Ma Thiên Ký

Chương 223: Càn quét Huyền Kinh

Dịch giả: hungprods

Vốn dĩ vành trăng tròn màu xanh vẫn còn dây dưa không phân cao thấp với hồ quang điện trong đoàn sương mù màu đen, lúc này liền phát ra một âm thanh cao vút, bỗng sáng lên rồi vỡ tung ra, thoáng cái phá tan toàn bộ những thứ đang ngăn cản xung quanh, tiếp đó hóa thành từng đạo hàn quang lành lạnh cuốn xuống phía dưới.

Đổng Thái Hậu vừa ngẩng lên đã thấy cảnh này, tuy đầu vẫn đang đau nhức kịch liệt, nhưng cũng biết rõ lúc này nếu không dốc sức liều mạng, chỉ sợ thật sự sẽ phải chết tại đây.

Vì vậy cái đuôi cá đột nhiên đập mạnh xuống vùng nước biển, thân hình mượn lực mà bắn ngược lại phía sau, đồng thời thị há miệng phun ra một luồng khói đỏ tươi như máu. Thoạt nhìn làn khói này rất mỏng manh, tuy nhiên ngay sau khi bay ra ngoài liền biến lớn lên mấy trượng, không ngờ trong lúc nhất thời lại có thể ngăn cản khiến cho tốc độ kiếm quang trên không trung chậm lại, không lập tức hạ xuống được.

Đổng Thái Hậu nhân cơ hội này uốn người nhoáng lên mấy cái lui lại phía sau, vậy mà thực sự thoát khỏi phạm vi bao phủ của kiếm quang.

Liễu Minh thấy vậy liền hít sâu một hơi, đang định dùng toàn bộ Pháp lực thúc giục Bích Ảnh Châm thoát khỏi sự khống chế, lần nữa tấn công Đổng Thái Hậu một kích trí mạng.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên cách đó không xa một tiếng ‘Oanh’ rất lớn vang lên.

Màn sáng màu máu xa xa bị một đạo kiếm quang trắng như tuyết xé rách.

Tiếp đó đạo kiếm quang này xoay tròn một vòng, giống như cầu vồng kéo dài phần đuôi qua khoảng cách mấy chục trượng, sau đó lóe lên xuyên thủng qua phần lưng Đổng Thái Hậu rồi bay nhanh vòng quanh thân hình khổng lồ, chỉ trong nháy mắt đã chém con quái vật thành hai đoạn.

Tuy nhiên sau khi thành công, đạo kiếm quang trắng như tuyết kia cũng không vì vậy mà dừng lại, chỉ nghe nó phát ra một tiếng cao vút, tiếp đó liền hóa thành chi chít chằng chịt những đạo hàn quang lành lạnh bao phủ hai đoạn thân hình kia, chém nát thành thịt vụn.

Sau khi đạo kiếm quang trắng như tuyết nhoáng lên một cái rồi thu lại, ở chỗ đó hiện ra một nữ tử trẻ tuổi mặt không lộ chút cảm xúc, đúng là Trương Tú Nương của Thiên Nguyệt Tông.

Liễu Minh thấy thế không kìm được mà trợn mắt há mồm, nhưng sau khi ngẩn ra một lát vẫn vẫy tay về phía thi thể một cái.

"Phốc" một tiếng, một đạo ánh sáng màu xanh biếc từ trong đống thịt vụn bắn ra, nhoáng lên một cái đã chui vào trong tay áo của Liễu Minh.

Lúc này Trương Tú Nương mới hờ hững liếc nhìn Liễu Minh, sau đó lại giơ tay phất về một chỗ khác, một đạo kiếm quang trắng như tuyết lại cuốn ra chém mụ vú già trung niên giờ đây đã trở nên uể oải vô cùng vì nàng phá tan vây khốn mà phun ra mấy ngụm máu tươi thành hai đoạn.

Về phần màn sáng đã trở nên vô cùng mỏng manh bảo hộ bên ngoài mụ vú già thì lập tức bị kiếm quang xuyên thủng qua, cơ bản không thể ngăn cản được chút nào.

Đỗ Hải vốn dĩ đang rất vui mừng vì mụ vú già bị trọng thương thấy một màn như vậy thoáng ngẩn ra, nhưng sau khi nhìn rõ là Trương Tú Nương ra tay cũng chỉ có thể sờ lên mũi mà cười khổ không thôi.

Cứ như vậy, ngoại trừ Huyền Trị mặt mũi tái nhợt ngồi xếp bằng trên mặt đất không thể nào nhúc nhích, toàn bộ Hải tộc nhân tham gia cuộc chiến đều bị chém giết sạch.

Cuộc tỷ thí này cuối cùng cũng coi như là hạ màn.

Trên bầu trời, nam tử gầy gò ngồi xếp bằng trên thuyền ngọc, giờ phút này sắc mặt cực kỳ lạnh lẽo, nhưng sau khi ánh mắt chớp động mấy cái, cánh tay bỗng nhiên nhấc lên cực nhanh, một ngón tay chỉ xuống phía dưới.

"Phốc" một tiếng.

Huyền Trị đang ngồi xếp bằng trên mặt đất hét thảm một tiếng, một đạo kình phong vô hình xuyên thủng qua đầu lâu của hắn, đồng thời thân hình bỗng nhiên bốc lên một tầng huyết diễm hừng hực, thoáng cái liền biến thành tro tàn.

"Hồng đạo hữu, ngươi làm vậy là có ý gì?"

Diệp Thiên Mi vốn thấy đệ tử hai tông phía dưới giành chiến thắng, trên mặt rút cuộc cũng lộ ra nét cười, nhưng mắt vừa thấy cảnh này, khí tức trên người lập tức trở nên lạnh lẽo thấu xương.

"Không có gì. Nếu đứa nhỏ này đã có huyết mạch Vương tộc thì quyết không thể để hắn còn sống mà ở lại trong Nhân tộc. Đổ ước đã nói rất rõ, bọn hắn phải chiến thắng thì ta mới có thể mang mấy người bọn hắn rời đi. Hiện tại nếu như đã thất bại, bọn hắn đương nhiên cũng đánh mất quyền sống của chính mình. Ta làm như thế cũng là hợp tình hợp lý." Nam tử gầy gò cười hắc hắc mấy tiếng rồi nói, nhưng ánh mắt nhìn về chỗ Huyền Trị chết đi vẫn lộ ra một chút tiếc nuối.

Mặc dù Huyền Trị chỉ là một đứa con lai, nhưng muốn ra đời huyết mạch Vương tộc trong Hải tộc thật sự rất khó khăn, lần này lại là chính tay y giết chết, nói thế nào vẫn là một chuyện rất nuối tiếc!

Quả thực nếu phía dưới là một người thuần huyết huyết mạch Vương tộc, kể cả là y, chỉ sợ cũng không dám tùy tiện đánh chết như vậy.

Nói xong những lời này, một chân nam tử gầy gò giẫm mạnh xuống phía dưới, thuyền ngọc lập tức quay đầu mang theo mấy người Thánh Cơ Tiên Tử thần sắc phức tạp phá không mà đi.

Ánh mắt Diệp Thiên Mi sắc bén như dao nhìn chằm chằm vào thuyền ngọc dần đi khuất, trên mặt hiện lên một chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn không có hành động ngăn trở nào.

"Diệp sư thúc, người có muốn đệ tử vào Hoàng cung xem xét xem có còn Hải tộc nhân nào khác hay không?" Lúc này Chu Thiên Hợp tiến lên một bước, nói.

Giờ phút này, chứng kiến Hồng Tam rời đi một cách dứt khoát như vậy, bất kể là ai cũng có thể đoán ra Hải tộc nhân trong Hoàng cung chỉ sợ cũng đã mất mạng hết rồi.

Nhưng vị nam Kiếm tu của Thiên Nguyệt Tông này vẫn không cầm lòng được mà ôm chút hi vọng.

"Tốt, ngươi và Lâm sư điệt hãy tới Hoàng cung một chuyến a. Mặt khác, thuận tiện xem xem trong nội cung có còn may mắn tồn tại một tên Hoàng tộc nào khác hay không, từ trong đó lại chọn ra một vị Hoàng Đế mới. Giới phàm tục của Đại Huyền Quốc rất quan trọng với năm tông chúng ta, không thể để hỗn loạn được." Diệp Thiên Mi nghe vậy, không do dự phân phó.

Chu Thiên Hợp và Lâm Thải Vũ đương nhiên khom người đáp ứng, mỗi người hóa thành một đạo độn quang phi xuống.

"Về phần mấy người Lôi sư điệt các ngươi, ở đây ta có một danh sách, phàm là thế lực tà tu trên danh sách, các ngươi hãy chia ra chém giết sạch sẽ. Lát nữa ta sẽ sử dụng một kiện bảo vật, lần nữa phong bế Huyền Kinh ba ngày, thời gian dài như vậy có lẽ đủ để các ngươi hoàn thành việc này rồi." Diệp Thiên Mi lại lấy ra một khối ngọc giản từ trong tay áo, nhìn như tùy tiện vứt cho đại hán họ Lôi.

Đại hán họ Lôi nhận lấy ngọc giản, sau khi nghe xong mặc dù trong lòng rùng mình, nhưng vẫn cung kính đáp ứng một tiếng, tiếp đo liền dẫn theo Linh Sư hai tông còn lại bay thật nhanh về những hướng khác.

Lúc này, một tay Diệp Thiên Mi lại cuốn một cái, trong tay bỗng nhiên xuất hiện thêm một chồng khăn lụa mờ ảo, nàng ta ném tất cả lên không trung rồi bấm niệm pháp quyết điểm ra.

Lúc này, một cỗ khí tức Hóa Tinh Kỳ kinh người không chút che giấu từ trên người nàng này bộc phát ra, xông thẳng lên chín tầng mầy.

Một vài tán tu lớn gan ở gần Hoàng cung vẫn luôn vụng trộm dòm ngó đại chiến ở trước Hoàng cung, kẻ có tu vi hơi thấp một chút, lúc này chỉ cảm thấy hai tai "Ô...ô...n...g" một tiếng, hai mắt chợt tối sầm trở mình ngã quỵ.

Còn những tán tu có tu vi cao hơn chút ít cũng cảm thấy hô hấp khó khăn, hai chân mềm nhũn không cách nào tiếp tục đứng thẳng.

Tiếp đó chỉ thấy trên không trung Hoàng cung, một đoàn sáng màu xám điên cuồng chuyển động, sau khi phát ra một tiếng trầm đục, từng dải sáng từ đó bay ra, dùng tốc độ kinh người tỏa ra khắp bốn phương tám hướng.

Chỉ trong vòng mấy hơi thở, toàn bộ Huyền Kinh thoạt nhìn như bị một tấm lưới màu xám cực kỳ mỏng bao phủ.

Mắt thấy cảnh này, vốn dĩ cao tầng các đại thế lực vì biết có cao thủ tông môn tới Huyền Kinh mà nhao nhao co đầu rụt cổ, lập tức trợn mắt há hốc mồm.

Tuy nhiên vài người có chút thông minh nhanh chóng liên tưởng đến một ít tin đồn không hay trước đây rất lâu, lập tức kinh hãi đua nhau dẫn người chạy tới chỗ tấm lưới màu xám kia.

Nhưng tấm lưới này là bảo vật do Diệp Thiên Mi - một vị Hóa Tinh Kỳ thả ra, uy năng vây khốn địch chỉ có hơn mà không kém Tứ Hải Phiên Thiên Trận kia, làm sao những tán tu này có thể công phá được.

Trái lại vì một số người công kích quá mạnh đã dẫn đến tấm lưới màu xám phản kích.

Chỉ thấy tiếng ‘ông ông’ vang lên từ tấm lưới, lập tức vô số hàn quang từ đó cuốn ra, một lượng lớn tán tu ở gần đó đều bị chém thành vô số đoạn.

Một màn như thế khiến cho đám tu luyện giả còn lại bị dọa cho hồn phi phách tán, lúc này mới biết hành động của mình chỉ là tự tìm chết mà thôi, lập tức giải tán, nhao nhao bắt đầu tìm chỗ ẩn nấp trong Huyền Kinh.

Nhưng đúng lúc này, đám người đại hán họ Lôi đã bắt đầu triển khai một bữa tiệc giết chóc ở Huyền Kinh!

...

Một ngày sau, lúc này Liễu Minh đang cung kính đứng ở một góc phi xa.

Không riêng gì hắn, Hồ Xuân Nương, Trương Tú Nương hai nữ tử cũng đứng ở một góc khác.

Mà ở trong xe, Diệp Thiên Mi đang ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn màu trắng noãn, phía trước người để một bàn cờ bằng gỗ Đàn hương, bên trên đặt rất nhiều quân cờ hai màu đen trắng, một tay nàng ta cầm quân trắng, một tay cầm quân đen, không ngờ lại là một người cùng đánh hai loại quân.

Chỗ đối diện Diệp Thiên Mi, hai người Lâm Thải Vũ và Chu Thiên Hợp cũng tràn đầy vẻ nghiêm nghị đứng đó.

"Nói như vậy, toàn bộ Hải Tộc nhân trong Hoàng Cung đều uống thuốc độc tự vẫn, hơn nữa trước đó còn vận dụng bí thuật khiến cho tất cả tinh hồn đều tán đi hầu như không còn, cơ bản không tìm thấy bất cứ thông tin gì sao?" Diệp Thiên Mi đặt một quân cờ trắng lên một vị trí nào đó trên bàn cờ, sau đó mới thản nhiên hỏi một câu.

"Đúng vậy, Diệp sư thúc. Ta và Lâm tiên tử đã điều tra toàn bộ trong ngoài Hoàng Cung, thậm chí còn thâm nhập vào sâu trong lòng đất hơn mười trượng tra xét một lượt, xác định chính xác trong nội cung không còn bất kỳ một gã Hải tộc nào nữa. Về phần những tên đại thần kia và đám thị vệ Hoàng Cung bình thường đều hoàn hảo không tổn hao gì, chỉ là bị đánh cho hôn mê rồi bị nhốt một thời gian mà thôi. Điều phiền toái duy nhất chính là, tất cả con cháu thuộc huyết mạch dòng chính của Hoàng thất, ngay cả một người cũng không tìm được. Đệ tử dò la tin tức, dường như sau khi chuyện về Hải Tộc nhân bại lộ, có một vài thế lực ở Huyền Kinh đã âm thầm giở trò, một lần bắt lại tất cả đám Hoàng tử và Vương gia, bây giờ không biết sống chết ra sao. Giờ đây chỉ có thể tìm thấy một vài Hoàng nữ có huyết mạch khá xa mà thôi." Chu Thiên Hợp nghe vậy, bước lên phía trước một bước, kính cẩn trả lời.

"Hừ, đám tà tu này thực sự là muốn chết, xem ra phải càn quét toàn bộ Huyền Kinh mấy lần mới được. Nếu chỉ có thể tìm được mấy Hoàng nữ kia, vậy ngươi hãy lựa chọn từ trong đó ra một vị có lai lịch trong sạch một chút, sau đó để nàng ta làm Nữ hoàng của Đại Huyền Quốc này đi! Về phần đám Hoàng tử Vương gia kia, bất kể là sau này có tìm được hay không, cứ coi như bọn chúng chưa từng xuất hiện là được." Diệp Thiên Mi cười lạnh một tiếng nói, tiếp đó lại đặt một quân cờ đen lên bàn cờ.

"Vâng, sư điệt đã rõ phải làm như thế nào." Chu Thiên Hợp nghe vậy, lập tức tỏ vẻ hiểu rõ, đáp.

"Diệp sư thúc, Lôi sư huynh vừa truyền tin tới, nói đã càn quét tất cả các đại thế lực trong danh sách, hơn phân nửa thế lực tà tù trong đó đã bị tiêu diệt, nhưng vẫn còn một số người ẩn nấp khá bí mật, chỉ sợ phải chờ thêm một hai ngày nữa mới có thể giải quyết triệt để." Lúc này, Lâm Thải Vũ cũng khom người nói.

"Chỉ cần bọn hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ trong vòng ba ngày là được, việc này cũng không cần báo lại cho ta nữa." Diệp Thiên Mi không để ý, nói.