Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 105: Vì sao tối hôm đó không giết cậu ta? Mà phải đợi đến hôm nay?

Edit: Xiaoxi Gua

Điều này thật lạ.

Nếu biết rõ giết cô không được, còn muốn hao hết tâm lực vây chặt cô, Mộc Ân luôn cảm thấy con ma trong nhà họ Thẩm này, làm những chuyện có
chút tự mâu thuẫn.

Nếu như nó chỉ muốn dùng cách này hù chết mình, vậy thì nên dùng
những hình ảnh máu tanh kinh khủng hơn mới đúng, đây lại giả Lục Phong
Miên, còn rất nhanh bị cô nhìn thấu, thực sự không có tác dụng gì.

Còn có ở trong mật đạo nghe được những lời kia, quá mức chân thực, để cô luôn cảm thấy giống như đã từng xảy ra.

“Uyển Di, quỷ bám vào thân giết người cũng cần điều kiện sao?” Mộc Ân nghĩ đến cái gì, cúi đầu hỏi Trần Uyển Di.

“Ừm.” Trần Uyển Di nhẹ gật đầu: “Bình thường, quỷ bám vào thân cần
một vài điều kiện, không phải con ma não cũng có thể bám vào thân giết
người, nếu vậy đã lộn xộn thành một cục rồi.”

“Người yếu nhiều bệnh dễ dàng bị quỷ bám vào người, âm khí nặng bát
tự bị thiếu cũng dễ dàng bị quỷ bám vào thân, đây là những điều chị đã
nói.” Mộc Ân nói: “Vậy trừ những cái đó ra, nếu như người bình thường
thân thể cường tráng bị bám vào người, thì cần điều kiện gì?”


“Cần máu hoặc cần bùa, hoặc là một chút điều kiện đặc biệt khác, tóm
lại nếu như người đó không hề làm gì, thì sẽ không bị bám vào đâu.” Trần Uyển Di nói: “Vậy Thẩm Bạch Oánh, cũng là bởi vì lúc chơi đĩa tiên hiến máu vẽ bùa, mới có thể gọi quỷ nhập vào người, về phần rốt cuộc tiếp
xúc ở chỗ nào, thì không biết.”

“Cảnh tượng mà Thẩm Gia Minh chết, gần giống như Thẩm Bạch Oánh,
người bình thường rất khó tự mình rạch bụng trong cơn đau đớn, cậu ta
nhất định là bị bám vào người rồi, nhưng vì sao chứ? Làm sao cậu ta có
thể kích hoạt được điều kiện này?” Mộc Ân trăm mối vẫn không có cách
giải.

Trần Uyển Di cũng có chút không nghĩ ra, nâng cằm lên trầm ngâm một
lát, nói: “Em có nhớ Thẩm Bạch Oánh trước khi chết hay không, từng đến
phòng Thẩm Gia Minh?”

Được Uyển Di nhắc nhở, Mộc Ân giật mình: “Em đã thấy kỳ lạ, tại sao
Thẩm Bạch Oánh đến phòng của cậu ta, mà cậu ta không xảy ra chuyện gì,
nói không chừng Thẩm Gia Minh vẫn luôn nói láo, có thể chắc là cậu ta
thật té xỉu, trong khoảng thời gian đó bị thẩm Bạch Oánh làm cái gì!”

“Đúng.” Trần Uyển Di tán đồng gật gật đầu.

“Nhưng có một chút rất kỳ quái.” Mộc Ân nói: “Chị nghĩ xem nếu con ma bám vào người Thẩm Bạch Oánh cố ý đẩy Thẩm Gia Minh vào chỗ chết, vì
sao tối hôm đó không trực tiếp giết chết cậu ta? Mà còn phải đợi đến hôm nay?”


“Điều này…” Trần Uyển Di cũng nghĩ không thông.

“Nnhất định là nó có chuyện cần làm trong khoảng thời gian này, cho
nên kéo tới bây giờ mới giết Thẩm Gia Minh, bao gồm chuyện dùng ảo giác
ngăn chặn em, con ma này rất thông minh.” Mộc Ân nói.

Hai người lại hàn huyên vài câu, cho ra một chút kết luận cùng suy đoán, nhưng vẫn có thật nhiều điều không hiểu.

Lúc này, Lâm Như Uyên bưng nước chanh trở về, Trần Uyển Di nghe thấy
tiếng mở cửa vội càng mềm oặt nằm xuống trong lòng bàn tay Mộc Ân.

Mộc Ân đặt cô ở trên tủ đầu giường, nhận nước chanh Lâm Như Uyên đưa tới, nhìn anh cười cười.

“Cảm ơn anh trai.”

“Sao khách sáo vậy.” Lâm Như Uyên thuận thế ngồi bên người cô, từ
trên tủ đầu giường cầm lấy người giấy, đầu ngón tay sờ lên: “Trước kia
không có phát hiện, Mộc Ân còn biết cắt giấy.”

“Không có việc gì làm, nhàn nên nghịch thôi ạ.” Mộc Ân bưng lấy nước
chanh uống một ngụm, nhìn lá bạc hà đong đưa trên mặt nước, đột nhiên có chút nhớ nhung Lục Phong Miên.

Cô một hơi uống nửa ly, không để uổng phí tấm lòng của Lâm Như Uyên,
sau đó đứng lên nói: “Anh trai, em đi xem chú Lục một chút, thời gian
còn sớm, anh ngủ thêm đi.”

“Anh đưa em đi” Lâm Như Uyên có chút không yên lòng về cô.

“Không cần.” Mộc Ân trả cái ly lại cho anh anh: “Em không sao, cảm ơn nước chanh của anh.”