Mặc Sắc Liên Y

Chương 9: Lừa bán

Thanh niên tên gọi Hổ Tử không quá lâu liền đứng trước mặt ta, gương mặt có vẻ thật thà, xoa xoa tay, nói: “Tiểu huynh đệ, ta mang ngươi đi y quán.”

“Cám ơn đại thúc!” Ta ngọt ngào kêu.

Hổ Tử gương mặt đứng đắn run rẩy một chút, chưa nói gì, đối ta cười cười, bắt đầu bước đi.

Ta đi theo phía sau Hổ Tử, xuyên qua đường cái phồn hoa. Bên tai tràn ngập tiếng rao hàng, cò kè mặc cả...... Làm cho ta chân chính cảm nhận được không khí sôi động ở thế giới này.

Cách đó không xa, một tiểu cô nương đáng yêu mặc hồng sam thắt hai bím tóc nhỏ, bỉu môi, níu vạt áo nam hài bên người so với mình cao hơn một cái đầu, phỏng chừng là vòi đồ chơi làm bằng đường mỹ vị phía trước. Nam hài khó xử nhíu mày, có thể là túi tiền không đủ, cũng có thể là lo lắng cho hàm răng của tiểu cô nương. Dù sao răng muội muội nhà mình sâu răng vẫn là rất khó xem, về sau vạn nhất đó không gả đi được thì làm sao bây giờ nha? Đương nhiên rồi, cũng có thể là lo lắng cho thân hình bé nhỏ trong lòng mình ăn nhiều đường sẽ biến dạng......

Ha hả...... Thật là, tật xấu cứ thấy người là suy nghĩ lung tung còn chưa sửa? Nếu gặp phải phiền toái sẽ không tốt lắm.

Vỗ vỗ đầu, ta bước nhanh hơn.

Lại đánh giá bốn phía, nơi này thiệt im lặng, là khu dân cư sao? Vả lại, y quán, có bệnh nhân, đương nhiên phải thiết lập tại nơi im lặng.

Loanh quanh ngoằn nghèo, ta đi theo Hổ Tử dừng cước bộ.


“Đến y quán?” Ta hỏi.

“Tới rồi.”

Nghênh diện là một cửa gỗ sơn màu đen, vòng trên cửa màu vàng dưới ánh mặt trời lóe quang. Ngẩng đầu, cái gì hoành phi bài tử cũng không có, lại càng không dùng tên có thể chỉ y quán như “Tồn nhân đường” “Đồng nghiệp đường” vân vân.

“Đại thúc, ngươi xác định ——”

Còn chưa xoay người, đã bị một bàn tay cầm khăn che miệng mũi, muốn trốn đã không kịp, giãy vài cái, trước mắt tối sầm, ý thức lâm vào đầm lầy hắc ám.

Bị lừa......

———————————

Tỉnh táo lại, ta liền cảm thấy hai tay hai chân bị trói. Ai thán một tiếng, thật đúng là phù hợp nội dung vở kịch. Nhưng mà ta chỉ là tiểu hài tử a! Có cần thiết ngay cả chân cũng muốn trói lại không? Còn bảo ta như thế nào chạy trốn a? 555...... Chân hình như tê rồi, hẳn là đã hôn mê một khoảng thời gian. Hừ! Cái gì đại thẩm mặt mũi hiền lành? Cái gì Hổ Tử vẻ mặt thật thà? Gạt người gạt người! Lòng người cách cái bụng a a!

Gian nan nghiêng đầu. Nơi này là...... nhà kho? Ta là bị...... bắt cóc? Cơ mà ta một không tiền hai không thế, làm gì phải bắt cóc ta? Chẳng lẽ...... Là nương? Mẫu thân là con gái Vọng Nguyệt tộc...... Là cừu gia Vọng Nguyệt tộc sao? Chính là, mẫu thân không phải đã sớm bị trục xuất gia môn sao? Bắt cóc ta cũng không có tác dụng gì a! Như vậy...... Là nguyên nhân phụ thân? Ta nhớ rõ phụ thân trên giang hồ hình như kêu Thiên Diện Độc Y...... Không phải đâu? Ta mới nhận thức phụ thân một tháng nha! Như thế nào đã bị kéo vào ân oán thị phi giang hồ......

“Chi ——”một tiếng, nhà kho hư hư thực thực hôn ám tức khắc dũng mãnh tràn vào vạn ánh mặt trời, đâm vào ánh mắt ta đau, rõ ràng nhắm mắt giả bộ hôn mê.

Theo tiếng bước chân phán đoán, không chỉ một người.

“Đây là hàng hôm nay?” Tiếng một nữ nhân.

Hàng?

“Đúng vậy, Đào phu nhân.” Giọng nam cung kính.


Đào phu nhân?

“Lại là Hổ Tử đưa tới?”

Hổ Tử!

“Phải”

“Nhiêu bạc?”

“Hồi phu nhân...... ba, ba mươi.” Giọng nam có chút chần chờ.

“Ba mươi?! Thôi tổng quản làm việc kiểu gì? Thế nhưng làm lão nương tốn nhiều bạc như vậy!” Giọng nữ lập tức cất cao thêm một nấc thang âm.

“Phu nhân thỉnh bớt giận. Tổng quản nói, hàng lần này không giống trước, đáng giá bao nhiêu đó bạc. Huống hồ, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài.” Giọng nam.

“Nga? Thôi tổng quản nói như vậy?”

“Phải”

Lời còn chưa dứt, một chuỗi tiếng bước chân tới gần. Ta cả người căng thẳng, ngừng hô hấp.


Tiếp theo ta bị tát mấy bàn tay, tiếng “ba ba” thanh thúy. Đau!

“Tiểu tử, tỉnh tỉnh.”

Không có biện pháp, chỉ có thể rên rỉ một tiếng, làm bộ như từ từ chuyển tỉnh.

Ánh vào mi mắt, là một nữ nhân nồng nặc mùi mĩ phẩm, quần áo phong tao, một đôi đan phượng mắt hẹp dài, mặt tròn, vốn nên là một khí chất mỹ nữ, đáng tiếc trang điểm quá nồng, tục!

“Quả nhiên, khuynh quốc khuynh thành...... Có khả năng làm hoa khôi!”

Hoa, hoa khôi?

“Xin hỏi...... Nơi này là chỗ nào? Các ngươi...... Là ai?”

“Tiểu tử, nếu bị bán cho chúng ta ‘ Đào Hoa Nguyên ’, liền nhận mệnh đi! Ngoan ngoãn, không cần nghĩ chạy trốn, cẩn thận da thịt chịu khổ.” Lời thoại thực kinh điển.