Lục Thiếu Cưng Vợ Tận Trời

Chương 78-1: Trong phòng tắm động tình! Gặp nạn 1

Cái phòng này, không có dụng cụ gia đình nào dư thừa, cũng không có đồ trang trí dư thừa, thậm chí ngay cả dấu vết đã từng có người ở cũng không có, đúng là dáng vẻ Lục Minh Tuyên mới vừa dọn vào, nếu như cô muốn kiểm tra toàn bộ, cũng rất dễ dàng.

Dù sao, đi tới đi lui cũng chỉ có một chút đồ vật như vậy thôi, xem qua xem lại một chút là xong rồi.

Nhưng cô lại không thể làm như vậy, như vậy không công bằng với Lục Minh Tuyên, mặc dù bọn họ là vợ chồng, nhưng điều này cũng không có nghĩa là, cô có thể tùy tiện xâm nhập bất kỳ nơi riêng tư nào của anh.

Cô chán nản ngồi trên ghế sa lon, nhớ lại xem điện thoại di động của mình có thể bị để ở đâu.

Cô nghĩ đi nghĩ lại, hình như đêm đó từ nhà hàng trở về, cô vẫn chưa nhìn thấy điện thoại di động của mình, để quên ở nhà hàng sao? Chắc không đến mức đó chứ.

Chẳng lẽ, bởi vì đêm qua quá nhiệt tình cùng Lục Minh Tuyên, mà trí nhớ của cô không chính xác rồi, cô nghĩ mãi không ra, chỉ kém chút sẽ vò đầu bứt tai.

Đang suy nghĩ, ngoài cửa liền truyền đến tiếng mở khóa, trong lòng cô trở nên kích động, chạy tới, từ bên trong mở cửa ra cho anh.

Quả nhiên trông thấy anh đang đứng ngoài cửa, ngọc thụ lâm phong, anh không nói chuyện, nhưng dứoi tình huống cô không biết được tin tức của anh, lại có hàng ngàn vạn lời muốn nói với anh, nhưng lời đến khóe miệng, lại không nói ra được cái gì nữa.

Dù Lục Minh Tuyên chỉ là đứng ở nơi đó không nói tiếng nào, cũng làm cho cô mặt đỏ tai nóng, khó có thể chống đỡ!

Anh kéo tay cô, vào phòng, giải thích với cô, "Bạn anh vì dị ứng dẫn đến khó thở, cho nên phải đưa cô ấy đi bệnh viện."

"Oh." Cô đưa cằm đến gần đầu vai của anh, hít sâu một hơi, sau đó hài lòng gật đầu với anh một cái, "Quả nhiên có mùi sát trùng nồng nặc ở bệnh viện, anh không lừa dối em."

Bất giác, người đàn ông cười ranh mãnh nói, "Ngược lại anh lại quên mất, anh có vợ là điều hương sư, về sau anh đi đâu, cô ấy chỉ cần ngửi một cái là biết, hoàn toàn không cần xin phép nữa."

Nói đến chuyên môn và thế mạnh của cô, cô hả hê đắc ý, đẩy anh một cái, rất hoạt bát nói, "Không được! Xin phép là nhất thiết phải có, còn đây là khâu cần thiết!"

Bởi vì lần này anh khiến cô lo lắng, cho nên cô cố ý nói như vậy.

Thật ra thì cô không hề muốn can thiệp cuộc sống của anh, dù cho cả người anh đều là vẻ thần thần bí bí, cô cũng không muốn đuổi theo hỏi anh cái này cái kia, có một số việc, cần tiến dần từng bước.

Nghĩ tới đây, cô liền thay đổi lời nói, cằm dán sát vào đầu vai anh, bổ sung, "Thật ra thì cũng không cần mỗi lần đều phải xin phép, em lừa anh thôi."

Hai ngày nay, hai người cơ bản đều ở bên nhau, cho nên có vẻ cực kỳ dính lấy nhau.

Người đàn ông lại từ phía sau vuốt vuốt mái tóc sau gáy cô, nói rất dịu dàng, "Không có chuyện gì, thật ra thì mỗi lần anh đều có thể xin phép em được."

"Tùy anh." Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại thấy cực kỳ ngọt ngào, cô thay đổi vị trí, chui vào trong ngực anh, chóp mũi càng gần sát vào vạt áo sơ mi phía trước của anh.

Bỗng dưng, từ chóp mũi nhạy bén của cô, trong đầu của cô tự động hình thành một loại mùi thơm.

Cái loại mùi thơm này, pha trộn trong mùi sát trùng nồng nặc, mặc dù đến hương cuối rồi, vẫn cứ rõ ràng như thế, nếu như cái mũi của cô không có sai, vậy chắc là hỗn hợp hương trái cây, xạ hương, đàn hương điều phối thành.

Phải là một loại dầu thơm của S. T. Dupont, rất nhạt, rất ngọt, rất quyến rũ, rất dễ hòa hợp!

Có loại mùi vị ngọt ngào thấm vào ruột gan, nó làm cho người ta trở nên sinh động, quyến rũ, ngọt ngào,

Cái loại cảm giác ngọt ngào đó không hề ngán chút nào, là một loại ngọt ngào rất tươi mát, làm cho người ta cảm thấy rất ngọt ngào rất dễ chịu, hơn nữa còn làm cho người ta cảm thấy có một loại mùi hương quyến rũ của phụ nữ. Cẩn thận ngửi lại, giống như là một cô gái dịu dàng điềm tĩnh đang đắm chìm trong ánh trăng nhu hòa, rất làm say lòng người.

Không biết làm sao, trong đầu của cô liền nhảy ra một người —— Diệp Nhất Đóa, cảm giác rất quỷ dị, thậm chí khiến cho cô có cảm giác bây giờ mình đang rối loạn thần kinh.

Nghĩ tới đây, cô liền đẩy người anh ra, muốn cởi áo khoác của anh, "Mau vào phòng tắm tắm một cái đi."

Ngón tay của người đàn ông, theo bản năng liền đẩy tay của cô ra, hình như không định để cho cô cởi áo khoác giúp anh.

Tay của cô chững lại, cũng không che giấu, trực tiếp liền hỏi, "Làm sao vậy?"


Người đàn ông lại từ từ cởi áo khoác của mình xuống, rồi sau đó móc từ trong túi áo ra điện thoại di động của cô, "Tối hôm qua lúc ăn cơm, em để quên trên bàn ăn, anh cũng quên đưa lại cho em."

Điện thoại di động tự dưng đánh mất bị đưa đến trong tay mình, đương nhiên cô hết sức vui vẻ nhận lấy, lại vội vàng đón lấy áo khoác của anh, đẩy anh đi vào phòng tắm, "Được rồi được rồi, nhanh đi tắm đi, hiện tại em không chịu nổi mùi thuốc khử trùng trên người anh nữa rồi."

Nhưng người đàn ông không hề động, ngược lại dùng ngón tay nâng cằm của cô lên, cười cợt nhã, "Có muốn cùng nhau hay không?"

Cố Tử Mạt phản xạ có điều kiện nhớ đến mọi chuyện đêm qua, khuôn mặt không nhịn được đỏ lên, cô đẩy anh ra, rất nghiêm túc nói, "Nếu chúng ta cùng nhau, em đoán anh sẽ không tắm xong được đâu."

"Hả?" Người đàn ông vừa hỏi cô, vừa cởi quần áo, chỉ chốc lát sau, gần như đã cởi hết quần áo trên người rồi, nhìn không sót cái gì trên cơ thể cường tráng.

Cố Tử Mạt không nhịn được cúi thấp đầu xuống, không nhìn anh nữa, không nhịn được dùng lời nói để trêu đùa anh, "Cứ như vậy, em sẽ không nhịn được mà cưỡng gian anh đó."

"Được, đến đây đi, tùy ý em đó!" Người đàn ông dang hai tay, nghiem túc mời mọc.

Thấy người đàn ông tích cực đùa dai như vậy, Cố Tử Mạt gần như muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Người đàn ông này đang làm cái gì? Thuyết minh ba chữ —— giả vờ đứng đắn!

Cô không muốn tiếp tục để ý đến anh nữa, đẩy anh vào trong phòng tắm, "Được rồi được rồi, anh mau tắm đi, cởi sạch như vậy rồi, cũng không sợ bị cảm nữa." Nói xong lời này, cô cầm áo khoác, xoay người rời đi, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để tiếp tục trêu trọc cô nữa.

Lục Minh Tuyên nhìn cô đi ra chỗ khác, nhếch miệng lên, đẩy cửa vào phòng tắm, nhưng mà anh cũng không có đóng cửa, mà hoàn toàn là một tư thế rất hoan nghênh nhìn ngắm.

Đợi anh đi vào, Cố Tử Mạt đi tới, thầm nghĩ có nên đóng cửa giúp anh hay không, anh không biết xấu hổ, nhưng cô còn muốn giữ mặt mũi đấy.

Nhưng suy nghĩ một chút, vẫn thôi, cô sợ mình ngang nhiên xông qua đóng cửa, anh sẽ từ bên trong đưa tay ra, kéo ngay cô vào bên trong mất!

Nhưng nói cho cùng, mùi thơm trên áo khoác ngoài, vẫn khiến cho cô lưu tâm, cô nghĩ đến Diệp Nhất Đóa, nhưng sau đó, cô liền phủ nhận ý nghĩ này của mình, quá không có cơ sở rồi.

Lục Minh Tuyên quang minh chính đại đi gặp bạn, sao lại có thể gặp Diệp Nhất Đóa chứ, huống chi, ngày hôm qua vẫn còn đối chọi gay gắt cùng với Diệp Nhất Đóa, hôm nay liền đổi tính, càng không phải là phong cách của anh.

Có lẽ quệt phải ở trong bệnh viện thôi.

Nghĩ như vậy, tâm tình của cô thoải mái hơn rất nhiều, cất xong áo khoác của anh, lại ngồi trên ghế salon.

Ban đêm yên tĩnh, ở trong không gian có hạn này, tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm truyền vào lỗ tai, chỉ cảm thấy mập mờ ẩn tình, cực kỳ mê người.

Cố Tử Mạt đứng ngồi không yên, lúc thì lật tạp chí, lúc thì lại sửa sang lại đĩa trái cây, nhưng vẫn không thể ổn định tâm trạng lại được, sự nôn nóng của cô, tản mát ra từ tận đáy lòng.

Lúc cô đang lặp lại việc chuyển vị trí, thì giọng nói của Lục Minh Tuyên từ trong phòng tắm truyền đến, "Tử Mạt, lấy một cái khăn tắm vào đây, ở đây không có."

"A, biết." Cô vội vã trả lời, không kịp nghĩ nhiều, đã đi lấy khăn tắm cho anh, sau đó đi tới, đứng xa duỗi tay đưa vào, "Cho anh."

"Tiến vào thêm một chút nữa, mắt anh bị nước vào, nhìn không rõ."

Sau khi Cố Tử Mạt nghe xong, không thể làm gì khác hơn là đi vào gần hơn một chút, chân còn chưa đứng vững, đột nhiên một đôi tay đã kéo cả người cô vào.

Đôi tay đột nhiên đưa lên cao, còn chưa kịp kêu lên, cả người đã rơi vào trong lòng Lục Minh Tuyên.

"Không phải nói sẽ cưỡng gian anh sao? Cơ hội đến rồi." Cằm của anh, tỳ mạnh lên cái trán của cô, giọng nói khàn khàn hấp dẫn.

"Em chỉ nói là, nếu không nhịn được, nhưng bây giờ em vẫn nhịn được, không cần anh phải hy sinh bản thân như vậy." Cô không nhịn được biện giải.

"Tử Mạt, em là vợ của anh, anh rất vui được hy sinh vì em, buổi sáng sớm, không phải em nói muốn kiểm tra cơ thể của anh sao, vậy bây giờ hãy đến đây đi." Người đàn ông đáp lại, trong giọng nói đầy mập mờ.

"Em...... Em nói đùa thôi, anh đừng coi là thật chứ." Quả thật cô không biết nói gì về bản thân mình nữa, vào buổi sáng sớm, cô cũng quá thất sách rồi.


Mà người đàn ông trước mắt này, không chỉ có trí nhớ siêu cường, còn đặc biệt sẽ lợi dụng tài nguyên, anh là sói, cô là con thỏ trắng, chỉ có thể mặc cho anh nhào nặn.

Lúc này, chú thỏ trắng đã nhanh chóng nằm trong lòng sói xám rồi, thân thể của cô, gần như sụp đổ toàn bộ trong những nụ hôn nồng nhiệt của anh, tay của anh lại càng đổ thêm dầu vào lửa, đủ loại du động từ trên xuống dưới.

Cố Tử Mạt giống như bị vây ở nơi đầu sóng ngọn gió, hoàn toàn không biết đâu là tây, đâu là đông.

Lục Minh Tuyên di chuyển đôi môi rời khỏi đôi môi của cô, rơi xuống xương quai xanh tinh xảo của cô, chạm lên da thịt trắng nõn mềm mại của cô, khiêu khích lên một mảnh đỏ ửng.

"Kết quả kiểm tra như thế nào? Có muốn hay không thuận tiện làm bề ngoài?" Anh dẫn dụ cô dựa sát vào vách tường và cơ thể của anh, đôi môi khẽ cắn xương quai xanh của cô, giở trò trêu đùa cô nói.

Cô làm sao chịu nổi sự trêu đùa này của anh, phía sau vách tường lạnh băng, nhưng cả người, lại nóng rực như thiêu đốt, cảm giác nóng và lạnh, cũng đừng quá mức như thế.

Anh hoàn toàn không buông tha cô, hơi dùng sức một chút, cắn sâu hơn lên xương quai xanh của cô, "Hả?"

Cô không chịu nổi sự hành hạ của anh, chỉ có thể bật ra mấy chữ từ trong mơ hồ hỗn độn, "Không...... Không cần."

"Đã kiểm tra, lại không viết kết quả kiểm tra, thói quen như vậy, cũng không quá tốt."

"Ưmh...... Viết cũng vô dụng, không cần viết."

"Kết luận bằng miệng cũng được."

"Ưmh...... Không."

"Một cơ hội cuối cùng, kết luận bằng miệng cũng được." Người đàn ông thở hổn hển ngẩng đầu lên, ánh mắt của anh xuyên thấu qua bóng tối, chặt chẽ nhìn cô chăm chú.

"Em...... Được rồi, em kết luận, cơ thể của anh siêu khỏe, siêu đẹp, mạnh mẽ như nước thủy triều." Cô bị anh trêu đùa đến mức phải chịu thua, không thể làm gì khác hơn là giơ tay đầu hàng.

Nếu cô thật sự không thuận theo anh, chỉ sợ tối nay anh sẽ không để yên cho cô đâu.

Khóe môi Lục Minh Tuyên nâng lên, ngẩng đầu lên khỏi cơ thể từ suy yếu đến sụi lơ của cô, ôm chặt cô, đôi môi áp vào bờ môi cô, ngăn chận tất cả những lời cô muốn nói, chậm rãi đi từ phòng tắm, về phía phòng ngủ.

Hai người cùng nhau ngã lên giường lớn mềm mại, cùng hướng đến cánh cửa của chỗ sâu, âm thầm dùng hết toàn lực, dung nhập vào chỗ sâu của nhau.

......

Đêm khuya, Cố Tử Mạt từ trong giấc ngủ ngắn tỉnh lại.

Cúi đầu, nhìn thấy một cánh tay vắt ngang qua eo mình, tràn đầy tham muốn giữ lấy ôm cả người cô vào trong lòng.

Lục Minh Tuyên còn đang ngủ, anh cong người, cánh tay kê ở dưới đầu cô, hoàn toàn là một dáng vẻ bảo vệ, mặc dù đang trong trạng thái ngủ, nhưng vẫn không chịu buông cô ra.

Cố Tử Mạt lắc đầu một cái, im lặng cười khẽ, người đàn ông này, vẫn luôn bảo vệ cô, dù là đang ngủ, cũng không ngoại lệ.

Không khỏi vươn tay, nhẹ nhàng vén chỗ tóc rơi trên mắt anh ra, lộ ra một đôi lông mày rậm, lông mi của anh rất dài, mũi dọc dừa, môi mỏng hoàn mỹ.

Thời điểm chân chính gặp anh lần đầu tiên, cô cảm thấykhí thế của anh rất cường đại, phong cách tướng mạo đều tốt. Tuy nói là cự ly càng xa, lại càng thấy đối phương hoàn mỹ, nhưng đối với anh mà nói, cô cảm thấy, càng tiếp xúc với anh, cô càng cảm thấy anh hoàn mỹ vô địch.

Hôm nay, chỉ yên lặng nhìn anh như vậy, cũng giống như nhìn như thế nào vẫn không đủ vậy.

Muốn dùng tay chạm vào mặt của anh, rồi lại sợ sẽ làm anh tỉnh lại, anh vất vả ở tỏng bệnh viện với bạn cũ không ít, khẳng định mệt mỏi rồi.

Nghĩ đến cái người bạn cũ kia của anh, lại nghĩ đến cái mùi thơm đó, trong lòng Cố Tử Mạt thầm than một tiếng, thận trọng nâng ánh tay đè trên người mình lên, chống thắt lưng đang đau nhức không ngừng, xuống giường, từ trên mặt đất nhặt lên quần áo bị anh mạnh mẽ xé toang của mình, khoác lên người, mới rón rén rời khỏi phòng ngủ.

Gân như là trong nháy mắt Cố Tử Mạt đóng cửa, thì người đàn ông tỉnh lại.

Mở mắt, tròng mắt đen quét qua chiếc giường lớn trống rỗng, nhiệt độ trên tay vẫn là ôn nóng, chỉ không biết người đã đi nơi nào.

Lại nằm trên giường đợi một lát, vẫn không thấy Cố Tử Mạt trở lại. Lúc này Lục Minh Tuyên cũng hết buồn ngủ, không có cô ở bên người, hình như làm thế nào cũng không ngủ được, vì vậy cũng xuống giường.

Trong phòng khách chỉ mở một chiếc đèn, lúc này tản ra một ánh sáng màu vàng nhạt.

Lục Minh Tuyên tìm thấy bóng dáng mảnh khảnh ở ngoài ban công cửa sổ sát đất.

Cố Tử Mạt cúi đầu, không biết đang nhìn cái gì, đứng yên ở nơi đó.

Lục Minh Tuyên như có điều suy nghĩ nhìn cô rất lâu, mới cất bước đi tới, đứng lại sau lưng cô, vòng tay qua người cô, ôm cô vào trong ngực.

"Muộn như vậy còn không ngủ, có tâm sự?" Anh bất đắc dĩ không biết khóc hay nên cười, xem ra anh dùng sức còn chưa đủ, không làm cho cô mệt đến mức không rời giường nổi.

Cố Tử Mạt không biết nên trả lời anh như thế nào, vì vậy ánh mắt trầm mặc, đúng là cô có tâm sự, nhưng phải mở miệng nói với anh thế nào đây.

Nếu cô hỏi anh, bạn cũ của anh là ai, là trai hay gái, có phải có vẻ cố ý, có vẻ cô không tin tưởng anh hay không?