Lưỡng Thế Hoan

Chương 92: Uyên ương phổ (13)

Nguyên phu nhân cười lạnh, đáy mắt đã có lệ quang chớp động, "Bọn họ lúc trước từng phân phân hợp hợp thế nào, ta cũng không rõ ràng. Nhưng ta hiểu được, Cảnh Từ này đến đây, tuyệt đối lòng mang ác ý. Ta cẩn thận hỏi qua Tiểu Lộc, Cảnh Từ lúc trước mặc dù từng cùng A Nguyên thân mật, nhưng chính thức thành đôi, hẳn là vào đêm trước khi ta đến Thấm Hà. Cảnh Từ đã sớm biết ta sẽ đi, cũng không muốn đối mặt cùng ta, sáng sớm ngày hôm sau liền rời đi, trước đó đều chưa từng nói với A Nguyên một lời."

Nhập Thất kinh sợ, "Phu nhân nói là, Cảnh Từ biết được phu nhân ngày hôm sau sẽ đến, tận lực chiếm được thân thể tiểu thư trước khi rời đi?"

Nguyên phu nhân nước mắt lăn xuống, cũng rất nhanh đưa tay lau đi, nói: "Ta cũng không dám nghĩ, chuyện này rốt cuộc có quan hệ gì với Thanh Ly. Thanh Ly oán hận ta, âm thầm trù tính rời đi chẳng có gì lạ. Rốt cuộc ai giúp nó làm được đây hết thảy, lại làm sao tìm được A Nguyên thay thế nó, ta hoàn toàn đoán không ra. Nhưng trước khi Thanh Ly rời đi đã bày ra việc hôn nhân cùng Đoan hầu, không thể nghi ngờ......là đào một cái hố mà khi A Nguyên tỉnh lại không thể không nhảy vào! Thanh Ly đến cùng có nghĩ tới hay không, A Nguyên sẽ gặp phải cái gì?"

Nhập Thất hắng giọng, cười an ủi: "Thanh Ly tiểu thư đến cùng tuổi trẻ khí thịnh, chỉ sợ không thể tưởng được nhiều như vậy. Về phần A Nguyên tiểu thư, tuy bị tổn thất nặng, chỉ cần kẻ trong tối không có âm mưu khác, chúng ta tự nhiên có thể giúp nàng chậm rãi khôi phục."

Nguyên phu nhân cay đắng than thở, "Chỉ sợ là khó. Hai tỷ muội này đều cuồng dại si mê giống nhau. Lý Nguyên kia, quả thực là khắc tinh trong mệnh của Thanh Ly, khiến nó thay đổi nhiều! Mà A Nguyên gặp được Cảnh Từ......sau khi Cảnh Từ chiếm được nó rồi rời đi không từ giã, rõ ràng ác ý tràn đầy như thế, nó rõ ràng chỉ đơn giản tha thứ, cũng không quản không để ý mà nhanh chóng đuổi theo, cam tâm tình nguyện lại để cho tên nam nhân khốn khiếp kia tiếp tục chiếm tiện nghi! Ngươi có thể hiểu được, ngày đó ta đã đoán A Nguyên cũng không phải Thanh Ly, một nguyên nhân trọng yếu chính là trên cánh tay A Nguyên còn có thủ cung sa. Nó lúc trước căn bản chính là một cô nương chưa trải đời!"

Cho nên, Cảnh Từ không phải là một trong rất nhiều tình nhân của A Nguyên, mà là người đàn ông đầu tiên của nàng, nam nhân duy nhất ôm tâm địa hiểm ác rắp tâm chiếm hữu nàng......

Nhập Thất rất nhanh ôm quyền, lại ôn nhu nói: "Cũng may A Nguyên tiểu thư vẫn là coi chính mình là Thanh Ly tiểu thư, hôm nay xem ra vẫn chưa tệ lắm. Nếu hôn sự không thành, nàng cũng sẽ vô ý thức khích lệ chính mình tìm người tốt khác thay thế."

Nguyên phu nhân cười lạnh nói: "Hôn sự đương nhiên không thành được. A Nguyên trước kia hơn phân nửa đã đắc tội với Cảnh Từ, Cảnh Từ mới có thể tận lực chiếm được thân thể của nó, chiếm được lòng của nó, lại vứt bỏ nó đi, không chừng còn có thể lạt mềm buộc chặt, biến đổi biện pháp làm nhục nó. Đáng thương A Nguyên chịu thanh danh của Thanh Ly, nếu bị khi phụ sỉ nhục, cũng sẽ bị người chỉ vào mặt mắng thành dâm phụ tiện nữ, căn bản không ai sẽ giúp nàng nói nửa câu. Nếu như A Nguyên không bỏ nổi hắn, tất sẽ bị giày vò đến muốn sống không được, muốn chết không xong."

Nhập Thất trầm ngâm nói: "Nếu như A Nguyên tiểu thư lúc trước cùng Cảnh Từ có vấn đề, có lẽ sau khi nàng khôi phục trí nhớ liền có thể buông đoạn này tình đi thì sao?"

Nguyên phu nhân gật đầu, "Ta sẽ tiếp tục tìm người điều trị cho nó, đồng thời, chúng ta cũng không thể khắp nơi bị động, khoanh tay chịu chết."

Nhập Thất con mắt quang lóe lên, "Ra tay với Cảnh Từ?"

Nguyên phu nhân giơ tay lên, che lên móng tay nhu nhuận lại lóe ánh sáng u lãnh của mình, "Nếu như hắn bị bệnh, vậy thì có bệnh nặng hoặc bệnh chết, cũng không tính chuyện lạ nhỉ?"

Nhập Thất đáp: "Đương nhiên không lạ. Ai lại không biết được hắn có bệnh nặng bên người, nhất định thọ mạng sắp hết?"

Khóe môi Nguyên phu nhân khẽ cong, tươi cười nhẹ nhàng, như bao hàm xuân quang kiều diễm vô hạn, quả nhiên khuynh quốc khuynh thành, câu hồn đoạt phách.

Bà nói: "May mắn hắn gần đầy ở trong nội cung, ngược lại so Đoan hầu phủ còn thuận tiện chút ít. Đi trước nghiên cứu phương thuốc của hắn một chút đi! Nếu hắn dám... bức A Nguyên của ta nửa phần, ta cũng sẽ......tiễn đưa hắn đoạn đường này!"

Hôm sau, tại Kiến Chương Cung.

Cảnh Từ đang cùng Lương đế đánh cờ.

Vương Tắc Sênh theo ở bên người hắn, gương mặt xinh đẹp bao hàm xuân ý, cười hì hì nói: "Cảnh ca ca, tài đánh cờ của huynh có phải đã giảm sút rồi không? Nhìn xem, vừa nhanh lại để cho Hoàng Thượng đánh đến không còn mảnh giáp!"

Cảnh Từ xoa xoa đầu nàng, nhàn nhạt cười, "Vốn chỉ là việc nhà trêu đùa mà thôi, thắng thì như thế nào, thua thì như thế nào?"

Sắc mặt hắn so với lúc hồi kinh càng tiều tụy thon gầy hơn chút ít, hai mắt tối tăm thâm thúy, khiến người khác nhìn không rõ.

Lương đế nhìn hắn, chợt cười to nói: "Nói hay lắm! Vốn là việc nhà trêu đùa......Trẫm cũng ngóng trông, hai người chúng ta có thể thường thường chơi cờ, ăn cơm, trò chuyện như vậy."

Cảnh Từ không đáp, nắm quyền trầm thấp ho hai tiếng.

Hạ cô cô đem một chiếc ngoại bào khoác trên vai hắn, ôn nhu nói: "Tuy nói trời thật nóng, nhưng con gần đây thân thể không tốt, cần phải chú ý."

Cảnh Từ nhíu mày, "Con cũng không lạnh."


Vương Tắc Sênh cười nói: "Có một chút lạnh, là cô cô cảm thấy huynh lạnh. Mặc thêm đi, là hảo ý của cô cô mà."

Cảnh Từ không nói.

Lúc này, đại thái giám Lê Hoán bên ngoài bẩm: "Hoàng Thượng, Nguyên phu nhân ở ngoài điện cầu kiến."

Lương đế do dự, quân cờ trong tay lúc chưa phát giác ra đã rơi xuống.

Vương Tắc Sênh vỗ tay cười nói: "Hoàng Thượng, thế này sai rồi! Ngài đem quân cờ của chính mình làm lá chắn mất rồi!"

Cảnh Từ vung tay áo, đêm đầy bàn cờ tử phật loạn, nói: "Hoàng Thượng nếu có chuyện gì, hãy đi trước mau lên!"

Lương đế xấu hổ cười nói: "Cũng không có việc gì. Ta cho bà ấy về, ngày mai lại đến."

Lê Hoán vội hỏi: "Nghe Nguyên phu nhân chuẩn bị bánh ngọt hạt sen cho Hoàng Thượng, nếu không nô tài bảo bà ấy để lại bánh ngọt, ngày mai lại đến?"

"Bánh ngọt hạt sen......"

Hoa sen ở Giang Nam đã nở, ánh sáng màu đỏ che dòng nước trong vắt. Màu sắc cùng tâm ngó sen không giống.

Kỳ thật cũng đã qua thời gian thề non hẹn biển, kỳ thật cũng đã qua thời điểm phụ lòng không thể đền bù được.....

Lương đế buồn vô cớ thở dài, hướng Cảnh Từ nói: "Bằng không thì trẫm đi gặp bà ấy một chút? A Từ, con chờ một chốc một lát, trẫm tiếp tục cùng con đánh cờ."

Lê Hoán cười nói: "Nguyên đại tiểu thư cũng theo đến, vừa còn hỏi lão nô, Đoan hầu có phải cũng ở đây hay không? Nghĩ đến Nguyên đại tiểu thư là nghe nói Đoan hầu không khỏe, tới đây thăm Đoan hầu."

Lương đế lập tức sắc mặt trầm xuống, "A Nguyên kia cũng tới?"

Lê Hoán cùng cười gật đầu, "Vâng....."

Đôi mắt Cảnh Từ u ám, đang muốn nói chuyện, Lương đế đột nhiên nói: "Dẫn Ngọc La đến Thiên Điện đi. Nói với A Nguyên, Đoan hầu đã ngủ rồi, không gặp khách, bảo nàng ta ngày khác lại đến!"

Lương đế quay đầu nói với Cảnh Từ: " Tính tình của Ngọc La, trẫm rất rõ ràng. Sự tình năm đó, tuyệt đối không liên quan đến bà ấy. Nhưng A Nguyên thì khó nói. Trước mắt nhìn rất giảo hoạt, nghĩ đến lúc trước nàng ta tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn độc ác, mới có thể hại con như vậy. Trẫm sẽ cùng Ngọc La làm rõ hôn ước. Nếu như con thật sự không chịu buông tay, sau khi thành hôn không ngại để nàng ta làm thiếp, Tắc Sênh, Hạ cô cô có thể giúp đỡ chèn ép, không để nàng ta quá mức càn rỡ."

Hai tay Cảnh Từ để trên bàn, móng tay bởi vì dùng sức mà xanh trắng, "Nếu ta không đồng ý thì sao?"

Lương đế không khỏi tức giận, kìm nén không được tính tình dữ dằn thường ngày, quát: "Trẫm đã nói, cũng cho phép con không đồng ý sao? Triệu vương quả thực làm hư con! Tin hay không trẫm chém Tả Ngôn Hi trước, sau đó tìm Vương Dung tính sổ?"

Vương Tắc Sênh bề bộn quỳ xuống đất nói: "Hoàng Thượng bớt giận! Cha thần đã quá thương huynh ấy, nhưng đơn giản là bởi vì thương Cảnh ca ca còn nhỏ mà mất mẹ, còn có bệnh bên người, ăn bữa hôm lo bữa mai......"

Lương đế nói: "Đã đủ rồi!"

Hạ cô cô bề bộn đẩy Cảnh Từ, hắng giọng: "Công tử, ngài nói gì vậy! Đường đường là ý tốt của Hoàng Thượng......"

"Đã biết, ý tốt của các người. Đáng tiếc ý tốt quá nhiều, Cảnh mỗ không chịu nổi!" Cảnh Từ đứng dậy, hướng Lương đế thi lễ một cái, "Thần cáo lui!"

Hắn lui hai bước, vượt qua bình phong, từ sau hành lang Chương Điện đi ra.

Lương đế ở trong điện đi lại hai vòng, càng căm tức, nói: "Các ngươi nhìn thấy chưa? Không nhận trẫm coi như xong, đây coi là thái độ gì? Xưng thần với trẫm hừ, có tin trẫm chém hắn tại chỗ hay không?"

Hạ cô cô nói: "Hoàng thượng có chỗ không biết, thân thể công tử không khỏe, nhưng cho tới bây giờ hiểu tiến thoái, biết lễ nghi, chẳng qua là bị tiểu tiện nhân kia mê muội, vốn lại bị thương nặng, cho nên càng thất thường. Một mảnh tâm ý yêu thương của Hoàng Thượng, tất nhiên là lo lắng cho công tử. Những ngày này công tử bởi vì quận chúa cùng Tả Ngôn Hi công tử mà phiền lòng, bệnh cũng không nhẹ. Hoàng Thượng sao không chờ hết bệnh, mới giáo huấn?"

Lương đế phất tay áo nói: "Hừ, không có một ai để cho ta bớt lo!"

Đôi mắt Vương Tắc Sênh đẹp dịu dàng uyển chuyển, cười nói: "Không bằng, ta đi xem A Nguyên? Nhắc tới cũng là quen biết từ nhỏ, tự ôn chuyện cũng tốt. Nếu như nàng thật sự si tình với Cảnh ca ca, ước chừng không ngại làm thiếp làm tỳ."

Lương đế nhìn nàng, gật đầu nói: "Cũng tốt. Nhưng nàng vẫn là con gái của Ngọc La, chừa chút mà đúng mực."

Vương Tắc Sênh hơi ngạc nhiên, Hạ cô cô đã thở dài: "Hoàng Thượng không hiểu thủ đoạn của tiểu tiện nhân kia, bày ra bộ dáng ôn nhu yếu ớt quyến rũ, kì thực có văn có võ, giống với mẹ nàng ta, tâm cơ còn rất sâu!"

Lương đế nói: "Tâm cơ sâu hơn, còn không phải bị ngươi đoạt con gái đi, bắt nạt vài chục năm ư?"

Hạ cô cô bị sặc đến há to miệng, nhất thời cũng không biết đáp lại thế nào.

Mà Lương đế đã phẩy tay áo bỏ đi.

Hạ cô cô vừa sợ vừa giận, hướng Vương Tắc Sênh nói: "Con nhìn đi, yêu tinh Sở Ngọc La kia, quyến rũ Hoàng Thượng hai mươi năm, đến bây giờ cũng không yên! Nhìn xem cùng Hoàng Thượng gặp mặt, đến cùng thổi gió bên gối lợi hại, cũng không biết trước mặt Hoàng Thượng nói cái gì đổi trắng thay đen, Hoàng Thượng rõ ràng còn cứ tin tưởng bà ta như vậy, ngay cả con gái bà ta cũng đều bảo vệ!"

- -- đề lời nói với người xa lạ---

Ngày mai gặp!

Edit + Beta: Hàn - Mai

Chương 180:

Vương Tắc Sênh vội an ủi: "Cô cô, đừng khổ sở, người xem Hoàng Thượng đây không phải đã quyết định giải trừ hôn ước của Nguyên gia với Cảnh ca ca hay sao?"

Hạ cô cô vỗ vỗ tay của nàng, rưng rưng nói: "Con nhìn A Từ mà xem! Đứa trẻ tốt, năm đó Vương phi của chúng ta bị tiện nhân kia làm cho ôm hận mà đi, hôm nay lại bị tiểu tiện nhân kia chiếm mất tâm của A Từ, mới thật sự là thất bại, ngay cả sau khi chết ta cũng không có mặt mũi đi gặp Vương phi!"

Vương Tắc Sênh nói: "Cô cô yên tâm! Hôm nay con sẽ khiến cho Hoàng thượng ghét nàng ta, không muốn nhìn!"

A Nguyên nhìn mẫu thân theo Lương đế rời đi, nhún vai, quay người rời đi.

Thị phi đúng sai, kéo dài bao nhiêu năm, đã không phả năng bình luận phán xét của nàng, nàng nhìn nó mở ra, cũng không có ý định đi tìm phiền não, đi mà quản xem bọn họ làm cái gì quân không ra quân, hồ đồ không phù hợp quy tắc kia.

Nàng hỏi thái giám bên cạnh: "Ban ngày, Đoan hầu đang ngủ, Trường Nhạc công chúa cũng không phải đang ngủ đi?"

Tiểu thái giám do dự, "Tiểu nhân không biết......"

A Nguyên nói: "Vậy phiền toái công công đi một chuyến, xem Trường Nhạc công chúa có đang ngủ hay không. Nếu như không ngủ, hãy hỏi nàng có hứng thú tra tiếp bản án hôm trước không! Ta đi Lãm Nguyệt hồ trước một chút, tìm xem có manh mối hay không."

Tiểu thái giám vội vàng gật đầu muốn đi A Nguyên còn gọi hắn lại, cười hì hì bỏ thêm một câu, "Nếu như Tạ đại nhân ở đó, liền mời cả Tạ đại nhân cùng đi!"

Nếu là Tạ Nham ở đó, Trường Nhạc công chúa bị mê muội, rất có thể trọng sắc khinh bạn, bất chấp tra án.

Mà nàng hiện tại rất cần tìm một chút chuyện gì đó đi làm, suy nghĩ một chút, để đừng nghĩ đến Cảnh Từ đến cùng có ngủ ngon không, nàng có nên chúc hắn đừng có tỉnh lại hay không, miễn cho hắn khiến nàng vất vả như vậy.

Quay người đi về hướng Lãm Nguyệt hồ, sau lưng chợt có người kêu: "Nguyên đại tiểu thư!"

A Nguyên nhìn lên, nhưng là mặt của một tiểu cung nữ âm trầm, hướng nàng hành lễ cứng ngắc, "Nguyên đại tiểu thư xin đợi, quận chúa của chúng ta muốn gặp."

"Quận chúa? Tắc Sênh quận chúa?" A Nguyên cười cười, "Nàng muốn gặp ta? Nhưng ta không quen nàng, không muốn gặp nàng."

Tiểu cung nữ trầm mặt nói: "Sao cô có thể vô lễ như thế?"

A Nguyên nói: "Ngươi chính là con hổ mặt như quan tài nói ta vô lễ? Ta vô lễ đó, ngươi cắn ta đi!"

Tiểu cung nữ nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt quyền.

A Nguyên không nhanh không chậm mà kéo tay áo, "Đến, thử xem răng ngươi cứng hay nắm đấm của ta cứng. Vừa vặn hôm qua bổn tiểu thư không vui, làm gãy răng chó ở Hạ Vương phủ rồi, ta rất băn khoăn, không biết tách răng của ngươi ra rồi, có thể làm giả bộ răng chó hay không? Về phần nắm đấm tinh bột của ngươi, cũng đừng giả vờ giả vịt, luyện thật giỏi vài thanh khí lực rồi hãy tới tìm ta!"

Tiểu cung nữ ngạc nhiên, thấy A Nguyên như nước sâu núi cao giống như dựng ở trước mắt, đàm tiếu tản mạn đang lúc khí thế kinh người, giống như nữ Tu La đáng sợ, quyền kia sẽ không dám đánh xuống, quay người chạy trốn về.

A Nguyên hừ một tiếng, hướng thái giám Lê Hoán một mực đứng ngoài quan sát nói: "Nha đầu kia theo tới từ Trấn Châu à? Nhất định là Hạ cô cô một tay dạy dỗ ra, nhìn xem cái đức hạnh kia! Mỗi ngày đối với mặt hàng bực này, quả thực ủy khuất công công!"

Lê Hoán gượng cười vài tiếng, nói ra: "Khá tốt! Các nàng vừa tới kinh thành, không hiểu quy củ, A Nguyên tiểu thư chớ để tức giận!"

A Nguyên quét mắt qua Chương Điện, "Chúng ta tới đây cầu kiến, công công còn nói Hoàng Thượng đang theo Đoan hầu, Tắc Sênh quận chúa nói chuyện, làm sao khi Hoàng Thượng đi ra không lâu, một người ngủ rồi, một người còn so với Hoàng Thượng bận rộn hơn, muốn gặp ta còn làm bộ làm tịch làm bộ để cho ta chờ......Ôi, mặt to đến thực không nhìn thấy cổ!"

Lê Hoán cười khổ, thấp giọng nói: "A Nguyên tiểu thư, chúng ta biết Nguyên phu nhân mấy chục năm, có chuyện gì mà từ trước đến nay không chịu gạt, cho nên vừa rồi liền có thể nói một chút....."

A Nguyên cười nói: "Lê công công chịu báo cho ta biết, A Nguyên cảm kích cực kỳ, ngày sau tất có chỗ báo!"

Lê Hoán nói: "Dễ nói, dễ nói! Đoan hầu đích thật là thân thể không khỏe, tạm thời rời đi, còn Tắc Sênh quận chúa đi thay y phục."

Đôi mắt A Nguyên chớp động, đã cười "Chỉ sợ còn phải chuẩn bị, trau chuốt sạch sẽ mới bằng lòng tới gặp ta, đã có thể xem ta bị sập cửa vào mặt quẫn bách, lại có thể khoe khoang nàng ta Vương Tắc Sênh tình trường đắc ý, xinh đẹp bức người?"

Lê Hoán cười không nói, lại nhịn không được liếc nàng vài lần.

A Nguyên tiểu thư này không giống như Trường Nhạc công chúa miêu tả đầy hào khí, lại càng không giống như lời Hạ cô cô là tâm cơ thâm trầm, thận trọng từng bước. Có thể nàng gặp sự tình gì sẽ cẩn thận thanh minh, tuyệt không thấp hơn Thanh Ly tiểu thư năm đó, chẳng qua là phương thức biểu đạt ra hoàn toàn bất đồng mà thôi.

A Nguyên mấp máy búi tóc bị gió thổi loạn, quay người đi về hướng Lãm Nguyệt hồ, vẫn lười biếng mà cười.

Nàng nói: "Từ trước đến nay thiếu khuyết cái gì, mới có thể nghĩ đến khoe khoang cái đó. Nàng ta đây là nhận định ta không đẹp? Ban đầu còn cảm thấy nàng ta trông khá ổn, bây giờ nhìn xem.....nàng ta so với ta, kém xa!"

Lê Hoán xa xa nghe được, không khỏi không nhịn được cười, chợt thấy A Nguyên thông minh hẳn ra, quả nhiên làm người ta thích, trách không được Đoan hầu bị nàng hủy thành như vậy, còn đối với nàng nhớ mãi không quên, không chịu buông tay.

Đã qua gần một tháng, manh mối ở Lãm Nguyệt hồ, đương nhiên ít hơn.

Nhớ tới bản án này đã qua lâu như vậy, trong nội cung còn có thể bình tĩnh như vậy, A Nguyên có chút ít kinh hãi.

Lâm Hiền Phi, Kiều Quý Tần, Trường Nhạc công chúa, đến đám người Lê Hoán, đều biết án này kì quặc, lại cho phép án này kéo dài không phá, rốt cuộc là nhân tâm hoán tán, không đem tính mạng của cung nhân nho nhỏ để trong lòng, hay là biết phía trước có người cản trở sự tình, vô ý thức mà không muốn mạo hiểm tra ra?

A Nguyên cảm khái đi xuôi bên hồ, chợt thấy phía trước có ngôi nhà cũ nát, có khói xanh lượn lờ trên xuống.


Nàng bề bộn bước nhanh vài bước, chạy đi qua nhìn, nhưng lại là một bà cụ già tóc trắng xóa đang đốt tiền vàng mã.

Thấy A Nguyên tới đây, bà lão lập tức luống cuống, vội vàng dùng chân đi đạp lên giấy tro, muốn kia đạp đến ghềnh bên cạnh nước bùn trong.

A Nguyên biết hóa vàng trong cung là một điều tối kỵ, không chừng dẫn tới họa sát thân, vội hỏi: "Cô cô đừng sợ! Ta không phải trong nội cung, sẽ không hại bà."

Bà lão nhẹ nhàng thở ra, cúi người cảm tạ nói: "Đa tạ cô nương! Cô nương người tốt tất được hảo báo!"

A Nguyên thấy mặt bà đầy nếp nhăn, già yếu không chịu nổi, đoán bà hắn là tưởng nhớ người thân, mới có thể không để ý cung quy mà tìm đến chỗ hẻo lánh này để tế lễ, chỉ e bà bị kinh hãi, cúi đầu nhặt tấm giấy còn dư, ném vào tro tàn cháy hết mới nói: "Không sao, đi đi!"

Bà lão không nhìn ra nàng là ai, nghe giọng nói nàng ôn hòa, liền cung kính thi lễ một cái, quay người đi về hướng tòa nhà cũ nát trên mặt nước.

Hóa ra là lão cung tỳ đã ở đây lâu.

A Nguyên suy nghĩ một chút, bề bộn vượt qua trước nói: "Cô cô, bà hẳn là ở đây? Ta có việc, muốn nghe ngóng một chút."

Bà lão nâng lên đôi mắt đục ngầu ướt át.

A Nguyên hỏi: "Lúc trước Tiểu Ấn Tử trong cung Kiểu Quý Tần, hoặc Sắt Sắt cô nương trong cung của Lâm Hiền Phi, có từng quen ai ở gần đây không?"

Bà lão bỗng nhiên dừng lại, nghi ngờ nói: "Kiều Quý Tần......Là ai? Lâm Hiền Phi chính là ái thiếp Lâm thị năm đó của Lương vương? Nàng lúc trước theo Du Phi của chúng ra rất tốt, thường xuyên vào cung thăm. Sau khi Du Phi đi, Lâm thị vào cung, không dám tới thăm, nhưng trong thâm tâm cũng tiếp tế qua hai năm. Du Phi sau khi chết, nghe nói Lâm thị thăng lên phi vị, giống như chính là Hiền Phi."

Bà yên lặng đi xa một lát, lắc đầu, một bước nhoáng một cái mà tiếp tục đi lên phía trước, thanh âm già nua càng phát ra tang thương, "Cái hoàng cung này, cái này hoàng cung......Nào có giấc mộng vinh hoa phú quý nào? Chỉ có ngàn trượng biển thị phi, ngày ngày gió bắt đầu thổi sóng, Du Phi của chúng ta rất đáng thương.....Ai lại có thể không thương đây?"

A Nguyên nhìn bà lão tiến vào toà nhà trên mặt nước, đóng lại cánh cửa cũ nát, ngây người một lát, mới ngộ ra người này là cung nữ hầu hạ phi tử tiền triều.

Năm đó Lương đế một lòng đoạt vị, sai người sát hại thỏa đáng Đích Chiêu Tông, ấu đế mười ba tuổi, ba năm sau lại giết tiếp vị hoàng đế nữa, tự lập mình làm đế. Tổ chim bị phá, trứng có an toàn? Phi tử may mắn sống sót hay gia quyến của công thần, hoặc bị vứt bỏ tại lãnh cung. Nhà bên Lãm Nguyệt hồ cũ nát lâu năm không tu sửa, là dàn xếp tốt nhất cho những người này. Du Phi chính là hậm hực ở chỗ này chôn vùi cuộc đời, hoàn toàn đáng thương, nhưng cũng không tính là đáng thương nhất.

Dù sao, không chết dưới loạn đao, không lưu lạc, xem như chết trong sạch.

A Nguyên trầm ngâm, sau lưng đã có người kêu lên: "A Nguyên, cô chạy đến nơi đây để làm cái gì?"

Quay người nhìn lên, nhưng là Vương Tắc Sênh dẫn theo Hạ cô cô cùng thị nữ mặt quan tài tới.

Bên hồ đã lâu không rõ, đá vụn lởm chởm, bụi cỏ dại mọc, Vương Tắc Sênh búi tóc cao váy dài, ăn mặc đẹp đẽ quý giá, tất nhiên hành tẩu không tiện.

A Nguyên nhịn không được cười rộ lên, "Ta đến tra án! Tắc Sênh quận chúa ước chừng không hiểu, tháng trước Hoàng Thượng từng lệnh cho Trường Nhạc công chúa và ta truy án cung nhân rơi xuống nước ở đây. Nơi hoang vu quạnh quẽ này, Tắc Sênh quận chúa tới đây làm cái gì? Theo giúp ta tra án sao?"

Hạ cô cô trầm mặt nói: "Quận chúa tìm ngươi có chuyện nói."

A Nguyên trách mắng: "Là quận chúa tìm ta có chuyện nói, một hạ nhân như bà chen miệng làm gì? Quy củ nhà ai? Không hiểu được, còn tưởng rằng bà là mẹ của nàng! Triệu vương phi có thể chứa bà, cũng thật sự rất tốt!"

Hạ cô cô giận dữ, Vương Tắc Sênh bề bộn cười nói: "Cô cô không cần phẫn nộ, nói cho cùng, cũng không phải người ngoài. Ta đi cùng Nguyên đại tiểu thư nói chuyện!"

- -- đề lời nói với người xa lạ---

Rốt cuộc có quyển sách không ai mắng nhân vật nữ chính......

Cũng không biết lúc nữa lại có thể đồng loạt mắng nhân vật nam chính hay không?

Ngày mai gặp!

Edit + Beta: Hàn - Mai