Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 41

Hạ Hành cùng Phong Dự Thần đi trước một bước, mấy người khác vẫn ở Thủy yêu chơi.

Vạn Thiên cũng chơi đến mười một giờ, đem quán giao lại cho Trần Cửu, sau đó kéo Cốc Sinh ra ngoài.

Hai người thuê phòng ở khách sạn gần đó. Vạn Thiên nói muốn là muốn, không cho anh bất kỳ cơ hội nào từ chối y. Cốc Sinh cần phải thoả mãn y đến mức lớn nhất.

"Mấy ngày nữa anh sẽ về quê một chuyến, em nguyện ý theo anh không?" Cốc Sinh hỏi.

Vạn Thiên trong trầm mê trong dục vọng, dường như không hiểu lời của anh cho lắm, ngẩng đầu lên.

Phong Dự Thần cùng Hạ Hành về đến nhà, Hạ Hành vội tắm rửa xong, ngồi trên ghế sô pha tiếp tục xem album. Trên thực tế, cả buổi tối nay ánh mắt cậu không thể rời khỏi quyển album.

Đến nỗi trong khoảng thời gian này Phong Dự Thần muốn tịch thu quyển album.

Phong Dự Thần tắm xong, vừa Hạ Hành ôm trong ngực, vừa cùng cậu xem album, một tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng cậu.

Sinh nhật thế nào đi chăng nữa, Hạ Hành lại cảm thấy như lúc này là điều cậu thích nhất.

Hai người cùng dựa vào nhau, hưởng thụ năm tháng yên tĩnh nhàn nhã cùng thân mật.

Từ những bức ảnh của Phong Dự Thần cũng có thể thấy được, người này lớn lên trong tình thương của gia đình.

Hạ Hành lật tới trang cuối cùng, là bức ảnh gia đình của Phong Dự Thần.

Cha tài hoa nhã nhặn, mẹ xinh đẹp cởi mở. Khí chất của hai người khác với Phong Dự Thần một trời một vực.

Kỳ thực cha mẹ Phong Dự không ở đây. Bọn họ ghét nơi này không khí không được trong lành, vẫn ở ven biển phía nam an dưỡng, một năm Phong Dự Thần cũng đến được mấy lần.

Phong Dự Thần chỉ vào bức ảnh, "Chỗ này em có muốn thêm một người không?"

Phong Dự Thần là đang ám chỉ Hạ Hành, muốn dẫn cậu đi ra mắt cha mẹ.

Cả người Hạ Hành hơi cứng lại.

Cậu và Phong Dự Thần giống như bây giờ thật sự quá tốt. Chân trời góc biển như chỉ có hai người tồn tại.

Phản ứng của Hạ Hành khiến Phong Dự Thần thấy buồn cười, nhưng cũng có thể hiểu được.

"Nếu không thì có thể đợi bảo bảo cùng đi." Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành liều mạng gật đầu. Chờ cậu sinh bảo bảo rồi nói sau đi.

"Hình của anh, em đã xem qua, có phải em cũng nên đem hình của mình cho anh nhìn một chút. không?" Phong Dự Thần đưa ra yêu cầu hợp tình hợp lý.

"Nhưng em không có." Hạ Hành kiên quyết từ chối.

Hình của cậu không giống như Phong Dự Thần, lên được phòng khách xuống được phòng bếp.

Trừ bức ảnh của mẹ ôm cậu kia ra, còn lại chỉ có ảnh tốt nghiệp, ít ai có thể nhìn thấy.

"Thật sự không có?" Phong Dự Thần nhịn cười nói.

"Thật sự không có." Hạ Hành nói, xác thực không có bao nhiêu. Ngay cả album cậu cũng không có.

Phong Dự Thần lấy điện thoại di động ra, "Đây là cái gì?"

Trong điện thoại là một đứa bé trắng mập mập tròn vo, ôm ngón chân của mình mà gặm.

Đứa bé thoạt nhìn vẫn chưa tới một tuổi.

"Em..." Mặt Hạ Hành bắt đầu đỏ lên, muốn giật lại điện thoại của Phong Dự Thần.

Phong Dự Thần làm gì có chuyển để cho cậu thực hiện được, nâng tay lên, nhích người tránh né Hạ Hành.

"Mau xoá cho em." Hạ Hành giật trái cướp phải vẫn không được, thở hồng hộc nói.

"Anh có cả tấm ảnh gốc, ba em đưa hết cho anh rồi." Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành không còn cách nào. Hình của cậu chủ yếu được chụp trong khoảng thời gian đến năm sáu tuổi, đều là mẹ cậu chụp cho.

Dù sao cũng không thể cướp được điện thoại của Phong Dự Thần, Hạ Hành để yên, tiết kiệm khí lực vẫn tốt hơn, "Ông ấy đưa cho anh thứ gì?"

Phong Dự Thần nhịn cười, "Em không được giật nữa, anh sẽ cho em cùng xem."

"Được." Hạ Hành đáp ứng.

Phong Dự Thần lướt qua một tấm khác.

Hạ Hành hai tuổi đang cầm trong tay cây cà rem, trên cổ còn quấn khăn tay nhỏ, nước dãi cùng kem tan chảy, cả mặt lẫn ngực đều ướt nhẹp một mảnh lớn.

Hạ Hành đột nhiên nhảy lên cướp điện thoại, Phong Dự Thần không kịp giơ điện thoại lên, hai người lao vào tranh nhau, cuối cùng Phong Dự Thần đè Hạ Hành xuống ghế sô pha, mở từng ngón tay của cậu ra, muốn lấy lại điện thoại trong tay cậu.

"Đau quá." Hạ Hành khoa trương hô lên.

Phong Dự Thần biết rõ người này là đang chơi xấu nhưng cũng bó tay hết cách, không thể làm gì khác hơn là buông lỏng tay, ôm lấy Hạ Hành, "Đừng xóa, vô cùng đáng yêu."

"Em không tin." Hạ Hành rầm rì nói.

Phong Dự Thần hôn hôn cổ cậu.

"Anh không biết trước kia em thế nào, nhưng nhìn mấy tấm hình này, thật giống như từ nhỏ anh có mặt trong cuộc sống của em." Phong Dự Thần nói.

"Vậy sao anh không gặp em sớm một chút?" Hạ Hành từ đáy lòng mà nói, đồng thời cũng thả điện thoại Phong Dự Thần ra.

Vô số đêm hè, gió đêm lay động từng đám hoa nở rộ bên góc vườn, năm cậu sáu tuổi, tám tuổi, mười tuổi, không tự chủ được mà nghĩ: Nếu như mẹ cậu không qua đời sớm, chắc là mình sẽ có thêm em trai em gái, sẽ không cô độc lớn lên như thế.

"Xin lỗi, đã để em phải chờ lâu."

Phong Dự Thần hôn Hạ Hành một lúc lâu khiến cả hai người đều thở dốc.

"Phong ca...Chúng ta thử mục tiêu thứ ba đi." Hạ Hành chăm chú nhìn Phong Dự Thần, "Em thấy mình có thể rồi."


"Có thể được không?" Phong Dự Thần thấp giọng hỏi.

Hạ Hành gật đầu.

Đối với người này, cậu hoàn toàn mở lòng, không có bất kỳ ngăn cách nào, từ thể xác đến tâm hồn.

Cũng không còn kinh hoảng hay buồn nôn như trước kia, trái lại tràn đầy mong đợi.

Phong Dự Thần nhìn Hạ Hành, lần nữa hôn lên.

......

Một tuần sau, Cốc Sinh tự mình đến nhà gặp Hạ Định Hải.

Chu Thiên Thanh dẫn đường, đưa Cốc Sinh đến thư phòng của Hạ Định Hải.

Hạ Định Hải chau mày, thần sắc nghiêm túc. Chu Thiên Thanh đã tiết lộ tin tức gì cho người khác rồi?

Cốc Sinh mang một bộ tư liệu giao cho Hạ Định Hải. Bên trong không chỉ là bảng khai báo tài vụ của Hạ gia mà còn có một số dữ liệu được Phong Hoa tra ra.

Một công ty trực tuyến chỉ tồn tại trong ba tháng, người đại diện pháp lý liên quan đến việc vay vốn của nhiều người khác nhau.

Hạ Định Hải nhìn gần mười phút, vẻ mặt nghiêm túc của ông càng thêm âm trầm.

Bốn tháng trước đấu giá mảnh đất kia, tình hình Hạ gia đã không thể có mấy trăm vạn tiền mặt để tranh giành.

Phong Dự Thần vừa xem báo cáo tài chính liền cảm thấy có gì đó không đúng, nói Cốc Sinh điều tra.

Vì bảo đảm tài chính đủ điều kiện đấu giá, Hạ Khải Phàm dùng danh nghĩa cá nhân đăng ký công ty tiến hành vay tiền trực tuyến, gây quỹ phi pháp. Tuy nhiên chỉ trong mấy tháng, lượng giao dịch đã đạt hàng chục vạn.

May mắn duy nhất chính là, mảnh đất đó không rơi vào tay Hạ gia. Hạ Khải Phàm cũng thức thời, trả lại số tiền vay được trong thời gian ngắn, đóng cửa công ty trước khi gây hoạ.

Mặc dù chuyện này xử lý kín kẽ không một lỗ hổng nhưng nếu đã làm ra, bất cứ lúc nào đều có khả năng bị lật tẩy, sẽ khiến toàn bộ xí nghiệp của Hạ gia tổn hại nghiêm trọng.

Tay của Hạ Định Hải có chút phát run. Hắn có hai đứa con trai, một đứa con gái, ba đứa cháu trai, hai đứa cháu gái.

Trong đám hậu bối không có ai thông minh kiên định được Hạ Khải Phàm. Gã chính là người nối nghiệp của Hạ gia.

Nhưng điều khiến Hạ Định Hải không ngờ là Hạ Khải Phàm lại cả gan làm loạn, vì đạt được mục đích mà không chừa thủ đoạn nào.

Nếu như lúc trước Hạ gia thật sự có được mảnh đất cá chép trong tay...Tiếp đến về phần tiền bạc không có cách nào bù vào, công ty cũng không biết lấy gì để trả lại...

Hạ Định Hải không nghĩ tiếp được nữa.

Đây không chỉ là chuyện cá nhân của Hạ Khải Phàm, mà là toàn bộ Hạ gia đều sẽ bị gã lôi xuống nước.

Hạ Định Hải chảy mồ hôi lạnh khắp cả người.

Hạ Khải Phàm tuy rằng thông minh, nhưng hành động quá mức cực đoan.

Hạ Định Hải đã âm thầm loại bỏ đứa cháu này khỏi ý nghĩ của ông. Chỉ là, chuyện này đang bị nắm giữ trong tay Phong Dự Thần...

"Ý của Phong Dự Thần là..." Hạ Định Hải khách khí dò hỏi.

Trong lòng Hạ Định Hải đã tính toán. Chỉ cần không quá phận, ông có thể chuyển giao một ít cổ phần Hạ gia cho Hạ Hành.

Cốc Sinh khẽ cười: "Hạ Hành một lòng chuyên tâm với nghề, đối với sản nghiệp của Hạ gia không có một chút hứng thú nào. Phong tổng cũng chỉ vì quan hệ hợp tác giữa hai nhà, có chút lo lắng cho tương lại của công ty nên mới nói tôi đến đây, nhắc nhở Hạ gia lão gia một chút."

Cốc Sinh đi. Chỉ nói với Hạ Định Hải chuyện này, không có bất kỳ yêu cầu gì.

Nhưng mà nói cũng đúng, Phong Dự Thần nào coi trọng sản nghiệp của Hạ gia. Còn Hạ Hành, tâm tư từ nhỏ đến lớn đã không hề đặt Hạ gia làm trọng.

Chu Thiên Thanh đi vào thư phòng rót cho ông chén trà, Hạ Định Hải chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

......

Hạ Hành đang làm việc thì nhận được điện thoại của Chu Thiên Thanh.

Cuối cùng chỉ là lời cũ nói đi nói lại, thúc giục Hạ Hành dẫn Phong Dự Thần về nhà. Đã hơn hai tháng kể từ ngày Phong Dự Thần cầu hôn Hạ Hành, nhưng hắn vẫn còn chưa chính thức bước vào cửa nhà Hạ gia.

Đối với Hạ gia, Hạ Hành luôn luôn không có cảm giác thân thuộc nên đương nhiên là mặc kệ, cậu tắt điện thoại, Chu Thiên Thanh liền nói cho cậu biết một chuyện: Hạ Khải Phàm bị điều đến chi nhánh công ty.

Mặc dù Hạ Hành có nghe Phong Dự Thần nói đến mấy chuyện của Hạ Khải Phàm, nhưng Hạ Định Hải lại có thể cam lòng trục xuất Hạ Khải Phàm vẫn khiến cậu có chút bất ngờ.

Chỉ là Hạ Khải Phàm bị đày đi như thế, Hạ Định Hải nhất định sẽ bận rộn thêm một thời gian.

Ông lại mất công mất sức bồi dưỡng người nối nghiệp khác cho Hạ gia.

Hạ Hành vừa để điện thoại di động xuống liền thấy Hạ Khải Phàm.

Trong tay Hạ Khải Phàm mang theo một chiếc vali, yên lặng đứng trước cửa, không phát ra một tiếng động nào, quần áo vẫn chỉnh tề, âu phục thắt cà vạt, nhưng bộ dáng sa sút không ít.

"Anh tới đây làm gì?" Ngữ khí của Hạ Hành vô cùng lạnh nhạt. Cậu cũng có chút phiền muộn, cả một nhóm người ngồi ngoài kia, làm sao lại để một người sống sờ sờ như này đi lên đây. Xem ra phải tăng cường bảo vệ.

Hạ Khải Phàm không lên tiếng, chỉ nhìn Hạ Hành.

Hạ Hành mặc một chiếc T shirt rộng rãi cùng quần kaki. Dáng người vẫn mảnh khảnh như vậy, nhưng bụng đã nhô lên thấy rõ.

Tấm thuỷ tinh lớn phía bên cạnh bị rèm che khuất một nửa, ánh nắng chiều ngả xuống xuyên qua lớp màn nhẹ nhàng hắt lên người Hạ Hành, vẻ đẹp tĩnh lặng khiến thời gian ngừng trôi.

Hạ Hành lúc thường rất dễ kích động, nhưng không lúc nói chuyện lại cho người khác một loại ảo giác yên tĩnh tốt đẹp.

Lần đầu tiên gã nhìn thấy Hạ Hành là khi Hạ Hành mới năm tuổi, cậu ngồi xổm trong khu vườn nhỏ, học theo mẹ cậu, lấy xẻng nhỏ tự mình xới đất trồng hoa hồng vào chậu.

Hạ Hành còn tuổi nhỏ sức yếu, thở hồng hộc, ra sức trồng hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn dính đầy bùn đất cùng mồ hôi.

"Tôi thấy dự án đã được khởi quay. Chúc mừng." Hạ Khải Phàm nói.

Hạ Hành lười trả lời.

Hạ Khải Phàm nhìn xung quanh một chút. Ngoại trừ Hạ Hành, tất cả phong cảnh bên ngoài đều không thể lọt vào mắt gã.


Hạ Khải Phàm nâng mắt kính. "Tôi phải đi đây."

Hạ Hành chỉ cảm thấy không hiểu nổi. Người này đi thì đi đi, sao lại tự mình chạy đến đây, còn muốn nói một tiếng để làm gì.

"Đi đâu?" Hạ Hành hỏi.

Hạ Khải Phàm nói địa điểm. Là một thành phố nhỏ rất xa nơi này.

Hạ Hành gật đầu. Không cần nhìn thấy Hạ Khải Phàm nữa, rất tốt.

"Hạ Hành, kiếp sau chúng ta tuyệt đối không nên làm anh em." Hạ Khải Phàm nói.

Hạ Hành nâng khóe miệng.

Kiếp sau.

Kiếp này cậu cũng không muốn có bất cứ quan hệ nào với Hạ Khải Phàm.

"Hi vọng kiếp sau anh làm người tốt." Hạ Hành nói.

Hạ Khải Phàm khẽ cười.

Lúc Hạ Hành năm tuổi, gã đã mười một tuổi. Bởi vì cha gã ngoại tình, mẹ đã nổi giận trở về nhà mẹ đẻ.

Lúc đó, mẹ Hạ Hành đã chăm sóc cho gã cả năm trời. Vào lúc ấy, Hạ Hành không giống như hiện tại, rất ngoan ngoãn lại nghe lời.

Có một lần, gai hoa hồng đâm vào tay, còn đi theo sau gã, khóc lóc gọi: Ca ca...

Hạ Khải Phàm đẩy mắt kính, quay người rời đi.

Đi tới cửa, nghe Hạ Hành gọi cho Phong Dự Thần: "Phong ca, ngày mai em định đi kiểm tra, anh có thời gian đi cùng không?"

......

Ngày hôm sau, Phong Dự Thần cùng Hạ Hành đi kiểm tra thai nhi.

Siêu âm màu có thể nhìn thấy hiện trạng của đứa nhỏ, đã có thể nhìn thấy hình thái, thân thể bảo bảo đang cuộn tròn, tay chân be bé.

Hai người nhìn vào siêu đồ trên màn hình, vui mừng không nói nên lời.

Phong Dự Thần nắm chặt tay Hạ Hành, đôi mắt Hạ Hành cũng sáng lấp lánh.

Giang Thiên Phàm phải đi cảm ơn Vạn Thiên.

Lúc đó hai người chỉ gặp nhau thoáng qua trong phòng khám của anh, thật không nghĩ tới bọn họ có thể đi đến bước này.

Ra khỏi bệnh viện, Phong Dự Thần cũng không trực tiếp về nhà mà lái xe chạy gần một tiếng đồng hồ.

"Anh đi đâu vậy?" Hạ Hành hỏi.

"Anh nhìn trúng một căn hộ, muốn dẫn em đi xem." Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành nhắm hai mắt lại. Thành thật mà nói cậu không có hứng thú cho lắm.

"Anh dự định nơi đó sẽ là nhà sau khi cưới của chúng ta." Phong Dự Thần tận lực dụ dỗ Hạ Hành.

Phong Dự Thần không chỉ nhiều tài sản trên danh nghĩa của bản thân, mà còn đã mua cho Hạ Hành không ít, hiện tại lại mua thêm một căn hộ, có ý gì?

Hạ Hành vẫn mặc kệ hắn.

Nói cách khác, Phong Dự Thần đã tính toán kế hoạch kết hôn của hai người từ khi nào?

"Chắc chắn em sẽ thích." Phong Dự Thần khẳng định.

"Không muốn xem." Hạ Hành nói.

Một tiếng sau, Phong Phong Dự Thần lái xe vào một tiểu khu, ngừng lại ven đường.

Hạ Hành còn chưa xuống xe, nhìn qua bên kia. Điều đầu tiên đập thẳng vào mắt cậu chính là một vườn hoa hồng cực lớn.

"Em thích màu nào?" Phong Dự Thần hỏi.

Hạ Hành chỉ một loại hoa trong số đó, mẹ cậu thường trồng loại này, màu hoa phấn nhàn nhạt.

"Màu này."

"Vậy sau này chúng ta sẽ đổi thành màu này." Phong Dự Thần nói.

"Không muốn." Hạ Hành buồn bực nói. "Anh không thể để chúng nó tự nhiên mà phát triển sao?"

"Được, đều nghe em." Phong Dự Thần cười nói.

Hạ Hành mới vừa rồi còn nói không có hứng thú, bây giờ đã xem nơi này như nhà mình.

Phong Dự Thần dẫn Hạ Hành đi dạo một vòng quanh nhà. Đồ dùng cùng các thiết bị trong nhà điều đã lắp đặt rất hoàn mỹ.

Bất cứ lúc nào cũng có thể dọn vào. Phòng trẻ em cũng đã được sắp xếp chỉnh tề, thậm chí còn có rất nhiều đồ chơi, làm cho Hạ Hành không biết nói gì.

Cũng không biết là bé trai hay là bé gái đây.

Thứ khiến Hạ Hành thích nhất vẫn là căn phòng đón ánh nắng mặt trời, đối diện bên ngoài là vườn hoa hồng.

"Thế nào?" Phong Dự Thần hỏi.

"Ừm." Hạ Hành đáp. Nơi này chính là nhà của chúng ta.

Phong Dự Thần, cậu, cùng với bảo bảo trong bụng.

Một loại cảm giác mãnh liệt ùa tới Hạ Hành —— đó là cậu chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp thân thuộc này.

Cũng không phải là bởi vì căn nhà này, mà là có Phong Dự Thần bên cạnh.

"Sau này em và bảo bảo có thể cùng nhau ở đây tắm nắng." Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành không khỏi nở nụ cười, đưa tay sờ sờ bụng của mình.

"Hạ Tiểu Hành, tên của bảo bảo là gì bây giờ?" Phong Dự Thần đột nhiên hỏi.

Hạ Hành lúc thường cũng có nghĩ đến chuyện này, nhưng đặt tên cho bảo bảo còn khó hơn bảo cậu viết kịch bản sáu mươi tập.

"Còn anh thì sao? Anh nghĩ ra chưa?" Hạ Hành ôm cổ Phong Dự Thần.

"Đương nhiên là anh nghĩ ra rồi." Phong Dự Thần nói.

"Nếu là con gái thì gọi là Hạ Quý, con trai là Hạ Phong?" Phong Dự Thần đắc ý. Hắn nghĩ hai cái tên này cũng rất lâu.

Hơn nữa, Hạ Phong...vừa vặn còn có họ của mình.

Hạ Hành lau mồ hôi.

"Con trai tên Phong Thuận, con gái là Phong Thanh, thế nào?" Hạ Hành nói hai cái tên, phát hiện còn không bằng tên mà Phong Dự Thần đặt.

"Đừng câu nệ với anh. Anh đã nói rồi, bảo bảo đều là của em." Phong Dự Thần chăm chú nhìn Hạ Hành, "Mà em là của anh."

Phong Dự Thần nhớ lại khi hai người mới quen, Hạ Hành dùng mọi cách đề phòng hắn. Mà hiện tại, người này đã mở lòng ra với hắn.

Hạ Hành cong cong khóe miệng, "Em thích họ Phong này."

"Em là thích cái họ này, hay là thích người mang họ này?" Phong Dự Thần nhẹ giọng hỏi.

Hạ Hành ôm lấy Phong Dự Thần, đem cằm đặt lên bả vai hắn, một lúc mới nhỏ giọng hừ nói: "Đều thích."

- -CHÍNH VĂN HOÀN--