Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 154: Tôi muốn cứu anh ấy

"Ầm ầm!" Bom đã nổ tung, khác với mấy quả bị không gian đè ép trước đó. Thuốc nổ này giống như là muốn thổ lộ nó đang rất phẫn nộ vậy, khi bạo phát nó tạo ra một đóa mây hình nấm nho nhỏ trên khôngtrung!

Ánh lửa ngút trời, những người có dị năng ngu ngơ người thì đứng, người còn quỳ rạp trên mặt đất. Tất cả gắt gao nhìn chằm chằm vào chỗ kia.

Có mấy người bởi vì quá thống khổ, thế nhưng lại chảy nước mắt. Từ lúc mới bắt đầu cho đến một khắc cuối cùng, bọn họ cũng không thấy được bóng dáng Lệ Sâm cùng Nam Ca trốn ra từ bên trong.

Lẽ nào bọn họ thật sự bị nổ chết rồi sao? Nhưng ngay cả Doãn Húc Trạch mà họ cũng có thể giết chết được. một người là hệ không gian cao cấp, một người là hệ tinh thần cao cấp, ngay cả lúc bọn họ khôngliên thủ thì ở tận thế cũng là cường giả có thể nghênh ngang cơ mà!

Bây giờ lại bị một quả bom chấm dứt tất cả sao? nói đùa gì vậy!

Có người muốn xông lên đi tìm bọn họ, lại bị người bên cạnh gắt gao ấn chặt. hiện giờ ở nơi đó là một biển lửa, nguy hiểm đến cả Zombie cũng không dám lại gần. Bọn họ lại chưa khôi phục dị năng, đi vào đókhông phải là chịu chết sao!

Vì vậy người bị ngăn đón giơ một đấm liền đập tới, còn ngoan cườngnói: "Tôi muốn đi tìm bọn họ! Các người ai cũng đừng cản tôi!"

Lệ Sâm cùng Nam Ca là ân nhân cứu mạng nhóm bọn họ, cho dù ai nhìn thấy hai người kia táng thân biển lửa cũng sẽ không dễ chịu hơn.một quyền này giống như là đấm ra một lỗ hổng trong tim bọn họ vậy. Khiến sự điên cuồng cùng không cam lòng của bọn họ, tất cả đều tiết ra ngoài.

"Mấy người cho là tôi không muốn đi cứu bọn họ sao! Nhưng nếu nhưhiện tại chúng ta đi, đó chính là cô phụ ân tình Lệ Sâm đưa chúng ta đira! Cái mạng này của anh, giờ phút này đã không phải là của mình, mà là của hai người bọn họ!"

"A!" Mọi người thống khổ gào thét, ai cũng không nghe ai. Bọn họkhông có dị năng, chỉ có thể dùng phương thức nguyên thủy nhất đánh nhau.

...

Ngay tại lúc bọn họ còn đánh đấm túi bụi, Nam Ca chậm rãi mở mắt.

Vừa nãy nổ tung khiến cho cô đã làm tốt công tác chuẩn bị nghênh đón tử vong. Vậy mà vừa mở mắt ra, cô mới phát hiện bản thân mộtchút vết thương cũng không có.

Chẳng lẽ cô đã chết rồi? cô từ từ ngẩng đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt của Lệ Sâm. Giờ phút này sắc mặt anh rất là yếu ớt, Nam Ca duỗi tay vừa sờ liền cảm giác được sau lưng của anh là một mảnh dính ngấy.

Nam Ca trong nháy mắt liền sợ hãi, ôm Lệ Sâm ngồi dậy. Cũng chẳng quan tâm chỗ này là đâu, cô duỗi tay vỗ vỗ mặt Lệ Sâm: "Lệ Sâm!" côkhông ngừng gọi tên anh: "Lệ Sâm, anh sao thế! anh đừng gặp chuyệnkhông may mà!" cô nghẹn ngào nói: "Chúng ta đang ở đâu đây..."

Có lẽ tâm tình của Nam Ca đã lây nhiễm đến Lệ Sâm, anh từ từ mở mắt, ho khan hai tiếng.

Nam Ca quả thực là vui mừng đến phát khóc, quá tốt rồi, anh khôngchết là mọi chuyện đều tốt.

Tuy nhiên bởi vì Lệ Sâm sử dụng dị năng quá độ, hiện tại con mắt cùng miệng mũi đều đang chảy máu, lỗ tai cũng ong ong kêu vang. Căn bản không nghe rõ âm thanh xung quanh nữa.

Nhưng anh nhìn thấy vẻ mặt Nam Ca căng thẳng, biết rõ vừa mới nãy mình mất đi ý thức nhất định là dọa hỏng cô rồi.

Lệ Sâm cầm tay cô, không ngừng nói: "anh không sao. Nam Ca, anhkhông sao..."

Nam Ca cũng không dám chạm vào Lệ Sâm, bởi vì cô hoàn toàn khôngbiết Lệ Sâm còn bị thương nơi nào nữa. Cũng không biết bọn họ vừa nãy rõ ràng ở chính giữa khu vực nổ, nhưng bây giờ vẫn còn sống...

cô chỉ bóp chặt tay Lệ Sâm, hốt hoảng nói: "Sao lại không có chuyện gì chứ... anh cũng đã suy yếu như thế..."

Lệ Sâm không có khí lực nói chuyện nữa, trước khi mất đi ý thức vẫn cố gắng lặp đi lặp lại nói cho Nam Ca biết, cô không cần lo lắng.

Nam Ca thấy anh lại tiếp tục bất tỉnh, cũng không dám trì hoãn nữa. Cõng Lệ Sâm lên liền muốn đi tìm người cứu anh.

cô đã quá sợ hãi rồi, đi một hồi lâu mới nhớ tới cô có thể thúc giục tinh thần lực của mình thăm dò một chút, cụ thể là bọn họ đang ở chỗ nào.

Lệ Sâm có dáng người cao lớn, thời điểm Nam Ca cõng anh còn phải nâng chân anh. Nếu không mũi chân anh sẽ trực tiếp lê trên mặt đất mà đi.

Nam Ca mới vừa mới lên cấp, hiện tại cũng rất là suy yếu. cô chỉ có thể dò xét đến phạm vi rất nhỏ. May mắn là cô đã phát hiện, những người được mình cùng Lệ Sâm cứu cũng không xa!

Nam Ca mừng rỡ, cõng Lệ Sâm liền vọt lên. hiện tại hai người đều là huyết nhục mơ hồ, Lệ Sâm là vì bị thương, còn Nam Ca chính là lây dính máu của Lệ Sâm.

Vì vậy thời điểm hai người xuất hiện ở trước mặt mọi người, bọn họ cũng đã quên tiếp tục đánh nhau, ngơ ngác nhìn Nam Ca.

Nam Ca không nhìn ra vẻ mặt bọn họ kinh ngạc, chỉ cố gắng gọi bọn họ: "Các anh nhanh lại đây! Lệ Sâm bị thương rồi!"

Mọi người lúc này mới phản ứng được, hai người bọn họ không có chết! thật sự là quá tốt rồi!

Cứu người quan trọng nhất, vài người đàn ông khỏe mạnh cẩn thận lại cẩn thận mà đỡ Lệ Sâm từ trên lưng Nam Ca xuống liền bắt đầu giúp Lệ Sâm kiểm tra miệng vết thương.

Phía sau lưng anh đều là vết thương bị cháy bỏng, hẳn là do bom nổ tung tạo thành.

Vài cái xe đều hư hại nặng nề, bọn họ chỉ có thuốc mang theo trênngười. Toàn bộ đều dùng ở trên người Lệ Sâm mới miễn cưỡng cầm máu được. Từ đầu đến cuối Nam Ca cũng không chịu rời đi, lo lắng canh giữ ở bên cạnh Lệ Sâm.

Từ từ, hô hấp Lệ Sâm thay đổi trở nên vững vàng, thân thể cũngkhông tiếp tục nóng lên nữa. Lúc đó Nam Ca mới thở phào nhẹ nhõm,cô nhìn về phía mấy người này: "Tôi muốn đi săn giết Zombie, các anhgiúp tôi chiếu cố tốt anh ấy."

"một mình cô đi săn giết Zombie sao?" Trời đã sáng rõ. Dị năng của mấy người này cũng đều khôi phục lại, bọn họ muốn giúp Nam Ca.

Nam Ca hiện giờ đã là Zombie hệ tinh thần cấp bảy, cô đối với năng lực của mình vẫn có lòng tin: "hiện tại tôi muốn đi luôn."

Lệ Sâm cần tinh hạch hệ không gian, cô nhất định phải mau chóng tìm được giúp Lệ Sâm bổ sung năng lượng.

Mấy người này tự động lưu lại hai người, những người khác đều cùng Nam Ca nói: "Chúng tôi tới giúp cô."

"Các anh?" Nam Ca hoài nghi nhìn bọn họ một cái, không phải là bởi vì miệt thị, mà là thật sự cảm thấy hiệu suất của bọn họ quá kém.

Bị Nam Ca dùng ánh mắt dạng này nhìn, bọn họ cũng không có tức giận, ngược lại càng kiên định nói: "Coi như là chúng tôi giết khôngđược vài con Zombie thì cũng muốn giúp Lệ Sâm!"

"Đúng vậy! anh ấy đã cứu chúng tôi!"

Nam Ca không có biện pháp cự tuyệt nữa, liền học bộ dáng Lệ Sâm nóimấy câu: "Muốn cùng tôi hành động, có thể, nhưng mà nhất định phải toàn quyền nghe tôi chỉ huy."

"Được! Chúng tôi đồng ý với cô!"

Nam Ca trước khi đi, thật sâu đưa mắt nhìn Lệ Sâm một cái. Ở trong lòng âm thầm nói, Lệ Sâm, anh chờ em trở lại nhé.

cô mang theo mấy chục người, rất nhanh liền đi đến một khu vực, hơn nữa hoàn toàn là hướng tới khu vực nhiều Zombie mà cắm đầu vào!

Mấy người đi theo còn đang lo lắng sẽ có ngàn vạn con Zombie chuẩn bị lao qua, bọn họ đã làm tốt tư thế chuẩn bị chiến tranh lại phát hiệnđống Zombie này căn bản là không thèm để ý tới bọn họ. Toàn bộ đều lao tới công kích Nam Ca.

Lại nhìn Nam Ca, thanh đao phía sau cô căn bản là không có rút ra khỏi vỏ. Nếu hệ tinh thần cấp bảy đã có thể phá hủy thần kinh nhân loại, vậy cũng có thể phá hủy thần kinh Zombie.

Cho nên Nam Ca mạnh mẽ phóng thích uy áp, Zombie liền ngã xuốngmột đám!

Phương pháp giết Zombie dạng này còn nhanh hơn chém đứt cổ họng chúng nó nhiều!

Những người có dị năng đứng đó đầu tiên là bị Nam Ca rung động mộttrận, về sau cũng biết rõ đống Zombie sẽ không công kích bọn họ. Vì vậy cả đám điên cuồng chém giết Zombie.

Có bọn họ hỗ trợ, Nam Ca trong một giờ đã giết chết gần vạn con Zombie. Vận khí của cô tương đối tốt, vậy mà lại thu thập được bốn miếng tinh hạch hệ tinh thần.

Để lại những người khác quét dọn chiến trường, Nam Ca cầm lấy bốn miếng tinh hạch kia trở về đi tìm Lệ Sâm.

Mãi cho đến khi tất cả mọi người không nhìn thấy bóng lưng Nam Ca nữa, mới kịp phản ứng. Nam Ca bảo là phải nghe theo cô chỉ huy, nhưng mà dọc theo con đường này căn bản là cô không có cùng bọn họ trao đổi qua mà.

Cho dù là hiện tại. Nơi này đã có hơn vạn viên tinh hạch đấy, cô ấy thậm chí ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái!

Bây giờ mọi người cũng bội phục Nam Ca muốn chết, dạng người thế này mới là cường giả chân chính chứ!

Nếu đã để bọn họ quét dọn chiến trường, những tinh hạch cao cấp kia cũng không không thể lãng phí. Tinh hạch cấp thấp có thể mang đi, bọn họ cũng muốn mang đi hết.

Doãn Húc Trạch nghiên cứu ra nhiều loại thuốc bàng môn tà đạo dược như vậy, nói không chừng tinh hạch chính là nguyên vật liệu đó.

Nam Ca rất nhanh liền chạy về bên cạnh Lệ Sâm, ngồi xổm xuống tra xét tình huống Lệ Sâm mới phát hiện anh vẫn không hề tỉnh lại.

Hai người phụ trách chiếu cố anh vừa nhìn thấy Nam Ca khắp người đầy máu đen trở về, còn tưởng rằng phát sinh chuyện gì. Cả hai lo lắng nhìn cô.

Ai mà biết Nam Ca chỉ nhàn nhạt hỏi bọn họ: "Lệ Sâm sao rồi?"

Bọn họ đành phải trả lời trước: "anh ấy vẫn luôn mê man, chưa hề tỉnh lại lần nào."

"Ừm." Nam Ca ngồi ở bên cạnh Lệ Sâm, hai người kia đi xa một chút cho bọn họ không gian chung đụng.

Giống như bảo bối, Nam Ca lấy ra bốn miếng tinh hạch, từ từ bỏ vào trong miệng Lệ Sâm.

cô còn giống như là oán giận nói: "Vẫn là lúc nãy giết Zombie em mới phản ứng được, tối ngày hôm qua là anh mang em di chuyển tức thời phải không? Sao anh lại ngốc như thế, sử dụng dị năng quá độ có thể nguy hiểm đến sinh mạng đấy."

Nam Ca cũng không biết Lệ Sâm có thể nghe được hay không, cô chỉ cố chấp nói suy nghĩ trong lòng mình, giọng nói đầy chua xót. Người đàn ông như vậy, làm cho cô phóng khoáng được thế nào nữa.

Bốn miếng tinh hạch kia rất nhanh liền bị Lệ Sâm hấp thu, nhưng dù sao hiện giờ anh cũng đã đột phá cấp bảy, đối với anh mà nói, bốn miếng vẫn là quá ít.

Nam Ca không có định nghỉ ngơi, dù sao Bắc Hải có rất nhiều Zombie. Lệ Sâm không tỉnh táo lại, cô liền không ra khỏi đây. Vì vậy đợi đến khi những người quét dọn chiến trường trở về, Nam Ca nói với bọn họ: "Vật tư của các anh toàn bộ đều hư hại, vậy thì dựa theo đường cũ trở về đi."

"Vậy cô thì sao?" Đám người lo lắng hỏi Nam Ca.

Giờ phút này trên mặt Nam Ca còn nơi nào có nửa điểm ngu xuẩn đáng yêu chứ. Lệ Sâm hôn mê, cô so với ai khác đều phải kiên cường hơn.

"Tôi còn muốn tiếp tục săn giết Zombie, tìm kiếm tinh hạch hệ khônggian."

"Vậy muốn giết tới khi nào? Hệ không gian quá khó tìm... Huống chianh ấy cũng cần cứu chữa toàn diện. Nếu ở lại, cô muốn giết Zombie, lại muốn tìm vật tư, lại còn muốn chiếu cố anh ấy nữa. Quá cực khổ..."

"Tôi không cần biết vất vả." Nam Ca nắm tay Lệ Sâm, thời điểm nhìn về phía anh, trong mắt đều là thỏa mãn.

"anh ấy trước kia lúc nào cũng chiếu cố tôi, hiện giờ đến lượt tôi rồi... Tôi nhất định sẽ chữa khỏi cho anh ấy." Cái người đàn ông này cường đại như vậy, mới không vì một lần di chuyển tức thời mà ngã xuống đâu.

Đợi đến khi anh tỉnh lại, nhất định có thể nâng cao một bước nữa.

Thay đổi cái nhìn của Nam Ca, vẫn là người của căn cứ thứ hai: "Kỳthật, tôi còn có một đề nghị."

Nam Ca nhìn về phía anh ta, nghe anh ta nói: "Dù sao lãnh đạo cơ sở chính Doãn Húc Trạch đã chết, chúng ta có thể ủng hộ Lệ Sâm làm người lãnh đạo mới. Tài nguyên cơ sở chính phong phú người thường khó có thể tưởng tượng được. Chỗ đó nhất định có rất nhiều tinh hạch hệ không gian."