Ma Đao Lệ Ảnh

Chương 56: Giúp đỡ (1)

Tiểu Ngưu nhảy xuống ngựa, đến bên cạnh quan sát. Chỉ thấy năm tên nam tử quơ đao múa kiếm bao vây một thiếu phụ, với thái độ rất hung hăng, dường như là muốn đem thiếu phụ ra mà chia năm xẻ bảy.

Song phương đánh cho bụi đất tung bay, la hét không ngừng, nhìn kỷ một chút, năm người nam tử này một chút cũng không chiếm được thượng phong. Mà thiếu phụ kia huy động thanh kiếm cất lên, chỉ đông đánh tây, công thủ cẩn thận, nghiêm cẩn tinh tế, mà lại càng đánh càng hăng. Trên gương mặt mỹ lệ hiện lên vẽ kiên trì đến cùng, tinh thần không đạt được mục đích thì không bỏ qua.

Ở bên cạnh còn có một tên công tử ca đỏm dáng lòe loẹt, một mặt nhìn xem đánh nhau, một mặt la lớn: "Gắng thêm chút hơi sức, quật ngã nàng, bất quá không cho phép đả thương nàng nha, ta còn muốn nàng xứng đáng là tiểu lão bà của ta."

Thiếu phụ kia không sợ hãi chút nào, đánh nhau đồng thời vẫn còn không quên mắng to: "Tiểu vương bát đản, muốn kết hôn tiểu lão bà, trở về lấy mẹ ngươi đi. Lão nương ta có lão công rồi, ngược lại không có nhi tử, ta xem ngươi thế vào rất phù hợp."

Công tử ca kia một điểm cũng không giận, cợt nhả nói: " Hảo tỷ tỷ của ta, nàng có lão công cũng không sợ, vứt bỏ hắn theo ta a. Ta sẽ không chê bỏ nàng đâu." Nói chuyện còn hướng thiếu phụ kia chớp chớp mắt, khiến cho Tiểu Ngưu nhìn đã cảm thấy buồn nôn. Cả bọn ngươi tới đây đi, thiếu phụ kia lại càng lợi hại, năm người kia bị bức phải liên tiếp bại lui.

Công tử kia ca cả giận nói: "Thực là vô dụng, năm người đều đánh không lại một người!" Thời gian tình hình càng lúc càng tệ, phía sau của hắn lại chạy tới hai người nữa, nhận thấy bọn họ, công tử ca mừng rỡ, vội vàng nói: "Đổng tiêu đầu, Lý tiêu đầu, mau giúp ta bắt lấy nữ tặc này, nàng trộm đồ đạc của ta."


Hai hán tử kia liếc nhìn lẫn nhau, không có lập tức động thủ. Công tử kia nóng ruột, mặt dài ra kêu lên: "Các ngươi còn chờ cái gì nữa? Ta đều bị người ta ăn hiếp thành như vậy, các ngươi còn có thể nhìn xem mà mặc kệ sao? Các ngươi có còn muốn làm cho tiêu cục không?" Vửa nói vừa chỉ vào hai mắt của mình, Tiểu Ngưu lúc này mới chú ý đến, trong đó một con mắt của hắn chung quanh bị đánh cho đen thui. Dạng như vậy rất buồn cười, bởi vậy Tiểu Ngưu nhịn không được phá lên cười hắc hắc.

Hai hán tử kia thấy vậy, không còn do dự, cũng đều rút đao trợ công. Lúc này đây, bảy tên nam nhân vây công một nữ nhân, đây càng khiến cho Tiểu Ngưu giận không kềm được rồi. Bởi vì hai người này gia nhập vào, nàng kia dù lợi hại cũng rơi vào thế hạ phong. Tiểu Ngưu nhìn ra được, bản lãnh hai người kia so với năm gã nọ mạnh hơn nhiều. Mắt thấy đây thiếu phụ càng ngày càng nguy hiểm, có nhiều lần suýt bị đánh ngã.

Tiểu Ngưu không nhìn thêm nữa, vừa muốn xông đi lên bênh vực kẻ yếu, lại phát hiện nàng kia có điểm nhìn quen mắt, rất nhanh nghĩ tới, đúng là ngày đó tại quán trà đụng phải thiếu phụ áo lam, lúc đó tư thế oai hùng hiên ngang, phong độ bất khuất càng làm người ta kính nể.

Tiểu Ngưu chẳng quan tâm nàng đã từng trừng mắt với mình lúc đó. Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ. Tiểu Ngưu thấy người qua đường đều tránh né xa xa, khiến cho hắn có chổ trống để đi. Hắn nhảy vèo lên ngựa, giật giật dây cương, một mặt thúc ngựa, một mặt hét lớn: "Mau tránh nha, ngựa điên rồi." Theo thanh âm, con ngựa nhảy điên cuồng như gió vọt tới. Con ngựa nọ cũng rất thông minh, đồng thời tấn công, cũng không quên hí vài tiếng.

Chiêu này quả nhiên rất tốt, bảy người kia vây công theo bản năng nhìn thoáng qua bên cạnh, muốn tránh con ngựa đang xông vào, rồi sẽ thu thập thiếu phụ áo lam. Tiểu Ngưu cởi ngựa vọt tới bên cạnh thiếu phụ. Tiểu Ngưu kêu lên: "Nàng còn chờ cái gì? Còn chưa lên?"

Thiếu phụ kia a một tiếng, lúc này mới đột ngột từ mặt đất phóng lên, lập tức giống như chim én nhẹ nhàng rơi xuống lưng ngựa của Tiểu Ngưu. Tiểu Ngưu không ngừng lại chút nào, như thiểm điện chạy tới phía trước. Công tử kia kêu lên: "Đừng có buông tha bọn họ." Chỉ thấy một người hán tử móc ra một cục đá ra, hất tay lên, cục đá giống như hạt mưa từ phía sau bay tới. Tiểu Ngưu chẳng hề biết việc này, chỉ biết là chạy. Chợt nghe sau lưng thanh âm vang lên bang bang, còn không biết chuyện gì xảy ra.

Tiểu Ngưu hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Thiếu phụ kia hồi đáp: "Không có gì, ta quét sạch vài cục đá thôi." Nguyên lai cục đá kia vừa đến, nàng đưa thanh kiếm hướng về sau làm một đường vòng cung, những cục đá kia liền giống như những chiếc lá rơi đều rớt xuống đất hết.

Trong chớp mắt, con ngựa này đã chạy ra thật xa, và quẹo lệch vào ngả phố bên cạnh mà đi. Thiếu phụ kia mặc dù cùng Tiểu Ngưu cùng cưỡi một ngựa, cũng không ôm eo Tiểu Ngưu, chỉ dùng hai chân kẹp lấy bụng ngựa.

Tiểu Ngưu thả chậm tốc độ, ngữi mùi thơm trên người đối phương, cố ý nghĩ chiếm tiện nghi, liền làm cho con ngựa lúc nhanh lúc chậm đích, khiến thân người thiếu phụ thỉnh thoảng tựa sát vào trên người Tiểu Ngưu một cái, cảm giác như vậy thật tốt, thân thể của nàng đã mềm mại lại thơm tho, khiến cho Tiểu Ngưu có ý nghĩ phạm tội.

Biết rằng diễm phúc không có hưởng thụ bao lâu, nàng kia đã vèo một tiếng lập tức nhảy xuống. Tiểu Ngưu ồ một tiếng, vội vàng dừng ngựa lại, quay đầu hỏi: "Nàng làm sao vậy?"

Thiếu phụ kia đứng vững, nói ra: "Ta không sao, đa tạ hổ trợ của ngươi, ngày sau ta nhất định trả lại ngươi nhân tình này." Nói chuyện, còn trừng mắt liếc Tiểu Ngưu, rồi xoay người bỏ đi.

Tiểu Ngưu ai một tiếng, kêu lên: "Đừng nóng vội nha, nàng chờ một chút."

Thiếu phụ tức giận mà hỏi: "Còn có chuyện gì?" Nàng nhìn thẳng chẳng ngó đến Tiểu Ngưu, vẻ mặt không thoải mái. Tiểu Ngưu cười khổ nói: "Ta dường như không có gì đắc tội với nàng mà, như thế nào đối với ta lại hung dữ thế?"

Thiếu phụ hồi đáp: "Ta có hung dữ sao? Ta không phải đối với ngươi hung dữ, ta đối người nam nhân nào đều như vậy, kể cả cái tên nam nhân chết tiệt của ta kia." Nói đến đây, thiếu phụ kia nghiến răng, tỏ ra vẻ hận ý.

Thần sắc của nàng dạng này, khiến Tiểu Ngưu chợt nhớ tới Nguyệt Ảnh. Hắn cảm thấy thần thái của nàng có vài phần giống Nguyệt Ảnh, tuy nhiên tướng mạo của nàng còn xa mới bằng vẻ đẹp củaNguyệt Ảnh, cũng không có phong thái con gái đẹp đẻ như Nguyệt Ảnh. Tiểu Ngưu âm thầm cảm khái vài tiếng, hỏi: "Nếu như ta không có đoán sai, nàng nhất định là Xuyên Nữ Kiếm Tôn Tam Nương đây?"

Thiếu phụ khẽ giật mình, kinh ngạc mà hỏi thăm: "Làm sao ngươi lại biết tên của ta?"

Tiểu Ngưu mặt mũi tràn đầy đắc ý, nói ra: "Ta là một người tài năng có thể đoán biết được đó. Nàng không nói tên của nàng ra, ta cũng có thể phán đoán ra . Ta còn biết lão công của nàng không đẹp đẽ như ta." Hắn nghĩ tên kia xấu như quỷ, đùa với thiếu phụ chơi.

Thiếu phụ Tôn Tam Nương mục quang lướt qua lướt lại mặt Tiểu Ngưu, nói ra: "Ngươi là so với hắn sinh ra đẹp mắt, nhưng lại có thể như thế nào? Nam nhân giống như con gián, đều là một thứ hình dáng." Vừa nói chuyện vừa xoay người rời đi.

Tiểu Ngưu đánh ngựa đuổi theo, nói ra: "Nàng khoan đi đã, lời của ta còn chưa nói hết."

Tôn Tam Nương cũng không quay đầu lại nói: "Có chuyện ngươi nói mau, ta còn có chuyện phải làm. Nếu như ngươi muốn cho ta báo đáp ơn cứu mệnh của ngươi thì ngươi cứ nói đi, muốn ta thế nào? Nếu như nghĩ chiếm tiện nghi của ta, thì cứ nói rõ ra, không cần phải ấp úng." Nghe được lời này trên mặt của Tiểu Ngưu nóng lên.

Tiểu Ngưu nhảy xuống ngựa, đến cùng Tôn Tam Nương đi người sóng vai, hỏi: "Ta muốn biết nàng vừa rồi cùng công tử ca kia là chuyện gì xảy ra? Mà như thế nào lại đánh nhau?"