Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 10

Lúc Đinh Kiệt còn ở phía sau gào hét thì Phong Dự Thần đã dẫn Hạ Hành ra khỏi phòng làm việc.

Đinh Kiệt ở trong phòng đi vài vòng, cảm thấy có chút không đúng. Đuổi theo ra cửa đã không thấy hai người. Một phòng biên kịch nhìn Đinh Kiệt, không biết xảy ra chuyện gì, Đinh Kiệt nhíu mày. Gã không tin người lão làng như gã lại bị lật đổ dễ như vậy.

Phong Dự Thần vì Hạ Hành mở cửa sau cho cậu. Hạ Hành biết Phong Dự Thần cẩn thận nên ngồi lên, Phong Dự Thần liền thắt chặt dây an toàn cho cậu."Cậu bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi ba." Hạ Hành trả lời.

Quả nhiên.

Phong Dự Thần yên lặng, trong lòng thầm tính toán một chút cách biệt tuổi tác của hai người. Quyết định sau này phải chỉnh lại Hạ Hành.

Không đợi Phong Dự Thần tiếp lời, Hạ Hành hỏi, "Làm sao vậy?"

"Cậu còn trẻ như vậy, mới tốt nghiệp đại học, còn cần người tới chăm sóc." Phong Dự Thần nhìn Hạ Hành, "Có phải lại không muốn nghe?"

Hạ Hành từ chối tiếp chuyện.

Phong Dự Thần lấy điện thoại di động ra gọi cho Lư Phỉ, không có giải thích, chỉ là đơn giản an bài công tác.

Đặt điện thoại di động xuống, nhìn Hạ Hành nói, "Chuyện tiếp theo cậu không cần phải để ý đến, công ty sẽ cắt đứt hợp đồng với Đinh Kiệt. Cũng sẽ ngưng hẳn tất cả quan hệ hợp tác."

Mặc dù Phong Dự Thần ngồi ở phía trước nhưng giọng nói hắn trầm thấp nghe rất êm tai, không có chút nào miễn cưỡng.

"Nếu anh ta không đồng ý thì sao?" Hạ Hành hỏi. Đinh Kiệt ngoài mặt thì huynh đệ nghĩa khí nhưng thật ra lươn lẹo giả dối.

"Hắn dám." Phong Dự Thần âm thanh cực kỳ uy thế, "Trừ phi hắn không còn muốn làm nghề trong giới này nữa."

Nếu Phong Dự Thần đã nói như vậy thì Hạ Hành cũng không còn nghi vấn gì nữa.

"Kịch bản của cậu, công ty sẽ mua lại với mức giá của Đinh Kiệt. Tên của cậu một chữ cũng không sót." Phong Dự Thần vừa nói vừa nhìn gương chiếu hậu.

Nhìn đứa nhóc ngồi phía sau phút chốc mắt sáng rực lên. Nhưng một lúc sau lại xoắn xuýt.

Hạ Hành không có cách nào mở miệng, nguyên nhân rất phức tạp. Kịch bản bốn mươi tập, cậu bỏ ra ba tháng trời chăm chút.

Cậu đối với kịch bản lần này kỳ vọng rất lớn, hao tốn sức lực.

Tuy chuyện vừa nãy giống như cơn sóng nhỏ nhưng kết quả hiện tại so với cậu dự đoán còn tốt hơn vài lần.

Toàn bộ kịch bản chỉ có tên một mình cậu. Hơn nữa, đối tượng hợp tác lại là công ty tên tuổi lớn như Phong Hoa.

Hạ Hành còn nghĩ là cậu phải đấu tranh trong ít nhất là năm năm.

Đề nghị của Phong Dự Thần làm cho cậu rất động lòng.

Nhưng Phong Dự Thần sẽ không vô duyên vô cớ mà giúp cậu. Hắn nhất định sẽ có điều điều kiện. Hạ Hành bất giác sờ bụng.

"Coi như tôi giúp cậu một chuyện." Phong Dự Thần có chút buồn cười.

Đứa nhóc này, hắn không tính toán với cậu. Còn nâng cậu lên một bậc thang.

"Đội ngũ làm phim cũng đã có, diễn viên cũng ổn thoả, mấy ngày nữa là khởi động máy, bây giờ bỗng nhiên không có kịch bản thì có nghĩa là toàn bộ đoàn phim đều phải dừng lại." Phong Dự Thần nói.

"Được thôi." Hạ Hành ngữ khí hơi miễn cưỡng, nhưng mà khóe miệng không khỏi nhếch lên.

Phong Dự Thần vừa vặn nhìn sang, cảm thấy giống như pháo hoa trước mắt hắn, rất đẹp.

"Lấy bút danh là Hạ Hành được không?" Phong Dự Thần hỏi.

"Ừm." Bút danh cũng chính là tên thật của cậu. Một phần là để cho Hạ gia nhìn thấy.

"Thay đổi ngay bây giờ?" Hạ Hành ngạc nhiên hỏi.

Rõ ràng rất chờ mong lại cố ý làm ra vẻ không thèm để ý. Phong Dự Thần buồn cười. Nhét tai nghe bluetooth vào tai, gọi cho Cốc Sinh.

Hạ Hành bắt đầu không yên, nhịn gần mười phút, cuối cùng chụp lấy điện thoại di động, tìm kiếm trang web phim.

Nội dung ban đầu vẫn không thay đổi. Hạ Hành dời tầm mắt xuống một chút.

Biên kịch: Hạ Hành.

Hạ Hành tim đập nhanh hơn, hô hấp có chút gấp gáp.

Chỉ nhìn một chút thôi, cho dù là lúc chia tay hai mối tình kia cũng không thể làm cho tâm tình cậu chập chờn như vậy.


Phong Dự Thần trong lòng có chút hư vinh.

Muốn đứa nhóc này vui vẻ thật không dễ dàng.

"Muốn ăn cái gì?" Phong Dự Thần hỏi.

Được Phong Dự Thần nhắc nhở, Hạ Hành mới bắt đầu cảm thấy đói bụng, nghĩ đến mấy món cậu thích ăn nhưng lại không có cảm giác thèm ăn.

"Đưa tôi về được rồi." Hạ Hành nói.

"Nôn nghén đến ba tháng, cậu cũng không thể trong ba tháng này không ăn gì." Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành cảm thấy lời nói của cậu có chút vong ân phụ nghĩa, hơi tàn khốc, nhưng vẫn quyết định nói thật, "Tôi không muốn đi ăn với anh."

Phong Dự Thần trầm mặc, xem ra hắn vừa nãy là đắc ý vênh váo. Đứa nhóc này hắn căn bản không nói được.

Phong Dự Thần im lặng một lúc mới nói, "Tôi đưa cậu về."

Một lát sau, Hạ Hành nói, "Đi quán cà phê "Thủy yêu."

Phong Dự Thần không lên tiếng, khoé miệng khẽ nhếch lên.

...

Hai người vừa đi vào tiệm cà phê, Vạn Thiên liền chạy theo sau bọn họ, mắt dính vào trên người Phong Dự Thần.

Hạ Hành chưa từng đưa ai đến "Thủy yêu", Vạn Thiên tựa hồ ngửi được mùi gì đó bất thường.

Quần áo trên người Phong Dự Thần đặc biệt gây chú ý, vừa nhìn đã biết lai lịch bất phàm.

Vạn Thiên lặng lẽ hít sâu một hơi.

Không sai, là vị nam nhân này.

"Hạ Tiểu Hành, cậu tới đây sao không nói trước với tớ, tớ chuẩn bị cho cậu chút cháo."

Hạ Hành trước mặt Vạn Thiên tùy ý nhiều hơn, "Cả một tuần ăn cháo, ngán lắm."

Phong Dự Thần nhìn về phía Hạ Hành.

"Cậu thật đúng là có phúc mà không biết hưởng. Cháo của Phúc Thiện Đường mà cậu còn nói ngán. Vậy bây giờ cậu có muốn ăn gì không?" Tâm tình Vạn Thiên cực kỳ vui vẻ.

"Cơm cà ri." Hạ Hành nói.

"Ha, trước đây cậu không chịu ăn cà ri. Đây là vì mang thai nên khẩu vị thay đổi?"

"Ngậm miệng." Trước mặt Phong Dự Thần, Hạ Hành không muốn nhắc đến đứa nhỏ trong bụng.

Tiệm cà phê rất rộng rãi. Vạn Thiên đặc biệt đầu tư về mảng phong cách. Bàn ghế dài tạo thành một gian độc lập. Trên bàn là đồ sứ tinh xảo, trần nhà là những đèn pha lê cầu kỳ.

Trước đây khi chưa mang thai, Hạ Hành thường đến đây đánh máy cho nên Vạn Thiên luôn để cho cậu một vị trí cố định. Ghế dài bên cửa sổ. Một bên là giá sách. Trên bàn còn có notebook.

"Nhìn xem, chỗ của Hạ Tiểu Hành, ai tớ cũng không để cho ngồi." Hai mắt Vạn Thiên sáng lên, nhìn sang Phong Dự Thần.

"Được, tớ biết trong lòng cậu luôn có tớ." Hạ Hành nói.

Phong Dự Thần cũng bất động thanh sắc đánh giá Vạn Thiên, ở trong lòng âm thầm phỏng đoán quan hệ giữa hai người.

Hạ Hành ở trước mặt người này cực kỳ thoải mái. Hẳn là một người cậu cực kỳ tín nhiệm.

Lúc này, một người bỗng nhiên chạy tới, ngữ khí hưng phấn, "Hạ Hành, một tháng nay sao không thấy anh đâu?"

Người đến đeo một chiếc kính màu đen, đôi mắt nhìn Hạ Hành đột nhiên sáng lên lấp lánh.

"Gần đây tôi rất bận rộn." Hạ Hành ngữ khí nhàn nhạt.

Phong Dự Thần có cảm giác bốn phía hắn đều là địch thủ.

Một tên chủ quán cà phê, còn có một tên mắt kính gọng đen.

"Anh không khoẻ chỗ nào sao? Anh không phải mỗi ngày đều ở đây đánh máy sao?" Người kia đối với Hạ Hành ngược lại hết sức quen thuộc.

Vạn Thiên đem người kia đẩy ra một cái: "Vương Khoan, đi sang một bên. Đây không chuyện của em. Không thấy anh đây đang tiếp đãi bạn bè à."

Vương Khoan lúc này mới lưu luyến mà về chỗ của mình, rồi tiếc nuối lặng lẽ phất tay với Hạ Hành.


"Người kia là ai?" Phong Dự Thần giả bộ vô tình hỏi.

"Là người ngưỡng mộ Hạ Tiểu Hành. Làm hoạ sĩ, mỗi ngày ngồi ở đây vẽ Hạ Tiểu Hành." Vạn Thiên nhìn Phong Dự Thần, "Anh không biết Hạ Tiểu Hành ở đây được nhiều người hoan nghênh như thế nào đâu."

Hạ Hành nghe không nổi nữa, "Vậy sao cậu không chia hoa hồng cho tớ?"

Vạn Thiên thoáng nhìn miệng, "Cậu ở chỗ này ăn chưa đủ à?" Nói xong, cầm menu đưa tới, "Ngài muốn ăn chút gì không?"

"Cà phê." Phong Dự Thần nói. Hiện tại đã bốn giờ chiều, buổi tối hắn còn có tiệc.

"Ngài không gọi món gì khác sao? Ở đây cơm cà ri rất được hoan nghênh nha." Vạn Thiên thái độ ân cần.

"Được thôi, lấy một phần."Phong Dự Thần có chút miễn cưỡng.

"Không muốn ăn thì đừng miễn cưỡng."Hạ Hành nói.

"Hạ Tiểu Hành! Cậu đừng cản trở tớ kinh doanh." Vạn Thiên thật muốn đánh Hạ Hành một trận, quay mặt liền tươi cười với Phong Dự Thần.

Thoạt nhìn quan hệ của Vạn Thiên với Hạ Hành rất tốt, giữa hai người cũng không hề có cảm giác ám muội gì. Nhưng tên hoạ sĩ Vương Khoan kia...

Phong Dự Thần không khỏi âm thầm so sánh. Tướng mạo, phong thái, tài lực, địa vị xã hội cũng không cùng một đẳng cấp với hắn.

Thấy Hạ Hành lạnh nhạt như vậy, trong lòng thoải mái không ít.

Phong Dự Thần đang đem bản thân so sánh cùng Vương Khoan, Hạ Hành đột nhiên đứng lên.

"Cậu đi đâu?" Phong Dự Thần hỏi.

"Nhà vệ sinh."

Phong Dự Thần cũng đứng lên, "Tôi đi với cậu."

"Anh dám!" Hạ Hành cuống lên. Âm thanh tăng cao mấy độ.

"Vậy cậu cẩn thận một chút. Chú ý nhìn trên đất có nước hay không." Phong Dự Thần căn dặn.

Vạn Thiên cả kinh thiếu chút nữa làm rơi bút. Mặc dù lúc hai người đến, y đã đoán đây là bạn trai mới của Hạ Hành, nhưng mà hai người dính nhau đến mức này là vô cùng hiếm thấy.

Nhưng mà, Hạ Hành nhìn người này với cặp mắt khác xưa cũng là hợp tình hợp lý. Thân hình cao lớn cân xứng, nhìn một cái đã bị thần thái đối phương hấp dẫn, nhìn lần thứ hai có thể nhìn rõ tướng mạo, phát hiện mặt mũi đều là đẹp trai bẩm sinh.

Mấy tên bạn trai trước kia của Hạ Hành, Vạn Thiên đều gặp qua, nhưng không có một người nào so sánh được với người trước mặt.

"Anh là bạn trai mới của Hạ Tiểu Hành?" Vạn Thiên cạch một tiếng, ngồi đối diện Phong Dự Thần.

"Trước đây cậu ấy cũng thường dẫn bạn trai đến đây?" Phong Dự Thần hỏi ngược lại.

"Không có. Chỉ là bạn trai của cậu ấy, tôi đều gặp qua," Vạn Thiên ở trong lòng tính toán, "Cũng không bao lâu."

"Không bao lâu?" Phong Dự Thần bất động thanh sắc.

"Không bao lâu là vì không thể đi tới bước cuối cùng." Vạn Thiên quan sát sắc mặt cử chỉ.

Ánh mắt Phong Dự Thần nháy lên tia khiếp sợ.

"Không thể đi đến bước cuối cùng là có ý gì?"

"Tại vì phương diện kia không được nha." Vạn Thiên thập phần lớn mật.

Hạ Hành không thể cương? Phong Dự Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ. Cho nên cậu mới đi làm thụ tinh ống nghiệm.

Phong Dự Thần tự mình não bổ.

Nhưng mà cũng đâu có quan hệ gì?

Theo như hắn thấy, Hạ Hành nhất định là bị đặt ở dưới thân.

Phong Dự Thần vừa nghĩ vừa tưởng tượng ra cảnh thân thể hai người trên giường dính sát vào nhau, yết hầu nhịn không được lăn lên lăn xuống.

Mặc dù trong quán của mình nhưng Vạn Thiên vẫn phải nhỏ giọng, che miệng nói, "Hai người cũng chưa từng thử qua đi."

Phong Dự Thần nheo mắt nhìn Vạn Thiên. Vạn Thiên liền cảm thấy mặt có chút đau, cười cười, "Hạ Tiểu Hành nói bị ai đụng vào cậu ấy thì trên người sẽ nổi mẩn ngứa, tôi cảm thấy đây chính là tâm bệnh. Tâm bệnh phải cần tâm để trị, chỉ cần anh kiên trì, nhất định có thể chiếm được Hạ Tiểu Hành."

"Tâm bệnh?" Phong Dự Thần hiểu ra vấn đề. Không phải Hạ Hành ở phương diện kia không được.

"Cậu ấy cũng từng đi khám bác sĩ nhưng chưa có lời giải thích. Chỉ nói cậu ấy phải điều tiết bản thân, tập mở lòng với mọi người."

Vạn Thiên có cuộc sống riêng quá mức thoải mái, cho nên cảm thấy Hạ Hành quá đau khổ. Hi vọng có một kỵ sĩ cứu vớt Hạ Hành ra khỏi biển lửa.

Xem ra người trước mắt là kỵ sĩ có phong độ lớn nhất, Vạn Thiên gửi gắm kỳ vọng rất cao.

Phong Dự Thần trầm ngâm chốc lát, hỏi một vấn đề cực kỳ không biết xấu hổ, "Cậu ta có thể đi đến bước nào. Hôn môi sao?"

Vạn Thiên sách một tiếng, "Hai người còn chưa đến bước này?"

Phong Dự Thần im lặng uống cà phê.

"Anh đừng xấu hổ. Tôi cũng không biết." Vạn Thiên cười, "Anh thử thì chẳng phải sẽ sớm biết sao."

"Bởi vì nguyên nhân này nên cậu ta mới đi làm thụ tinh ống nghiệm?"

"Chuyện này anh cũng biết?" Vạn Thiên hô một tiếng. Quan hệ hai người thực sự không đơn giản.

"Vậy anh vẫn chấp nhận Hạ Tiểu Hành như vậy sao?" Vạn Thiên nghiêng người về phía trước.

Vạn Thiên thừa nhận, nam nhân này quá hợp khẩu vị đối với y. Vai rộng eo hẹp, chân dài.

Y đã nhìn thấy cuộc sống mấy năm qua của Hạ Hành thế nào. Hạ Hành cũng không thể cả đời cô độc.

"Hạ Hành và đứa nhỏ, tôi đều chấp nhận." Phong Dự Thần bưng ly cà phê lên, nhấp một hớp.