Ma Đao Lệ Ảnh

Chương 77: Thủ Đao (2)

Nguồn: Liệp Diễm Quân Đoàn - Hoa Nguyệt Tao Đàn

Nguyệt Ảnh giận dữ nói: "Câm miệng, không được vô lễ với sư phụ."

Tiểu Ngưu duỗi duỗi đầu lưỡi đành phải biến thành câm điếc. Hắn trong lòng lại không phục, nghĩ thầm: Mạnh Tử Hùng có điểm nào so với mình cường? Ngoại trừ anh tuấn hơn so với mình và là con của chưởng môn ở ngoài, hắn còn có cái gì ưu thế? Có lẽ mình bổn sự không bằng hắn nhưng sau này nhất định còn mạnh hơn hắn.

Hai người tới sơn môn chỗ thì thấy hơn mười người đệ tử đã chờ ở nơi đây. Bọn họ cũng muốn đi theo xuống núi, hỗ trợ chuyển hàng.

Nguyệt Ảnh vung tay lên, một đám người liền đi nhanh hướng dưới chân núi. Tiểu Ngưu đi sau một bước, đi theo Nguyệt Ảnh phía sau nghĩ ngợi tâm sự của mình.

Mua đồ đương nhiên là khoái trá chuyện. Tại hạ sơn phía trước, Nguyệt Ảnh đã sớm tỉ mỉ kế hoạch sẵn, như vậy mua lên đến thì dễ dàng hơn. Tại trên đường dạo qua một vòng lúc sau, các đệ tử có lưng, khiêng, ôm , thu hoạch rất nhiều.

Lúc đi qua một tiệm rèn Tiểu Ngưu tâm vừa động bước đi vào. Bên trong binh đao không ít treo bán đầy phòng. Trải qua tinh khiêu tế tuyển, Tiểu Ngưu tuyển định một cây đao. Đây chỉ là một làm cho bình thường nhất thắt lưng đao, nhưng nó ngoại hình cực kỳ giống mình mới vừa tìm được Ma Đao.

Tiểu Ngưu mua cây đao này đem nó mang ở bên hông. Hắn ra cửa điếm tâm nói: Lúc này, Tiểu Ngưu cũng giống như cái vũ phu.

Nguyệt Ảnh cùng các đệ tử ở ngoài cửa chờ lắm, thấy hắn trên thân treo bả đao thì từ trên xuống dưới xem xét Tiểu Ngưu nói một câu: "Mặc vào long bào cũng không giống Thái Tử."

Tiểu Ngưu vẻ mặt đau khổ nói: "Sư tỷ vì cái gì chưa bao giờ khen sư đệ?"

Nguyệt Ảnh nhíu mày nói: "Bởi vì sư tỷ còn không có phát hiện ngươi trên thân có cái gì ưu điểm đáng giá khen." Lời này vừa nói ra làm cho các đệ tử cũng ha ha cười to, khuôn mặt của Tiểu Ngưu đành phải cố gắng nặn ra tươi cười."

Sau đó, Nguyệt Ảnh sai các đệ tử phái trở về núi, nàng cùng Tiểu Ngưu lại riêng vi sư nương cùng sư phụ mua sắm một vài thứ. Không cần phải nói, mấy thứ này đương nhiên từ Tiểu Ngưu khiêng.

Lúc tiến vào một phòng trang sức điếm, Nguyệt Ảnh nghĩ muốn mua một cái trâm ngọc đưa cho sư nương. Nàng phỏng chừng sư nương nhất định sẽ thích . Nào biết khi nàng bắt tay duỗi hướng cái trâm ngọc thì có một cái tay khác cũng duỗi qua. Tay hai người vừa tiếp xúc, người nọ sững sờ mà sư tỷ đã quyết đoán chộp luôn trâm ngọc.

Người nọ nhảy dựng lên kêu lên: "Ngươi làm gì? Ta thấy nó trước."

Nguyệt Ảnh quay đầu nhìn lên, rất sửng sốt vì chưa thấy qua cách ăn mặc như vậy bao giờ. Đây là một thiếu nữ mười lăm, sáu tuổi, mái tóc dóc thành thiệt nhiều sợi buông thõng xuống đến, trên thân quần áo màu sắc rực rỡ nhưng ngắn tay ngắn chân, lộ ra một bộ phận cánh tay và đùi. Cánh tay cùng đùi hơi ngăm ngăm là khỏe mạnh hắc. Tối có cá tính chính là nàng quang chân, cổ chân đeo một bộ chuông. Mà trên cổ còn quấn ngăn nắp một con rắn to như ngọn nến. Con rắn kia đang trợn tròn đôi mắt nhỏ trừng mắt Nguyệt Ảnh.

Nguyệt Ảnh rất nhanh nghĩ tới một cái nổi danh nhân vật nhưng ngoài miệng không nói ra, nói: "Nó đã ở trong tay ta tự nhiên là của ta. Tiểu Ngưu trả tiền."

Tiểu Ngưu đối với thiếu nữ cười hắc hắc nói: "Còn có nhiều mặt hàng mà cũng không nhất định chỉ có nhà này có." Nói chuyện cho lão bản tiền.


Thiếu nữ hắc u u con mắt nhìn chăm chú trong chốc lát Nguyệt Ảnh a một tiếng chỉ vào nàng nói: "Ta đã biết ngươi nhất định là Lao sơn Đàm Nguyệt Ảnh."

Nguyệt Ảnh biểu tình bình tĩnh, nói: "Ta cũng biết rõ ngươi là ai. Ngươi đã rất thích này cây trâm ngọc này, ta có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi đối với chúng ta khách khí điểm."

Thiếu nữ kia khanh khách cười không ngừng, nói: "Ta lớn như vậy chỉ thấy người khác theo ta khách khí chứ chưa bao giờ khách khí với ai. Cái chuôi này ngọc đao ta không được, hôm nay ngươi cũng coi như không được."

Nguyệt Ảnh hỏi: "Tìm ta? Có chuyện gì?"

Thiếu nữ nắm tay chống nạnh, nói: "Ta rất muốn gặp ngươi, nhìn sắc đẹp của ngươi như thế nào, có bản lĩnh ra sao? Ta nghe tên của ngươi nghe được lỗ tai muốn làm ra cái kén luôn."

Không đợi Nguyệt Ảnh nói chuyện, Tiểu Ngưu tiếp nhận mà nói: "Vậy ngươi lỗ tai nhất định là sinh bệnh cùng sư tỷ của ta không quan hệ."

Thiếu nữ trừng hai mắt mắng: "Xú nam nhân biến một bên đi, ai muốn ngươi lắm miệng." Nói chuyện, huýt sáo một cái chỉ thấy bạch quang chợt lóe hướng Tiểu Ngưu phóng tới.

Tiểu Ngưu không ngờ trốn tránh không kịp. Nguyệt Ảnh tay trai vung lên hồng quang nổi lên hình thành một mặt tường ngăn trở bạch quang. Kia bạch quang liền quay trở về. Tiểu Ngưu lúc này mới nhìn rõ vừa rồi phóng tới là con bạch xà trên cổ thiếu nữ. Hắn nghĩ nếu là độc xà bị cắn trúng một cái có thể làm mình chịu khổ.

Tìm được giáo huấn lúc sau, Tiểu Ngưu lui ra phía sau một bước. Nguyệt Ảnh giọng lạnh lùng nói: "Ngươi xuất thủ nhưng đủ độc, vô duyên vô cớ tựu muốn giết người."

Thiếu nữ vẻ mặt cười duyên, nói: "Hắn cũng không phải ngươi nam nhân, ngươi yêu thương cái gì?"

Tiểu Ngưu đứng ở Nguyệt Ảnh phía sau, cãi cố nói: "Ngươi như thế nào chỉ biết không phải đâu?"

Thiếu nữ mắt xem xét Nguyệt Ảnh, ngoài miệng trả lời: "Đương nhiên đã biết. Đàm Nguyệt Ảnh coi trọng nam nhân thì hẳn không tệ như ngươi."

Những lời này làm Tiểu Ngưu sửng sốt lập tức nói: "Cái Củ cải, ai cũng có yêu thích, ngươi quản được sao?" Có Nguyệt Ảnh ở bên, Tiểu Ngưu cũng không sợ nàng.

Thiếu nữ cũng không để ý Tiểu Ngưu, cùng Nguyệt Ảnh nói: "Ta không quản ngàn dặm xa xôi đi vào Sơn Đông, chỉ muốn tỉ thỉ vơi ngươi. Ta nghĩ ngươi không nghĩ mời ta mang theo tiếc nuối trở về đi." Trên mặt của nàng mang theo cười, nét cười cuồng ngạo tràn ngập khiêu khích hương vị.

Nguyệt Ảnh hít sâu một hơi nói: "Ngươi muốn như vậy thì chúng ta lập tức so tài đi cũng đưa cho ngươi đi vào Trung Nguyên có một cái khắc sâu ấn tượng."

Thiếu nữ quyết đoán nói: "Hảo, rất sảng khoái. Vậy đi theo ta." Nói chuyện, thiếu nữ đi ra điếm môn trước trên chân chuông vang lên, thanh thúy dễ nghe.

Nguyệt Ảnh không sợ hãi gì theo sát lên, Tiểu Ngưu lại cầm đồ đi theo Nguyệt Ảnh. Hắn trong lòng tại nói thầm đạo: Cái con nha đầu ngang bướng, dám ở trong này giương oai, không để cho ngươi điểm giáo huấn thì ngươi không biết trời cao đất rộng. Nếu không băn khoăn rất nhiều thì ta rất muốn cầm Ma Đao chém ngươi hai nhát.

Không lâu sau, ba người tới vùng ngoại ô. Nơi này là một mảnh đất hoang không ai quấy rầy. Nguyệt Ảnh bảo Tiểu Ngưu đứng ra rất xa để khỏi bị ăn đòn oan.

Tiểu Ngưu nghe lời, đứng ở vài chục trượng xa nhìn xem Nguyệt Ảnh như thế nào giáo huấn con nhỏ dã man này. Hai người cũng không nói gì nữa, đầu tiên là tay chân đánh nhau ngươi tới ta đi, thanh âm không lớn. Trong chốc lát, càng đánh càng kịch liệt sau đấu lên phép thuật. Thiếu nữ hai tay bắn kim quang, Nguyệt Ảnh bắn ánh lửa, bốn đạo ánh sáng va chạm, phát ra két két tiếng động, nhìn không ra đến cùng ai chiếm thượng phong nhưng mà xem mặt trên có thể phân ra được. Nhỏ kia khi thì nhảy lên giữa không trung, khi thì rơi trên mặt đất, từ các loại góc độ liên tiếp tiến công gây ra hiệu quả không lớn. Trên mặt của nhỏ thể hiện lo lắng và sầu lo. Lại nhìn Nguyệt Ảnh, là binh đến tướng ngăn, nước đến đắp đập, mặc cho đối phương làm xiếc như thế nào, đều không thể công phá phòng tuyến chắc chắn của nàng. Nét mặt nàng bình tĩnh như nước.

Nhỏ kia biết không phải đối thủ, phẫn nộ đem con rắn trên cổ ném ra ngoài. Nguyệt Ảnh không dám tiếp nhận nó, nghĩ tránh thoát. Nào biết được con rắn khia lại biết bay, bay đến quấn quít lấy Nguyệt Ảnh không tha, miệng phun ra khói đen.

Nguyệt Ảnh kinh nghiệm sa trường biết là rắn độc. Hai tay lập tức phẩy ra, trên tay hồng quang biến thành kình phong chẳng những thổi tan khói độc mà còn làm độc xà bay ngược lại hướng thiếu nữ. Thiếu nữ không cam lòng thất bại thúc giục con rắn nhỏ đánh tới.

Nguyệt Ảnh hừ một tiếng song chưởng vũ động, đánh chết luôn con rắn. Lại phi thân đến, chỉ nghe ba ba tiếng vang, thiếu nữ bị ăn vài cái tát. Nguyệt Ảnh bên đánh bên dạy bảo: "Nếu ngươi là một tên nam nhân, ta đã sớm giết ngươi. Đây là lần đầu, lần sau còn dám như vậy đả thương người thì ta sẽ đem ngươi chém làm tám khối." Nói xong, một cước đem thiếu nữ đá ra rất xa.

Thiếu nữ công phu không sai, hạ xuống lúc còn có thể vững vàng rơi xuống đất. Nhưng mặt của nàng đã sưng lên, khóe miệng cũng chảy ra máu. Nàng oán hận nói: "Đàm Nguyệt Ảnh, ta nhớ kỹ ngươi. Ta nhất định sẽ tìm ngươi báo thù." Nói xong, xoay người trong chớp mắt liền tiêu thất.

Tiểu Ngưu thấu đi lên vỗ tay khích lệ: "Sư tỷ rất lợi hại a. Tiểu đệ bội phục."

Nguyệt Ảnh lắc đầu nói: "Tính không được cái gì."

Tiểu Ngưu dùng chân đá đá tử xà(rắn chết), hỏi: "Sư tỷ, con nha đầu ngang bướng này là ai vậy?"

Nguyệt Ảnh nhìn phương xa, nhẹ giọng nói: "Nam Lĩnh Tây Thi Mạc Tiểu Thiền."

Tiểu Ngưu a một tiếng, lúc này mới nhớ tới Mộ Dung Mỹ trước kia nói qua vị này. Nàng là Nam Lĩnh Xà vương chất nữ là tà đạo tứ đại mỹ nữ một trong, tâm ngoan thủ lạt không thích nam nhân.

Tiểu Ngưu xì một tiếng khinh miệt, mắng: "Cái gì Nam Lĩnh Tây Thi? Đông Thi mới đúng."

Nguyệt Ảnh phân phó nói: "Thời gian không còn sớm nên đi về thôi."

Tiểu Ngưu đáp ứng một tiếng cầm chắc mua đến gì đó đi theo Nguyệt Ảnh trở về núi. Tưởng tượng đến Nguyệt Ảnh giết địch phong thái trong lòng một trận say mê.

Trở lại trên núi ăn xong cơm chiều, Tiểu Ngưu đem mới mua cây đao phóng tới trên bàn. Bởi vì đao này cùng Ma Đao xấp xỉ làm Tiểu Ngưu không khỏi nghĩ tới Tiểu Đao. Nghĩ đến Tiểu Đao dặn thì nhẹ giọng kêu: "Tiểu Đao, Tiểu Đao."

Không không lâu sau cửa sổ đột nhiên mở ra, Ma Đao từ cửa sổ bay vào chậm rãi rơi xuống trên bàn lại nhìn cửa sổ thì đã tự đóng lại rồi.

Tiểu Ngưu mở mắt thật to, kinh ngạc nói: "Tiểu Đao, Ma Đao còn có thể bay à?"

Tiểu Đao nói: "Không phải Ma Đao biết bay mà là do tiểu Đao chỉ huy nó, truyền công lực cho nó thì nó có thể làm cái gì cũng được."

Tiểu Ngưu hỏi: "Trước kia nàng ở trong tay của bọn người Ngưu gia thì cái gì cũng có thể làm à?"

Tiểu Đao giải thích nói: "Cái gì cũng làm không được. Tây Vực Ngưu Vương khi còn sống bởi vì không thể sử Ma Đao phát huy uy lực nên phong ấn cách dùng thuật của đao làm tiểu Đao không thể hoạt động. May mắn hắn đã chết, Ma Đao rơi vào trong tay Hắc Hùng quái. Hắn đồng dạng cũng vô pháp từ Ma Đao tìm được chỗ tốt thì lại dùng phép thuật phong ấn Ma Đao vào trong thạch bích. May mắn có ngài hỗ trợ giúp, cùng nhau phát công lực nên mới thả tiểu Đao tự do, đủ mọi loại hạn chế đối với tiểu Đao cũng biến mất. Như vậy, tiểu Đao mới nguyện trung thành với ngài."

Tiểu Ngưu kinh hỉ nói: "Nói như vậy ngươi cho tới bây giờ đều không có thiệt tình vì bọn họ làm việc?"

Tiểu Đao không mau không chậm nói: "Tiểu Đao ở trong lòng chán ghét bọn họ. Bọn họ cũng không là người tốt."

Tiểu Ngưu cười nói: "Ta cũng không thấy mình là người tốt ở chỗ nào."

Tiểu Đao khẳng định ngữ khí nói: "Không, trong cảm thấy của tiểu Đao thì chủ nhân là người tốt."

Tiểu Ngưu hắc hắc cười nói: "Nếu ngươi có thể khôi phục hình người đứng ở ta trước mặt, chúng ta lẫn nhau nhìn xem thì sẽ biết ai tốt ai xấu."

Tiểu Đao thở dài một hơi nói: "Cũng không biết phải chờ tới ngày nào mới xuất hiện trường hợp như vậy." Lúc sau, Tiểu Đao lại hỏi: "Chủ nhân, ngài như thế nào tìm cái phá đao để ở trong này?"

Tiểu Ngưu mỉm cười nói: "Nàng còn không rõ à? Cây đao này là cho người khác nhìn. Ta để cho người khác đều biết rằng ta có một thanh đao như vậy. Chờ lúc xuất môn, ta có thể mang theo Ma Đao đi ra ngoài. Như vậy người khác cũng không khả nghi."

Tiểu Đao tán dương: "Chủ nhân đây là biện pháp tốt. Nói vậy, ta không cần giống như trước giống nhau trốn tránh người khác."

Tiểu Ngưu cười nói: "Cái này tốt lắm sau này nàng có thể ở trong phòng của ta." Tưởng tượng đến nàng là cái mỹ nữ trong lòng đặc biệt thoải mái.

Tiểu Đao nói: "May mắn ngươi nhìn không thấy ta nếu không ta cũng không dám ở." Nàng vừa nói chuyện vừa nở nụ cười.

Thời gian qua mau, năm tháng như thoi đưa, đảo mắt cuối năm đã đến. Một trận tuyết lớn rơi xuống, Lao sơn một mảnh trắng như tuyết, trở thành một tòa Tuyết Sơn. Điều này làm các đệ tử cũng đặc biệt hưng phấn bởi vì năm gần đây này một mảnh khu vực này tuyết rơi rất ít, mọi người cũng không thói quen. Bởi vậy, mọi người cũng chạy đến chỗ tuyết rơi xuống nhảy nhót vui đùa, đặc biệt hưng phấn.

Sư nương cùng đệ tử làm bạn, thường xuyên ngắm tuyết. Nguyệt Lâm cũng cùng Tiểu Ngưu dắt tay thỉnh thoảng rông bộ chơi đùa trong tuyết. Này sử Tiểu Ngưu thống khoái nhưng không thoải mái khi hắn chứng kiến Nguyệt Ảnh cùng Mạnh Tử Hùng đạp tuyết. Này khiến cho hắn như đứng ngồi không yên như có cái xương đâm ở cổ, sau lưng suy nghĩ mấy trăm loại biện pháp đối phó tên đáng ghét Mạnh Tử Hùng nhưng không có cách nào thực hành đành phải thầm nhủ cắn răng mà thôi.

Kia Mạnh Tử Hùng từ trở về núi lúc sau không có chủ động nói với hắn quá một câu. Gặp mặt hừ cũng không hừ, Tiểu Ngưu lại cười trên mặt nhưng trong lòng lại đang mắng hắn tổ tông.


Tại giao thừa mấy ngày hôm trước, Tiểu Ngưu nghe được tin tức, nói là sư phụ sắp xuất quan. Nói ra tựu ra cùng ngày buổi chiều, lâu nghe thấy kỳ danh không thấy mặt, chưởng môn rốt cục lộ diện. Chúng đệ tử một mảnh tiếng hoan hô.

Lao sơn chưởng môn Trùng Hư đạo trưởng cùng sư nương ngồi xuống chủ tọa, nhận các đệ tử hành lễ. Tiểu Ngưu đã ở trong đám người. Thắt lưng hẳn thẳng ro, cẩn thận quan sát vị chưởng môn này, chỉ thấy hắn thoạt nhìn cũng không tính lão, tóc đại bộ phận còn đen, đầu đội đạo quan, mặc thanh giảng đạo bào, sắc mặt hồng nhuận, mắt không lớn có sáng rọi. Cằm trên sinh một dúm râu sơn dương. Cả người thoạt nhìn vẻ mặt ôn hoà cùng Mạnh Tử Hùng ngạo mạn khí chất khác nhau rất lớn.

Trùng Hư ngắn gọn nói chuyện, đơn giản là khích lệ sư nương có khả năng, chúng đệ tử nghe lời. Chờ chúng đệ tử rời khỏi sau, Trùng Hư riêng lưu lại các đệ tử ruột. Lúc này hắn đi xuống chỗ ngồi, ai cũng nhìn vào. Hắn dùng thưởng thức ánh mắt nhất nhất xem qua.

Đương hắn đi vào Tiểu Ngưu trước mặt lúc, Tiểu Ngưu vội vàng xoay người hành lễ, nói: "Sư phụ ở trên, đệ tử Ngụy Tiểu Ngưu ở trong này cho ngài thi lễ. Đệ tử lần đầu tiên nhìn thấy sư phụ, không thể tưởng được sư phụ trẻ tuổi như vậy."

Trùng Hư ha ha cười, nói: "Ngươi chính là Ngụy Tiểu Ngưu à, bộ dạng man cơ trí, giống cái người thông minh. Ta nghe ngươi sư nương nói ngươi rất cố gắng, tương lai nhất định hội trở thành nhân tài."

Tiểu Ngưu hướng sư nương nhìn một cái cảm kích ánh mắt, sau đó nói: "Đa tạ sư phụ khích lệ, đa tạ sư nương tài

bồi, đệ tử nhất định gấp bội cố gắng." Tiểu Ngưu tâm nói: Lão đạo này cũng không có trong tưởng tượng như vậy chán ghét, so với con của hắn mạnh hơn nhiều.

Trùng Hư cùng từng cái đệ tử đều nói lời nói, nhưng cùng mình con trai nói được ít nhất. Này làm người ta nghĩ đến hắn cũng không bởi vì Mạnh Tử Hùng là mình con trai thì đối với hắn đặc biệt thiên vị.

Cuối cùng sư phụ tuyên bố muốn tại giao thừa ngày đó buổi sáng kiểm tra mọi người công phu nên nói mọi người trở về chuẩn bị sẵn sàng. Mọi người đáp ứng một tiếng cũng đều tự tán đi.

Tiểu Ngưu cùng Nguyệt Lâm đi ở cùng chỗ hỏi: "Giang tỷ tỷ ơi kiểm tra võ công như thế nào kiểm tra? Là sư phụ chỉ ai ra thí nghiệm sao?"

Nguyệt Lâm cười, nói: "Điều này sao có thể đâu? Chính là mỗi người đấu thử với đối thủ, sư phụ quan sát và sẽ hiểu được."

Tiểu Ngưu a một tiếng, nói: "Ta đây nhất định sẽ tìm chúng ta trên núi công phu kém cỏi nhất thử."

Nguyệt Lâm cười nói: "Vậy ngươi lại sai lầm rồi. Ngươi với ai luận võ không phải ngươi định đoạt. Dựa theo quy định, chúng ta đệ tử thân truyền chỉ có thể cùng đệ tử thân truyền luận võ. Hiểu chưa?"

Tiểu Ngưu gật đầu nói: "Hiểu được. Ta đây tựu cùng Tần Viễn so với đi sao, hắn giống như so với ta cường không nhiều lắm."

Nguyệt Lâm nói: "Ai so với ai là do sư phụ tuyên bố."

Tiểu Ngưu gật gật đầu, tâm nói: Cũng đừng làm cho mình so đấu với Mạnh Tử Hùng. Hiện tại, công phu mình còn xa không bằng hắn. Nếu đụng tới hắn thì tên tiểu tử đó nhất định hội quan báo tư thù mượn cơ hội tính sổ. Nhưng nghĩ lại tưởng tượng Làm trò trước mặt sư phụ, hắn còn có thể làm càn à?

Tử xà = rắn chết

Chất nữ = cháu gái

Tâm ngoan thủ lạt = tâm địa ác độc, ra tay dã man