Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 122: Mị lực của Nam Ca

Vì vậy chậm rãi Nam Ca cũng bắt đầu cùng các cô ấy nói chuyện, mặc dù cô chỉ trả lời mấy chữ. Các cô nương khác vẫn cảm thấy thật cao hứng.

hiện giờ xe Nam Ca ở giữa nhất, Zombie phía trước có Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa giải quyết, phía sau giao cho những người đàn ông trong đội ngũ. Các cô là ngừơi rảnh rỗi nhất. Những cô nương này gan cũng thật là to, một bên nghe âmthanh bên ngời săn giết Zombie bang bang, một bên còn cùng Nam Ca bát quái.

Con gái sao, lúc ở cùng nhau trên cơ bản đều nói đến đàn ông mà thôi. Mấy người này đều rất thích Tân Vũ Hoa, nhưng mà nếu là động tâm thì khẳng định là đối với Tông Hạo Hiên.

Tông Hạo Hiên có thân hình cao lớn, lớn lên lại tuấn mỹ. Vẫn là dị năng hệ sét hiếm thấy, vừa mới nãy có một tia sấm sét oanh động đi xuống, quanh thân đều là điện quang sáng long lanh. thật khiến cho những cô nương này cảm thấy soái ngây người.

Vì vậy các cô liền bắt đầu hỏi thăm: "Nam Ca, cô cùng Tông Hạo Hiên đến cùng là quan hệ như thế nào vậy?"

"không có quan hệ gì." Nam Ca nghĩ thầm, tôi bây giờ còn xem như bị anh ta kèm hai bên đấy.

"nói cách khác, các người không phải là bằng hữu nam nữ?"

Nam Ca nhíu nhíu mày, không khỏi nhớ tới gương mặt Lệ Sâm. thật sự đã nói qua, muốn nói đến người đàn ông vẫn luôn đối tốt với cô thì chỉ có Lệ Sâm.

Cho nên cô lại lắc đầu: "không phải."

Các cô gái đều hưng phấn bởi vì các cô nhìn thấy hy vọng rồi! Bảy miệng tám lời, mấy người này lại cùng Nam Ca hỏi thăm tình huống Tông Hạo Hiên.

Nhưng Nam Ca trừ biết rõ anh ta là dị năng hệ sét, máu uống rất ngon thì cái gì cũng không biết.

Nhân loại này quá phức tạp, cô vốn tưởng rằng chính mình nói không biết rõ thì những cô gái nhỏ này sẽ tức giận đâu. Ai biết có vị cô nương thế nhưng cả gan đến nhéo nhéo mặt cô: "Nam Ca, cô đừng có lại dùng loại ánh mắt vô tội tinh khiết này nhìn tôi, tôi cũng cầm giữ không được nữa rồi."

Nam Ca bỏ tay cô ấy xuống, nghĩ thầm tôi chỗ nào vô tội chứ. Bởi vì cô ngẩng đầu mềm mại nhìn những cô gái trẻ này mộtcái. Khi đó trong xe liền vang lên một trận thét chói tai.

Ngao ngao ngao, làm sao bây giờ, các cô cảm thấy Nam Ca so với Tông Hạo Hiên có lực hấp dẫn hơn nhiều!

Thẩm Cầm Nhã kỳ thật vẫn luôn không ngủ, bà chậm rãi mở mắt ra. Nhìn những cô gái này cùng Nam Ca nháo làm mộtđoàn, ý tưởng muốn đem Nam Ca mang về căn cứ quá nặng.

cô ấy còn đang ở tuổi tốt nhất, mặc dù ở tận thế cũng nên vui vẻ vui vẻ sống sót.

Cứ như vậy vòng qua chỗ Zombie tụ tập, bọn họ xem như từ bên ngoài An Lan Thành đi một vòng thật vất vả mới ra khỏi thành.

Bởi vì Nam Ca có thể chất hấp dẫn Zombie, không ai dám ở ngoài thành dừng lại. Vì vậy đoàn xe đi hơn nửa đêm ở một chỗ trong núi sâu dừng lại.

Chỗ này cũng là chỗ Thẩm Cầm Nhã bọn họ đã từng đóng quân qua, bởi vì ít ai lui tới cho nên không có Zombie. Hơn nữa đường vào núi cũng chỉ có bọn họ biết rõ, xe ngừng lại xong, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm. Đêm nay cuối cùng cũng có thể ngủ ngon giấc.

...

Lệ Sâm thủy chung dựa theo đường bọn họ đi vào mà đi về phía trước, xe ở vài tiếng đồng hồ sau liền chạy đến trước xưởng nước khoáng. Xa xa bọn họ liền nhìn đến một mảng lớn thi thể Zombie.

Có bao nhiêu sao? Mấy ngàn con đó. Mọi người quả thực con mắt cũng muốn trừng đi ra, đây rốt cuộc là người nào săn giết? Cũng quá hung hãn rồi? hiện tại Zombie nhưng là từng con đều rất hung mãnh. Bọn họ là loại mới vừa đạt được dị năng hoàn toàn không phải là đối thủ của Zombie cấp thấp nhất!

Lệ Sâm cùng Diệp Thiệu cùng nhau xuống xe kiểm tra, đám Zombie này không hoàn toàn là bị Nam Ca giết chết. Có rất nhiều người có dị năng để lại dấu vết. Hơn nữa anh còn phát hiện hơi thở hệ sét cùng mộc hệ ở trong đó, xem ra Tông Hạo Hiên bọn họ còn cùng Nam Ca cùng một chỗ.

Mặt Diệp Thiệu không đổi sắc lật qua một con Zombie, đối với Lệ Sâm nói: "Bọn họ săn giết Zombie về sau đều đem tất cả tinh hạch đều khoét đi. Thấy rõ tình huống lúc đó chẳng hề hung hiểm."

Nếu như hung hiểm, tất cả mọi người vội vã chạy trối chết, ai còn có thể khoét tinh hạch?

một điểm này Lệ Sâm cũng phát hiện, trái tim trôi lơ lửng cuối cùng cũng buông lỏng hơn nửa.

Sau khi Diệp Thiệu đứng lên còn nghi ngờ nói: "Ca nhi là theo một đội cường giả như nào? không phải là đụng phải người của căn cứ Bắc Hải chính chứ."

Lệ Sâm chỉ nói: "Nếu như là người của cơ sơ Bắc Hải chính thì tốt lắm, chúng ta chỉ cần đi đến cơ sở chính là có thể tìm tới Nam Ca."

Ý tưởng Diệp Thiệu cùng Lệ Sâm giống nhau, có tung tích Nam Ca còn mạnh hơn không có. Nếu Nam Ca cũng đã rời đi, Lệ Sâm lại lái xe hướng tới dấu vết bọn họ rời đi đuổi theo.

Nhưng khi ra khỏi thành dựa theo vết bánh xe, bọn họ đuổi theo mười mấy dặm lại tìm không thấy tung tích nữa. Cộng thêm vốn hiện tại cũng đã vào đêm, điều tra cũng rất khó khăn.

Vì mau chóng đuổi theo Nam Ca, cũng vì đuổi tới một chỗ an toàn, Lệ Sâm khích lệ mọi người lại chống đỡ một đoạn thời gian. Bọn họ đến thị trấn tiếp theo nghỉ ngơi.

Những người khác cũng không có điều gì dị nghị, thời điểm nổ máy xe lại là tiếc nuối. Nhất là Lệ Ngạn, cậu vốn tưởng rằng lần này có thể nhìn thấy Nam Ca đấy.

Vì vậy Nam Ca còn tại trong thâm sơn căn bản cũng không biết, mình cứ như vậy cùng Lệ Sâm gặp thoáng qua. Mà Lệ Sâm còn hướng tới hướng cơ sở chính của Bắc Hải điên cuồng chạy tới.

Nam Ca rất mệt mỏi, thời điểm buổi tối phân tinh hạch cô ngồi ở một bên không nói tiếng nào.

Tông Hạo Hiên lần này cùng cô ngồi cùng một chỗ hỏi: "Ngày hôm qua viên tinh hạch hệ tinh thần kia là bị cô dùng rồi?"

Nam Ca ngáp một cái còn đang suy nghĩ, lúc trước cô cũng sẽ không mệt, bây giờ lại muốn ngủ. "Là tôi nha." Nam Ca khôngđếm xỉa tới trả lời: "anh nghĩ muốn cũng không có đâu."

"Tôi không muốn." Tông Hạo Hiên nhíu lông mày, giọng nói lại không hề rét lạnh: "Lần này câ vẫn chỉ cần hệ tinh thần?"

Trong đội ngũ không có người có dị năng hệ tinh thần, ngay cả căn cứ Tân Bình vốn cũng chỉ có một mình Đường Tư Nguyệt mà thôi. Cho nên Nam Ca muốn cũng sẽ không có người cùng cô đoạt.

"Ừm." Nam Ca lại ngáp một cái.

Tông Hạo Hiên tham dự phân chia tinh hạch nhưng hôm nay bọn họ săn giết mấy ngàn con Zombie thế nhưng cô chỉ được ba miếng, vẫn là phẩm cấp rất thấp. anh ta hệ sét còn được mười viên đâu. Tuy nhiên có còn hơn so với không có, anh ta giúp Nam Ca cất kỹ xong nhìn lại, Nam Ca thế nhưng đã ngủ rồi.

Tân Vũ Hoa vẫn luôn nhìn Nam Ca, thấy Tông Hạo Hiên nhìn sang mới trả lại cho anh ta một cái liếc mắt ra hiệu.

"Trước kia Nam Ca tỷ đều không ngủ được đúng không?" Tân Vũ Hoa hỏi.

"Hẳn là bởi vì dùng hết sức lực, không phải giống chúng ta bình thường nghỉ ngơi." Ngủ đối với Nam Ca mà nói giống như là nạp điện. ngày mai cô tỉnh lại lại là tinh thần toả sáng.

Thẩm Cầm Nhã cũng phát hiện Nam Ca ngủ, nhỏ giọng nói: "Đưa cô ấy vào trong xe đi thôi."

Tông Hạo Hiên ừ một tiếng, không có để Tân Vũ Hoa động thủ, chặn ngang liền bế Nam Ca lên. Nam Ca hiện tại xác thực đãtiến vào trạng thái hỗn độn, đừng nói là ôm cô. Coi như là đối với cô hạ sát thủ, cô vẫn không tỉnh lại được.

Cũng may Tông Hạo Hiên xác thực không có ác ý, ôm Nam Ca trở về trên xe. Thời điểm bỏ cô xuống, Tông Hạo Hiên nhìn thoáng qua bàn tay mình có chút buồn bã mất mát. anh ta không có sốt ruột rời đi, dán vào mép ghế ngồi phía sau ngồi xuống, vươn tay cầm cô tay Nam Ca.

không có nhiệt độ, cũng không có mạch đập. Lúc Nam Ca ngủ giống như là bị đóng băng. không biết là vì cái gì, Tông Hạo Hiên thế nhưng có chút không đành lòng nhìn thấy cô như vậy. Vì vậy anh ta cởi áo khoác xuống đắp lên trên người Nam Ca.

Chờ làm xong anh ta mới bất đắc dĩ cười một cái. thật sự là, anh ta đối với một con Zombie làm gì thế này.

Sau một hồi, anh ta xuống xe, mặc dù không có quay đầu lại nhưng lại cảm giác một lòng của mình đều rơi ở trên người Nam Ca. anh ta không khỏi nhớ tới bộ dáng gấp gáp kia của Lệ Sâm ở cửa trụ sở Tân Bình lúc Nam Ca té xỉu. Che ngực mình, anhta tựa hồ có chút hiểu ra Lệ Sâm đến cùng là vì cái gì căng thẳng như vậy.

Ngày thứ hai Nam Ca xác thực tỉnh lại, tuy nhiên không phải là bởi vì tinh thần tốt lên mà là đói tỉnh...

một bên oán thầm hôm qua có nhiều Zombie tới công kích cô nhhư vậy, một bên sờ đến một cái ống trúc. cô mở ra liền bắt đầu uống máu bên trong.

Ừm, bởi vì qua một ngày nên máu cũng đã không mới mẻ, cộng thêm Nam Ca đặc biệt đói nên cô liền đem bảy ống đều uống cạn hết. Sau khi uống xong về cô thỏa mãn mò bụng mình, còn có một chút phiền muộn.

Ai, thức ăn ngon cứ như vậy không có.

Tay vô ý thức đút vào trong túi thế nhưng còn sờ đến ba viên tinh hạch. Ừm, đều là hệ tinh thần. cô xem như là đồ ăn vặt ngậm trong miệng. Thời điểm mở cửa xe ra ngoài đầu lưỡi còn đang không ngừng gẩy ba viên tinh hạch trong miệng phát ra tiếng vang ào ào.

Tất cả người trong đội ngũ đứng lên, lúc này đang ở bãi đất trống bên ngoài doanh trướng rửa mặt.

Tận thế khiến mọi người rất chú ý tiết kiệm tài nguyên nước, nước rửa mặt đều là nhiều lần sử dụng.

Nhìn thấy Nam Ca, mọi người còn nhiệt tâm cùng cô chào hỏi: "Nam Ca, đến rửa mặt đi!"

Nam Ca không khỏi nghĩ đến thời điểm mình còn đi theo Lệ Sâm, bởi vì cô một chút cũng không bẩn nên mỗi lần đều cảm thấy rửa mặt phiền toái nhưng Lệ Sâm vẫn đốc thúc cô.

Khi đó anh cũng không giống như mấy người này nhiệt tâm như thế. Mọi lần anh đều rất là ghét bỏ nói cô là một cô gái nhỏthật xinh đẹp sao có thể không thích vệ sinh như thế.

Nam Ca ở trong lòng hừ nhẹ, ai không muốn vệ sinh. Tôi sẽ đi rửa mặt ngay bây giờ đây.

Buổi sáng, Nam Ca lại không cùng mọi người ăn cơm, Thẩm Cầm Nhã vốn là thấy Nam Ca không ở đây còn muốn giữ lại chocô. Ai biết Tông Hạo Hiên nói Nam Ca đã ăn rồi.

Thẩm Cầm Nhã mơ hồ cảm thấy có chút gì không đúng lắm, cũng không hỏi nhiều. Còn như Nam Ca bị nhớ đến, cô đang tản bộ ở cánh rừng rậm này đâu.

Hơn nữa, giác quan của cô phát sinh một ít biến hóa.

Trước đây cô chỉ có thể nghe được mùi máu tươi nhưng bây giờ không giống thế. Chóp mũi thế nhưng còn tràn đầy mùi thơm cỏ cây, cùng nhàn nhạt hương vị bùn đất.

Mặc dù không phải là rất dày đặc nhưng cũng đủ làm Nam Ca hưng phấn. Xem ra về sau cô tìm được nước hoa là có thể tự mình ngửi trước mới dùng!

Thấy thời gian không sai biệt lắm, cô chuẩn bị trở về lều bạt. Vừa đi một bước liền phát giác được sau lưng có cái gì đó xẹt qua. Nam Ca chiến đấu qua nhiều lần lắm rồi, trong thân thể đã hình thành thói quen. cô lắc mình một cái, rút đao liền bổ tới!

Pằng một tiếng, thứ vừa mới công kích cô liền bị chặt thành hai nửa, rơi xuống đất. Đó là một con ưng, hình thể cũng khônglớn. Thời điểm chết con mắt còn mở to, con ngươi đỏ bừng.

Nam Ca đem đao thả về, không quá mức để ý nghiêng đầu nói: "hiện tại sao động vật đều hung mãnh như thế."

Đối với Nam Ca mà nói, đây chính là một câu chuyện nhỏ xen giữa, rất nhanh đã bị cô không để tâm đến.