau nằm xuống.

Ào...

Ngờ đâu Nam Cung Tôn Quỳnh cũng biến mất:

- Không dễ đâu, trừ phi tôn giá cũng am hiểu công phu Hư Nhược Thân Ảo và thoát được chưởng này của ta. Đỡ.

Vù...

Cùng lúc này chợt vang lên tiếng kêu đầy kinh ngạc và lo lắng của ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung:

- Hảo công phu. Không ngờ Trương Khánh Long ngươi lại có thân thủ cao minh đến ngần này. Nhưng nếu ngươi vẫn tiếp tục động thủ, chớ trách ta lập tức hạ lệnh kết liễu tính mạng mẫu thân ngươi.

Trương Khánh Long vùng quát to:

- Đã muộn rồi nhất là kể từ khi Thiếu cung chủ khinh suất để tại hạ phát hiện phương vị ẩn thân. Giờ thì đừng mong thoát. Trái lại hãy tiếp chiêu.

Ầm.

Từ trên cao xuất hiện một bóng nhân ảnh loạng choạng hạ thân xuống.

Vù...

Cùng lúc đó Nam Cung Tôn Quỳnh cũng đột ngột hiện thân hăm hở ra tay toan hạ thủ nhân vật vừa hạ thân xuống:

- Trương ca ca cứ giao tiệ? tỳ này cho muội, ngươi là Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung đây sao? Vậy thì mau nằm xuống.

Ào...

Nhưng nữ nhân nọ tuy có loạng choạng lúc hạ thân nhưng không phải vì thế mà dễ dàng để Nam Cung Tôn Quỳnh đắc thủ. Ả tức tốc tự xoay người quanh thân với hai ống tay áo rộng thùng thình cơ hồ che kín dung diện lẫn đôi ngọc thủ. Nhân đó ả xuất kỳ bất ý tung một ám kình từ một trong đôi ngọc thủ đã được thủ giấu vào hai ống tay áo thướt tha rộng:

- Tiện tỳ Nam Cung Tôn Quỳnh ngươi liệu đủ tư cách sao? Đỡ này.

Ầm...

Chấn kình nếu bức thoái Nam Cung Tôn Quỳnh lại thì lại là cơ hội cho nữ nhân nọ một lần nữa biến mất.

Vút.

Trong khi đó Nam Cung Tôn Quỳnh bị bức dội, nhân vật Hộ Cung cười hà hà xông đến:

- Lẽ ra ngươi nên tự lo thân thay vì dám to gan mạo phạm đến Thiếu cung chủ bổn cung. Ngươi thật muốn chết. Đỡ.

Ào...

Nam Cung Tôn Quỳnh thất kinh, ngỡ phen này khó thoát ngờ đâu vẫn kịp nghe thanh âm của Trương Khánh Long vang lên đề tỉnh:

- Mê Tông bộ pháp, mau.

Nam Cung Tôn Quỳnh tỉnh ngộ lập tức di hình hoán vị theo đúng Mê Tông bộ pháp từng do Trương Khánh Long chỉ điểm.

Vù...

Nhờ đó, ngọn chưởng kình đầy uy lực của nhân vật Hộ Cung chỉ lao sượt qua trong gang tấc. Và đó là diễn biến khiến nhân vật Hộ Cung động nộ càng ra tay quyết áp sát và dồn Nam Cung Tôn Quỳnh vào tử địa:

- Sao ngươi lại dám trái lời mẫu thân tùy tiện tiếp nhận sở học của người? Tội ngươi càng thêm đáng chết. Xem chưởng!

Ào...

Nam Cung Tôn Quỳnh sau lần đầu thoát chết, tự phát hiện Mê Tông bộ pháp quả lợi hại liền trấn tĩnh và ung dung cùng nhân vật Hộ Cung khai diễn một trường ác đấu:

- Tôn giá chỉ dọa mãi thì có ích gì, tốt hơn hãy lo vận dụng toàn bộ sở học xem có đủ bản lĩnh đoạt mạng Nam Cung Tôn Quỳnh này chăng? Đỡ này. Ha ha...

Ào...

Trong lúc này, sau một lúc khá lâu vẫn im hơi lặng tiếng, chợt Trương Khánh Long quát vang:

- Đoạn Mạch chỉ?! Khá lắm, thì ra cùng với Hội chủ Kim Đao hội, Hòa Lạc cung cũng thông đồng với bọn phản đồ phái Thiếu Lâm, nhất định cũng cùng nguyên lai xuất xứ. Chỉ tiếc đã một lần Công Tôn Nguyệt cam thất bại vì Đoạn Mạch chỉ chẳng mảy may gây tổn hại cho tại hạ, Thiếu cung chủ rồi cũng vậy thôi. Xem chiêu.

Ào... ào...

Thế là một phen nữa Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung phải thản thốt kêu:

- Sao ngươi tinh thông công phu Kim Cang Phục Ma chưởng phái Thiếu Lâm? Á...

Bùng bùng...

Và sau tiếng chạm kình, Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung một lần nữa loạng choạng tự hạ thân xuất hiện.

Vù...

Trương Khánh Long cũng uy nghi hạ thân:

- Thiếu cung chủ sao phải che kín dung diện? Sợ tại hạ nhìn ra vì Thiếu cung chủ chẳng xa lạ gì tại hạ chăng? Hãy thử xem dung diện thật của Thiếu cung chủ như thế nào, đỡ.

Ào...

Trương Khánh Long chồm đến với một chiêu trảo quyết chộp vào lớp sa màu đen không rõ đã được ả Thiếu cung chủ tự che phủ lên diện mạo thật từ lúc nào.

Ả Thiếu cung chủ bối rối vừa bước lùi vừa hô hoán gọi ầm ĩ:

- Lã hộ cung hãy mau mau tiếp ứng, thân thủ gã này hóa ra lại lợi hại vô khả lường.

Nhân vật Hộ Cung thoạt nghe toan chạy đến, chợt nghe từ thinh không vang phát lên một giọng lạnh lùng:

- Sao Lã hộ cung chưa dùng độc thủ, thu thập ngay tiện tỳ to gan lớn mật kia. Cứ để gã Trương Khánh Long cho bổn nhân.

Đó là lúc tự Trương Khánh Long cùng có cảm nhận như sinh mạng đột ngột bị uy hiếp từ phía sau. Thế là Trương Khánh Long đành bỏ dỡ ý định lột bỏ lớp sa che mặt của ả Thiếu cung chủ để vội vàng di hình hoán vị, chuyển qua một bên.

Vút.

Nhân cơ hội đó ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung lại biến mất, quá nhanh.

Vù...

Phần Trương Khánh Long thì ngay lập tức tự ngưng thần nghe ngóng:

- Với cung cách xuất thủ vô hình vô ảnh như vừa rồi, đủ hiểu tôn giá phải là Cung chủ Hòa Lạc cung. Sao không xuất đầu lộ diện nếu vẫn muốn uy hiếp và cần tại hạ đưa đường tiến nhập Mê Tông động?

Chợt có tiếng Nam Cung Tôn Quỳnh kêu hoảng kinh:

- Đối phương dùng độc, Trương ca ca mau giúp và bảo cho muội biết nên đối phó như thế nào?

Trương Khánh Long vội liếc mắt nhìn và nghi ngại đến nhăn mặt khi thấy nhân vật Lã hộ cung đã ném một nắm sa vụ tạo thành một vầng mờ trắng về phía Nam Cung Tôn Quỳnh.

Nhưng thay vì lao đến ứng cứu Nam Cung Tôn Quỳnh Trương Khánh Long vẫn đứng nguyên vị và khẩn trương lên tiếng:

- Mụ Công Tôn Nguyệt cũng từng dùng thủ đoạn này. Muội mao bế khí và nếu được thì hãy lùi thật nhanh về phía ta.

Nam Cung Tôn Quỳnh nhờ đã luyện khá thuần thục Mê Tông bộ pháp nên vội thoát và lùi nhanh như Trương Khánh Long bảo.

Sư đó nàng kinh ngạc khẽ lên tiếng:

- Lã hộ cung sao đã bỏ chạy? Chúng ta có nên bỏ đi hay vì đang chờ đợi điều gì khiến Trương ca ca cứ mãi đứng nguyên vị?

Trương Khánh Long đảo mắt nhìn quanh:

- Hòa Lạc cung như chẳng có bao nhiêu nhân vật. Thế nên tuy tất cả đã bỏ đi nhưng ta tin và vẫn đang chờ đợi một sự biến nào đó thế nào cũng xảy đến. Đồng thời vì công phu Hư Nhược Thân Ảo của nhân vật ta nghi là Cung chủ Hòa Lạc cung quá lợi hại, nên chăng chúng ta cũng cần đề phòng, đừng để bất ngờ bị tấp kích, sẽ khó biết hậu quả như thế nào.

Nam Cung Tôn Quỳnh nơm nớp lo sợ, cũng đảo mắt nhìn khắp nơi:

- Thật lạ, sao họ cũng am hiểu và lại còn đạt công phu Hư Nhược Thân Ảo lợi hại hơn cả muội? Cũng nên biết bản thân muội đã khổ luyện công phu này ngoài mười năm, lẽ nào họ lại khởi luyện từ trước? Vậy thì thật khó tin chỉ sau này mẫu thân mới bị uy hiếp, buộc phải nói cho họ biết cách luyện Hư Nhược Thân Ảo.

Bất chợt Trương Khánh Long cầm tay Nam Cung Tôn Quỳnh và khẽ giục:

- Họ chậm quay lại tất có âm mưu, chúng ta hãy nhanh thoát.

Và Trương Khánh Long lôi Nam Cung Tôn Quỳnh chạy về phía vẫn còn đó chỗ xuất nhập địa đạo. Ngờ đâu bỗng có một tiếng nổ long trời lỡ đất vang ầm lên.

Bùng.

Trương Khánh Long hoảng kinh dừng lại thì thấy chỗ xuất nhập địa đạo đã bị phá hủy, đất đá sụp đổ phong bế hoàn toàn. Còn có tiếng của ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung cười vang:

- Hãy xem đấy là lời cảnh báo bởi vì nếu ngươi không ngoan ngoãn thuận phục thì hậu quả sẽ tột cùng thảm khốc. Ấy là chưa kể hãy còn nhiều điều nữa mà ngươi dù tâm cơ lợi hại thế nào cũng chẳng bao giờ lường được. Ha ha...

Trương Khánh Long vẫn còn nắm giữ tay Nam Cung Tôn Quỳnh nên lập tức bật quát một tiếng thật to là đã đưa Nam Cung Tôn Quỳnh vun vút lao đi:

- Đi.

Vút.

Và thân hình cả hai vụt hóa thành các vệt mờ chợt bật lao thẳng lên cao, thản nhiên đặt chân và thần tốc vượt lên từng khối đá cao vút, tiến thẳng lên một trong các bờ đá cao phủ bốn bề, là thân pháp cao minh thượng thừa ngoài sức tưởng tượng của nhiều người.

Do không ngờ Trương Khánh Long lại có bản lĩnh ngần ấy, cũng không ngờ Trương Khánh Long đủ lực mạo hiểm thoát đi, thinh âm giận dữ của ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung lại vang cất lên:

- Bất luận thế nào, nếu ngươi không mau đình bộ thì hãy nhìn đây xem ta sẽ làm gì đối với mẫu thân của ả Nam Cung Tôn Quỳnh.

Bằng cách đó ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung đã khiến Nam Cung Tôn Quỳnh đưa mục quang nhìn ngược lại và rồi nàng bật kêu:

- Ôi, mẫu thân.

Cũng vì thế dù Trương Khánh Long đã đưa được Nam Cung Tôn Quỳnh lên đến tận đỉnh của một bờ đá cao vút vẫn phải dừng lại và vội trấn an Nam Cung Tôn Quỳnh:

- Muội đừng vùng vẫy cũng đừng lầm qủy kế của họ. Cứ đứng đây ta khắc có cách giúp muội minh bạch.

Quả nhiên Nam Cung Tôn Quỳnh vì nhìn thấy ở bên dưới đang diễn ra cảnh một phụ nhân bị ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung uy hiếp nên nàng đã vùng vẫy chỉ mong mau chóng quay lại giải cứu phụ nhân. Vì thế vừa khi được Trương Khánh Long dừng chân và buông tay, Nam Cung Tôn Quỳnh lập tức phóng buông người xuống dưới:

- Trương ca ca chạy đi. Muội tuy không thể không lo cho mẫu thân nhưng tuyệt đối chẳng để Trương ca ca hệ luỵ.

Vù...

Trương Khánh Long sững sờ có muốn ngăn Nam Cung Tôn Quỳnh lại cũng đã không kịp, đành khẩn trương kêu:

- Tôn Quỳnh muội sao quá hồ đồ? Lẽ ra phải nghe ta và đừng lầm mưu ma kế qủy của họ.

Và khi Nam Cung Tôn Quỳnh hạ thân, chân vừa chạm đất thì chợt hiện thân ngay bên cạnh nàng là nhân vật Lã hộ cung.

Diễn biến này khá bất ngờ khiến Nam Cung Tôn Quỳnh buột miệng kêu:

- Lão cũng am hiểu công phu Hư Nhược Thân Ảo?

Lã hộ cung cười hềnh hệt và nhẹ nhàng khoa tay phát xạ một ngôn chỉ lực vào nàng:

- Rồi ngươi sẽ còn nhiều ngạc nhiên. Nhưng thoạt tiên hãy ngoan ngoãn thúc thủ cho ta. Hà hà...

Ngọn chỉ lực dễ dàng đắc thủ khiến Nam Cung Tôn Quỳnh chợt chao người ngã khuỵu và bị lão Lã Hộ Cung chế ngự. Sau đó cũng nhân vật Lã hộ cung cười và bảo Trương Khánh Long:

- Nếu không muốn thấy ý trung nhân của ngươi mất mạng, thiết nghĩ ngươi mau quay trở xuống thì hơn. Đừng nghĩ bổn Hộ Cung vì thương hoa tiếc ngọc không đủ nhẫn tâm hạ thủ. Ha ha...

Nhưng Trương Khánh Long vẫn đứng nguyên vị, lại còn bình thản thốt lời mai mỉa:

- Không phải đã hai lần tại hạ đã bảo đây lá qủy kế của chư vị sao? Đã đến lúc có thể kết thúc được rồi và Cung chủ quý cung cũng đừng mãi giả vờ nữa. Vì tôn giá kỳ thực nào có bị Thiếu cung chủ uy hiếp? Nói cách khác đúng như lúc đầu đã tỏ lộ, tại hạ vẫn từng có chủ ý sẽ đến Mê Tông động dù có hay không có chư vị hoặc mụ Công Tôn Nguyệt. Thế nên thay vì tiếp tục làm cho Nam Cung Tôn Quỳnh hoảng sợ, mong Cung chủ cứ thẳng thắn bày tỏ lập trường. Biết đâu nếu thuận tai, tại hạ chẳng cần chờ chư vị uy hiếp vẫn sẵn lòng đáp ứng, đưa chư vị cùng tại hạ tiến nhập Mê Tông động. Thế nào? Hay cứ muốn diễn mãi thủ đoạn ấu trĩ này? Nếu vậy, tại hạ chẳng còn gì để nói, xin cáo biệt.

Họ Lã vụt kêu:

- Ngươi không lo cho sinh mạng tiện tỳ này sao?

Trương Khánh Long vì chỉ giả vờ nói lời cáo biệt, chưa thật sự bỏ đi nên thản nhiên cười:

- Hổ dù dữ, dù gặp lúc thật đói vẫn chẳng nỡ ăn thịt con, tại hạ không tin Cung chủ quý cung lại là trường hợp ngoại lệ? Trái lại như chư vị đã nghe, tại hạ chỉ muốn song phương cùng nhau thẳng thắn thương lượng. Há lẽ lời tại hạ giải thích chưa rõ? Có phải thế chăng Lã tiểu thúc? Ha ha...

Họ Lã giật mình:

- Sao ngươi tự dưng gọi ta là Lã tiểu thúc? Đừng nhầm lẫn như vậy chứ vì ta đâu có phúc phận được Trương Khánh Long ngươi là tiểu điệt.

Trương Khánh Long vẫn cười:

- Trương Nghĩa phụ trước sau có đến bảy vị nghĩa đệ muội, và lần lượt tất cả đều hiện thân. Nhân đó cũng ít nhiều lộ rõ từng tâm tính lẫn tiết tháo nghĩa khí của mỗi người. Chỉ riêng Lã Tiểu Thúc là chưa từng lộ diện vì thế khi thoạt nghe Nam Cung Tôn Quỳnh giải thích, chỉ những lúc quay về đây mới dùng giả danh và mang họ Lã, nói thật, ngay lập tức tại hạ có dạ nghi ngờ. Dù chưa dám nghĩ họ Lã ấy phải có liên quan Lã Tiểu Thúc thì vẫn mơ hồ tin rằng trong chuyện này nhất định có ẩn tình. Ngờ đâu tại hạ đoán đúng. Ha ha...

Họ Lã hoang mang:

- Nhưng sao ngươi nghĩ ta là Lã tiểu thúc của ngươi? Há lẽ khắp thế gian duy chỉ có mình ta họ Lã?

Trương Khánh Long hỏi ngược lại:

- Vậy sao thoạt nhìn thấy tại hạ, tôn giá biết ngay tại hạ là Trương Khánh Long? Nếu là chưa thì phải chăng từ lâu tôn giá vần ngấm ngầm dò xét, cho dù không cần hiện thân thì với công phu Hư Nhược Thân Ảo lần đầu tiên bộc lộ đã đủ nói lên là bấy lâu nay nếu các nghĩa thúc khác lần lượt đều lộ diện thì chỉ riêng Lã Tiểu Thúc thận trọng hơn, chỉ dám lẳng lặng theo chân?

Đoạn Trương Khánh Long quay lại với ả Thiếu cung chủ vẫn che kín chân diện và cứ tiếp tục nắm giữ tựa hồ đang uy hiếp một phụ nhân lạ mặt trong tay:

- Thôi nào. Tại hạ quả quyết Thiếu cung chủ dù gan to bằng trời cũng chẳng dám mạo phạm nhân vật đang giữ trong tay. Và tương tự cho dù tại hạ ngay lúc này ung dung bỏ đi thì Thiếu cung chủ cũng vị tất đủ lớn mật để bảo Lã tiểu thúc của tại hạ sát hại Nam Cung Tôn Quỳnh. Xin hãy quyết định ngay và chỉ cần tại hạ tỏ tường minh bạch về chủ ý của chư vị thì ngoài việc không phải phí lực đối đầu, tại hạ cũng sẵn sàng cùng chư vị hợp lực tiến nhập và chiếm hữu mọi bí ẩn Mê Tông động.

Lần đầu tiên ả Thiếu cung chủ đặt nghi vấn về Mê Tông động:

- Ý muốn nói ngươi vẫn chưa lần nào tiến nhập Mê Tông động? Vậy giải thích thế nào về Mê Tông bộ pháp ngươi đang sở hữu?

Trương Khánh Long thản nhiên đáp ứng:

- Có một nhân vật đã cao niên họ Huỳnh được Lạc Nhữ An trân trọng gọi là Huỳnh lão gia. Và tuy nhân vật này từng thời gian dài lâm phải tình trạng hôn mê bất động nhưng cũng có một đôi lần trong mê sảng, đã cứ lảm nhảm về Mê Tông bộ pháp. Tại hạ vì tình cờ nghe nên kể như may mắn tự luyện được Mê Tông bộ pháp. Sở dĩ tại hạ tận tình thổ lộ vì hy vọng qua Lã Tiểu Thúc, kỳ thực tại hạ muốn biết càng nhiều càng tốt về nhân vật này, rất có thể hiện nay vẫn còn bất động hôn mê.

Họ Lã buột miệng:

- Ta tuy có nhiều am hiểu về nguyên lai xuất xứ của họ Lạc nhưng nhân vật họ Huỳnh này thì...

Vị phụ nhân đang do ả Thiếu cung chủ nắm giữ chợt hậm hực lên tiếng:

- Thật vô dụng, vậy là bao tâm huyết sắp đặt lâu nay đều tan như bọt bể, hoàn toàn bị phá vỡ do một tiểu oa nhi với vỏn vẹn chỉ một vài câu nói hớ của bọn ngươi. Đúng là chẳng nên tích sự gì. Hừ!

Nam Cung Tôn Quỳnh khẽ kêu hoang mang:

- Mẫu thân...

Phụ nhân tự động thân để thần tốc lao đến cạnh Nam Cung Tôn Quỳnh và tát mạnh vào một bên mà của nàng:

- Câm ngay, lại còn dám gọi ta là mẫu thân ư? Hãy nói đi, ta đã đối xử với ngươi như thế nào và từng căn dặn những gì? Cớ sao ngươi tùy tiện tiết lộ lai lịch, lại còn quấn mãi gã họ Trương như phường kỹ nữ hễ thấy nam nhân là liếc mắt đưa tình? Ngươi thật khiến ta thất vọng. Hừ!

Từ trên cao, Trương Khánh Long buông người nhẹ nhẹ hạ thân xuống:

- Cung chủ xin chớ quá nặng lời, há lẽ không thấy rõ lòng hiếu thuận Tôn Quỳnh thủy chung luôn dành cho Cung chủ hay sao? Dù vậy, tại hạ Trương Khánh Long cũng xin có lời cung hỉ, mừng cho Cung chủ thân thủ võ học chẳng hề bị tẩu hỏa nhập ma như thời gian qua cứ luôn khiến lệnh ái lo lắng. Tương tự, tại hạ cũng thật mừng vì qua thái độ này của Cung chủ đủ hiểu giữa chúng ta đã có thể thẳng thắn cởi mở, chẳng cần dùng nữa mọi thủ đoạn đối phó nhau. Nhân đây xin cho hỏi, điều gì khiến Cung chủ khăng khăng tiến nhập Mê Tông động? Vậy đã có sắp đặt gì chưa một khi muốn vào Mê Tông động vẫn phải vượt qua Tử Vong cốc, nơi chỉ nghe danh xưng thôi cũng đủ đoán biết sẽ thập phần hung hiểm như thế nào?

Phụ nhân nọ chính là Cung chủ Hòa Lạc cung, liền quắc mắt nhìn Trương Khánh Long:

- Ngươi thật tâm chứ? Vì đừng quên sinh mạng của Tô phu nhân đích thực hiện đang do bổn Cung chủ nắm giữ.

Trương Khánh Long nhún vai:

- Đã bảo chúng ta chẳng nên cần dùng thủ đoạn đối phó nhau. Nếu Cung chủ toan chiếm thượng phong thì quá lầm. Bởi như đã nói, tại hạ hiện chưa đủ bằng chứng thuyết phục để có thể tin Tô phu nhân chính là mẫu thân của tại hạ. Vậy tốt nhất chúng ta hãy thẳng thắn tỏ bày và tại hạ vẫn chờ nghe lời giải thích của Cung chủ về vấn nạn tại hạ vừa nêu.

Ả Thiếu cung chủ chợt tiến lại gần:

- Nếu muốn minh bạch Tô phu nhân có thật là mẫu thân của ngươi hay không, ta đây có thể...

Chợt Trương Khánh Long chớp động.

Vù...

Cung chủ Hòa Lạc cung vùng thất sắc và phẫn nộ rít:

- Trương Khánh Long ngươi dám...

Và Cung chủ Hòa Lạc cung cũng chớp động.

Vù...

Tuy nhiên đã có tiếng ả Thiếu cung chủ khẽ kêu vì đau và vì sợ:

- Ôi... sư phụ!

Trương Khánh Long đã đắc thủ cũng lập tức nhắc bổng thân hình ả Thiếu cung chủ đồng thời lại thi triển khinh công thượng thừa lao vọt lên cao, thật nhanh và thật thần tốc.

Vù...

Bỗng có tiếng Cung chủ Hòa Lạc cung rít căm phẫn:

- Ngươi có muốn ta hạ sát thủ đối với Nam Cung Tôn Quỳnh chăng? Đừng nghĩ ta không dám. Mau dừng lại.

Nhưng Trương Khánh Long vẫn theo cung cách lúc nãy, đã đưa ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung đến tận đỉnh một bờ đá cao vút. Và ở đây với một thoáng dừng lại, Trương Khánh Long lạnh lùng nói vọng xuống:

- Cung chủ chớ lo, trái lại hãy cứ đến Thiết Chỉ sơn, đúng mười ngày nữa tại hạ cũng đến. Đồng thời cũng đừng quát nạt hay quá xem thường tại hạ, vì tại hạ chỉ muốn cơ hội nói chuyện riêng với Ngô Hiểu Mai cô nương đây đôi điều. Và đừng ngỡ có thể qua mắt tại hạ, bảo đây không là Ngô Hiểu Mai. Xem đây.

Thật thản nhiên, Trương Khánh Long giật bỏ lớp sa che mặt của ả Thiếu cung chủ Hòa Lạc cung, khiến ả kêu thản thốt khi bị lộ diện:

- A...

Đồng thời Trương Khánh Long lúc nhẹ nhàng buông bỏ tấm sa, để phất phơ tự rơi xuống thì thật nhanh Trương Khánh Long cũng đưa ả Thiếu cung chủ cùng lao đi mất dạng.

Vù...

Diễn biến này khiến Cung chủ Hòa Lạc cung giẫm chân tức tối:

- Ta đã quá xem thường tâm cơ của gã. Nhưng thật không rõ vì sao gã nhận biết đệ tử chính là Ngô Hiểu Mai? Gã lợi hại thật. Hừ hừ!...