Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 39

Cốc Sinh nhìn thấy Phong Dự Thần, "Phong tổng."

Phong Dự Thần gật đầu, "Ngồi đi."

Phong Dự Thần thấy hai người này cùng nhau xuất hiện thì liền biết chuyện gì xảy ra.

Hắn và Cốc Sinh quen biết đã mười năm, không cần ngôn ngữ câu thông, hắn cũng biết bây giờ là tình huống gì. Tuy vậy nhưng đối phương là Vạn Thiên cũng làm hắn rất bất ngờ.

Hạ Hành còn hỏi Vạn Thiên: "Sao không thấy bạn trai cậu?"

Vạn Thiên chỉ vào Cốc Sinh, "Này không phải à."

Hạ Hành cùng Trần Cửu đồng loạt nhìn về phía Cốc Sinh. Hạ Hành đang uống nước cũng bị sặc, Phong Dự Thần vội đưa tay vỗ vỗ lưng cho cậu.

Ánh mắt Trần Cửu càng phức tạp, hối hận vì đã không đem tài vụ Vương Khoan tới.

"Hai người là từ khi nào vậy?" Hạ Hành ho khan hai tiếng hỏi.

"Là lúc cậu mới vứt bỏ tớ, cùng Phong lão đại chạy mất." Vạn Thiên cười híp mắt.

Lúc này mới có vài ngày, Cốc Sinh đã tăng lên địa vị là bạn trai của Vạn Thiên. Thật không đơn giản.

Hạ Hành nhìn Phong Dự Thần. Có gì đó không đúng?

Không sai. Dưới tay tướng mạnh không có binh hèn.

Được thôi. Ngày hôm nay chấn động quá nhiều, cao hứng cũng đến từng đợt.

Hạ Hành quay sang nhìn Trần Cửu.

Đầu Trần Cửu cúi càng thấp hơn.

Đáng lẽ ra mình không nên tới!

Đồ ăn lục tục được bưng lên. Ngoại trừ mấy món nướng còn có các loại rau xào, xem như khá phong phú.

"Chủ tịch, hôm nay là ngày vui, hay là chúng ta uống chút rượu?" Cốc Sinh kiến nghị.

Phong Dự Thần gật đầu. Cốc Sinh cầm thực đơn, quét mắt qua một cái, chưa thấy rượu gì tốt nên gọi điện thoại nói tài xế mua một chai champagne lại đây. (Là sâm panh nha mọi người)

Hạ Hành không đợi kịp, cậu đã thèm tới chảy nước miếng rồi. Lấy vài xiên thịt nướng bỏ vào đĩa nhỏ của Phong Dự Thần, cầm một xiên đưa tới trước mặt hắn, "Anh nếm thử đi. Hầu như mấy quán đồ nướng thì em đã đều thử qua hết rồi nhưng chỗ này là ngon nhất."

Phong Dự Thần nhận lấy xiên thịt dê, cắn một cái.

...Cũng được. Không giống như bề ngoài phủ đầy gia vị khác nhau, mà vẫn giữ được vị thịt nguyên bản.

"Thế nào?" Hạ Hành hỏi.

"Rất tươi, nướng cũng ngon." Phong Dự Thần nói.

Khoé miệng Hạ Hành giương lên, cầm mấy xiên thịt khác chất đống trong đĩa của Phong Dự Thần.

Vạn Thiên nhìn về phía Cốc Sinh. Cốc Sinh cười nói: "Anh tự làm."

Vạn Thiên bĩu môi nở nụ cười.

Tài xế mang champagne đến, Cốc Sinh rót đầy, mỗi người một ly. Ngoại trừ Hạ Hành.

"Hạ Hành, cậu không uống sao?" Trần Cửu rốt cục cũng mở miệng nói.

"Tình trạng thân thể Hạ Tiểu Hành bây giờ rất đặc biệt, nửa năm này không thể uống rượu." Vạn Thiên vội ngắt lời, "Trần Cửu, sao cậu không rủ bạn bè đến?"

Vốn Trần Cửu còn đang muốn hỏi tại sao Hạ Hành không thể uống rượu, lúc này lại tức vùi đầu ăn một đống hàu nướng trước mặt.

Ăn đồ nướng đến thoả mãn, còn rượu cũng uống rất nhiều, bốn người uống rượu đã mở đến chai thứ sáu. Trần Cửu ban đầu còn có chút không dễ chịu nhưng khi hai chén rượu vừa xuống bụng thì toàn bộ tâm tình đều thay đổi, lại còn chủ động chúc rượu người khác. Đối với Phong Dự Thần, anh vẫn có chút e dè nên không ngừng uống rượu cùng Vạn Thiên và Cốc Sinh.

Vạn Thiên cũng không cản. Tửu lượng của Trần Cửu không thể so với Cốc Sinh, có thể uống hơn mấy lần.

Vạn Thiên ở bên cạnh cười híp mắt xem hai người.

Hạ Hành cùng Phong Dự Thần vẫn luôn nằm trong bầu không khí chỉ có hai người bọn họ. Hạ Hành rất thèm đồ nướng, nhưng không thể ăn được bao nhiêu.

Cũng không sao. Tốc độ bốc hơi của hormone thông thường đều khiến người hết thèm ăn.

Hạ Hành ngược lại nhìn Phong Dự Thần uống rượu có chút thèm, Phong Dự Thần liền cầm ly lên, đưa đến trước mặt cậu, "Uống một hớp cũng được."

Hạ Hành vội bưng ly uống một hớp, phút chốc cảm thấy lỗ chân lông đều được thư giãn. Cậu không khỏi cảm thán, "Đến khi nào em mới có thể uống cạn ly rượu đầy, nhai một miếng thật to đây!?"

Phong Dự Thần có chút đau lòng. "Kiên trì mấy tháng nữa thôi."


Hạ Hành gật đầu.

Lúc này mới được năm tháng, sau này còn có thể khổ hơn. Phong Dự Thần nhẹ nhàng cầm tay Hạ Hành.

Năm người uống tám chai champagne. Cả người đều trong trạng thái hưng phấn, một bữa cơm ăn đến ba tiếng.

Tâm tình Phong Dự Thần cũng vô cùng tốt, lên xe liền ôm lấy Hạ Hành, bắt đầu hôn cậu. Hai người cũng không biết từ lúc nào đã về tới nhà.

Vừa vào nhà, còn chưa kịp tới đổi giày, Hạ Hành để Phong Dự Thần dựa trên tường, đưa tay sờ hắn. Từ khi bắt đầu lên xe, Phong Dự Thần vẫn nằm trong trạng thái hưng phấn cực độ, đến giờ vẫn chưa giảm chút nào.

Hạ Hành sờ soạng trên người Phong Dự Thần mấy lần, đột nhiên nghĩ đến gì đó, thu tay về, tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, cẩn thận cất vào túi.

Phong Dự Thần thấp giọng nở nụ cười.

"Cười cái gì?" Hạ Hành cũng hừ cười.

Phong Dự Thần dựa lưng vào tường ôm lấy Hạ Hành, mắt nhắm hờ, mặc cho đôi tay cậu lộn xộn trên người mình.

"Bốn tháng trước, ai nghĩ tới chúng ta còn có thể đi đến bước này." Phong Dự Thần có phần xúc động.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Hạ Hành, căm thù như giặc, còn bị đứa nhóc này hất sữa bò.

Mà hiện tại, cậu lại cùng mình thân mật ôm nhau như vậy.

Hơn nữa, hai người còn có hôn ước.

"Có phải anh đã dự tính trước rồi không?" Hạ Hành phát huy thiên tính của một nhà biên kịch, "Em không cho anh cướp bảo bảo nên anh thay đổi, nhất cử lưỡng tiện."

Phong Dự Thần vừa tức vừa buồn cười, hít một hơi dài mới có thể mở miệng, "Em nói mấy lời này còn có lương tâm không? Anh ở trước mặt em vẫn luôn là người thế yếu. Quyền chủ động bất cứ lúc nào quyền cũng đều nằm trong tay em."

"Vậy anh bắt đầu từ khi nào?" Hạ Hành hỏi.

"Bắt đầu cái gì?" Phong Dự Thần biết rõ còn hỏi.

Hạ Hành xấu hổ, trên tay hơi dùng sức lực. Phong Dự Thần bị đau rên một tiếng, "Em muốn phế chồng mình?"

Hạ Hành nhắm vào hầu kết của Phong Dự Thần, cắn xuống.

Phong Dự Thần nhắm mắt lại, hưởng thụ vui thích cùng đau đớn mà Hạ Hành mang đến, "Nếu không thì em gọi tôi một tiếng chồng, anh sẽ nói cho em biết."

"Không biết xấu hổ." Hạ Hành hàm hồ nói.

"Vậy anh không nói." Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành ở trong lòng cân nhắc giãy giụa chừng mười giây, nhỏ giọng kêu: "Chồng ơi."

"Nói lớn một chút." Phong Dự Thần được voi đòi tiên.

Hạ Hành lại cắn Phong Dự Thần một cái.

Vào lúc này, Hạ Hành đương nhiên không biết, chỉ hai tiếng sau, cậu liền sẽ liên tục cầu xin, gọi Phong Dự Thần là chồng.

"Được rồi, anh nói." Phong Dự Thần cười khẽ.

Nhưng nói đi nói lại, hắn cũng không biết bắt đầu từ lúc nào bản thân lại có tâm tư này đối với Hạ Hành.

"Là cái nhìn đầu tiên." Phong Dự Thần nói.

Thời điểm nhìn thấy cậu, Hạ Hành ở trong lòng hắn đã rất đặc biệt.

Hạ Hành đương nhiên không tin. "Tên lừa đảo."

"Không lừa em." Phong Dự Thần nói.

Hắn lo lắng về chứng rối loạn cưỡng bách của Hạ Hành, bây giờ nhìn lại thấy mình cũng không được bình thường.

"Anh chưa từng để ý đến ai như vậy." Phong Dự Thần nói.

"Em có nhớ không? Lần trước cùng đi với em đến bệnh viện. Sau khi có kết quả kiểm tra, không Phải song sinh, càng không phải sinh ba, em vô cùng thoải mái, bộ dáng như muốn nói "cuối cùng cũng thoát khỏi tên này"...." Phong Dự Thần hít sâu một hơi, "Sau đó, mấy đêm liền anh cũng ngủ không ngon giấc."

Mấy ngày đó, từng câu từng chữ mà Hạ Hành nói vẫn luôn văng vẳng bên tai.

—— bất luận kết quả ra sao, sau này anh không nên xuất hiện trước mắt tôi.

—— nếu như tôi cảm thấy tôi đang bị anh uy hiếp, tôi sẽ lập tức rời khỏi thành phố này.

Cậu chỉ muốn thoát khỏi, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi, rốt cục cũng đến bên cạnh hắn.

Hạ Hành không hé răng. Ngày có kết quả kiểm tra, lúc đó đúng là cậu vô cùng thoải mái, không có Phong Dự Thần phiền toái, cậu cảm thấy mỗi ngày mình có thể ăn lẩu hát ca.


Nhưng trên thực tế là, sau khi Phong Dự Thần không xuất hiện, cậu cũng không tự tại thoải mái như mình nghĩ, trái lại còn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.

Kỳ thực, ban đầu cậu cũng không chán ghét Phong Dự Thần cho lắm.

Hạ Hành ngẩng đầu lên, Phong Dự Thần vẫn dựa vào tường như cũ, điều chỉnh hơi thở. Hạ Hành lần nữa tựa sát vào hắn, "Phong ca, chúng ta thử mục tiêu thứ ba xem."

Mắt Phong Dự Thần híp lại. Mục tiêu thứ ba rất là thiết thực.

Hai người vội đi tắm, Phong Dự Thần ôm Hạ Hành lên giường, lại không có hành động nào quá khích.

Hiện tại, nếu như chỉ là hôn môi, xoa xoa một chút, Hạ Hành đã thích ứng đến không sai biệt lắm. Tuy da dẻ vẫn hơi đỏ lên nhưng không còn giống như trước kia.

Bệnh trạng này quấy nhiễu Hạ Hành nhiều năm như vậy, muốn giải quyết được cũng không phải một lần là xong chuyện.

Phong Dự Thần cũng không vội, đưa tay xoa xoa thăm dò, ngược lại Hạ Hành lại giục hắn, Phong Dự Thần liền hôn môi thỏa mãn Hạ Hành, buộc cậu gọi chồng vô số lần.

Ngày hôm sau, Hạ Hành tỉnh giấc, thấy mình còn đang nằm trong lồng ngực Phong Dự Thần.

Hạ Hành khẽ nâng cánh tay Phong Dự Thần đang đặt trên người mình ra, nhón chân nhảy xuống giường, nhẹ nhàng kéo ngăn tủ, nhìn thấy chiếc hộp nhung màu đỏ sậm kia, mở ra. Nhìn thấy chiếc nhẫn sáng lấp lánh đẹp đẽ kia, trong lòng càng thêm xác định.

Phong Dự Thần đã cầu hôn cậu, chính xác trăm phần trăm.

Chờ cậu lần thứ hai lên giường thì phát hiện Phong Dự Thần đang tự tiếu phi tiếu nhìn cậu.

"Bây giờ là mấy giờ rồi, sao anh còn không lên công ty?"

"Hôm nay là cuối tuần, ở nhà cùng em."

Hạ Hành hừ cười. Cậu cũng không ngờ Phong Dự Thần lại có khái miện cuối tuần này.

"Anh có thể theo em đến một nơi không?" Hạ Hành nghĩ đến chuyện này.

"Anh có thể cùng em đi đến bất kỳ nơi nào em muốn." Phong Dự Thần nói.

Đây là...mấy lời tâm tình cũ rích sao?

Hạ Hành muốn lau mồ hôi.

Nơi Hạ Hành muốn Phong Dự Thần đi cùng cậu là nơi an nghỉ của mẹ mình. Xe dừng ở bãi đậu xe, Phong Dự Thần cầm một bó hoa hồng, cùng Hạ Hành đi vào khu nghĩa trang.

Phong Dự Thần vốn muốn theo truyền thống mua bó hoa cúc, nhưng Hạ Hành nói mua hoa hồng đỏ.

Đây là lần đầu tiên Hạ Hành chủ động cho Phong Dự Thần bước vào quá khứ của cậu, đối với Phong Dự Thần mà nói thực sự vô cùng ý nghĩa.

"Khi em còn nhỏ, khẳng định dì rất thương em." Phong Dự Thần nói.

"Kỳ thực rất nhiều chuyện em không thể nào nhớ được. Ngay cả dáng vẻ của mẹ, em cũng chỉ dựa vào bức ảnh mà nhớ được. Nhưng trong ấn tượng của em, mẹ luôn cầm kéo cắt tỉa hoa hồng."

Mẹ của Hạ Hành mất khi cậu mới sáu tuổi, trong lòng Hạ Hành, hình tượng nữ tính dịu dàng yếu đuối, vĩnh viễn nằm sâu trong tâm trí của cậu.

Phong Dự Thần ôm Hạ Hành, vỗ vỗ tay cậu, "Sau này có anh sẽ chăm sóc cho em cả đời."

Hạ Hành nhếch khóe miệng, "Em cũng sẽ luôn luôn bên cạnh anh. Chờ anh già rồi đi không nổi, em sẽ dìu anh cùng tản bộ."

Phong Dự Thần chăm chú nhìn cậu.

Hạ Hành cũng nhìn hắn, "Anh lớn hơn em mười tuổi, nhất định là em dìu anh."

Lời nói này...thật không sai.

Đi mấy phút thì đến nghĩa trang công cộng, có một người đang đi đến hướng này. Bởi vì không phải ngày lễ nên nghĩa trang rộng lớn chẳng hề thấy một người.

Vô cùng dễ nhìn thấy nhau.

Chờ đến gần, thấy rõ người kia chính là Hạ Khải Phàm.

Hạ Khải Phàm lướt qua hai người, cũng không liếc mắt nhìn, giống như người dưng.

Nhưng khi đi thoáng qua Hạ Hành, gã chợt không nhịn được, dùng dư quang nhìn Hạ Hành một chút.

Hạ Hành càng sống tốt, càng khiến cho gã muốn phá huỷ người này.

Hot search ngày hôm qua, không chỉ trên mạng, ngay cả Hạ gia cũng sôi trào.

Lúc gã về nhà đã mười hai giờ đêm mà vẫn thấy Hạ Định Hải và Chu Thiên Thanh ngồi trong phòng khách nói chuyện.

Chu Thiên Thanh một mặt mừng rỡ. Hạ Định Hải cũng tràn đầy ý cười. Không cần hỏi cũng biết hai người đang nói cái gì.

Hiện tại, chuyện mảnh đất khai phá cùng Phong Hoa, toàn quyền là do Chu Thiên Thanh phụ trách, Chu Thiên Thanh ở phương diện này cũng không có nhiều kinh nghiệm, cho nên trên thực tế là Hạ Định Hải ở phía sau sắp xếp. Hằng ngày Chu Thiên Thanh và Hạ Định Hải có rất nhiều lời muốn nói, hiện tại mỗi ngày đều báo cáo tiến triển của dự án cho Hạ Định Hải.

Sau chuyện lần đó, căn bản gã luôn về rất muộn. Tận lực không chạm mặt Hạ Định Hải.

Tối hôm qua, Hạ Định Hải gọi gã lại: Chuyện đại hỉ Hạ gia, con cũng nên biết.

Gã chỉ ừ một tiếng, nhanh chóng lên lầu.

Ở đây gặp phải Hạ Khải Phàm, Hạ Hành cũng không cảm thấy kỳ quái, Phong Dự Thần lại sầm mặt.

"Sao Hạ Khải Phàm lại đến đây?"

"Hàng năm hắn đều tới." Hạ Hành không để ý chút nào, "Nghe nói lúc nhỏ mẹ em có cứu hắn một lần."

Trước đây hàng năm đều chạm mặt gã ở đây, giữa hai người tất nhiên nổ ra một phen khẩu chiến, châm chọc khiêu khích. Hiện tại, từ khi Phong Dự Thần khiến Hạ Khải Phàm quỳ xuống nói xin lỗi, có lẽ là tâm lý của gã bị tổn thương nghiêm trọng nên không còn xuất hiện trước mặt Hạ Hành nữa.

"Sao vậy?" Hạ Hành thấy Phong Dự Thần đang suy tư.

"Hạ Hành, em có muốn tiếp nhận Hạ gia không?" Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành dừng bước, "Tuyệt đối đừng. Em không có hứng thú với việc kinh doanh."

Nói xong lại sợ Phong Dự Thần không hiểu, "Đối với sản nghiệp của Hạ gia em cũng không có một chút hứng thú nào."

Phong Dự Thần gật đầu. Hạ Hành trả lời nằm trong dự liệu của hắn.

Hạ Khải Phàm được bồi dưỡng làm người nối nghiệp của Hạ gia, nếu như thành thật, hắn có thể tha cho gã một lần, nhưng còn dám không biết trái phải, hắn sẽ khiến cho Hạ Khải Phàm biết cái gì gọi là hối hận.