Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tiểu Nhân Vật

Chương 62: Nguyền rủa (1)

Tống Tiêu Tiêu cười rất nhẹ, nhưng lại lộ ra một loại điên cuồng, “Vì cái gì? Này thật là một vấn đề hay a. Vì cái gì đâu? Bởi vì các ngươi! Đều là lỗi của các ngươi! Nếu lúc trước các ngươi không đuổi chúng ta đi, làm sao ta cùng Anh hai gặp những chuyện như vậy!?”

Thẩm Uyển trừng mắt, khó có thể tin nhìn Tống Tiêu Tiêu, nữ nhân này đổi trắng thay đen cũng quá lợi hại đi?! Rõ ràng lúc trước là chính bọn hắn không tuân thủ quy tắc căn cứ, tự lựa chọn rời đi! Hơn nữa vì cam đoan an toàn của bọn hắn, Anh hai còn đem bọn hắn đưa đến bên Ngô Thiên Hà, vậy mà hiện tại lại nói là bọn họ sai?!

“Nếu không tại các ngươi… Những người đó lại tại sao có thể đối xử với ta và Anh hai như vậy! Đều là lỗi của các ngươi! Tất cả đều là lỗi của các ngươi!!” Tống Tiêu Tiêu thì thào tự nói, vẻ mặt đã lộ ra điên cuồng và mờ mịt, phía sau Tống Tiêu Tiêu, Tống Húc Dương nhìn Tống Tiêu Tiêu, trong ánh mắt toát ra thống khổ, mà thời điểm Tống Húc Dương nhìn về phía Thẩm Uyển, Thẩm Uyển không khỏi cố hết sức xê dịch về phía sau, Tống Húc Dương cũng điên rồi sao?!

—— ánh mắt cừu hận lại hỗn loạn phức tạp áy náy là xảy ra chuyện gì?!

Em gái nó!!! Nàng sao lại vừa nghe Tống Húc Dương nói Cao Phỉ đã xảy ra chuyện liền không kịp suy nghĩ chạy ra chứ?! Lúc đó chỉ số thông minh của nàng rốt cuộc là giảm xuống bao nhiêu a a!!

“Cho nên… Bây giờ, ngươi đi chết đi!” Đột nhiên, ánh mắt Tống Tiêu Tiêu xuất ra sát ý, ngay lúc thanh âm của Tống Tiêu Tiêu rơi xuống, Tống Húc Dương liền đưa tay, ngón tay bắn ra ——

Thẩm Uyển nhìn ngón tay Tống Húc Dương bắn ra, trong lòng run rẩy, chẳng lẽ, hôm nay chính là kết thúc của nàng sao?

Mà ngay khi Thẩm Uyển không cam lòng trừng mắt, đột nhiên, một người lao ra!

Thẩm Uyển ngẩn ngơ, nhưng khi thấy rõ người lao ra che trước mặt nàng, Thẩm Uyển sững sờ.

—— là Cao Phỉ?!

Đồng thời sững sờ không chỉ có Thẩm Uyển. Ngay sau đó, sắc mặt Tống Húc Dương liền ngưng trọng, mà một tiếng nói bình thản nhưng lộ ra lạnh lùng vang lên, “Tiến bộ rất lớn a.”

Vừa nghe giọng nói này, sắc mặt Tống Húc Dương liền thay đổi, trong ánh mắt cũng lộ ra một tia nao núng.

Sau đó, trước mắt Tống Húc Dương nhoáng lên một cái, Thẩm Duệ cùng Thẩm An đã hiện ra trước mặt Thẩm Uyển!

Thẩm An vừa thấy Thẩm Uyển liền lập tức vọt tới trước mặt Thẩm Uyển, vội vàng lo lắng hỏi, “Chị! Chị không sao chứ?”, nhìn thấy Cao Phỉ sắc mặt tái nhợt bị Thẩm Uyển ôm lấy, Thẩm An biến sắc, lập tức vội vàng nói với Thẩm Duệ, “Anh! Cao Phỉ bị thương!”

Thẩm Uyển ôm lấy Cao Phỉ sắc mặt tái nhợt còn cố gắng tươi cười, vừa khóc vừa nói, “Cao Phỉ, anh không có việc gì lao ra làm cái gì chứ!”

“Anh cũng không biết… Hắc hắc… Đừng lo lắng, mạng anh lớn lắm!” Cao Phỉ miễn cưỡng cười, thanh âm rất suy yếu.

Thẩm Duệ liếc nhìn Cao Phỉ và Thẩm Uyển, quay đầu nhìn sang Tống Húc Dương, ánh mắt yên tĩnh, nhưng đôi mắt tối đen cũng đã lộ ra sát ý, “Ngươi thật sự tiến bộ rất lớn a!”

Tiếng nói vừa dứt, Tống Húc Dương lại đột nhiên vung tay lên, ngay sau đó lôi kéo!

Thẩm Uyển vừa thấy hành động của Tống Húc Dương, sắc mặt đại biến, cả kinh kêu lên, “Anh! Cẩn thận! Hắn sẽ cướp lấy dị năng của anh!”

Cướp lấy dị năng?! Thẩm An cả kinh, nhưng lập tức lại nghĩ đến, hắn và Anh hai tu luyện, không phải là … dị năng?

Tống Tiêu Tiêu lại đột nhiên cười ha hả, trong thanh âm điên cuồng cùng hận ý đến cực điểm! “Thẩm Duệ nha! Thẩm Duệ, ta xem ngươi còn kiêu ngạo như thế nào!”

Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Duệ lại đột nhiên nở nụ cười.

Tươi cười cực kỳ ôn hòa, nhưng lại lộ ra khí tức lạnh lẽo, Tống Húc Dương cũng đã biến sắc kinh hãi lui về phía sau, “Làm sao có thể?! Làm sao có thể!”

—— làm sao có thể, hắn không thể hấp thụ dị năng của Thẩm Duệ?!

Từ lúc nhìn thấy em gái bị bọn súc sinh đối đãi tàn nhẫn mà nhất thời nổi giận bộc phát ra dị năng như vậy, có thể cướp lấy dị năng của người khác, sau đó hóa thành tự cho là đúng!

Dị năng cường đại như vậy vì cái gì không có hiệu quả với Thẩm Duệ?!

Thẩm Duệ cười, chậm rãi đưa tay, ngón trỏ nhẹ nhàng động một chút, giây tiếp theo, Tống Húc Dương giống như bị người dùng tay nắm lên vứt vào giữa không trung!

Tống Tiêu Tiêu kinh kêu lên, còn không có đợi Tống Tiêu Tiêu kêu xong, Tống Húc Dương lại đột nhiên mạnh mẽ ho khan ra máu, vừa ho khan vừa thở hổn hển vô lực kêu lên, “Không nên Tiêu Tiêu, lão Đại, Thẩm Duệ, tôi cầu ngài! Là lỗi của tôi, là tôi lừa Thẩm Uyển đến, là tôi tổn thương Thẩm Uyển, lão Đại, lão Đại van cầu các người …”

“Không cần cầu bọn họ!! Anh hai! Không cần cầu bọn họ!” Tống Húc Dương còn chưa van xin xomg, Tống Tiêu Tiêu lại đột nhiên lớn tiếng quát. Tống Tiêu Tiêu vừa gào thét, vừa oán hận trừng Thẩm Duệ, nghiến răng nghiến lợi, “Em hận bọn hắn! Anh hai! Dù sao, dù sao bắt đầu từ ngày đó, em đã không còn muốn sống… Em sống, em cùng Ngô Thiên Hà tới nơi này, cũng chỉ là muốn giết bọn họ mà thôi!”

Thẩm Duệ liếc Tống Tiêu Tiêu, nữ nhân này điên rồi à? Thẩm Duệ nghiêng đầu bình tĩnh nhìn Tống Húc Dương vẻ mặt thê lương, chậm rãi hỏi, “Tại sao?”

Tống Húc Dương tối nghĩa mỉm cười, cười bất đắc dĩ chua sót thống khổ, hắn thì thào nói, “Tôi cho rằng… Nàng đã tốt rồi, nhưng mà, nàng cho tới bây giờ đều không tốt … Bất tri bất giác, tôi đã bị nàng mê hoặc … Lão Đại, thật xin lỗi… Là lỗi của tôi, là lỗi của tôi…”

Thẩm Duệ nhíu mày, này thật không minh bạch … Có ý gì? Thẩm Duệ đang định tiến lên truy hỏi, nhưng lúc này, Tống Húc Dương đã trợn tròn đôi mắt đình chỉ hô hấp.

Còn Tống Tiêu Tiêu lại vẫn ở nơi đó thì thào nói gì đó không ngừng, khi thì tức giận khi thì cười to khi thì khóc lớn.

Thẩm Duệ nhìn Tống Húc Dương, đưa tay, ngay khi Thẩm An Thẩm Uyển Cao Phỉ chưa kịp phản ứng, Tống Tiêu Tiêu cũng đã rơi đầu. (Ew >ͺ<

Thẩm Duệ rũ tay, xoay người đi về phía mấy người Thẩm An, sau đó vung tay lên, trước mắt ba người Thẩm An cùng Thẩm Uyển Cao Phỉ ba người nhoáng lên một cái, giây tiếp theo, bốn người trở về cửa sơn động.

Vừa về tới sơn động, Cao Phỉ đã bị mấy người tổ nghiên cứu sinh vật chờ đợi từ lâu nâng đi vào, Thẩm Uyển cũng được mẹ Thẩm cùng Ngải Hiểu Trân dìu vào.

Mấy người Chu Vũ cùng Từ Trường Thiên hướng về phía Thẩm Duệ và Thẩm An, ánh mắt Thẩm Duệ yên tĩnh đạm mạc, lời nói lạnh nhạt thuyết minh tình huống vừa rồi.

Hai người Chu Vũ và Từ Trường Thiên liếc nhau liền mở miệng nói rằng, “Chúng tôi đi xuống xem tình huống một chút.”

“Cũng được. Nhớ mở thiết bị ghi hình, ghi lại tất cả tình huống, tôi cảm thấy nông trang phía dưới còn có chút quỷ dị.” Thẩm Duệ bình tĩnh nói.

“Rõ.” Chu Vũ gật đầu nói xong, liền cùng Từ Trường Thiên mang theo ba bốn người đồng thời xuống núi.

Chu Vũ mang theo Dương Sở Thuần, Từ Trường Thiên mang theo bốn anh em họ Lý, một đường cẩn thận thu thập dấu vết để lại cùng bất luận cái gì kỳ quái không hợp lý.

Dương Sở Thuần đi theo Chu Vũ thu thập, vừa thu thập, Dương Sở Thuần vừa nhỏ giọng thần bí hề hề nói, “Chu đội, anh có phát hiện hay không vừa rồi Thẩm đại nhân quái quái?”

Chu Vũ quay đầu nhìn Dương Sở Thuần, ngu ngốc này cũng hiểu được vừa rồi Thẩm Duệ quái quái?

Quả thật, vừa rồi bộ dáng Thẩm Duệ đúng là quái quái, vẻ mặt bình tĩnh, giống như rối gỗ đông cứng, mà đặc biệt là, cái loại cảm giác này, thường ngày Thẩm Duệ làm cho người ta cảm giác ôn hòa thân thiết, cho dù tất cả mọi người biết đó là phong cách thân dân của Thẩm đại nhân, nhưng mà, là sống, có thể làm người ta cảm thấy có lực lượng, có thể tin cậy dựa vào Thẩm đại nhân.

Mà Thẩm đại nhân vừa rồi, lại cực kỳ cổ quái, giống như… Tiên nhân? Đúng, chính là giống tiên nhân, cao cao tại thượng nhìn xuống!

Chu Vũ nhíu mày, là bởi vì chuyện Tống Húc Dương, cho nên tâm tình Thẩm đại nhân không tốt?

Mà lúc này trong sơn động, Thẩm An bình tĩnh nhìn Thẩm Duệ, vẻ mặt Anh hai Thẩm Duệ vẫn bình tĩnh, ánh mắt lại là lạnh lùng như băng, Thẩm An vươn tay cầm tay Thẩm Duệ, từ lúc nãy Anh hai Thẩm Duệ giết Tống Tiêu Tiêu, biểu tình của Anh hai chính là như vậy … Anh hai làm sao vậy?

Thẩm An đột nhiên hoảng hốt, là cái loại bối rối chưa bao giờ có, bởi vì, Anh hai lúc này, Anh hai Thẩm Duệ của hắn, lại dùng ánh mắt lạnh lùng như vậy nhìn hắn…

—— rốt cuộc xảy ra chuyện gì?!

******

Lúc này trong nông trang, nơi Tống Húc Dương cùng Tống Tiêu Tiêu chết.

Một lão già gầy gò thấp bé chậm rãi tiêu sái đến gần thi thể Tống Húc Dương. Sau khi lão già khép mắt Tống Húc Dương lại, chậm rì rì đứng dậy, vài trung niên phía sau đều muốn nhanh chóng đi qua vươn tay nâng lên, nhưng giống như nhớ ra cái gì đó, hoảng sợ rút tay trở về.

Lão già nhìn cái đầu của Tống Tiêu Tiêu ngã nhào ở một bên hai mắt trợn tròn, oán hận trừng không trung, nhẹ nhàng thở dài, lẩm bẩm nói, “Sao lại luẩn quẩn trong lòng như vậy? Có thể làm việc vì lão phu là phúc khí của ngươi, nếu không phải ngươi cùng anh của ngươi có năng lực đặc biệt như vậy, lúc trước lão phu cũng sẽ không để cho các ngươi sống. Bất quá, ngươi coi như là thay lão phu làm một chuyện tốt. Ha hả… Trước khi chết dị năng lại bộc phát ra lực lượng cường đại như vậy, ngươi nguyền rủa Thẩm Duệ đúng không? Ha hả… Nhưng ngươi nguyền rủa cái gì vậy? Lão phu rất là tò mò a.”

“Ngô, Ngô lão, chúng ta cần phải đi, hình như người của Thẩm Duệ đang xuống đây.” Một trung niên có chút lắp bắp sợ hãi nói.

“A… là Thiên Hà?”

“Không, là thủ hạ của Thẩm Duệ, trong đó một tên là Chu Vũ, a, giống như hắn phát hiện chúng ta!”

Lão già nhíu mày, lập tức lẩm bẩm, “Thiên Hà thật sự là rất cố chấp. Ai, thôi, nó ở bên cạnh Thẩm Duệ cũng tốt …. Đi thôi!”

“Vâng!” Vài người trung niên cung kính nói.

Sau đó, giây tiếp theo, lão già vung tay lên, mấy người trung niên nhân cùng lão già liền giống như ma quỷ tiêu thất.

—— giống như Thẩm Duệ mang theo mấy người Thẩm An biến mất!