Long Xà Diễn Nghĩa

Chương 422: Rút ruột (1)

"Lão Bạch, các anh sao lại tới sân hắc quyền này, chẳng lẽ thực sự có cao thủ ư?" Biểu hiện của Vương Siêu của rất thản nhiên, tùy ý ngồi xuống bên cạnh Hoắc Linh nhi, nhìn đám người Bạch Tuyền Di.

"Có cao thủ, toàn bộ đều là cỗ máy giết người, chiêu thức rất đơn giản, không có biến hóa gì cả, nhưng rất hiệu quả. Là quyền thuật được thực chiến hóa nhất, rất đáng sợ, hơn nữa năng lực chịu đòn phi thường cường hãn. Cho dù là dùng ám kình thấu kình đánh trúng cũng khó mà làm mất đi được lực chiến đấu của đối phương. Một đồ đệ của tôi chính là bị đánh gẫy gân cốt toàn thân như vậy. Nếu không phải vì bận tâm đến thân phận, tôi cũng muốn lên sân đấu."

Bạch Tuyền Di nghe Vương Siêu hỏi, sắc mặt biến thành lạnh lùng, có một cỗ sát khí phù hiện ở trên mặt.

"Ồ." Vương Siêu nghe thấy lời đánh giá của Bạch Tuyền Di về đám hắc quyền thủ này, cũng bắt đầu thấy quan tâm. Bạch Tuyền Di này chính là lấy thực chiến để nổi danh, chú trọng nhất là hiệu xuất đả phá, trong những võ thuật gia cũng là hảo thủ nhất đẳng, ngay cả hắn cũng phải đánh giá về đám hắc quyền thủ này là "thực chiến hóa nhất, rất đáng sợ, năng lực chống đả kích rất mạnh."

Lời bình này được thốt ra từ trong miệng của Bạch Tuyền Di, Vương Siêu cũng không thể không bắt đầu thấy quan tâm.

Thế là, hắn dõi mắt về phía sân đấu ở bên dưới, nhìn chằm chằm vào đại hán người Nga toàn thân bóng loáng, mồ hôi nhễ nhại, cơ nhục giống như loa văn cương, vừa cao vừa to, khí thế hung hãn bức người.

"Thì ra là thể hồ quán đỉnh, chẳng trách năng lực chịu đòn lại rất cường đại. Vương Siêu vừa nhìn đã hiểu công phu là đám người này luyện là gì.

"Sư phụ, thể hồ quán đỉnh là gì? Từ ngữ này hình như là nói về đốn ngộ trong Phật giáo Tạng truyền. Thể hồ quán đỉnh là bỗng dưng trong đầu lóe linh quang. Có điều nhìn người này khí tức bưu hãn, vĩnh viễn đều là một kẻ hung thần ác sát, sao lại có thiện ý của thể hồ quán đỉnh?" Hoắc Linh Nhi hỏi.

"Cô phải từ bên trong ý tứ mà lý giải. Ý tứ mặt chữ của thể hồ quán đỉnh chính là đổ dầu lên đầu, toàn thân mát rượi, đây là một loại phương pháp dùng dược vật để kiện thân." Vương Siêu lắc đầu: "Triều Thanh ngày xưa, người Mãn Châu luyện bố khố, cũng chính là đấu vật, đều phải đồ dầu lên cả người, khi tập luyện, lỗ chân lông mở ra, dược lực của dầu thấm vào trong gân cốt da thịt, bên ngoài thì chịu đòn, dần dà, có thể luyện ra cương cân thiết cốt! Năm đó thân vương họ Dịch của Mãn Chầu còn luyện đấu vật. Quách Vân Thâm giao thủ cùng hắn mười mấy chiêu, mới dùng băng quyền đánh bay được hắn, nhưng không làm bị thương được tới gân cốt của hắn. Có thể thấy sự khủng bố của phương pháp này. Những địa phương lạnh giá như nước Nga, Siberia, cũng dùng phương pháp bôi mỡ lên khắp người để chống lạnh. Một số người sống gần Bắc Cực cũng dùng mỡ của báo biển bôi toàn thân, nếu không, đến đêm là sẽ bị cóng mà chết. Có điều cái này thuộc về công phu hoành luyện, không phải là tâm ý thượng thừa vê nặn được khí huyết, khó có thể tiến được vào Đan đạo, nhưng nếu luyện đến đỉnh cao, năng lực thực chiến quả thật rất khủng bố."

"Bố khố của người Mãn Châu năm đó quả thực rất khá, thân vương họ Dịch còn hào xưng là giao vương (vua đấu vật), không biết đã đánh bại bao nhiêu cao thủ võ lâm của kinh thành, nếu không có Quách Vân Thâm, thì quả thực là không có ai có thể đánh ngã được hắn."

Bạch Tuyền Di và một số quyền sư gật gật đầu.

"Kỳ thực hiện tại một số đồ hóa trang cũng là căn cứ vào nguyên lý của thể hồ quán đỉnh gì đó mà làm ra." Hoắc Linh Nhi cười nói, rồi đột nhiên nhíu mày lại: "Thôi xong! E rằng không ổn rồi."

Đúng vào lúc này, ngữ khí của Hoắc Linh Nhi trở nên ngưng trọng, thì ra ở giữa sân đấu phía dưới, quyền sư người Hoa thấp bé mà nhanh nhẹn đó đã bắt đầu thi triển thế công với Alligator của trại huấn luyện Siberia, lao vào quần thảo nhau.

Quyền sư người Hoa này bởi vì thân hình thấp bé, rõ ràng là luyện võ công của Nam phái Vịnh Xuân, phát lực ngắn nhỏ, nhưng rất chặt chẽ, chiêu thức sắc bén, ra quyền mang theo gió.

Bác đấu vừa bắt đầu, quyền sư người Hoa này phát động công kích trước, đột nhiên xoải chân, eo hơi hạ xuống, sau đó bật một cái, thân thể giống như bay và không phải bay, thoáng chốc đã lao vụt ra xa, tiến sát vào cỗ máy bác sát Allgator tới từ giới hắc quyền này, một quyền đánh vào tim của đối phương.

Thiếp thân mã bộ quyền!

Quyền sư người Hoa này thân hình so với Alligator cao hơn hai mét này thì thấp hơn đến cả hai cả đầu! Hơn nữa độ dài của chân cũng còn xa mới bằng, muốn tiến vào cư ly đả kích hữu hiệu, ví dụ như tiếp cận toàn lực, thiếp thân đoản đả mới thu được hiệu quả.

Cho nên hắn sử dụng thiếp thân mã bộ quyền, có khí thế của phóng ngựa lao nhanh, bay qua khe suối.

Thế phóng ngựa của hắn rất có bản lĩnh, trong lúc nhảy chân lên trước, tay ở sau, giống như khi phi ngựa vậy, chân sau vượt qua chân trước, vừa nhảy vừa đạp bước, điểm nhắm của chân chính là giữa hai đùi của Alligator, lộ ra rõ ràng ưu thế không gian và sự nắm bắt cự ly.

Nhưng, đối diện với một bước nhảy tiếp cận này của quyền sư người Hoa. Trên mặt Alligator lộ ra một tia dữ tợn khủng bộ, trong mắt thoáng chốc đã biến thành đỏ rực, giống như là một con thú tàn nhẫn hung bạo khát máu. Đồng thời, hắn lui ra sau một bước, kéo dài cự ly thêm một mét.

Một bước lui ra sau này, hắn đã tránh thoát được cự ly đả kích hữu hiệu! Đồng thời, hắn cũng không né tránh nữa, trực tiếp đánh ra thứ quyền quyền, trong khống khí lập tức vang lên tiếng rít lăng lệ.

Thứ quyền của hắn kéo rất dài! Bởi vì cánh tay của hắn dài phi thường, cơ hồ dài hơn cả một xích so với cánh tay của quyền sư người Hoa! Ưu thế của cự ly dài này, trong bác đấu hung hiểm, quả thực đã không có bất kỳ lo lắng nào!

Bốc!

Quyền sư người Hoa lúc này đã bị đánh trúng mặt, thân thể không ngờ lại bị đánh cho bay lên không, rơi xuống bậc thang xi măng, ngã xuống đất, phát ra một tiếng rên, hắn đã trực tiếp bị đánh chết.

Đơn giản mà hiệu quả! Trong nháy mắt, không có bất kỳ một chiêu thức hoa lệ nào, chỉ có quyền pháp hung ngoan như dã thú.

Alligator chỉ trong một chiêu đã đánh chết quyền sư người Hoa, toàn trường lập tức vang lên tiếng huýt sáo, không ai ngờ rằng trận chiến đấu này lại kết thúc nhanh như vậy.

"Ài, vóc người chênh lệch quá lớn. Thân to sức không thiếu, người ta lui một bước bằng anh lui hai bước, người ta tùy tiện xuất thủ, quyền đã vươn tới trước mặt anh rồi, mà tay của anh thì căn bản không tiếp cận được thân thể của người ta, vậy thì đánh thế nào được!"

Đúng vào lúc này, trong gian ghế lô, cậu em trong đôi chị em thấy trận bác đấu này, thở dài một tiếng, đưa ra đánh giá chuẩn nhất.

"Vậy cũng chưa chắc, quyền pháp nếu như luyện tới tuyệt đỉnh, cư ly căn bản không là gì cả, Quách Vân Lâm đánh hổ hình, một bước thôi đã đi được ba trượng chín mét, nghe nói Bát Quái Chưởng Kỳ Lân bộ của Vương Siêu, ngón chân co một cái, súc địa mà đi, trong nháy mắt đã đi được cự ly ba mươi mét, nhanh như điện quang hỏa thạch, cư ly đối với họ căn bản không phải là vấn đề!"

"Chị, những người mà chị nói đó là cao thủ tuyệt đỉnh, quyền phải đã tiến nhập cảnh giới Đan đạo rồi. Thế nhưng, người như vậy, cả thế giới có thể có được mấy người chứ? Mười người đã là tốt lắm rồi." Cậu em cười khổ: "Từ người quyền pháp bước vào Đan đạo ra, cho dù là cao thủ Hóa kình đỉnh phong trong chiến đấu cũng không thể không chú trọng tới ưu thế cự ly."

"Đúng là vậy đó." Cô chị gật gật đầu.

"Đúng rồi, chị, Vương Siêu hiện tại đã ổn định ngồi trên bảo tọa cao thủ đệ nhất thiên hạ, nhưng đây chỉ là về quyền pháp mà thôi, nếu như chị tay cầm Vô Cực đao cùng hắn đối quyết, không biết có nắm được phần thắng hay không. Vô Cực đao của chị còn xuất thần nhập hóa hơn cả Giải Ngưu đao của Hoa Thanh bang mà." Cậu em đột nhiên đưa ra một nghi vấn.

"Phần thắng cũng rất nhỏ... chỉ một hai thành thôi." Ánh mắt cô gái lóe sáng, sau đó lại trở nên ảm đạm.

"Một hai thành... thế, chẳng lẽ tên Vương Siêu đó thật sự cao tới trình độ đó ư?" Cậu em kinh hãi nói, gã biết rất rõ Vô Cực đao của chị mình cường hãn như thế nào, cho dù là Vương Khanh, nhât vật có đao pháp giống như Bào Đinh Giải Ngưu của Hoa Thanh bang cũng phải cam bái hạ phong. Có một lần, hắn thậm chỉ còn thấy cô chị này lúc mỗi tối hô hấp đả tọa, đao đặt ngang ở trên đùi, theo mỗi lần hô hấp của chị ta mà chấn động như có linh tính, vang lên ong ong, tựa hồ như là đang nói chuyện với nhau vậy. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

"Được rồi, Đường môn chắc sẽ xuất động cao thủ, không để cho người ta đánh chết người bên mình nữa đâu. Chị nghĩ, Bạch Báo Tử đó sẽ xuất hiện. Có kịch vui để xem rồi, không biết kết quả hắn và hắc quyền chi vương đối quyết sẽ như thế nào nhỉ. Chị cũng cảm thấy rõ ràng rằng, trong gian ghế lô ở mặt nam, hắc quyền chi vương đó cũng có mặt rồi, hiển nhiên, hắn đến là vì muốn xem uy thế của Vương Siêu. Có điều, muốn bức Vương Siêu ra mặt, e rằng hắn phải tự mình xuất thủ đánh bại con báo Bạch Tuyền Di đó mới được. Nếu không, muốn gặp được mặt của Vương Siêu ư? Quả thực là vọng tưởng."

"Vô Cực Đao? Đích truyền của Nghiêu Thần trong Tam Hoàng Pháo Chủy môn?"

Đoạn đối thoại của chị em Hồng môn bên trong ghế lô truyền vào tai Vương Siêu không sót chữ nào, nghe thấy ba chữ Vô Cực Đao, Vương Siêu lập tức biết rằng quyền pháp mà đối phương luyện là gì