[Mau Xuyên] Chín Kiếp Phiêu Lạc Chốn Trần Gian

Chương 2: 2: Giáo Bá Học Đường Yêu Em 2

Sau khi tiếp nhận cốt truyện, Bạch Lạp Sa cảm thấy chẳng có áp lực gì sất.
Về nhà, ngủ!
Sáng hôm sau, dậy đi học!
Giải quyết xong xuôi bữa sáng, cô liền nói lời từ biệt với bà quản gia.
Hôm nay, cô sẽ đi học bằng ô tô riêng gia đình.


Trước khi ra khỏi cửa, Cụ Ấm Nước đột ngột nhắc nhở Bé Sa rằng: [ Mang thêm một đôi giày mới đi.
]
Bạch Lạp Sa cúi đầu, nhìn đôi giày cao cổ màu đen dưới chân mình.
Cô liền ngoan ngoãn vâng lời lão, lấy một hộp giày mới trong tủ, mang đi.
...
"Dừng xe ở đây thôi ạ.


Bác Dương, cháu sẽ đi bộ vào trường." Xe ô tô đi đến một đoạn cách trường học không xa, Bạch Lạp Sa khẽ kêu bác tài dừng lăn bánh.
Cô chính là muốn tiếp tục đi bộ.


Rút kinh nghiệm từ những lần đi học ở mấy ngôi trường trước, cô quyết không để cho bác tài đỗ xe trước cổng trường nữa.
Phòng cho mấy đám học sinh láo nháo hết cả lên.
Xuống xe, nói lời tạm biệt với bác Dương.
Bạch Lạp Sa tay ôm hộp đựng giày, lưng xách cặp, rảo bước chân tới trường.


Nắng mai buổi sáng chiếu sáng nhàn nhạt, Bé Sa giơ tay, khẽ nheo mắt lại.
Da cô rất trắng, ánh nắng chiếu lên, khiến người cô phảng phất mơ hồ dát thêm một lớp bạch quang.
Từng bước đi uyển chuyển tinh tế, vạt váy dày lay động theo từng nhịp chân.


Hình ảnh nàng thơ xinh đẹp chậm bước dưới nắng mai, quả là khiến người ta tâm không nhịn nổi mà phải ngoái đầu lại nhìn.
Bạch Lạp Sa đi tới một ngõ nhỏ, bèn nghe thấy những thanh âm bôm bốp kì quái.


Trong đầu, một đạo âm thanh phấn khích truyền tới: [ Ta phi! Bên trong là đám nam nữ chủ đang đánh nhau đấy.
Nhóc muốn vào coi thử không? Đảm bảo vẻ ngoài của Khương Trạch không khiến nhóc thất vọng đâu, hí hí hí! ]
Đã vậy, cuối câu còn kéo dài mấy chữ hí hí nghe thiệt đáng khinh!


Thế nào là khiến cô không thất vọng?
Bạch Lạp Sa không phải là người đam mê chữ sắc.
Đem cái lão gia hoả trong đầu kia khinh bỉ vài cái.
Cô bèn tỏ ra không có hứng thú, tính tiếp tục đi tiếp.
Ai dè ngay lúc này, biến cố đột ngột xảy ra.
Một người bị đá văng ngã ra ngay trước mặt Lạp Sa.


Cậu ta cúi đầu, dáng vẻ chật vật vô cùng.
Một tay của cậu túm nhẹ lấy giày cô, rên rỉ: "Đau."
Bé Sa lặng im, bụng dạ cũng thầm rên theo hắn.
Cô cũng đau.
Được rồi, cô có một căn bệnh.
Một căn bệnh rất nặng từ thế giới cũ.


Ở thế giới này, sách giáo khoa ghi, đó là bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Nhìn cái bàn tay dính đầy đất bụi của cậu trai nọ đang nắm lấy giày đẹp của mình.
Rồi Bạch Lạp Sa lại cúi nhìn hộp giày trong tay, nhíu mày.
Ồ, ra vậy.
Đến lúc thay giày thôi.


Không uổng công ngày ngày cô mua nhiều giày vứt trong nhà như vậy.
"Á...Á...Đau quá, đau quá!" Gương mặt của Bạch Lạp Sa vẫn giữ nguyên nét tươi cười dịu dàng đằm thắm động lòng người.


Từng sợi tóc mai mềm mại phất phơ bên gò má, nhưng hành động của cái chân cô thực sự ác độc đến tột cùng.
Dùng đế giày nghiền nát tay cậu trai.
Thấy cậu ta gào ghê y một con đàn bà, Bạch Lạp Sa bèn tặng cậu thêm một cú đá.
Đá phát đá gãy con mẹ nó cằm người ta luôn.


Răng rụng đầy đất, đầu nghiêng sang một bên.
Hiển nhiên, cậu trai cũng không ngờ mình lại bị một cô bạn có vẻ ngoài thiên chân vô tà đó đá một cú cho văng mõm.
Trợn mắt nằm trên đất, nom dáng vẻ đau đến nỗi không thể đứng dậy.


Lúc Khương Trạch cùng đám đàn em của mình kia bò ra khỏi ngõ.
Hình ảnh đầu tiên anh thấy được lại kì quái như thế đó.
Và Bạch Lạp Sa đi xong đôi giày mới cũng ngẩn người.
Cô nhìn chàng trai hai tay đút túi quần, điệu bộ tiêu sái đứng trước mặt.


Gương mặt anh ta rất đẹp trai, ngũ quan tinh tế thiên hướng lai tây, làn da thiếu niên hơi trắng, môi mỏng đo đỏ nhẹ nhàng cong cong.
Nụ cười tùy ý treo trên mặt đủ để đốn ngã con tim của bất kì thiếu nữ nào.
Quanh người anh chàng còn toả ra một lớp hào quang chói loá.


Con mẹ nó, chói chết cục cưng! Hào quang nhân vật chính thiệt đáng sợ.
Bạch Lạp Sa nheo mày, híp mắt lại.
Cô lại không hiểu?
"Đây là nam chủ?"
[ Sao ngạc nhiên không? Soái không? Nhức nách luôn! ]
Bé Sa dùng ánh mắt như thể đang nhìn người ngoài hành tinh nhìn nam chủ.


Đầu óc thầm nhận định một điều.
Giống!
Dù có hơi non nớt, nhưng vẻ ngoài của anh ta giống Phất Lai Minh đến tám chín phần.
Nói đến Phất Lai Minh...Gã điên đấy là kẻ thù không đội trời chung của Bạch Lạp Sa ở thế giới cũ.


Phất Lai Minh là một tên tâm thần thiểu năng có bệnh! So với căm thù, thì Bé Sa lại sợ hãi gã ấy nhiều hơn.
Chết đi rồi, sang một kiếp sống khác.
Không ngờ lại còn có cơ hội bắt gặp một người khác có dung mạo tương tự gã ta đến thế.


Nhìn vẻ mặt vênh vênh váo váo của nam chủ, thân tâm cô lại nổi lên một cơn ngo ngoe rục rịch, cực kì muốn một chưởng cào nát bản mặt đẹp trai lai láng kia.
Bạch Lạp Sa nhìn Khương Trạch, Khương Trạch cũng lạnh nhạt nhìn lại cô.
Bàn chân mất dạy của anh ta từ khi nào đã giẫm lên ngực cậu trai, di di mấy cái.


"Bạn học, cậu không sao chứ?" Sau lưng nam chủ, bỗng xuất hiện một chòm ánh sáng khác.
Thiếu nữ cắt tóc tém, trên người mặc đồng phục thể thao.
Dáng vẻ tomboy ngầu lòi, đúng như kịch bản miêu tả.
Coi cái phong cách này, khí chất này, nói cô ấy là nữ cũng khó tin.
Á đù! Là nữ chủ!


Hào quang lợi hại ghê! Từ lần sau khi gặp hai con hàng này phải đem theo kính râm mới được.
Bạch Lạp Sa không đáp lời Khang Lạc.
Cô cổ quái nhìn nam chủ thêm vài cái.
Đem đôi giày mình tự cho là bẩn vứt vào thùng rác trước ánh mắt ngạc nhiên của bao người.


Sau đó, phủi phủi lại vạt váy, xoay người đi học tiếp.
"A, anh Trạch! Cô bạn xinh đẹp nãy quen anh sao?"
"Cô ấy là hoa khôi? Nhan sắc ấy chắc chắn là hoa khôi! Lại còn mặc đồng phục trường ta nữa.
Sao chúng ta không biết mặt nhỉ?"
"Uồi, nhưng cô ấy chỉ nhìn anh Trạch.
Không phải là có ý với anh Trạch rồi chứ?"


Sau lưng Khương Trạch, đám đàn em nhao nhao sôi nổi bàn luận.
Mà Khang Lạc tò mò đi tới bên thùng rác, ngó vào trong.
Nhìn đôi giày mới toanh nọ nằm giữa đống rác rưởi, vẻ mặt bèn trở nên (*)mộng bức.
(*)Mộng bức: Kiểu méo thể tin nổi ấy.
"Nhưng sao cô bạn ấy lại ném giày?"


"À." Khương Trạch dùng chân đá cái xác nằm dưới đất, khoé môi câu thành một nụ cười ý vị thâm trường.
Đoạn, anh nhếch mép: "Cô ấy ngại bẩn.",.