Mạt Thế Trọng Sinh Chi Phản Kích Đi, Thiếu Niên!

Chương 44

“Mi tên là gì?” Đây là câu nói đầu tiên sau khi Thần Tiểu Bánh Bao nhìn thấy chó Bắc Kinh nhỏ tự xưng là thực thể của thần khí có ý thức.

Sau đó, chó Bắc Kinh nhỏ vốn đang mang theo vẻ mặt đắc ý, trong chớp mắt liền trở nên cứng đờ, tuy rằng nó đã có được ý thức từ rất lâu rồi, nhưng thật sự thì đúng là chưa bao giờ có người đặt tên cho nó cả, đến cả chính nó cũng chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Vì vậy, chó Bắc Kinh nhỏ quay đầu lại, tội nghiệp ba ba mà nhìn về phía chủ nhân tiện nghi của mình, chờ đợi chủ ban tên cho!

Dịch Hạo Thiên cưng chiều xoa xoa đầu của An Thần: “Toàn bộ đều nghe theo em.”

Tiểu Bánh Bao cười vui vẻ: “Kể từ bây giờ, liền gọi mi là Tiểu Bạch đi.”

Phắc, tên giống như cái loài sinh vật tộc chó này là thế lào đây, kiểu tên tiện như vầy làm sao có thể xứng với thân phận cao quý của tui được chớ, đừng tưởng rằng ông đây biến thành một con chó liền thật sự là một con chó a! 

Chó Bắc Kinh quay người lại, đưa cái mông về phía Thần Tiểu Bánh Bao, suy nghĩ xem mình nên biến thành một con sư tử hay cọp nào đó bự bự, hảo hảo hù dọa Bánh Bao đáng ghét này một chút mới được. Bỗng nhiên có một trận hàn khí kéo tới, nó ngẩng đầu lên, vừa lúc chống lại ánh mắt lạnh như băng của chủ nhân nhà mình, thế là, chó nhỏ kẹp đuôi lại một cái, yên lặng sợ hãi.

“Hoặc là Lai Phú (tiền đến), hoặc là Tiểu Bạch, tự mi chọn một.” Tiểu Bánh Bao đâm vào ót của chó Bắc Kinh nhỏ, nở nụ cười dương dương đắc ý.

“Tiểu Bạch…” Nó bi phẫn nằm rạp trên mặt đất.

Kể từ khi Dịch Hạo Thiên tính được tỉ lệ chênh lệch giữa thời gian trong không gian với thời gian ở bên ngoài, mỗi buổi tối khi đi ngủ đều sẽ dẫn theo Tiểu Bánh Bao lăn vào trong không gian ngủ một giấc, khi tỉnh dậy thì tiếp tục tu luyện, thời điểm bên ngoài gần rạng sáng bọn họ lại nghỉ ngơi thêm một chút, sau đó mới đi ra ngoài.

Như vậy đối với thời gian trưởng thành của An Thần có thể tăng trưởng thêm rất nhiều, đối với loại tình huống này, trong lòng của Thần Tiểu Bánh Bao cảm thấy vô cùng phức tạp, dùng một câu văn nghệ để mà nói về vấn đề này thì là —— cậu đau đớn, nhưng cũng vui sướng!

Đối với loại tâm lý phức tạp này của An Thần, kẻ bị hại bi thúc trực tiếp nhất lại chính là Tiểu Bạch. Vào lúc An Thần vừa được cỡ 10 tuổi, bỗng nhiên quá trình sinh trưởng bị đình chỉ, Dịch Hạo Thiên rất sốt ruột, mà tương phản An Thần lại thở phào một hơi, gần đây ánh mắt đại ca nhìn cậu đã đạt đến trình độ thị gian rồi đó a.

Nhưng Tiểu Bạch có nói, đây chỉ là tình huống tạm thời, thân thể cần phải củng cố lại một chút.

Thế là, lần thứ hai khi Dịch Hạo Thiên ra khỏi cửa, bên người đã không còn mang theo Bánh Bao, mà chỉ có một tiểu công tử phấn điêu ngọc trác. 

Đường Văn Triết tuyên bố với bên ngoài rằng Lâm Tử Hiên bị điều đi nơi khác làm nhiệm vụ đặc biệt, tạm thời sẽ không xuất hiện, về phần cái vị ở bên người Hạo ca kia… Ừm, là đội viên mới gia nhập vào nhóm của bọn họ. Mà Tào Tư Viễn đã được biết chân tướng thì cao hứng, còn Dịch Hạo Nam lại thấy phức tạp, Tào Tư Viễn vỗ cho Dịch Hạo Nam một móng vuốt.

“Suy nghĩ ba cái chuyện phức tạp này để làm gì chứ, không phải chỉ cần kết cục happy ending thì được rồi sao ╮(╯▽╰)╭!”

Dịch tam thiếu ngẫm lại cũng thấy đúng, dù sao cũng đã sống chung với nhau một khoảng thời gian dài như vậy, sau này cứ hệt như trước đây là được.

“Ờm, đúng rồi, còn có một việc quên nói với Hạo Nam.” Sau khi Dịch tam thiếu rời đi, đột nhiên Đường Văn Triết mới vỗ vào lòng bàn tay một cái.

“Chuyện gì?”

“Ừm thì… Hình như Hạo Nam còn chưa biết, chuyện giữa Hạo ca và An Thần đi.”

“…” Hình như là vậy thật, chưa từng có ai đề cập qua chuyện này cho em ấy biết cả, Tào Tư Viễn lặng lẽ trao đổi ánh mắt với Đường Văn Triết, chỉ mong đến lúc đó đứa nhỏ này không bị hoảng sợ quá độ là được rồi.

Hôm nay, Dịch Hạo Thiên cùng An Thần đổi thành một bộ quần áo thông thường có màu xám tro, lái một chiếc xe cũ nát chạy ra cửa.

“Ca, anh rất để ý tới tang thi trong thung lũng kia hả?”

“Em không muốn xem thử sao?”

“Em nghĩ nó rất đáng thương.”

Dịch Hạo Thiên chợt nhớ tới, phần não trên thi thể của An Thần đã bị xuyên thủng, dưới đáy lòng chợt phát lạnh.

“Nhớ kỹ này, Tiểu Thần, sau này nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không cho phép tự sát.” Cho dù là sống bằng hình thái của tang thi, anh cũng sẽ hảo hảo nuôi em. Dịch Hạo Thiên vươn một tay ra sờ sờ lên đầu của An Thần.

An Thần gật đầu, biết nhất định là đại ca đã nhớ tới một chuyện bi thương, cậu rất thức thời mà không nói ra bất luận một lời kháng nghị nào cả.

Dịch Hạo Thiên mở xe, An Thần liền xem bản đồ, chợt cậu phát hiện ra, nếu muốn đến cái thung lũng kia, nhất định phải đi qua Căn cứ Tây Giao. Căn cứ… Tây Giao, nếu như lúc đó Trương Tuyết Yến không nói sai, chắc là hiện tại bọn chúng vẫn còn ở đó đi.

Chỉ mong sao bọn chúng sẽ không chết sạch bởi vì một lý do ngoài ý muốn nào đó, mặc kệ là mối thù gì, đều phải do tự mình báo thù mới có thể chân chính hả giận được. ρ( ̄ヘ ̄ メ)

Lúc này, bởi vì Dịch Hạo Thiên sử dụng khí dưới bầu trời của không gian để tu luyện cấp bậc đã đạt đến cấp 4 cao cấp, nhưng nếu như muốn thăng cấp tiếp thì lại có chút khó khăn. Mà An Thần tu luyện mộc linh căn, sau khi phát hiện có thể khống chế một trình độ cây cỏ nhất định thì bị người khác tưởng lầm là người thức tỉnh hệ mộc, hiện tại đã đến cấp 2 đỉnh phong, gần thăng cấp rồi.

“Nói không chừng nếu chúng ta làm tiếp một lần nữa, liền có thể thăng cấp.” Dịch Hạo Thiên kiên trì không ngừng dụ dỗ. 

An Tiểu Thần khinh thường mà bơ luôn, dù sao thì cậu cũng đã nhìn rõ bộ mặt thật của đại ca rồi, bề ngoài là chúa tể lãnh khốc tiêu sái, đằng sau chính là một dâm tặc t*ng trùng thượng não. Mỗi buổi sáng lúc tỉnh dậy đều phát hiện bản thân mình bị ôm thật chặt, toàn bộ mọi chỗ không nên sờ đều đã bị cái tay kia sờ soạng qua một lần. 

Phản kháng? Không có hiệu quả đâu.

“Ca…” An Tiểu Thần kéo góc áo của Dịch Hạo Thiên, mang theo chút ý tứ làm nũng, “Ca, nếu như tiện đường thì chúng ta đến Căn cứ Tây Giao một chút được chứ?”

Đáy mắt của Dịch Hạo Thiên Nhãn chợt lóe hàn quang, thoáng chốc anh liền nhớ tới một màn đã từng nhìn thấy ở trong đầu An Thần kia, Trương Tuyết Yến… Căn cứ Tây Giao…

“Vì sao, Tiểu Thần có chuyện gì hả?”

“Ờm… Bổ sung một chút vật tư và vân vân, lỡ như chạy đến nửa đường hổng có xăng thì biết làm sao bây giờ?” An Tiểu Thần chớp đôi mắt to tròn vô tội, vuốt vuốt tay.

Cặp mắt Dịch Hạo Thiên tối sầm lại, vì sao Tiểu Thần lại không chịu nói thật với anh vậy chứ? Huống chi xăng và vân vân, Tiểu Thần, em đã quên chúng ta còn có một cái không gian hay sao?

Thế nhưng Dịch Hạo Thiên cũng không định nói thẳng ra như vậy, nếu Tiểu Thần đã không muốn để anh nhúng tay vào, như vậy anh chỉ cần đứng ở phía sau quan sát là được, nếu như đám người kia dám không ngoan ngoãn chịu đi vào khuôn khổ… Đáy mắt Dịch Hạo Thiên trầm xuống, lộ ra một mạt thù hận mãnh liệt, anh cũng không ngại đánh cho bọn chúng tàn phế trước, sau đó đưa đến trước mặt Tiểu Thần, mặc cho Tiểu Thần nhà anh hảo hảo hành hạ là được.

Đương nhiên, nếu như Tiểu Thần quá mệt mỏi không muốn hành hạ bọn chúng thì anh cũng không ngại tự mình xuất thương ra trận đâu.

Dọc theo đường đi chiếc xe đã đánh bay rất nhiều tang thi, nhuộm từng đạo thịt thối, càng giống với một chiếc xe của người chạy nạn. An Tiểu Thần chỉ đường, đặc biệt lượn quanh một vài địa phương.

“Rõ ràng những địa phương kia có tang thi cấp cao tọa trấn, hiện tại chúng ta chưa cần phải biểu lộ thực lực quá mức thì tốt hơn.” An Tiểu Thần nghiêm túc giải thích.

“Ừm ừm, Tiểu Thần nói rất đúng.” Dịch Hạo Thiên gật đầu.

Ca, cái loại bộ dáng nghe lệnh liền theo của anh quá mức đáng sợ rồi á, sẽ tổn hại đến hình tượng lãnh khốc tiêu sái của anh đó a! An Tiểu Thần yên lặng che mặt, đây không phải là lỗi của tui đâu nhe.

Hai người lái chiếc xe cũ nát tới cửa vào Căn cứ Tây Giao, xe quá hỏng hóc, căn bản là người quản lý nhìn không thuận mắt, dẫn qua một bãi đổ xe chuyên môn ở bên cạnh, bảo bọn họ nộp một viên tinh thạch cấp 1 làm phí đỗ xe rồi cũng xong việc.

“Mỗi người nộp hai mươi viên tinh thạch cấp 1, hoặc là 5 cân lương thực.” Tên béo canh cửa nhàn nhạt quét mắt qua bọn họ, hữu khí vô lực nói.

Ở trong mắt của hắn, hai tên này vừa nhìn liền biết rõ là hai cha con đang chạy nạn, khẳng định không thể mò ra được chút béo bỡ gì rồi.

An Tiểu Thần bất mãn bĩu môi, phí vào cửa của nơi này nhiều hơn chỗ bọn họ đến tận 5 viên, cũng không thấy có điểm nào tốt hơn chỗ của mình cả. Nếu không phải do hai căn cứ cách nhau quá xa, phỏng chừng người ở bên trong đã sớm chạy mất một nửa rồi.

Căn cứ Tây Giao hệt như tên của nó, thành lập ở thành phố Tây Giao, là do Thôn Đại Thụ làm trụ cột, từng bước một cải tạo ra, vây quanh thôn được đắp một vòng tường đất cao dày hơn ba thước, sau này để mở rộng căn cứ, lại làm thêm một vòng tường đất thứ hai vây quanh ở bên ngoài. Tạo nên 5 tầng cách ly của hiện tại.

Kém nhất là ở tầng ngoài cùng, đương nhiên tốt nhất là tận sâu bên trong, chế độ tính điểm lại rất khác so với Căn cứ Ngự Long Uyển, ở đây áp dụng chế độ nộp lên trên, ngoại trừ có kỹ năng đặc thù, mỗi ngày mỗi người đều phải giao nộp tinh thạch mới có thể tiếp tục ở lại.

Chẳng hạn như ở tầng ngoài cũng, mỗi ngày cần phải giao nộp 15 viên tinh thạch cấp 1, nếu không nộp đủ sẽ bị đuổi ra ngoài, mỗi lần vào sâu hơn một tầng thì lại tăng thêm 5 viên tinh thạch.

An Tiểu Thần là tới tìm người, cậu chỉ có hai cái manh mối, bạn của Trương Tuyết Yến, hình như là… Chu Phong. Đây là một người quen mà gần đây cậu vừa nhớ tới, kỳ thực cậu cũng không có bao nhiêu thân thiết với Chu Phong, thậm chí lúc ở trong trường học chỉ từng nghe nói qua một lần, có mấy lời đồn đãi không tốt lắm về người này, ví dụ như ăn cắp, tụ tập, lạm giao và vân vân.

Thế nhưng khi đó gặp nhau dưới tình huống như vậy An Thần cũng không quá để ý, vốn dĩ cũng không định tiếp xúc gì nhiều, nào ngờ Chu Phong đánh chiêu bài bạn học chủ động đến gần cậu, An Thần nghĩ dù sao bản thân mình cũng định tìm nước tiện đường đi cùng nhau cũng không sao cả.

Rất hiển nhiên là Chu Phong muốn dựa hơi của cậu liền mời cậu vào đội lại bị cậu cự tuyệt không chút suy nghĩ, bây giờ nhớ lại, nhất định là vào ngay lúc đó, Chu Phong liền có động cơ giết cậu đi.

Người này tính cách gian xảo lòng dạ hẹp hòi, ngay cả khi phải chịu cuộc sống hèn mọn nhất cũng không xứng! Bỗng nhiên đáy mắt của An Tiểu Thần chợt lóe lên sát khí.

“Tiểu Thần?” Dịch Hạo Thiên tiến tới bế Tiểu Thần lên, kiên quyết lấy lý do có quá nhiều người sẽ bị lừa chạy đi mất, không cho phép cậu tự đi đường.

Ca, em đã 10 tuổi rồi, đã 10 tuổi rồi có được hay không! Phi, là 23 tuổi lận. 

“Tiểu Thần, làm sao vậy?”

An Tiểu Thần chớp mắt một cái, giữa hai hàng chân mày hiện lên một luồng do dự, sau đó, bỗng nhiên cậu vươn tay, vòng qua cổ của Dịch Hạo Thiên, vùi đầu vào trong cổ của đại ca.

“Ca…”

“Tiểu Thần?” Vòng tay của Dịch Hạo Thiên không khỏi trở nên căng thẳng.

“Ca, em muốn giết vài người, mấy tên đó nhất định phải chết.” Thanh âm buồn buồn, phảng phất như là đang vọng lại từ trong cổ của anh.

Khóe môi của Dịch Hạo Thiên chậm rãi nhếch lên: “Được.”

Chu Phong, bạn của Trương Tuyết Yến, chỉ dựa vào hai cái manh mối này thì quả thật có chút khó khăn, từ một tháng trước chuyện tiểu đội dị năng giả ra ngoài lại không có một người trở về khiến Dịch Hạo Thiên lập tức bắt tay vào điều tra, rất nhanh, dưới sự dụ dỗ của tinh thạch và lương thực, anh đã nghe được một vài cái lý do của đội ngũ này.

Thì ra đội ngũ này vốn có tên là “Liệt Diễm”, bởi vì trong đội ngũ từng có một người bị đội ngũ khác hãm hại mà chết đi, nên đã quậy ra chuyện lớn.

“Tôi nhớ rõ lần cuối cùng thấy bọn họ ra khỏi cửa, chính là bọn họ đã đổi thêm vài đội viên mới.” Ngồi ở cửa, nam nhân ăn mặc không khác gì một kẻ ăn xin lôi kéo tay áo của Dịch Hạo Thiên, len lén nói ra.

“Sao anh lại nhớ rõ ràng vậy?” Dịch Hạo Thiên hỏi ngược lại, một bên im lặng không tiếng động mà đưa tới một bịch mì ăn liền.

Kẻ ăn xin bẩn thỉu nhanh chóng nhét nó vào trong bộ quần áo rách tơi tả, một bên dùng dư quang cẩn thận nhìn quanh bốn phía, khẽ nói: “Ngày đó trong đội ngũ của bọn họ có một cô gái phi thường xinh đẹp. Cho tôi 50 viên tinh thạch cấp 1, tôi sẽ nói cho hai người biết, sau khi những người trước kia cùng cô gái đó tiến vào đã đến ở chỗ nào.”

“Chúng tôi dựa vào cái gì mà phải tin tưởng anh.” An Tiểu Thần nổi giận, người này cũng quá tham lam rồi đó, bọn họ đã cho thức ăn, hiện tại còn muốn tinh thạch? Cậu bắt đầu cân nhắc xem có nên trực tiếp kéo người này vào trong hẻm, đánh cho một trận, dù sao đây cũng là ở phía ngoài của khu một, sẽ dễ dàng thấy được tình huống hỗn loạn nhất đi.

Dịch Hạo Thiên trấn an sờ sờ lên đầu của An Tiểu Thần, lạnh nhạt lấy 5 viên tinh thạch cấp 1 từ trong lòng ngực ra: “Nhìn thấy không?”

“Thấy được thấy được.” Người nọ tham lam vươn tay ra nhận.

Bỗng nhiên, Dịch Hạo Thiên siết tay lại, vang lên một trận “rốp rốp rốp rốp”, lần thứ hai anh mở tay ra, bên trong chỉ còn lại một đống bột phấn.

“Đã hiểu chưa?” Dịch Hạo Thiên lạnh lùng quét mắt nhìn y một cái. Bỗng nhiên người nọ run lên, y chợt phát hiện ra, có khả năng hôm nay bản thân đã trêu chọc phải một vị Tu La rồi.

Phải biết rằng, hiện tại có thể nói tinh thạch chính là thể rắn cứng nhất trên thế giới, thậm chí còn vượt qua cả kim cương trước mạt thế nữa. Mà cái người ở ngay trước mắt y này, thế mà lại có thể dùng tay không nghiền nát chúng thành bột phấn, đây là loại sức mạng đáng sợ tới mức nào chứ.

Rốt cuộc An Tiểu Thần cũng xem hiểu, thế là cậu giả vờ hào phóng vỗ vỗ vai người kia, cười híp mắt nói: “Chỉ cần ngoan ngoãn, cái gì cũng dễ thương lượng, có đúng hay không?”

“Đúng, đúng đúng!”

Dịch Hạo Thiên bất mãn nhíu mày, kéo An Tiểu Thần quay trở về bên người, hơn nữa cố ý cẩn thận lau tay của cậu qua một lần.

Kẻ ăn xin dẫn đường ở đằng trước yên lặng rơi nước mắt, không cần phải đả thượng lòng tự ái của người khác như vậy chứ, mấy người có ghét bỏ người ta cũng không thể ghét bỏ rõ ràng đến thế này được a