Ly Hồn Ký

Chương 86: Kết hôn

Cả đêm Kim Thu không ngủ nổi, vừa nhắm mắt lại, đã bị mẹ Kim kéo đi trang điểm, thay quần áo. Bạch Tuyên thì bị kéo ra khách sạn trước, đến giờ thì quay lại đón vợ, anh im lặng tỏ vẻ u oán, nhưng Kim Thu lại không hề nhìn thấy vẻ mặt ấy của anh.

Đến khi cô tỉnh ngủ, Bạch Tuyên cũng đã đến nơi, hôn lễ hôm nay không khác những hôn lễ của nhà bình thương là bao, trao bao lì xì, ăn canh táo đỏ, rồi Bạch Tuyên cõng cô lên xe, do đứa trẻ trong bụng dở chứng, Kim Thu không hề có chút cảm giác buồn rầu của ngày kết hôn, vừa lên xe, cô liền nói với anh: "Để em ngủ một lúc đi."

Sau đó cô liền ngủ, đến khách sạn thay lại váy, mở tiệc cưới, vì cô mang thai, không thể uống rượu nên người bị chuốc là Bạch Tuyên, rốt cuộc hôm nay anh cũng được gặp hết các trưởng bối nhà họ Kim, ngồi khoảng chừng hơn 20 mâm, nào là cô ba, dì năm ai ai cũng đến đủ, nếu không có mẹ Kim đứng bên cạnh nhắc, thì ngay cả Kim Thu cũng không nhớ nổi ai với ai.

Uống rượu xong, dưới sự điều khiển của MC, hai người bắt đầu trao nhẫn, Kim Thu cuối cùng cũng không chịu nổi nữa: "Em khó chịu quá, có mùi gì khó chịu lắm ấy. Ọe."

Bạch Tuyên bị cô dọa sợ, liền ôm cô đi thẳng đến phòng phụ phía sau để nghỉ ngơi, mẹ Kim sau khi thoát khỏi đủ loại họ hàng, cũng chạy đến xem cô: "A Cửu có sao không?"

"Ngửi thấy nhiều mùi buồn nôn quá." Kim Thu không ngửi được mùi thức ăn quá nồng, thêm nữa ngoài kia còn có cả mùi nước hoa của nữ, lại càng thấy buồn nôn hơn, Bạch Tuyên đau lòng cầm khăn giấy lau giúp cô, đau lòng nói: "Vợ, vợ." Anh cũng chẳng biết phải nói gì hơn, chỉ có thể gọi vợ.

Thật sự thì không ai nghĩ đến việc một hôn lễ đang êm đẹp bỗng dưng lại thành ra thế này. Bạch Tuyên cảm thấy rất có lỗi với cô: "Đều là do anh không tốt, khiến vợ không thể làm một cô dâu thật xinh đẹp."

Kim Thu cũng là người rất kiên cường, cô rất hài lòng với mọi việc, trong lúc mang thai tâm trạng cũng không tệ, nên cũng không để chuyện này trong lòng: "Hôn lễ cũng chỉ là một hình thức mà thôi, không sao, em nghỉ một lúc là được rồi."

"Có muốn ăn gì không?" Cha Kim hỏi.

Kim Thu lắc đầu: "Con chẳng muốn ăn gì hết, đứa bé trong bụng quấy chết con mất." Đúng là một tiểu tổ tông, vừa mới đầu không thấy gì, còn tưởng đây là một đứa bé ngoan ngoãn, bây giờ nó lại hiện nguyên hình rồi, làm cô mệt muốn chết.

Vất vả lắm mới gắng gượng qua buổi hôn lễ này, còn phải lên máy bay đến Bắc Kinh tiếp, cả đường đi, Bạch Tuyên lo lắng đề phòng, dứt khoát bật đèn xanh ôm cô lên máy bay rồi xuống máy bay.

Kim Thu cũng quen với việc được Bạch Tuyên ôm như vậy rồi, nên ngủ rất say, không hề có chút cảm giác khó chịu nào, lúc mở mắt ra thì thấy mình đang ở nhà họ Bạch rồi.

Bạch Tuyên khẩn trương hỏi: "Vợ, em cảm thấy khó chịu chỗ nào không?"

"Đói." Kim Thu sờ sờ bụng mình, không cảm thấy khó chịu gì cả, liền thả lỏng tâm trạng: "Anh kiếm cái gì đó cho em ăn đi."

Bạch Tuyên bay xuống bếp như một làn khói, láy cho cô một chén cháo, Kim Thu ăn được hết một chén, sau đó lại đi ngủ tiếp. Bạch Tuyên lau miệng giúp cô, không nhịn được hôn cô một cái rồi mới ôm cô nằm trong chăn.

Trước khi kết hôn, Kim Thu ngủ không được, giờ lại đến lượt anh không dám ngủ. Cả đêm Bạch Tuyên đều mở to mắt, chỉ sợ mình ngủ đi thì sẽ không nhận ra được Kim Thu khó chịu chỗ nào, nên thi thoảng lại véo đùi mình một cái, hoặc cắn mu bàn tay, cố giữ cho bản thân được tỉnh táo hết sức có thể.

Cũng may là Kim Thu ngủ rất say, hơn nữa nhìn qua có vẻ như đang mơ một giấc mơ đẹp, Bạch Tuyên cảm thấy rất vui, không hề thấy khó chịu vì không được ngủ chút nào. Lúc này anh còn cảm thấy rất thần kì, anh đã kết hôn với vợ rồi? Không, không, đúng hơn là kết hôn với vợ được một nửa rồi sao?

Cảm giác như đang nằm mơ vậy! Thật khó tin!

Anh cứ thế thức trắng cả một đêm, đến hôm sau hôn lễ ở Bắc Kinh được cử hành, những người đến dự đều là bạn tốt của nhà họ Bạch, Kim Thu chẳng nhận ra ai với ai, cũng chẳng biết họ là những vị đại gia hay quan lớn nào, nên không hề sợ hãi, cứ thế bình tĩnh đến hết buổi lễ.

Đến chỗ này, phần diễn của cô cũng coi như kết thúc, cha mẹ Kim đỡ cô về phòng nghỉ ngơi, đến lúc đổi lại áo cưới, Kim Thu đột nhiên cảm thấy không nỡ: "Để tí nữa rồi con đổi lại sau."

Mẹ Kim rất hiểu tâm trạng của cô, cả đời người phụ nữ, cũng chỉ có một cơ hội được mặc váy cưới, cởi chiếc áo này ra, là sẽ không bao giờ có cơ hội để mặc lại nữa.

Mấy ngày qua Kim Thu bị đứa trẻ trong bụng quấy phá đến mức đầu váng mắt hoa, không còn tâm trí đâu mà sợ hãi trước hôn nhân, nhưng bây giờ thì cô lại có tâm trạng phiền muộn của một cô dâu.

Cứ như vậy mà gả cho người ta rồi... Thật là giống như đang nằm mơ. Phụ nữ cưới gả, giống như lần thứ hai đầu thai, vậy là cô đã tự quyết định nửa đời sau của mình rồi.

Lần đầu tiên nhìn thấy một con ma quái dị ở nhà, có nằm mơ cô cũng không nghĩ sẽ có ngày mình sẽ gả làm vợ anh ta, trên đời này đúng là có rất nhiều chuyện kì diệu.

--------------------

Ngày tiếp theo sau đêm tân hôn, tất cả mọi chuyện đều kết thúc, Kim Thu danh chính ngôn thuận trở thành con dâu nhà họ Bạch, sáng hôm ấy, Bạch Nghị Quốc, Bạch Thiếu Thành, và cha mẹ Kim đều dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Bạch Tuyên dùng một tư thế kì quái đỡ Kim Thu xuống nhà.

Vẻ mặt Kim Thu cũng không giống như một cô dâu mới về nhà chồng, mẹ Kim ân cần hỏi: "Sao thế, A Cửu khó chịu chỗ nào à?"

Cô uể oải lắc đầu, nhìn Bạch Tuyên một cái, cả người anh đang ở trạng thái rất không bình thường, hai mắt anh sáng lên, nhìn Bạch Nghị Quốc: "Ông nội!"

"Hả?" Bạch Nghị Quốc đánh giá anh từ trên xuống dưới.

Giọng Bạch Tuyên vừa giòn lại vừa vang: "Vợ cháu! Cháu có vợ rồi! Đây là vợ cháu!"

Bạch Nghị Quốc khó hiểu: "Cho nên?"

"Cha!" Bạch Tuyên lại nhìn sang Bạch Thiếu Thành, lại nói lại, "Con có vợ rồi! Đây là vợ, là vợ con!"

Chưa đợi Bạch Thiếu Thành đáp lại, Bạch Tuyên lại quay sang phía cha mẹ Kim, nói lại lời thoại y như vừa rồi, lần này tất cả mọi người đều hiểu vì sao vẻ mặt Kim Thu lại vi diệu đến thế.

"Vợ, anh có vợ rồi!" Bạch Tuyên ôm eo cô, hạnh phúc đi về phía trước: "Vợ, rốt cuộc anh cưới được vợ về rồi!"

Kim Thu cạn lời với anh, không hiểu Bạch Tuyên nổi cơn điên gì, từ sáng sớm hôm nay đã biến thành trạng thái hưng phấn đến khó hiểu này, trong lúc xuống nhà, anh không gọi vợ phải mấy trăm lần mà vẫn chưa chán, gọi nhiều đến mức cô đau hết cả đầu.

Thật ra đêm qua, Bạch Tuyên ngủ đến nửa đêm thì tự nhiên tỉnh lại, sau đó không biết bị chập dây thần kinh nào, mà lúc ấy mới nhận ra, Kim Thu là vợ chính thức của anh, hai người đã kết hôn rồi. Sau khi nghĩ kĩ về vấn đề này, anh thấy cả người bắt đầu hưng phấn, vui đến mức không dừng lại nổi!

Càng nghĩ càng hưng phấn! Bây giờ cũng thế, trung bình ba giây là anh gọi một tiếng "vợ", ngay cả người giúp việc đi qua anh cũng không tha, chẳng hạn như vú Trương - người làm ở nhà họ Bạch mười mấy năm cũng bị Đại thiếu gia kéo lại càm ram mấy trăm lần: "Cháu có vợ rồi, đây là vợ cháu, vợ cháu đấy, vợ cháu đây này!"

Rốt cuộc Bạch Nghị Quốc không nhịn được nữa: "Cháu im đi được chưa, ai cũng biết đấy là vợ cháu rồi!"

"Ông nội, cháu có vợ." Bạch Tuyên híp mắt, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của bản thân, high đến mức không dừng lại được, "Vợ."

Kim Thu thở dài, để anh dựa vào chân mình, cô vỗ vỗ một lúc, đột nhiên Bạch Tuyên yên tĩnh lại, tiếng nói om sòm suốt nửa tiếng đột nhiên biến mất, mọi người đều cảm thấy kì lạ, quay đầu nhìn lại, thấy Bạch Tuyên đã ngủ thiếp đi, vừa chảy nước miếng vừa lẩm bẩm gì đó.

"Mấy hôm vừa rồi anh ấy đều không ngủ." Kim Thu nhẹ giọng giải thích với mọi người, "Anh ấy sợ cháu đột nhiên không thoải mái hoặc muốn ăn gì đó, một mực không chịu ngủ, chắc là mệt quá nên vậy."

Mấy ngày nay cô mệt đến phát điên, nhưng dù sao cũng được mọi người để ý, chăm sóc, không để cô phải làm gì quá sức, nhưng Bạch Tuyên không giống vậy, cô dâu không ở tiệc, chú rể không thể trốn đi theo được, anh vừa phải xã giao với khách khữa, vừa phải chăm sóc cô, buổi tối lại không thể ngủ ngon được, sợ cô bị làm sao. Đầu óc mệt mỏi quá độ, mà vừa rồi lại hưng phấn nữa, thể lực bị tiêu hao hết, cuối cùng thì anh cũng chịu đi ngủ.

Đối với dáng vẻ này của cháu trai/ con trai/ con rể nhà mình, bốn vị gia trưởng tỏ vẻ không còn gì để nói, dù sao ván đã đóng thuyền rồi, nên thế nào thì cũng phải chấp nhận.

Ngược lại Kim Thu thì rất thích dáng vẻ của anh lúc ngủ, mặt mũi đẹp trai, lại còn đáng yêu như một đứa trẻ sơ sinh vậy, cô đắp chăn cho anh, rõ ràng lưng dài, chân dài, tư thế tựa vào đùi cô sẽ không thoải mái chút nào, nhưng đối với Bạch Tuyên, có thể vùi vào người Kim Thu để ngủ, lại chính là tư thế tốt nhất.

Anh ngủ rất say, Kim Thu không nỡ đánh thức anh dậy, cứ để cho anh ngủ vậy, còn liên tục vỗ về anh, Bạch Nghị Quốc vừa đọc báo, vừa nghĩ, đứa cháu dâu này mặc dù cái gì cũng bình thường, nhưng được cái thật lòng thích cháu trai nhà mình, mặc dù bây giờ Bạch Tuyên không ngốc nữa, nhưng tính tình này không phải ai cũng chấp nhận nổi.

Thế cũng tốt, nồi nào úp vung nấy, trời sinh một đôi, về chung một nhà cũng chẳng sao cả.

Bạch Tuyên đang ngủ say, nhưng đột nhiên nhớ đến Kim Thu, anh giật mình tỉnh giấc: "Vợ! Vợ đâu rồi."

"Ở đây, ở đây." Kim Thu vỗ vỗ anh, tỏ ý bảo anh bình tĩnh lại. "Ngủ ngon không, vành mắt anh thâm hết lại rồi kìa."

Bạch Tuyên sau khi tỉnh hẳn lại, liền biến thành một con chó to, ngoan ngoãn dựa vào người cô: "Tỉnh ngủ rồi." Anh ngủ đủ rồi, cũng không nổi điên nữa, ngoan ngoãn như một con cún vậy.

Kim Thu lại liên tưởng đến việc nuôi chó, thi thoảng những chú chó ấy cũng sẽ cắn loạn hết lên, nên khi Bạch Tuyên rảnh rỗi thì sẽ kích động đến phát điên sao? Mặc dù bình thường anh vẫn rất ngoan.

Hơn nữa, kết hôn rồi, sẽ trở nên hiểu chuyện hơn, ít nhất trong mắt Kim Thu, anh ít ghen với đứa trẻ trong bụng cô hơn, nhưng tệ hơn là anh dính cô hơn, dính đến mức như muốn hòa thành một với cô vậy.

Nói thế nào nhỉ, cảm giác này thật sự rất vi diệu.

Là một thai phụ, vì trong bụng lại có thêm một miếng thịt, nên có đủ loại bất tiện. Thân thể cũng dần to ra, tâm trạng thay đổi, trở nên nhạy cảm hơn trước rất nhiều, nhưng Kim Thu đang sống một cuộc sống khác hẳn những thai phụ khác.

Cô có nhiều hơn người ta một đôi tay, một đôi chân, dù là xuống lầu hay lên lâu, hay là đi bất kì đâu, tay của Bạch Tuyên luôn đặt lên eo cô, còn tay còn lại thì nắm tay cô, cả người anh rất chắc chắn, mà anh cũng không hề miễn cưỡng chút nào, rất tự nhiên đi bên cô như vậy.

Cô cảm thấy rất vững vàng, sức nặng trên người dường như cũng không còn nặng đến vậy, đứa trẻ trong bụng khiến cô trở nên nặng nề, khi cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, luôn có một đôi tay ôm cô vào ngực để cô nghỉ ngơi. Eo càng ngày càng mỏi, cũng có người xoa giúp cô, càng không phải nhắc đến chuyện tắm rửa hay ăn uống, càng ngày cuộc sống của cô càng được phục vụ nhiều hơn, cơm nước tới tận miệng, quần áo tới tận tay.

Nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng.

Tối khi đi ngủ, mặt Kim Thu đầu vẻ u sầu: "Em mập lên nhiều quá." Cuộc sống trong mấy tháng dưỡng thai, khiến cô từ một cô gái thon thả, biến thành một bà thím.... Đầy đặn.

Bạch Tuyên giúp cô thay quần áo ngủ, tốc độ tất nhiên là sẽ chậm hơn bình thường, vì anh kiểu gì cũng mè nheo rất lâu, chẳng hạn như bây giờ, anh nhân cơ hội vùi vào trước ngực cô, không chịu ra, rồi còn cười nói: "Mềm hơn, thoải mái hơn." Anh vừa nói vừa cọ thêm một cái nữa, cảm thấy mềm mềm, mịn màng, cực kì đắc ý!

Đã qua ba tháng đầu, trên cơ bản thai nhi cũng đã ổn định rồi, Kim Thu cũng không phản đối việc anh làm nũng, chỉ xoa xoa tóc anh: "Vẫn chưa thay xong quần áo à?"

Bạch Tuyên lén nhìn cô: "Chuyện ấy, chuyện ấy..." Anh vừa nói quanh vừa vứt quần áo ngủ ra xa, "Bác sĩ nói qua ba tháng thì có thể, ừm, chuyện ấy ấy..."

Kim Thu chỉ nhìn anh rồi đợi anh nói hết câu, Bạch Tuyên nóng lòng, nhắm mắt, dứt khoát hôn cô, hôn qua hôn lại một lúc rồi cũng không cần giải thích nữa, anh cứ theo ý mình mà làm bừa.

Cũng đã lâu rồi hai người không được thân mật, Kim Thu hơi khép mắt lại, cảm nhận được môi lưỡi anh xâm nhập vào miệng mình, mút lấy đầu lưỡi cô, tham lam cướp lấy hơi thở của cô, sau đó đầu lưỡi anh còn liếm xuống phần da thịt bên ngoài của cô, chỉ một lúc sau, trước ngực của cô chỉ còn toàn nước miếng của anh, mà Bạch Tuyên cũng không nhịn nổi nữa, ở bên ngoài kì kèo một lúc lâu, cuối cùng mở to mắt ra nhìn cô: "Có thể đi vào được không?"

Kim Thu đáp lại anh bằng hành động quấn hai chân mình quanh hông anh, Bạch Tuyên hoan hô một tiếng, nâng eo cô, từ từ tiến vào, cảm giác được lấp đầy cực kì thoải mái, dường như cả sinh mệnh cũng được bổ sung lại, trở nên hoàn thiện, vẹn nguyên. Bên cạnh đó còn có cảm giác tuyệt vời mà chuyện ấy mang lại nữa...

Cô cảm thấy cả người mình như sắp tan ra.