Ly Hồn Ký

Chương 79: May mắn

Mấy ngày sau Kim Thu cũng không gặp lại Đỗ Thiên Trạch nữa, còn tin đồn về việc Bạch Tuyên chơi bời với nữ thư kí trong phòng làm việc càng lúc càng đồn xa, quan trọng hơn nữa... Họ còn nói rất đúng...

Mặc dù không đến mức như mọi người nghĩ là... làm chuyện ấy ấy trong phòng làm việc... Nhưng trong lúc nghỉ ngơi thì Kim Thu và Bạch Tuyên cũng không tránh khỏi có chút thân thiết hơi quá.

Cho nên đến khi Bạch Tuyên nghe được tin này, liền rất sợ hãi: "Sao họ lại biết được?"

"Họ đang nói bừa đấy, mèo mù vớ cá rán thôi." Kim Thu rất bình tĩnh đáp lại.

Bạch Tuyên có vẻ mất mát: "Họ không hề biết bình thường anh chỉ có thể nhìn mà không được ăn... Thật đáng thương." Tin vịt không nhắc đến những chuyện kia thì thôi... Giờ so sánh thấy chuyện thật còn cách xa tin đồn hàng ngàn dặm, Bạch Tuyên cảm thấy mình rất bất hạnh, u oán nhìn Kim Thu: "Vợ..."

"Ăn cơm của anh đi." Hai người ngồi trong phòng riêng ở một nhà hàng dưới lầu ăn cơm. Lúc này là khoảng thời gian hiếm hoi mà Bạch Tuyên có thể xán lại chỗ Kim Thu.

Bạch Tuyên nhỏ giọng thủ thỉ: "Vợ à, dù sao cửa sổ trong phòng làm việc cũng rất kín mà... Hay chúng ta..." Mặc dù chưa nói hết, nhưng những lời còn lại của anh đã bị Kim Thu dùng ánh mắt để giết chết ngay lập tức.

Anh đang khổ sở vò đầu, lại thấy quỷ nữ bay đến, anh lập tức xù lông lên: "Cô thôi đi. Tôi đã nói là đang cho người đi điều tra rồi, cô đừng đến làm phiền tôi nữa. Hiếm lắm tôi mới có thời gian ở riêng với vợ tôi đấy."

Nhưng Bạch Tuyên chưa kịp đuổi quỷ đi, nữ quỷ kia vội vàng lên tiếng: "Tôi biết anh ta giấu quyển sổ tài chính ở đâu."

Sổ ghi tiền? Bạch Tuyên bất đắc dĩ nói: "Ở đâu."

"Trong phòng ngủ của hắn ta có một bình hoa đặt trên tủ đầu giường, quyển sổ ở trong bình hoa." Nữ quỷ kia khẩn cầu: "Tôi chỉ mong hắn ngồi tù thôi, không còn tâm nguyện nào khác đâu."

Vì cha mẹ cô đã kí hiệp ước giảng hòa cùng với người gây án, nên không thể truy cứu lại chuyện tai nạn, biện pháp duy nhất để tống Vương Chương vào tù là kiện hắn tội tham ô tiền thuế, tốt nhất là khiến hắn thân bại danh liệt luôn.

Bạch Tuyên cắn đũa, đau khổ: "Cô để tôi nghĩ một chút xem nào, à đừng có ngồi đấy, vợ tôi cần ăn cơm, đi đi đi."

Nữ quỷ kia có vẻ rất sợ anh, lập tức biến mất. Bạch Tuyên cũng chẳng còn hứng thú gì với bàn đồ ăn trước mặt nữa. Vốn dĩ chuyện điều tra của bộ tài vụ đang được tiến hành bí mật. Vì các loại sổ sách tài chính được làm rất tinh vi, mấy năm qua Lý Sâm đã tốn rất nhiều thời gian và công sức để điều tra Vương Chương theo nhiều chiều hướng khác nhau, nhưng quyển số tài chính thật sự thì lại bị Vương Chương giấu ở nhà một quyển, rồi hắn cũng dùng chính quyển sổ này để uy hiếp các đồng nghiệp và cấp trên, ngay cả giám đốc Lưu và giám đốc Lâm hắn cũng không bỏ qua.

Nhưng nghĩ kĩ lại, dù biết nó ở đâu thì sao. Chẳng lẽ lẻn vào nhà hắn ăn trộm? Cũng không phải là đang đóng phim, giờ lấy đâu ra người thần thông quảng đại đến vậy, ấy là còn chưa nói đến việc Vương Chương sống ở một khu chung cư hạng sang, an ninh cực kì chặt chẽ, người lạ thì sẽ bị chặn lại ngay ở cửa chung cư.

Kim Thu thấy dáng vẻ ngẩn người của anh cực kì đáng yêu, đưa tay lên xoa xoa tóc anh: "Đừng vội, anh phải tin tưởng vào luật nhân quả trên đời này."

"Ừm." Bạch Tuyên cúi đầu xuống để cho cô xoa xoa cho đã ghiền mới lên tiếng. "Hơn nữa, anh cứ cảm thấy chuyện này... Hình như có liên quan gì đó đến mình."

Nhưng cụ thể là kiên quan ở đâu, anh lại không biết, giống như hôm ở sân bay, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nhưng rồi lại nhanh chóng quên sạch mất.

----------------------

Bạch Tuyên là người rất thông minh, chỉ cần là chuyện anh muốn làm, thì chắc chắn sẽ nghĩ ra biện pháp, lần này cũng không ngoại lệ.

Anh bỏ ra một khoản tiền để thuê một người phụ nữ, rồi cho cô ta vào công ty làm việc một thời gian, vừa khéo lại xếp cô ta vào làm cấp dưới của Vương Chương. Người phụ nữ kia lý lịch rất trong sạch, là một sinh viên chưa tốt nghiệp, nhưng dáng người lại rất đẹp, vừa đến vài hôm, Vương Chương liền nóng lòng.

Chu Chi ngạc nhiên: "Anh kiếm người ở đâu ra thế?"

"Tôi đến một cửa hàng châu báu mua trang sức cho vợ." Bạch Tuyên tựa vào ngực Kim Thu, ngáp: "Để lại số điện thoại ở đấy, sau đó có người hỏi tôi có cần người mẫu không, tôi chọn một người có dáng dấp giống như sinh viên, bảo cô ta giải quyết Vương Chương, đi làm một ngày được mười ngàn tệ."

Kim Thu hoảng sợ: "Đắt thế?" Còn nhiều hơn cả một tháng lương của các thành phần tri thức đấy!

"Không sao đâu." Bạch Tuyên an ủi cô, "Người đàn bà này rất thông minh, anh nói với cô ta nếu có thể đưa đồ cho anh thì sẽ nhận được thêm 500 nghìn nữa."

"Anh kiếm đâu ra nhiều tiền thế?" Mặc dù Kim Thu nói là muốn can thiệp vào tiền của Bạch Tuyên, nhưng thực tế lại không hề để ý đến, nên vừa rồi nghe anh nói đã tiêu hết từng ấy tiền, tất nhiên là sợ hết hồn.

Bạch Tuyên gãi đầu một cái: "Mẹ anh để lại."

Hoàng Mân là con gái độc nhất của nhà họ Hoàng, đồ cưới cũng rất phong phú. Đến khi Bạch Tuyên vừa sinh ra, toàn bộ đều đứng tên anh, cho nên nếu so sánh với Bạch Giác phải dựa vào Bạch Thiếu Thành để kiếm tiền, thì tài sản của Bạch Tuyên còn phong phú hơn rất nhiều, lấy vài ba triệu ra tiêu là chuyện nhỏ, hơn nữa anh còn muốn giải quyết chuyện Vương Chương này càng nhanh càng tốt, khỏi cần bị một nữ quỷ quấn lấy cả ngày lẫn đêm.

"Nhưng mà..." Kim Thu vẫn cảm thấy khó hiểu: "Sao anh biết nghề này?"

Bạch Tuyên ngoan ngoãn, trong sáng như vậy, sao lại biết đến những người phụ nữ ở nghề này chứ? Anh trả lời rất đơn giản: "Trước kia chúng ta ở khu Lệ Chi, có một cô gái ở khu ấy làm nghề này."

Khoảng thời gian Bạch Tuyên làm quỷ, thật sự là đã nhìn thấu hết thế sự ấm lạnh trên đời này rồi.

"Anh không sợ bị lừa à?"

"Anh nói với cô ta, trong nửa tháng mà vẫn chưa giải quyết xong thì đổi người."

Chu Chi không có nhận xét gì về việc này của Bạch Tuyên, nhưng lại nói với Kim Thu: "Bạn học của cô mấy hôm trước mới bị xe đụng, hình như xin nghỉ để nằm viện rồi."

"Hả? Ai cơ?" Kim Thu mới đầu còn không phản ứng kịp, sau đó mới nhớ ra: "Thiên Trạch?"

"Ừ." Chu Chi nói: "Người gây tai nạn bỏ trốn ngay sau đó thì phải."

Bạch Tuyên nghe xong, lại ồ một tiếng: "Kì lạ thật, lại tai nạn giao thông. Đây là lần thứ mấy rồi?"

Chu Chi lại cảm thấy rất bình thường, chẳng có gì kì lạ cả: "Tai nạn giao thông bây giờ vẫn nhiều mà, có gì bất thường đâu."

Bạch Tuyên lắc đầu một cái, anh cảm thấy có gì đó sai sai, lần đầu anh bị tông xe và lần thứ 2 Kim Thu bị Bạch Giác tông phải thì coi như là bất ngờ. Nhưng Vương Chương giết nữ quỷ kia cũng là tông xe, vừa rồi Đỗ Thiên Trạch lại bị tông xe lần nữa, thật sự là quá trùng hợp, dường như có một tổ chức chuyên đi tông người hộ vậy.

Nhưng đây chỉ là cảm giác của anh, hay nói đúng hơn là suy đoán mà thôi, không có bất kì chứng cứ chứng minh những vụ tai nạn này là có liên quan đến nhau, nên Bạch Tuyên chỉ hỏi: "Vợ, em muốn đến thăm anh ta không?"

Dù sao cũng học chung với nhau bốn năm, ít nhiều cũng có chút tình cảm, Kim Thu gật đầu một cái: "Có."

"Vậy anh đợi lát nữa đến bệnh viện đón em về nhé."

Đợi Kim Thu rời đi, Bạch Tuyên liền hỏi Chu Chi, "Cô đi điều tra vụ tai nạn của anh ta một chút đi."

"Anh nghi ngờ?" Chu Chi cũng không tin tưởng lắm vào loại trùng hợp liên tiếp này.

Bạch Tuyên không có cách nào để giải thích mình có nguồn tin tình báo. Chỉ có thể tỏ vẻ ngang ngạnh nói: "Cô cứ điều tra đi." Đối với Chu Chi, anh không biểu cảm gì nhiều, rời khỏi Kim Thu, anh cũng thu hồi lại vẻ trẻ con cả mình, mặt mày lạnh nhạt, nhìn cũng có vài phần phong thái quyết đoán của Bạch Nghị Quốc lúc trẻ.

Dù sao cũng là hai ông cháu ruột thịt, trong lòng Chu Chi hơi giật mình, không dám nói thêm, đồng ý đi điều tra.

Bạch Tuyên ngồi một mình trong phòng làm việc, ngẩn người một lúc, cuối cùng cũng quyết định... Hay là tan làm sớm đi đón vợ đi.

----------------------

Khi Kim Thu đến bệnh viện, Đỗ Thiên Trạch đã tỉnh lại rồi, may là anh bị thương cũng không quá nghiêm trọng, chỉ bị gãy chân, vì được đưa đến kịp thời nên cũng không để lại di chứng gì, sau này tĩnh dưỡng thật tốt là được.

Hạ Tĩnh khóc đến mức sưng hết hai mắt lên, thấy Kim Thu cũng không còn dương cung bạt kiếm như trước nữa,nhưng cũng không tiến lên chào hỏi.

Kim Thu cũng không cảm thấy lúng túng, hỏi: "Anh khỏe chứ?"

Đỗ Thiên Trạch cười khổ nói: "Coi như mạng anh dày." Cả mặt anh đều bị bầm tím, nhìn có vẻ khá kinh khủng, một chân thì bị bó thạch cao, treo lên cao.

Kim Thu đưa hoa tươi và giỏ trái cây cho Hạ Tĩnh, vừa định nói lại thôi, Đỗ Thiên Trạch nhìn cũng hiểu ý cô, nói với Hạ Tĩnh: "Anh muốn uống cháo."

Hạ Tĩnh không nghi ngờ anh, vội nói, "Để em đi ra ngoài mua. Hình như ngoài cổng bệnh viện có bán. Anh đợi em một chút." Cô vội vội vàng vàng cầm ví tiền đi ra ngoài. Kim Thu để ý thấy sắc mặt của Hạ Tĩnh rất kém, tóc còn bết lại, hiển nhiên là còn chưa rửa mặt, gội đầu.

Cô mỉm cười nói: "Hạ Tĩnh rất quan tâm đến anh."

"Ừ." Biểu cảm của Đỗ Thiên Trạch cũng trở nên dịu dàng hơn. Lần trước quan hệ giữa anh và Hạ Tĩnh mới đóng băng lại, hai người chiến tranh lạnh mấy ngày liền, nhưng anh vừa bị thương, quan hệ hai người liền tốt hơn không ít. Có người nói nhân họa đắc phúc cũng không phải là không có lý.

Có lẽ trong cuộc sống trước kia, anh qua coi thường cô.

Kim Thu gật đầu một cái, cô cũng không đến để ôn chuyện tình cảm, vì vậy liền vào thẳng chủ đề chính: "Em chỉ muốn đến hỏi anh, lần này anh thấy vụ tai nạn này là cố ý hay bất ngờ."

Đỗ Thiên Trạch ngạc nhiên: "Cái gì?" Anh nhìn vẻ mặt Kim Thu thấy không giống như đang nói đùa. Bả vai vừa căng thẳng lại thả lỏng, anh dựa vào gối, trầm giọng hỏi: "Sao em lại hỏi vậy?"

"Chỉ hỏi chút thôi." Kim Thu hỏi lại: "Anh thấy sao?"

Đỗ Thiên Trạch nhắm mắt nhớ lại mọi chuyện, cuối cùng lắc đầu một cái: "Anh không biết." Người kia tông anh xong thì chạy mất, anh thật sự không nhìn ra là người nọ muốn tông chết anh hay chỉ bất ngờ tông phải. Cái anh để ý đến, chính là thái độ của Kim Thu: "Chuyện này... Rốt cuộc là..."

Kim Thu thở dài, cuối cùng cũng có chút hoang mang, "Thật ra, em cũng không biết phải nói sao..." Nhà giàu có những chuyện lục đục của nhà giàu, không phải chỉ vài ba câu là có thể nói rõ ra được. Chính bản thân cô cũng cảm thấy có chút mơ hồ.

Đỗ Thiên Trạch im lặng nhìn cô, qua một lúc lâu mơi thấp giọng khuyên nhủ: "Đừng liều mạng như vậy, nếu chuyện phức tạp đúng như em nói... Vậy đổi việc khác đi."

Kim Thu không nói lời nào, đổi công việc thì dễ, chẳng lẽ bây giờ cô lại đổi một người đàn ông khác? Bạch Tuyên là người trong cuộc, dù thế nào cô cũng sẽ không thoát ra nổi.

"Em tự biết phải làm thế nào." Cuối cùng cô chỉ có thể nói như vậy với Đỗ Thiên Trạch.

Đỗ Thiên Trạch không nói gì, một lúc lâu sau mới gật đầu: "Anh cảm thấy... Đại khái mình đang làm phiền em thì phải." Anh nói những lời này, ý nói cảm nhận của mình về vụ tai nạn kia. Vừa nãy nói không biết, cũng chỉ để Kim Thu không dây vào chuyện này. Nhưng nếu Kim Thu đã có ý như vậy, anh đành phải nói ra sự thật.

Kim Thu im lặng một lúc lâu mới nói tiếp: "Vậy anh cẩn thận."

"Em cũng vậy."

Hai người yên lặng một lúc đâu, Hạ Tĩnh cũng mua được cháo mang về phòng bệnh, trên mặt vẫn còn vương mồ hồi, khuôn mặt trắng nõn mịn màng trở nên bóng loáng, nhìn có vẻ khá chật vật. Nhưng Đỗ Thiên Trạch nhìn cô, đột nhiên quay sang hỏi Kim Thu: "Khoảng một thời gian nữa, anh sẽ kết hôn với A Tĩnh, em sẽ đến dự chứ?"

Kim Thu ngẩn ra, ngay sau đó liền vui mừng đáp lại: "Nhất định là sẽ đến rồi, chúc mừng, chúc mừng."

Trong phòng bệnh, một đôi nam nữ đã không còn trẻ, không còn ở độ tuổi lông bông nắm lấy tay nhau. Cuộc sống củi gạo dầu muối đã giúp họ dần cảm nhận được loại tình cảm khác với tình yêu khi còn trẻ.

Cô có thể không hoàn hảo, dài dòng, nhỏ mọn, hiểu lầm, tất cả mọi tật xấu của phụ nữ cô đều có. Nhưng đồng thời, cô cũng vì gia đình nhỏ của mình mà dốc hết tâm sức của bản thân. Đỗ Thiên Trạch nhớ đến lúc hai người ở khoảng thời gian nghèo khó nhất, ngay cả một túi táo Hạ Tĩnh cũng không dám mua để ăn, nhưng lại nhịn ăn nhịn mặc mua Iphone cho anh, chỉ hi vọng anh không bị mất mặt trước đồng nghiệp.

Mà Đỗ Thiên Trạch cũng có rất nhiều khuyết điểm, đàn ông thường không biết coi trọng những gì trước mắt, có mới nới cũ, anh cũng có. Anh đã từng vô số lần đau đầu, than phiền Hạ Tĩnh lải nhải quá nhiều, quá hẹp hòi. Nhưng cũng giống như trong rạp chiếu phim, dù sợ, nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn không buông tay cô ra.

Đây là bạn gái anh, là người phụ nữ của anh. Lúc nào anh cũng nhớ, phải bảo vệ cô, phải vì gia đình nhỏ của hai người mà phấn đấu.

Tình yêu hướng đến mục đích hôn nhân không đơn thuần như tình yêu thời học sinh, sinh viên. Càng ngày càng có nhiều chuyện phức tạp xen lẫn vào đó, rất nhiều cặp đôi dù vẫn còn yêu nhau, nhưng cuối cùng cũng vẫn chia tay.

Có thể Đỗ Thiên Trạch và Hạ Tĩnh cũng sẽ chán ghét nhau, rồi cũng chia tay như bao cặp đôi khác. Nhưng lần tai nạn giao thông này lại khiến anh cảm thấy tĩnh tâm hơn. Anh đã thấy rõ được cô bạn gái cũ mà anh vốn không để mắt đến, không nhớ đến là Kim Thu giờ đã là bạn gái của người khác. Mà khi anh bị thương nặng, người khóc vì đau lòng, cũng chỉ có mỗi Hạ Tĩnh.

Chẳng phải anh cũng rất may mắn sao?

Kim Thu khép cửa phòng lại, yên lặng nhường không gian lại cho đôi tình nhân nhỏ. Đỗ Thiên Trạch và Hạ Tĩnh có thể cùng tu thành chính quả, cũng là một chuyện đáng mừng. Mặc dù người cũ luôn là mối tiếc nuối đối với mỗi người, nhưng cô không hi vọng chính vì thế mà anh đi lầm đường, sống không tốt.

Cô hy vọng anh có thể sống thật tốt, vì cô cũng sẽ sống rất tốt. Khi ấy cả hai nhớ lại chuyện cũ, sẽ cùng cảm thấy đó đều là những kí ức thật đẹp.

Đỗ Thiên Trạch là người tốt, nhưng hai người không hợp nhau. Kim Thu hi vọng, sau này hai người nhớ lại đến nhau, sẽ đều cảm thấy biết ơn, biết ơn vì đã từng mang đến cho nhau những kỉ niệm đẹp, mà không phải là những nỗi oán hận.

Muốn sau này không phải hối hận, thì trước đó đừng quá tham lam. Cô và Đỗ Thiên Trạch từng gặp nhau, từng quen biết, cuối cùng lại chia tay. Những năm tháng sau đó, cả hai đều tìm được người có thể cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời, thế là quá tốt rồi.

Chúng ta có những mối duyên riêng của bản thân, có phúc phận riêng, chắc chắn cũng sẽ có hạnh phúc riêng của mình.