Mặc Sắc Liên Y

Chương 31: Giải độc cùng tha thứ

Khi ta tỉnh lại, ngoài cửa sổ đã là mây đỏ đầy trời. Trong phòng một người cũng không có, ánh nắng hoàng hôn ấm áp tiến vào, dựng nên một loại không khí yên lặng. Làm cho ta có thể ổn định sắp xếp lại cái đầu hỗn loạn một chút.

Thật sự giống như một giấc mộng, thiếu chút nữa, chỉ kém một chút liền...... Tuy rằng hiện tại ta là nam nhân, nhưng mà dù sao cũng chưa từng trải qua chuyện như vậy a! Không biết người khác có thể để ý hay không, nhưng ta khẳng định là có a! Phượng Dự như thế nào lại —— ai, không phải là bị cái gì kích thích đi? Nhưng mà, chắc không có quan hệ gì với ta đi? Về sau, phải ở chung với gã như thế nào a? Đau đầu.

“Chi” một tiếng, cửa bật tiếng mở ra. Quay lại, phụ thân bưng bát cháo tiến vào, thấy ta tỉnh, ôn nhu cười với ta.

“Đói không?”

Ta thực háo sắc nhếch môi cười. Mới vừa tỉnh thì chưa cảm thấy, hiện tại đã nghe thấy tiếng bụng kêu rột rột có nhịp độ rồi. Ta nghĩ biểu tình ta hiện tại nhất định thực đáng yêu, vì phụ thân lại lộ ra vẻ mặt sủng nịch này...... Ha hả. Ta rất thích vẻ mặt này của phụ thân nha, làm cho ta có một cảm giác được sủng.

Mới vừa uống không được mấy hớp, cửa lại bị đẩy ra. Ta lăng lăng nhìn thấy Tư Đồ Nhã Chất vẻ mặt tiều tụy, nếu nói hắn vốn là ánh mặt trời, vậy hiện tại chính là mưa dầm. Ánh mắt ẩn ẩn lộ ra mỏi mệt, phát sinh chuyện gì?

Tư Đồ Nhã Chất mắt phức tạp nhìn phụ thân, sau chuyển hướng ánh mắt qua ta, trong mắt lại mang theo khẩn cầu.

Ta càng thêm buồn bực.


“Thu Linh, ta biết, lần này Dự thật là rất quá đáng. Nhưng, kia cũng là bởi vì, hắn rất thích ngươi......” Tư Đồ dừng một chút, chua sót cười.

“Hơn nữa hôm qua đã xảy ra một việc...... Cầu ngươi, tha thứ hắn đi! Đừng để hắn cứ thống khổ như vậy...... Cứu hắn đi.”

“Hắn bị làm sao?”

Tư Đồ Nhã Chất há miệng thật to, mắt nhìn phụ thân, nắm chặt tay: “Cứu hắn đi! Giá đắt mức nào ta đều nguyện ý!!”

Ta bị dọa rồi.

Này, đây là tình huống gì? Bất quá, ta nghĩ phụ thân nhất định biết đã xảy ra chuyện gì.

Ta quay đầu nhìn phụ thân, hắn không cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn nơi nào đó, không biết suy nghĩ cái gì. Vẻ mặt phụ thân như vậy thật đáng sợ......

“Liên Nhi?” Quay đầu lại, phụ thân lại là phụ thân ôn nhu, người vừa mới giống như đang cực lực áp lực phẫn nộ, sát khí tựa hồ không tồn tại, giống như là ta bị ảo giác thôi vậy.

“Phụ thân, ngươi có biết phát sinh sự tình gì không?” Ta cẩn thận hỏi.

Hắn nhìn ta, trầm mặc trong chốc lát.”Liên Nhi, ngươi có tha thứ cho hắn không?”

“Ta...... Không biết.”

“Vậy đợi vài ngày nữa đi!” Phụ thân vuốt vuốt tóc ta, thanh âm lạnh lùng.

Đột nhiên một trận gió đánh úp lại, ta chỉ cảm giác cánh tay đau xót, tiếp theo thân thể không thể khống chế ngã ra phía sau. Hết thảy đều phát sinh rất đột nhiên, ta chỉ thấy gương mặt phụ thân trong nháy mắt thất kinh. Chờ ta phản ứng lại, bọn ta đã đứng bên cạnh bàn, Tư Đồ Nhã Chất ở phía sau ta. Một tay đặt trên cổ ta, một tay bắt chéo hai tay ta ra sau lưng.


“Giải dược!” Một tiếng hô to, tay trên cổ tay căng cứng theo.

“Ngô!” Ta kêu lên một tiếng đau đớn, nhíu mi.

Đau quá!

Phụ thân chậm rãi đứng lên, vỗ vỗ vạt áo.

“Tư Đồ, ta nói rồi, chỉ cần Liên Nhi tha thứ hắn, liền cho ngươi giải dược. Hiện tại Liên Nhi còn chưa tha thứ cho hắn, chờ vài ngày cũng không được sao?”

“Dự không thể đợi thêm nữa!” Người phía sau ta thống khổ run rẩy, đột nhiên thanh âm cất cao: “Cho ta giải dược! Bằng không ta sẽ giết nó!!”

Bàn tay bóp cổ ta lại căng thẳng, ta lập tức cảm giác trước mắt biến thành màu đen, rất khó thở.

“Hảo, ta cho ngươi giải dược. Ngươi thả Liên Nhi trước......”

“Không được, ngươi theo ta qua đó!”


Tư Đồ Nhã Chất kẹp hai bên sườn của ta, đi vào một gian phòng cách đó không xa, đá văng cửa, vội vàng đi đến bên giường.

Ta nhìn trên giường vừa thấy được, cũng lập tức bị dọa trắng mặt.

Đó là...... Phượng Dự sao? Gương mặt vốn anh tuấn, dày đặc mụn nước nhỏ nhỏ ghê tởm, còn bị vỡ ra, chảy ra nước nửa trắng nửa đỏ. Trời biết thân thể gã trong chăn thê thảm ra sao.

“Phụ thân, đây là...... Ngươi làm sao?” Ta không dám tin nhìn con người ôn nhu kia.

“Phải” phụ thân thấp giọng trả lời, đi vào trước giường, lấy ra một bình sứ trắng nhỏ, đổ ra một viên thuốc màu nâu, nhét vào miệng Phượng Dự.

“Hắn đã ổn chưa?” Tư Đồ Nhã Chất đã sớm buông lỏng ta ra, kích động chạy tới.

“Mỗi ngày trước khi ngủ dùng một viên, ngâm nước thuốc hai ngày, đơn thuốc chờ một lát ta viết cho ngươi.”