Lục Tiên

Quyển 1 - Chương 1-2: Thiên Nhất Lâu

Đi xuyên qua hậu đường ở trong đình viện, qua mấy vườn nhỏ cạnh những hành lang gấp khúc, qua những phòng các liên tiếp, Thẩm Thạch bước lên những viên đá lát trên con đường dọc hành lang, mặt không biểu tình, đi thêm một hồi liền nghe thấy âm thanh huyên náo, đó là thanh âm hắn đã quen thuộc từ nhỏ tới giờ. Không bao lâu sau, đi xuyên qua một bức tường, đằng trước xuất hiện một màn cửa, mà tiến vào nơi này thì tiếng huyên náo cũng lớn hơn hẳn. Thẩm Thạch bèn dừng lại, nhìn chằm chằm vào nơi đó, sau một lát, hắn hít sâu vào một hơi như lấy dũng khí, cắn răng và bước qua. Trong nháy mắt, một tiếng gầm đập thẳng vào mặt hắn.

Một năm bắt đầu từ mùa xuân, một ngày bắt đầu từ bình minh, mặc dù giờ phút này vẫn là buổi sớm, nhưng Thiên Nhất lâu do chính Thẩm Thái kinh doanh nhiều năm ở thành Tây Lô đã vô cùng náo nhiệt . Cửa hàng rộng lớn, người đi tới đi lui, khách ra vào như nước chảy.

Bên trong Hồng Mông chư giới có Hồng Mông giới, bình thường còn được xưng là Hồng Mông chủ giới, là thế giới trọng yếu và to lớn nhất, sinh linh từ xưa tới nay sinh tồn trên mảnh đất rộng lớn vô biên này cũng chưa hoàn toàn thăm dò được hết đại thế giới này. Những chư giới còn lại, bình thường được coi như là giới thổ phụ thuộc vào Hồng Mông chủ giới, nhưng phải thông qua một số Pháp Trận Truyền Tống còn sót lại từ thời đại thượng cổ được đặt ở những nơi thần bí mới có thể tới được những dị giới đó.

Trong tất cả các giới, Hồng Mông chủ giới có diện tích lớn hơn tổng diện tích của tất cả các giới khác cộng lại, từ thời đại mấy vạn năm trước khi Thiên Yêu Vương Đình còn thống trị đã có một câu truyền miệng về việc phân định địa lý “Hồng Mông một thành chín mươi châu”. Dù ngày nay Nhân tộc đã cai quản vùng đát này thì việc phân chia khu vực vẫn không hề thay đổi.

Thành trì duy nhất, tất nhiên là thành Thiên Hồng, đế đô muôn đời của Hồng Mông giới. Thành trì này đã tồn tại được hơn vạn năm thời gian, được xưng là thành trì lớn nhất, quy tụ nhiều tinh hoa nhất trong tất cả Hồng Mông chư giới. Thành Thiên Hồng nằm ở trung bộ đại lục Hồng Mông, kéo dài đến tận phía bờ đông đại dương, thực sự làm người ta không dám hình dung về độ rộng lớn của nó. Truyền thuyết nói rằng nó được bao quanh bởi các dãy núi cực lớn liên miên, chập chùng, chỉ có hai lối ra vào thành. Người cư trú trong thành lên tới ức vạn, vô cùng phồn hoa, có một không hai ở Hồng Mông, một thành lực lượng cũng đủ áp đảo tất cả các châu còn lại, là mục tiêu mà mỗi con người đều hướng tới trong cuộc đời. Họ quan niệm, cả đời nếu không được tới Thiên Hồng thành một lần thì đúng là đã sống uổng phí rồi.

Những quốc gia lớn nhỏ trong Hồng Mông Đại Lục thuộc chín mươi châu còn lại, mặc dù diện tích không đồng đều nhưng cũng đều rộng lớn đủ làm người ta níu lưỡi. Châu nhỏ nhất cũng có diện tích tới mấy trăm vạn dặm, nhân khẩu vô số, hiện tại là thời đại Tiên đạo hưng thịnh nhất, khắp nơi đều bừng bừng sức sống.

Thẩm Thạch ở tại Âm Châu, nằm ở Tây Nam đại lục Hồng Mông, nghe nói vì nơi này có Thiên Âm Sơn Mạch vắt ngang nên mới có tên ấy. Trong chín mươi châu thuộc Hồng Mông giới, Âm châu nằm ở góc tây nam, nhưng diện tích rất rộng lớn, so với mấy mảnh châu thổ ở Tây Nam thì vẫn được coi là phồn hoa.

Bởi vì hiện tại Tiên đạo cực thịnh nên ở Âm châu môn phái cũng như cây rừng, đặc biệt có một môn phái có bài danh trong các đương kim danh môn hiện nay là Huyền Âm Môn, chiếm cứ cảnh nội được coi là Động Thiên Phúc Địa rất nổi danh ở Âm châu là Thiên Âm Sơn. Anh tài trong môn xuất hiện lớp lớp, luôn ở trạng thái đỉnh cao, trong cảnh nội tu chân giới ở Âm châu được coi là môn phái cường đại.

Thẩm Thái năm xưa cũng xuất thân là đệ tử Huyền Âm Môn, nhưng thiên tư tu đạo của hắn quá bình thường, tu hành nhiều năm vẫn cứ chật vật ở luyện khí cảnh mà không tiến thêm được, bị gọi là gã đồ đệ tu đạo ngay cả Ngưng Nguyên cảnh cũng không thể đột phá.

Thẩm Thái tu luyện không thành nên trong đầu cũng buông bỏ ý muốn hướng tới Tiên đạo. Rơi vào đường cùng, hắn rời khỏi Thiên Âm Sơn với thân phận một đệ tử ngoại môn, sinh sống ở thành Tây Lô lớn nhất trong vòng ngàn dặm, chuyên tâm kinh doanh Thiên Nhất Lâu cho bản môn. Nhưng chẳng ai ngờ rằng, Thẩm Thái tu đạo không thành nhưng về kinh doanh lại có thiên phú hơn hẳn người thường. Chỉ trong vài chục năm hắn đã đem Thiên Nhất Lâu nguyên bản từ một quán ăn có sinh ý bình thường trở thành một trong hai cửa hàng có quy mô lớn nhất ở thành Tây Lô, mỗi ngày kiếm được vô số Linh Tinh từ đám tán tu thuật sĩ lai vãng, cung phụng cho Huyền Âm Môn. Nhiều năm kinh doanh như thế, có thể dùng tới núi vàng biển bạc để hình dung.

Những năm gần đây, Thẩm Thái dùng thân phận của một đệ tử ngoại môn, dần dần được một vài trưởng lão Huyền Âm Môn coi trọng coi trọng, một đường được đề bạt lên thành Đại chưởng quỹ Thiên Nhất lâu, mà mấy ngày trước từ trong Huyền Âm Môn truyền ra tin tức, con trai Thẩm Thạch của hắn có thể được giống như con cháu của đám thế gia đại tộc phụ thuộc Huyền Âm Môn mấy trăm năm nay, không phải qua sàng lọc nghiêm khắc, có thể trực tiếp bái nhập sơn môn. Đây cũng là một thủ đoạn lôi kéo nhân tài.

Giờ khắc này, Thiên Nhất Lâu mở cửa vào lúc sáng sớm vô cùng náo nhiệt. Chỉ qua ít năm, dựa vào mưu đồ kinh doanh của Thẩm Thái, Thiên Nhất lâu đã sớm không phải cái cửa hàng nhỏ sinh ý thấp Huyền Âm môn tiện tay ném ra. Khi ấy ngay cả bản thân hắn còn chẳng thèm ngó ngàng tới cái cửa hàng có mặt tiền nho nhỏ với vài đạo pháp bí kíp thô thiển này. Sau này quy mô được mở rộng ra mấy chục lần, tất cả đạo pháp, bí kíp, dược điển, Linh thảo, khoáng thạch, Yêu đan, Phù lục, Linh đan… hầu như những gì liên quang tới con đường tu chân thì ở Thiên Nhất lâu đều có bán, mà những linh phẩm quý hiếm cũng không phải không có. Nhưng những thứ này tốt thì giá cả cũng cực kỳ đắt đỏ.

Đồng thời, ở phía tây cửa hàng còn có một quầy hàng dài, đây là nơi Thiên Nhất lâu định giá mua Linh tài. Người phàm trần hay tu sĩ vì đủ các loại nguyên nhân đều muốn bán đi những Linh tài, Thiên Nhất lâu nguyện ý mua lại, đương nhiên nếu bảo vật tới tay, khi bán ra họ cũng lại có biện pháp nâng giá lên rất nhiều.

Có mua có bán, sinh ý cứ thế tăng lên.


Thẩm Thạch từ nhỏ đã theo cha ở Thiên Nhất lâu nên trong ngoài đề quen thuộc. Đám tiểu nhị trong Thiên Nhất lâu cũng đều xuất thân từ Huyền Âm Môn, nhưng tới đây làm tiểu nhị đều là những ngoại môn đệ tử tu đạo không thành. Tất cả mọi người đều nhận ra vị công tử của Đại chưởng quỹ, có người cười ha hả chào hỏi Thẩm Thạch. Thẩm Thạch vẫn giống như trước, trên mặt xuất hiện vẻ tươi cười, một đường chào ca ca tỷ tỷ, bước chân không nhanh nhưng vẫn hướng ra cửa lớn của Thiên Nhất lâu.

Cửa hàng rộng rãi, cửa ra vào có ánh sáng chiếu vào, bóng người đan vào nhau đong đưa như gần ngay trước mắt.

Tim Thẩm Thạch không tự chủ được mà đập nhanh hơn, nhưng hắn vẫn có thể khống chế được lời nói và cử chỉ của mình một cách bình thường. Đang đi về phía cửa lớn, đột nhiên một nữ tử chừng hai mươi tuổi thò mặt ra từ sau quầy bên trái, vẫy vẫy tay với Thẩm Thạch:

“Tiểu Thạch Đầu, chờ một chút.”

Thân thể Thẩm Thạch cứng đờ, trong đầu không hiểu sao như có sét đánh, lập tức dừng bước. Hắn hít sâu một hơi, quay đầu nhìn thoáng qua phía đó, trên mặt hiện vẻ tươi cười: “Tiểu Hồng tỷ tỷ, có chuyện gì thế?”

Nàng kia tên gọi Tiểu Hồng, phục sức trên người cũng giống những tiểu nhị trong cửa hàng, lúc này nắm lấy tay Thẩm Thạch, cười nói:

“Tiểu Thạch Đầu, mau tới đây nhìn một chút, có người khách muốn bán Linh thảo, nhưng ta nhìn thứ này ta nhìn không ra.”

Thẩm Thạch chần chừ một chút, lông mày nhíu lại, dứt khoát đáp: “Được thôi.” Dứt lời hắn bèn đi nhanh tới, đúng là dãy quầy hàng thu mua.

Thiên Nhất Lâu, hậu viện.

Thẩm Thái đã rời khỏi tĩnh thất, tiến vào trong đình viện, hắn ngẩng đầu nhìn những ngọn núi của Thiên Âm sơn mạch bị mây mù bao phủ, trong mắt xẹt qua thần sắc khó hiểu.

Nhiều năm về trước, hắn cũng đã từng ở sâu trong những dãy núi kia, từng cùng rất nhiều đồng bạn ở chung một chỗ, cùng ôm ấp mộng tưởng, mơ ước về vô thượng Tiên đạo, cõi lòng tràn đầy hy vọng về tiền đồ Tu tiên.

Cũng chính thời gian đó, hắn gặp nữ tử dịu dàng ấy.

Về sau…

Hắn nhắm mắt, dùng sức lắc đầu một cái, giống như đang cố gắng gạt đi ý nghĩ nào đó, sau đó hắn lại mở to mắt, sắc mặt lập tức khôi phục vẻ lạnh nhạt, một lần nữa nhìn thoáng qua ngọn núi kia, sau đó quay người rời đi.


Đình viện lặng lẽ, đa số mọi người đều bận rộn hỗ trợ trong cửa hàng ở tiền đường, chỉ thỉnh thoảng mới ngẫu nhiên thấy một vài nội môn đệ tử mang phục sức Huyền Âm môn yên lặng qua lại, đó là lực lượng bảo vệ Thiên Nhất Lâu. Hôm nay Thiên Nhất lâu sinh ý thịnh vượng, mỗi ngày kiếm được rất nhiều Linh Tinh nên Huyền Âm Môn rất coi trọng nơi này.

Mặc dù Thẩm Thái đạo hạnh kém, nhưng dựa vào thanh thế hiện nay của Thiên Nhất Lâu, đệ tử bình thường của Huyền Âm Môn đều không dám coi thường hắn. Dù sao ai cũng không muốn đắc tội với một vị thần tài. Hơn nữa, nghe nói bên trong Huyền Âm môn có mấy vị Đại trưởng lão vô cùng coi trọng vị đệ tử ngoại môn Thẩm Thái này, dựa vào những điều đó, ít nhất trong mắt đám đệ tử bình thường thì vị đại chưởng quỹ Thiên Nhất Lâu Thẩm Thái này chính là ngoại lệ của thế giới tu chân luôn lấy thực lực làm đầu, dù đạo hạnh yếu ớt nhưng lại rất được coi trọng.

Về phần tình huống thực tế, sau lưng phong quang là những gì thì người ngoài không thể biết được rồi.

Thẩm Thái một đường đi thẳng, gặp đệ tử trông coi của Huyền Âm môn đều gật đầu chào, nếu gặp người quen thuộc cũng nói vài câu đàm tiếu, thoạt nhìn không khác gì ngày thường. Những đệ tử trông coi ở đây cơ bản đều có chút đạo hạnh, ít nhất cũng đã bước vào Ngưng Nguyên cảnh, khác hoàn toàn với đám đệ tử đang làm tiểu nhị vốn vô duyên với tu đạo ngoài kia.

Đi một mạch qua hai dãy đình viện, Thẩm Thái cuối cùng đặt chân tới một sân nhỏ, nơi đây rõ ràng khác với những nơi khác, thủ vệ đệ tử Huyền Âm Môn ở đây chỉ nhiều hơn không ít, bên ngoài cửa có hai chữ “Nhà kho”, chính là nơi cất giữ nhiều loại Linh tài của Thiên Nhất Lâu.

Thấy Thẩm Thái tới đây, mấy đệ tử Huyền Âm Môn đang trông coi đều cười chào hỏi, cũng không hoài nghi gì. Bản thân Thẩm Thái là Đại chưởng quỹ của Thiên Nhất Lâu, ngày thường đều thường xuyên tới đây nên chẳng cần phải lấy làm kỳ quái cả.

Thẩm Thái cũng y như mọi lần, sau khi đùa giỡn nói chuyện vài câu mới đi vào trong viện, từ bên hông lấy ra một chùm chìa khóa, mở cửa kho ra, sau đó trong ánh mắt thản nhiên của mọi người, hắn thản nhiên bước vào.

Cửa nhà kho phát ra một tiếng “két…”, sau đó hắn chậm rãi khép lại.

Nhà kho rất lớn, nhưng bởi vì cửa sổ luôn đóng chặt nên bên trong vô cùng âm u, nụ cười trên mặt Thẩm Thái cũng dần dần tiêu tán.

Hắn lạnh lùng nhìn căn phòng rộng rãi này, nhìn vô số Linh tài chồng chất như núi, nhìn chúng được phân loại đặt trật tự ở trên các khay chứa đồ. Hết thảy tất cả ở đây đều là do những năm gần đây hắn tự tay làm ra.

Mỗi tấc địa phương ở đây hắn đều vô cùng quen thuộc.

Chẳng qua, có lẽ sau ngày hôm nay, hắn cũng sẽ không nhìn thấy những vật này rồi.

Người đàn ông mập lùn bỗng nhiên cười, sau đó cất bước đi thẳng về phía trước. Tiếng bước chân không mau không chậm, quanh quẩn một hồi giữa các khay chứa đồ, hắn đi qua tất cả, tới nơi sâu nhất của nhà kho. Ở trước mặt hắn có một khay chứa đồ duy nhất, so với các khay chứa Linh tài khác không giống nhau. Bên trên khay chứa đồ này chỉ có mấy cái hộp ngọc, đồng thời ở mặt sau khay chứa đồ dán một tờ giấy, trên đó viết bốn chữ:

Trưởng lão cung phụng.

Thẩm Thái vươn tay, mở ra một hộp ngọc trong số đó. Nắp vừa mở, một đạo hào quang màu xanh trong suốt chậm rãi tràn ra, giữa bóng tối âm u của nhà kho tản mát ra ánh sáng vô cùng xinh đẹp, làm gương mặt Thẩm Thái cũng sáng lên vài phần.

Hắn nhìn vật chứa trong hộp, một lúc lâu sau khóe miệng khẽ nhúc nhích, sau đó cười lạnh lùng, lập tức thò tay vào trong ngực lục lọi gì đó, sau đó trở ra. Một đạo ánh sáng màu xanh lam khác sáng lên, không ngừng chớp động trong tay hắn.

Đó là một viên bảo châu lóe ra ánh sáng xanh thẳm, trong suốt, nhìn vô cùng đẹp mắt, sáng long nhanh, nhìn thân châu như có vô số gợn sóng đang lay động. Thẩm Thái chợt thở hổn hển, trong quang mang màu lam này, hắn như đang cắn răng, sau đó nhẹ nhàng để viên lam linh châu vào trong hộp ngọc. Một lát sau, khi hắn thu hồi bàn tay lại, một viên linh châu giống như đúc lại xuất hiện trong tay hắn, chẳng qua hào quang màu lam dường như không được mỹ lệ như trước, nhưng nhìn kỹ thì lại thấy ánh sáng của viên bảo châu này dường như nhu hòa và thanh tịnh hơn nhiều.

“Cạch.”

Thẩm Thái đóng hộp ngọc lại, cất bảo châu màu lam vào trong ngực, sau đó mới quay người rời đi.