Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

Chương 92: Rời thành, người quen

Trong một tuần sau đó, một đoàn xe khổng lồ đi ra từ Thân Thành.

Có một số người may mắn còn sống sót trong thi triều đều thấy đoàn xe này đang đả thông đường đi ra khỏi thành, nhanh chóng lái xe theo phía sau, bọn họ biết đây là cơ hội sống trốn ra khỏi Thân Thành của bọn họ, bọn họ chỉ khẩn cầu đoàn xe phía trước không nên xua đuổi bọn họ.

Đối mặt loại tình huống này, thái độ của tam đại đầu sỏ là bỏ mặc, dù sao dọc đường vẫn phải xông giết qua, phía sau có đuôi đi theo hay không cũng không ảnh hưởng tốc độ với kế hoạch của bọn họ. Đã như vậy, thuận tiện dẫn bọn họ một đoạn đường cũng không trở ngại, dù sao đều là nhân loại may mắn còn tồn tại, có thể giúp một phen thì là một phen.

Bởi vì sự không để ý với sự bỏ mặc của đoàn xe, khiến cho xe theo bọn họ càng ngày càng nhiều, gần như hết thảy người còn sống của Thân Thành đều đang hành động, tranh thủ thừa cơ hội tốt này thoát khỏi tòa thành chết này.

Trong đoàn xe khổng lồ này, trong một hàng xe buýt, trong chiếc xe nào đó, vậy mà có mấy khuôn mặt quen thuộc đang ở trong đó, bọn họ chính là nhóm Lý Dũng Quân lúc ban đầu mạt thế từng cùng Tiêu Tử Lăng tổ đội đi siêu thị thu thập thực phẩm.

Lúc này bọn họ đang thương lượng vấn đề đi nơi nào, Sở Chích Thiên ngay từ đầu đã công bố mục đích chuyến này của anh là bắc thượng, không muốn đi theo có thể đưa bọn họ đến căn cứ Nam Đô. Phần lớn mọi người lựa chọn đi căn cứ Nam Đô, dù sao tương đối gần, hơn nữa là căn cứ mà quân đội thành lập khẳng định sẽ có bảo đảm, mà bắc thượng, Sở Chích Thiên căn bản không hề công bố mục tiêu, đi nơi nào là một điều bí ẩn, điều này khiến cho phần lớn mọi người lùi bước.

Lý Dũng Quân tuyệt không mở miệng nói, chỉ kiên trì nghe ý kiến của mấy người khác.

Thái độ của Quý Cường Phong rất kiên quyết, ông ta muốn đi căn cứ Nam Đô, lộ trình bắc thượng thực sự quá xa xôi. Hơn nữa không biết muốn đi làm gì, vẫn là tới căn cứ Nam Đô ổn định hơn.

Trình Dung Nhi cũng có khuynh hướng ý kiến này, có thể sớm an ổn một chút cũng tốt, dù sao người nhà đều chịu không nổi xóc nảy. Hơn nữa căn cứ là quân quản. Kỷ luật gì gì đó khẳng định tốt hơn nhiều so với địa phương khác.

Tần Lãng thấy không sao cả, cậu ta lẻ loi một mình đã định theo Lý Dũng Quân. Là Lý Dũng Quân cứu cậu lại từ trong tay tang thi, bằng không cậu cũng sẽ giống như cha mẹ. Trở lại vòng tay ôm ấp của đất mẹ.

Mấy người khác cũng phát biểu ý kiến, trên cơ bản đều lựa chọn đi căn cứ Nam Đô, con đường bắc thượng không có người chọn.


Lý Dũng Quân nhìn nhìn vợ con bên cạnh, dưới ánh mắt tín nhiệm của vợ anh rốt cục nói ra quyết định của anh: “Tôi quyết định bắc thượng. . .”

Mọi người lắp bắp kinh hãi: “Bắc thượng, đó là cự ly mấy vạn km đó, dọc đường khẳng định rất nguy hiểm!” Quý Cường Phong nhịn không được nhíu đầu mi, khuyên can một câu.

“Ừm. Tôi cũng không biết sau cùng cả nhà chúng tôi có phải có thể an toàn tới đó được hay không, thế nhưng. . . Dù sao vẫn phải liều một lần!” Anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua vợ đang mỉm cười nhìn mình, cùng với đứa con còn tỉnh tỉnh mê mê đang gặm bánh màn thầu, anh nhất định phải cho người nhà của anh một nơi ở an ổn tuyệt đối, anh tin tưởng vững chắc chỉ có Sở Chích Thiên mới có thể cho anh địa phương an ổn đó. Cứ nhìn hết thảy doanh địa của Thân Thành toàn quân bị diệt, chỉ có chỗ Sở Chích Thiên bình yên vượt qua, đã biết nên lựa chọn thế nào, anh không tin những nơi gọi là căn cứ kia có thực lực như Sở Chích Thiên.

Lý Dũng Quân biết, sau khi mạt thế giáng lâm, quan niệm trước đây đều nhất định phải có điều thay đổi. Anh tin tưởng mạt thế chỉ có cường giả mới có quyền ngôn ngữ, cái gì chính phủ, cái gì cơ quan quyền lực, ở trong mắt cường giả căn bản cái gì cũng không phải. Hơn nữa anh tin tưởng Sở Chích Thiên nhất định sẽ không phiêu bạt hồi lâu, lần này bắc thượng cậu ta không chịu nói ra mục tiêu, khẳng định là vì thành lập một căn cứ bí mật, đến lúc đó những người ngay từ đầu đã đi theo cậu ta như bọn họ tất nhiên sẽ được trọng dụng. . . Khẳng định đãi ngộ được hưởng thụ cũng tốt hơn nhiều so với người đến sau này.

Tần Lãng nghe thấy lời nói của Lý Dũng Quân, nhất thời hưng phấn vung lên nắm tay: “Lý đại ca nói rất đúng, em khẳng định đi theo Lý đại ca, mọi người thì sao?”

Mấy người khác trầm mặc một chút, vẫn không có biện pháp lựa chọn đi một lộ trình nguy hiểm lại không biết tương lai như thế. Vì vậy lần lượt tỏ vẻ tiếc nuối, tới căn cứ Nam Đô sẽ chia tay với nhóm bọn họ. Sau khi mọi người lâm vào trầm mặc, tất cả mọi người có chút thấp thỏm đối với lựa chọn của bản thân, không biết đến tột cùng đúng hay không.

Lúc này, Tần Lãng đánh vỡ trầm mặc, cậu ta mở miệng hỏi một vấn đề tất cả mọi người đều quan tâm: “Lý đại ca, còn chưa có tin tức của Tiểu Lăng sao?” Tuy rằng chỗ đăng ký không tra tìm được tin tức của Tiêu Tử Lăng (tin tức của tổ công kiên là bảo mật, nhân viên công tác bình thường không cách nào điều tra), nhưng cậu vẫn chưa từ bỏ ý định, mấy ngày hôm trước khi ở hậu cần hỗ trợ chỉnh lý vật tư có từng nghe ngóng ở chỗ đội viên hậu cần nơi đó, đáng tiếc chỗ tổ hậu cần cũng không có tin tức xác thực nào.

Lý Dũng Quân tiếc nuối lắc đầu nói: “Ngày hôm qua anh có trò chuyện với một thành viên tổ chiến đấu có phiên trực ở chỗ chúng ta một hồi, tiểu đội của bọn họ cũng không có người như vậy, bất quá tiểu đội của tổ chiến đấu rất nhiều, có lẽ ở tiểu đội khác đi. . .” Lý Dũng Quân cũng chỉ ôm tâm lý may mắn đi hỏi thăm, dù sao chỗ đăng ký đều không có tin tức, cơ bản chứng minh Tiểu Lăng đã dữ nhiều lành ít.

Bọn Lý Dũng Quân trước thi triều đã tới xưởng quân công, khi anh nghe thấy Sở Chích Thiên tổ chức chuyển dời đến nơi đó, nguyên nhân là có tin tức nói thi triều sắp tới. So sánh với sự nửa ngờ nửa tin của người khác, Lý Dũng Quân lại tin tưởng Sở Chích Thiên tuyệt không phải một người bắn tiếng đe doạ, vì vậy liền thương lượng với các hàng xóm, tất cả mọi người cho rằng mặc kệ có phải hay không, cẩn thận luôn luôn không sai, vì vậy mọi người mang theo người trong nhà đều cùng nhau chạy qua.

Trên đường, bất ngờ gặp được một nhà Tần Lãng, bọn họ bởi vì không có thức ăn, liền đi ra ngoài tìm, lại không ngờ bị tang thi bao vây, lúc đó cha mẹ của Tần Lãng đã bị tang thi giết chết. . . Mà Tần Lãng ở thời điểm nguy hiểm nhất, được anh phát hiện, đúng lúc cứu Tần Lãng, để cho cậu ta tránh được tử kiếp.

Tới xưởng quân công không bao lâu, đã được người của doanh địa cấu thành đoàn đội tạm thời chống lại tang thi. Nhóm bọn họ cơ bản phân phối ở hai phương hướng đông nam. Lý Dũng Quân phân phối ở cửa chính nam, sự chém giết thảm liệt đó đã chứng minh sự tàn khốc của mạt thế, anh trong lúc chém giết bị trọng thương, may nhờ tổ chữa thương liều mạng cứu giúp, mới còn sống, cũng may mắn thức tỉnh được dị năng. Kỳ thực cũng bởi vì thức tỉnh dị năng, mới có thể phục hồi được nhanh như vậy, ngày thứ ba đã có thể đi lại bình thường, ngày thứ tư đã có thể nhận nhiệm vụ thu được thức ăn.


“Chẳng lẽ Tiểu Lăng đã. . .” Tâm tình Tần Lãng suy sụp, chẳng lẽ đứa em trai nhỏ đáng yêu đó thực sự đã không thể tránh được trận đại tai nạn này sao?

Tất cả mọi người trầm mặc, nếu như Tiêu Tử Lăng vẫn còn trong đội ngũ của Sở Chích Thiên, có lẽ sự lựa chọn của bọn họ sẽ khác đi cũng nói không chừng. Có một người quen ở trong đội ngũ hạch tâm, bọn họ cũng có thể sống bảo đảm hơn được một chút.

“Đừng nghĩ hỏng như vậy, có lẽ em ấy tuyệt không có đăng ký tin tức, dù sao em ấy ngay lúc đầu đã đi theo Sở Chích Thiên mà.” Trình Dung Nhi nói một lý do không thể nào đứng được chân, nhưng vẫn khiến cho tâm tình của những người đang ngồi đây tốt hơn một chút.

“Ừm, dù sao dọc đường bắc thượng, chung quy sẽ tìm được em ấy.” Tần Lãng vỗ vỗ khuôn mặt mình, để cho tinh thần của bản thân chấn tỉnh một chút, chỉ cần Tiểu Lăng còn sống, bất kể em ấy ở nơi nào, luôn sẽ có dấu vết.

Mọi người không tự chủ được ném đường nhìn đến nhóm đội viên tổ chiến đấu mặc đồng phục màu đỏ ở phía ngoài, Tiểu Lăng thực sự ở giữa những người đó sao?

Ánh mắt Lý Dũng Quân nóng rực nhìn chằm chằm thân đồng phục đường hoàng kia, anh rất khát vọng có thể gia nhập trong đó, đáng tiếc anh thức tỉnh chính là lực lượng cấp thấp nhất, cơ bản phân nửa người thức tỉnh đều thuộc về loại người biến dị thức tỉnh cấp thấp này, mà yêu cầu của tổ chiến đấu rất cao, anh vừa mới thức tỉnh căn bản không đạt được yêu cầu thu người thấp nhất của tổ chiến đấu, anh chỉ có thể buồn bã thần thương. Lúc này anh thực sự hy vọng Tiểu Lăng vẫn còn ở nhân thế, bởi vì có nhân viên trong đội đề cử, có thể hạ thấp yêu cầu thu người.

Tiêu Tử Lăng đang ở bên trong chiếc phòng xe cao cấp nào đó phiu phiu ngủ say không hề biết có một đám người đang tìm cậu, bởi vì thời gian một tuần nay, mỗi một tối đều bị Sở Chích Thiên kêu đi làm việc, những thứ trong không gian của Sở Chích Thiên thực sự quá nhiều quá loạn, chính anh cũng không rõ đến tột cùng có những gì, vì vậy kêu Tiêu Tử Lăng qua giúp anh chỉnh lý. Dựa theo cách nói của Sở Chích Thiên, anh muốn tu luyện, không muốn lãng phí thời gian trên xử lý việc nhà. . .

Kỳ thực Tiêu Tử Lăng rất kháng nghị, chẳng lẽ cậu không cần tu luyện? Chẳng lẽ cậu phải xử lý việc nhà? A phi! Bị lão đại làm cho nhầm theo luôn, là chỉnh lý vật tư. Đáng tiếc hễ ngón tay của lão đại vừa đưa ra, cậu lập tức héo, ngoan ngoãn chỉnh lý vật tư bị Sở Chích Thiên chất đầy trong phòng luyện công. Mỗi ngày làm đến hừng đông ba bốn giờ mới kết thúc công việc trở về phòng, thậm chí mệt tới mức trực tiếp nằm ở đó ngủ nguyên một giấc cũng nói không chừng, làm cho cậu có chút thần hồn điên đảo.

Đương nhiên loại hiện tượng này cũng khiến cho Giang Khinh Ngữ thời khắc chú ý bọn họ tức giận đến gần chết, hừng đông mỗi ngày đều thấy Tiêu Tử Lăng mắt buồn ngủ mông lung quay về gian phòng của cậu, thậm chí có một ngày đồng thời ra khỏi cửa với Sở Chích Thiên, điều này làm cho cô ta đố kị sắp phát cuồng. Đáng tiếc đại di chuyển đã tới, không đợi Giang Khinh Ngữ có điều hành động, liền trực tiếp bị gọi trở về tổ hậu cần cùng thối lui, khiến cho Sở Chích Thiên quên nhắc nhở Trần Cảnh Văn chuyện tổ công kiên cự tuyệt Giang Khinh Ngữ, sinh uổng phí một phen phong ba.

Nguyên nhân chính là vì như thế, sáng sớm ngày hôm nay sau phòng xe cao cấp chuyên dụng của tổ công kiên, Tiêu Tử Lăng liền không khách khí chiếm lấy giường lớn nghỉ ngơi của lão đại cậu, hung hăng ngủ bù một giấc.

May mắn mấy người khác của tổ công kiên đều ở đầu xe, tuyệt không thấy một màn như vậy, bằng không khẳng định tròng mắt sẽ rơi xuống đầy đất, là bị kinh rớt, bọn họ không có biện pháp tưởng tượng có người có thể làm càn như thế ở trước mặt Sở Chích Thiên băng lãnh khí phách.

Sở Chích Thiên buồn cười nhìn Tiêu Tử Lăng ngủ đĩnh đạc, biết đây là sự trả thù của cậu. Cường độ làm việc của mấy buổi tối nay đích xác rất lớn, may mắn anh không lấy ra vô số rương đóng gói cỡ lớn chiếm cứ hơn phân nửa không gian, bằng không khẳng định Tiêu Tử Lăng sẽ bãi công, trực tiếp chạy trốn.

Sau khi trải qua sự chỉnh lý của Tiêu Tử Lăng, Sở Chích Thiên phát hiện lấy đồ thuận tiện hơn nhiều, Tiêu Tử Lăng chia hết thảy đồ làm mấy loại lớn dựa theo phương thức sử dụng. Cho nên muốn lấy cái gì, chỉ cần tìm một khu vực nào đó là được, mà không phải tìm kiếm toàn không gian, thực sự là bớt lo dùng ít sức hơn rất nhiều.

Sở Chích Thiên được lợi ích thực tế cũng bỏ mặc hành vi của Tiêu Tử Lăng, anh bắt đầu tìm kiếm đồ trong những loại thức ăn lớn từ trong không gian, vì vậy trên bàn trà trước sô pha có thêm một vài thứ.

Hồng trà? Trà xanh? Đều lấy một chút ra cho Tiểu Lăng nhuận nhuận cổ họng. Đồ ăn vặt? Tuổi nhỏ chắc hẳn thích ăn đi, đơn giản lấy nhiều thêm vài loại cho Tiểu Lăng giải thèm. Hửm? Vậy mà còn có kem ly? Lúc nào thu? Mặc kệ, cũng lấy ra một chút, xem như là phần thưởng thêm vào cho Tiểu Lăng. . . Anh lặng lẽ nhét tủ lạnh trong phòng xe vốn chỉ có hai bình trà lạnh đến đầy tràn, xem như là một chút kinh hỉ nho nhỏ cho Tiêu Tử Lăng, thưởng cho biểu hiện vượt trội của cậu trong khoảng thời gian này.