Long Xà Diễn Nghĩa

Chương 430: Đao ý giang sơn như họa (2)

Cao thủ đối trận, tình huống thất thần cơ hồ là chết chắc không nghi ngờ, cũng không có cao thủ nào lúc đối quyết dám thất thần cả, càng đừng nói đến dạng cao thủ như Vương Siêu. Nhưng hiện tại Vương Siêu lại đã thất thẩn, cảm giác hiện tại ở trong lòng Thu Thiền giống như là một người bình thường mua được một tấm vé sổ trúng thưởng năm trăm vạn.

Vương Siêu thất thần, tỷ lệ so với thắng năm trăm vạn còn thấp hơn nhiều.

Nhưng, vào lúc mũi đao sắm cắm lên đầu Vương Siêu, Vương Siêu không né tránh, cũng không lùi ra sau, không ngờ lại trực tiếp giơ tay lên, đột nhiên nắm tới thân đao.

Keng keng keng keng keng!

Năm tiếng keng vang lên, móng tay trên năm ngón tay của Vương Siêu toàn bộ móc lên thân đao.

Vương Siêu thoáng chốc đã bắn ra móng tay, Thu Thiền căn bản nhìn không thấy, nhưng khi lực lượng khổng lồ của móng tay bắn ra, cô ta vẫn có thể thông qua thân đao mà cảm giác được.

Đao của cô ta vô cùng mẫn cảm, có thể nói, mỗi một thốn trên thân đao đều chính là da thịt của cô ta, khi cô ta nhấc đao lên, cho dù là lực lượng nhỏ li ti như một con muỗi đậu lên thân đao, cô ta cũng cảm thấy rõ ràng. Hiện tại móng tay dài ngoằng của Vương Siêu mắc lên đó, cô ta cảm thấy lực lượng một cách đặc biệt rõ ràng.

Trong nháy mắt nhanh như điện quang hỏa thạch, Thu Thiền không chút nghĩ ngợi, làm ra một phán đoán chính xác.

Cô ta không đâm tiếp, mà cổ tay thuận thế xoay tròn trái phải.

Xoẹt!

Thân đao trên tay Vương Siêu không ngờ xoay tròn như con quay, tốc độ xoay cực nhanh, đao phong mang theo một luồng ánh sáng màu bạc.

Lần xoay đao này, vận lực không khác gì chuyển chưởng trong Bát Quái chưởng. Thu Thiền là muốn xoay đứt bàn tay của Vương Siêu.

"Giỏi!" Vương Siêu đối diện với đao thế biến hóa này, đối với tốc độ biến hóa nhanh chóng của đao pháp này trong lòng cũng phải khen thầm một tiếng, nếu đối phương đâm tiếp, lực lượng biến hóa đơn nhất, hắn tiếp theo sẽ có thể đánh ra nội cương, dùng kình của Ngưu Thiệt Quyển Thảo (lưỡi trâu cuốn cỏ) trong Bát Quái chưởng vặn gãy thanh Vô Cực đao này! Giống như Đường Tử Trần vặn gãy kiếm của Lâm Đình Phong.

Nhưng Thu Thiền lần này đổi kình, thân đao xoay tròn, mũi đao khoách trương ra ngoài, điều này khiến cho hắn không thể dùng nội cương để lấy cứng chọi cứng. Bởi vì đao thể của đối phương đã biến hóa phân tán, nội cương một kích không trúng, lòng bàn tay của mình ngược lại sẽ bị chém đứt.

Vô Cực đao sắc bén phi thường, da của Vương Siêu cũng khó mà ngăn được cao thủ vận lực chém một cái.

Cho nên Vương Siêu chợt thu tay lại, né tránh đao xoay tròn của đối phương.

Đồng thời vào lúc Vương Siêu thu tay lại, đao đang xoay tròn của Thu Thiền lại có biến hóa! Không ngờ lại thuận treo trung tuyết của thân thể Vương Siêu mà kéo thẳng xuống.

Một thế kéo đao này, chiêu thức như mổ bụng người ta, hung mãnh vô bỉ. Nhưng ý cảnh lại giống như là một dải ngân hà từ trên trời quẹt xuống, thao thao bất tuyệt, xen lẫn tiếng sấm ầm ầm, khiến người ta không có cả ý niệm ngăn cản.

"Không ngờ lại dung nhập được lực lượng của pháo chủy vào trong đao pháp..."

Vương Siêu nghe thấy thanh âm ầm ầm này, giống như một thác nước đổ xuống, nhìn ý cảnh của "Nghi thị ngân hà lạc cửu thiên (nghi ngờ ngân hà từ chín tầng trời rơi xuống)" là biết một cái kéo đao này lực lượng của thân thể khó mà chống đỡ nổi.

Thế là hai chân của hắn lướt sang trái, thân thể di động ra cự ly một xích như thuấn di, khó lắm mới tránh được thế kéo đao này. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Nhưng, khi hắn vừa động cước, Thu Thiền trong máy mắt liền nhắm mắt lại, tựa hồ như ý niệm hoàn toàn dung nhập vào trong cảnh giới đối quyết, cảm giác mẫn duệ đạt tới một cảnh giới vi diệu, khi chân Vương Siêu cắm xuống đất, dưới chân cô ta cũng cảm giác thấy, cho nên liền bước theo.

Đồng thời, cô ta thu lại thế đang đang kéo xuống! Thanh âm lập tức ngưng bặt! Đồng thời luồng đao quang đang hạ xuống cũng tựa hồ như ngưng đọng.

Hoàng Hà trên dưới, lập tức thôi cuộn trào.

Thu Thiền thu đao lại, giống như một dòng thác đột nhiên đóng băng, thanh âm ầm ầm, lực lượng chùm xuống, toàn bộ ngưng đọng, thậm chí đao quáng cũng ngưng tụ lại trong sát na này.

Tình cảnh này là tốc độ sau khi đột phá cực hạn mới có thể phát sinh ra cảnh tượng này.

Đao quang dừng lại, tiếp theo là chân xoay theo, Vô Cực đao đột nhiên lại bạo phát, từ cực tĩnh tới cực động, nổ tung, từng ánh đao giống như long xà trườn bò toán loạn, ập về phía Vương Siêu.

Chấn đao thế trong Vô Cực đao.

Sau đó là Ngân mãng kích.

Ngân mãng kích vốn là một loại kiếm thuật cổ xưa, nhưng hiện tại lại được Thu Thiền thi triển ra trong đao pháp, dung nhập một loại cương kình long đằng.

Một thế chấn đao, kích đao này, khí thế, tinh thần của Thu Thiền đều đạt tới đỉnh điểm.

Tiếng đao vẫn như sấm đánh, ánh đao giống như sét đánh, long xà loạn vũ, nhưng đao ý lại giống như một họa bút to lớn, tùy ý vung trên một bức giang sơn đồ họa khổng lồ.

Đao pháp như họa.

"Ừ!"

Cảm thụ đao thế, đao ý tùy ý mà đến này, mắt Vương Siêu đột nhiên trở nên ngưng trọng.

Bởi vì hắn trong sát na này, phảng phất như nhìn thấy bức tranh "Giang sơn như thử đa kiều" treo trong đại sảnh Hồng môn tổng hội.

"Thì ra bức tranh "Giang sơn như thử đa kiều" trong tổng hội Hồng môn là do cô vẽ."

Vương Siêu vừa thấy đao thế, đao ý này là đã hiểu rõ ràng, bức "Giang sơn như thử đa kiều" treo ở tổng hội Hồng môn khẳng định là do Thu Thiền có khí chất tài nư, trông thì yếu ớt này vẽ ra.

"Cô gái này đã đem ý cảnh vẽ tranh của mình, súc tích vào trong đao pháp, chẳng trách, chẳng trách có thể siêu việt hơn Giải Ngưu đao của Vương Khanh.

Dưới một đao, giang sơn như họa.

Dưới một đao, giang sơn đa kiều.

"Hảo đao!" Vương Siêu biết rằng, cứ tiếp tục dây dưa như vậy, mình cho dù không sợ, nhưng cũng rất có thể bị đao giống như giang sơn như họa của đối phương chém trúng áo. Như vậy thì quá mất mặt, không phải là chuyện vinh quang gì. Tuy đao pháp như vậy, thiên hạ không có mấy người có thể sử ra, Thu Thiền cũng là đại gia trong đao pháp, nhưng Vương Siêu là nhân vật hùng bá thiên hạ, giống như Ma Sư Bàng Ban trong tiểu thuyết, cho dù bị chém trúng quần áo thôi thì cũng phi thường bất hảo.

"Hô!"

Quyết định không tiếp tục dây dưa nữa, Vương Siêu sử ra đòn sát thủ của mình.

Theo một tiếng "hô", một luồng bạch tuyến từ trong miệng bắn ra, thanh âm khiến da đầu người ta ngứa ran vang vọng cả gian ghế lô, chấn cho toàn bộ tiếng đao nổ ran như lôi đình của Thu Thiền vỡ tan tành.

Đồng thời, luồng bạch tuyền này trực tiếp kích trúng thân đao của Vô Cực đao, đánh cho vang lên một tiếng "keng", giống như tiếng kim thiết chạm nhau.

Đao thế như họa lập tức đình chỉ.

Nếu nói đao pháp của Thu Thiền vẽ ra một phiến giang sơn như họa, vậy thì một chữ "hô" này của Vương Siêu là kim qua thiết mã, dùng tiên phong thiết kỵ dã man trực tiếp đạp vỡ phiến giang sơn như họa này, tàn nhẫn đạp vụn ý cảnh mỹ hảo này.

Đao thế bị ngăn cản, Thu Thiền trong lòng chấn kinh, cổ tay một lần này rung ngang, đao liền thu hồi lại, tựa hồ như giấu vào trong tay áo của mình.

"Vô Cực tàng đao thế?"

Một thế giấu đao này, giống như đao vào vỏ, quang mang tắt ngấm.

Đồng thời, thân thể của cô ta nhanh chóng lui một bước, cánh tay giấu đao giơ ra ngoài.

Sau tàng đao thế chính là bạo đao thế.

Trong lòng cô ta biết rất rõ, Vương Siêu vừa rồi phun ra bạch tuyến đó, giống như là phi kiếm một kích đã làm đại loạn tiết tấu của cô ta. Tuy không biết trong miệng Vương Siêu sao có thể phun ra bạch quang, nhưng hiện tại cô ta đã không còn thời gian để kinh ngạc nữa rồi. Mà lập tức cơ cảnh sử ra một chiêu Vô Cực tàng đao thế, thu liễm toàn bộ tinh thần của mình lại, sau đó mới lại đánh ra bạo đao thế, xây dựng lại thế công.

Nhưng đã trễ rồi, trước mặt Vương Siêu, không có ai lùi bước như vậy, cho dù là thủ lĩnh GOD cũng không dám, huống chi là Thu Thiền?

Cánh tay của Vương Siêu chấn động, trực tiếp đột phá cự ly cực hạn, ưng trảo cầm nã tóm tới, vị trí nhắm tới chính là cánh tay giấu đao của Thu Thiền.

Cánh tay của Thu Thiền vội vàng dao động, né tránh một trảo này, nhưng Vương Siêu vào lúc cô ta dao động cánh tay thì lại quấn lấy, chặng đứng phương hướng vận động của cô ta.

Một trảo, một vặn.

Cánh tay của Thu Thiền tê đi, Vô Cực đao đã rơi vào trong tay Vương Siêu.

Sau đó, tay kia của Vương Siêu đã đặt lên huyệt thái dương của Thu Thiền.

"Mình vẫn không phải là đối thủ của hắn..." Thu Thiền cũng cảm thấy đại thế đã mất, trong lòng dâng lên một nỗi niềm bi thương. Nhưng sau đó, cô ta lại phát hiện, tay của Vương Siêu đã rời khỏi huyệt Thái Dương của cô ta, chỉ chăm chú nhìn vào Vô Cực đao.

"Giang sơn như họa.. hảo đao, hảo đao, có tiềm lực, so với Vương Khanh còn mạnh hơn." Vương Siêu khen ngợi.

"Tôi đã có tiềm lực? Vậy vì sao anh không giết tôi? Cho dù không giết thì phế tôi đi cũng là chuyện rất bình thường." Thu Thiền mắt nhìn chằm chằm vào Vương Siêu, hỏi.

"Cô khiến tôi nhớ tới một cô gái khác." Trong đầu Vương Siêu hiện lên bóng dáng của Nghiêm Nguyên Nhi: "Tôi vốn muốn cho cô ta một cơ hội khiêu chiến tôi, nhưng sau cùng tôi lại không cho... Các người đi đi, chỉ một lần này thôi, tương lai nếu như cô thật sự đột phá, thì lại tới khiêu chiến tôi, lúc đó tôi sẽ không lưu tình đâu."

Sau khi nói xong, Vương Siêu tựa hồ như mất hứng, ném lại đao cho Thu Thiền.

Thu Thiền bắt lấy Vô Cực đao, trong mắt lóe lên thần tích phức tạp, bởi vì cô ta đột nhiên phát hiện nhân vật hùng bá thiên hạ Vương Siêu này, không phải là sát thần, võ si, cũng không phải là loại ma vương cao cao tại thượng, mà lại mang trong mình một loại tình người rất đáng để nghiền ngẫm.