Long Phụng Bảo Thoa Duyên Truyện Full

Chương 26: Anh hùng hội nổi cơn binh biến - Luận võ trường nhận lại ngọc nhân

Anh hùng hội nổi cơn binh biến

Luận võ trường nhận lại ngọc nhân

Thiết Ma Lặc cất tiếng quát như sấm dậy trời xuân:

“Thiết Ma Lặc ở đây, có bản lĩnh thì đến mà bắt!”

Võ sĩ trên đài có nằm mộng cũng không nghĩ đến Thiết Ma Lặc lại ngang nhiên như vậy, vốn mang thân phận “Thủ phạm”, vậy mà lại tự ý nhảy lên đài, trong sát na đó chúng đều sợ đến ngây như tượng gỗ. Trong đó còn có hai tên vệ sĩ nhát gan đứng cạnh mép đài, thấy y hét lớn một tiếng thì hoảng nhiên kinh hãi, chân đứng không vững, dĩ nhiên là đầu dưới chân trên lộn cổ xuống dưới đài.

Dương Mục Lao bổ ra một chưởng, hắn muốn nhân cơ hội Thiết Ma Lặc chân chưa chạm đài mà ngoan độc đánh y rớt xuống. Thiết Ma Lặc quát:

“Đến hay lắm!”

Thân mình còn trên không, kiếm đã rời khỏi bao, một chiêu “Ưng Kích Trường Không” như dải lụa nhằm yết hầu Dương Mục Lao đâm tới. Dương Mục Lao liền chuyển thân, tả chưởng cấp tốc xuyên ra, trực đoạt lấy bảo kiếm của Thiết Ma Lặc.

Nếu luận về bản lĩnh, bây giờ Thiết Ma Lặc đã vượt hơn Dương Mục Lao, nhưng dù sao thân mình còn đương ở trên không thì bất lợi, một kiếm đâm vào không khí, chưa kịp biến chiêu thì chuôi kiếm đã bị Dương Mục Lao nắm lấy, ngón giữa của hắn điểm tới hổ khẩu y. Trước đài có rất nhiều người nhận ra Thiết Ma Lặc, mắt thấy Thiết Ma Lặc liền sẽ bị nguy hiểm, trong sát na đó không khỏi đều kinh hô.

Trong màn chưởng phong kiếm ảnh, chỉ thấy Thiết Ma Lặc đã dùng thế “Thái Sơn Áp Đỉnh”, nện thân mình xuống. Đến lúc này cứ cho như Dương Mục Lao đoạt được bảo kiếm thì cũng bị y đánh bay.

Đây chính là đấu pháp tối hung hiểm, trước ngực Thiết Ma Lặc môn hộ mở rộng, Dương Mục Lao vốn có thể một chưởng kích trúng nơi yếu hại của y. Nhưng Thiết Ma Lặc lại dám liều lĩnh như vậy, Dương Mục Lao cũng không dám liều mạng. Hắn hiểu rõ nội công của Thiết Ma Lặc cao hơn hắn, chỉ sợ một chưởng vị tất đã đánh trọng thương được Thiết Ma Lặc, mà nếu bị Thiết Ma Lặc áp trụ thì thật là lành ít dữ nhiều.

Cao thủ mang tính mệnh tương tranh, toàn bằng vào đảm khí, Dương Mục Lao đảm khí vừa khiếp sợ, liền cấp tốc lui về sau. Nói thì chậm nhưng diễn biến rất nhanh, Thiết Ma Lặc rung cánh tay lên, trường kiếp chém qua như chớp giật, cước bộ cũng đã vững vàng trên đài.

Dương Mục Lao hoảng hốt tiếp tục thối lui nhưng dù hắn tránh né nhanh là vậy, kiếm quang lướt qua cũng đã tước đi một mớ tóc của hắn. Thiết Ma Lặc phóng tới tấp liên hoàn tam kiếm đẩy lùi Dương Mục Lao, y thoáng chần chừ một chút rồi lại lao ra phía sau đài.

Vũ Duy Dương giận giữ thét:

“Phản rồi, phản rồi!”

Hắn đang cầm kim tiên của Uất Trì Bắc, trong lúc khẩn cấp, không có thời gian lấy binh khí của mình ra, liền dùng kim tiên quét đến Thiết Ma Lặc. Vũ Duy Dương thân là “Long Kỵ đô úy”, bản lĩnh xác thực cũng không kém, thập bát ban võ nghệ không món nào không tinh, một chiêu tiên pháp “Hồi Phong Tảo Liễu” ầm ầm quét đến, thế nhanh lực mạnh, thật không thể coi thường.

Thiết Ma Lặc trở tay một kiếm, chỉ nghe “Choang” một tiếng, mạt vàng bắn ra tung tóe. Vũ Duy Dương thất kinh, trong lúc cấp kíp hắn lấy kim tiên làm vũ khí, lại không nghĩ đến kiếm mà Thiết Ma Lặc sử dụng là bảo kiếm, hắn vội vàng triệt hồi kim tiên, may mắn là kim tiên trầm trọng nên chỉ bị chém tung một chút mạt vàng chứ chưa bị chém gãy. Vũ Duy Dương bấy giờ mới yên tâm. Ngay lúc đó Đỗ Phục Uy cũng đã đánh đến. Bản lĩnh của Đỗ Phục Uy kém chút ít so với Vũ Duy Dương nhưng Nhạn Linh đao hắn sử dụng cũng là bảo vật đại nội được ngự ban, đao kiếm tương giao, tiếng vang chói tai, hổ khẩu của Đỗ Phục Uy ê ẩm, nhưng lưỡi đao không hề bị thương tổn gì.

Dương Mục Lao quát:

“Thiết Ma Lặc, ngươi cho dù có ba đầu sáu tay, hôm nay cũng phải thúc thủ chịu trói thôi!”

Hắn sử ra bản lĩnh “Thất Bộ Truy Hồn”, hậu phát tiên chế, Thiết Ma Lặc vừa mới xuất kiếm đỡ bảo đao của Đỗ Phục Uy thì Dương Mục Lao đã nhập thân vào trong màn đao quang kiếm ảnh, song chưởng tề phát, nhằm hậu tâm Thiết Ma Lặc kích đến. Thiết Ma Lặc phản thủ một chiêu “Ngũ Đinh Khai Sơn”. Song phương đều dùng chưởng lực cương mãnh, chỉ nghe một tiếng “Bùng” chấn động, Dương Mục Lao loạng choạng lắc lư, Thiết Ma Lặc cũng lảo đảo suýt chút nữa thì mất trọng tâm, may mà công lực của y thâm hậu, lập tức dùng trọng thân pháp “Thiên Cân Trụy” trụ vững lại, điềm nhiên đánh bạt bảo đao của Đỗ Phục Uy và kim tiên của Vũ Duy Dương.

Mặc dù Dương Mục Lao chiếm được tiện nghi, nhưng trong lòng hắn cũng thầm rúng động. Phải biết, bất quá Thiết Ma Lặc chỉ dùng đơn chưởng đối phó với hắn, vậy mà Dương Mục Lao vẫn không thể thủ thắng. Công lực của Thiết Ma Lặc thật sự mạnh hơn hắn một bậc. Dương Mục Lao nghiến răng, nghĩ bụng, “Hôm nay nếu không chớp cơ hội này trừ khử hắn, hậu họa vô cùng!”

Hắn liều mạng dốc hết chân lực, liên tiếp phóng “Truy Hồn thất chưởng”!

Quả là song quyền nan địch tứ thủ, mãnh hổ nan địch quần hồ, Thiết Ma Lặc dưới sự vây công của tam đại cao thủ, mặc dù nhất thời chưa đến nỗi thua nhưng cũng đã sinh hiểm cảnh.

Chợt nghe một tiếng hú dài, lại một thân ảnh từ trong rừng người nhảy lên, người đó hô lớn:

“Chư vị anh hùng, xin hãy tránh ra, Đoàn Khắc Tà ta đã tới!”

Quần hào phó hội đến chín phần đều kính trọng Thiết Ma Lặc, bọn họ không dám lên đài giúp đỡ nên đều nhao nhao nhường đường cho Đoàn Khắc Tà. Nhưng cũng có vài kẻ muốn lập công lĩnh thưởng, thấy lợi mờ mắt, khinh thị Đoàn Khắc Tà là hậu sinh tiểu tử, liền rút binh khí cản đường tiến của chàng.

Chỗ Đoàn Khắc Tà vừa đứng cách chỗ Sử Nhược Mai không xa, thân hình chàng mới bốc lên, Sử Nhược Mai liền phát giác ra chàng, không khỏi bỗng dưng cả kinh, lại bỗng dưng mừng rỡ, nàng buột miệng thốt:

“Ẩn Nương tỷ tỷ, nhanh đến trợ giúp y!”

Huynh muội Độc Cô Vũ đang ở bên cạnh nàng, hơn nữa Độc Cô Oánh còn dựa bên thân nàng, Sử Nhược Mai đột ngột xông ra tựa hồ hất ngã Độc Cô Oánh, trong giây lát, huynh muội bọn họ đều ngây người.

Bọn họ nhận ra Đoàn Khắc Tà chính là người đêm hôm đó lén đến nhà họ rồi cùng giao thủ với Sử Nhược Mai, cũng là người mà mấy hôm trước trùng phùng trên đường, trợ giúp yêu nữ họ “Sử” kia giao đấu với bọn họ. Độc Cô Oánh trong đầu một mảng mịt mờ, thấy vô cùng kỳ quái, “Uy, người này quả nhiên là Đoàn Khắc Tà! Vì sao trước đây Sử đại ca mở miệng là mắng y thành tiểu tặc, bây giờ lại gấp gáp, không quản hết thảy lao ra cứu y?” Nàng một lòng một dạ vì Sử Nhược Mai mà tương tư, căn bản chưa từng nghi ngờ Sử Nhược Mai là nữ tử. Độc Cô Vũ lại sớm đã nghi ngờ, lúc này nghe thấy Sử Nhược Mai gọi “Ẩn Nương tỷ tỷ”, thì càng tỉnh ngộ, “Nguyên lai viên quan quân cùng đi với y chính là nữ hiệp đại danh đỉnh đỉnh Niếp Ẩn Nương, Niếp Ẩn Nương nữ giả nam trang, y gọi Niếp Ẩn Nương là ‘tỷ tỷ’,.... ôi, thế này còn nghi ngờ gì nữa, y quả nhiên là nữ tử giống như Niếp Ẩn Nương, cải trang đến phó hội. Chỉ đáng thương cho muội muội ta, không đâu lại si tâm vọng tưởng một phen”.

Độc Cô Vũ nhắc:

“Muội muội đừng phát ngốc ra nữa, nhanh đến trợ giúp Sử tỷ tỷ đi”.

Độc Cô Oánh thất thanh kêu lên:

“Ca ca, huynh nói cái gì? Sử đại ca, huynh ấy, huynh ấy....”

May mắn là hiện trường đang hỗn loạn xà ngầu, không ai chú ý đến giọng điệu thất thố của nàng. Độc Cô Vũ nói:

“Muội còn không minh bạch sao? Y không phải là Sử đại ca của muội, mà là vị hôn thê của Đoàn Khắc Tà, Sử nữ hiệp Sử Nhược Mai!”

Độc Cô Oánh “ối chao” một tiếng, bao nhiêu hy vọng nhất thời bị người đánh vỡ, nàng ngỡ ngàng nói chẳng ra lời. Độc Cô Vũ bảo:

“Mặc dù nàng ta không phải Sử đại ca của muội nhưng rốt cuộc cũng đã một phen tương giao với chúng ta, chúng ta tự mệnh mình là người trọng hiệp nghĩa, coi trọng chính là hai chữ ‘hiệp nghĩa’, hôm nay nàng ta có chuyện, chúng ta há có thể khoanh tay đứng nhìn?”

Độc Cô Oánh bỗng nhiên kinh tỉnh, nàng nén lại nỗi thương tâm, nói:

“Không sai, bất kể y là Sử đại ca hay là Sử tỷ tỷ, rốt cuộc là muội và y đã có một đoạn giao tình”.

Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, hai huynh muội cùng song song xông ra khỏi rừng người. Chợt nghe có người kêu lên:

“Đó không phải là Độc Cô huynh muội đó sao”.

Độc Cô Vũ ngẩng đầu nhìn, nguyên lai lại là hai huynh muội Lữ Hồng Thu cũng đã kéo đến. Độc Cô Vũ vừa kinh vừa hỉ, nghĩ bụng:

“Muội muội mê mộng đã tỉnh, hôn sự với Lữ gia ước chừng có thể thành, khó có được huynh muội bọn họ nghĩa khí thâm trọng như vậy, chỉ sợ làm liên lụy đến bọn họ”.

Lúc đó, đang có một viên quan quân cản đường tiến của Độc Cô Oánh, tay hắn sử “Độc Cước Đồng Nhân”, đã dùng thế “Thái Sơn Áp Đỉnh” sầm sập nện xuống đầu Độc Cô Oánh. Kiếm thuật của Độc Cô Oánh vốn cực kỳ tinh diệu nhưng trong lòng nàng đau đớn chưa qua hết, xuất chiêu không thành đường lối, mắt thấy sẽ liền bị đồng nhân đập trúng. Chợt nghe tiếng dây cung bật lên, “bách” một tiếng, Thần Tiễn Thủ Lữ Hồng Xuân đã bắn đến một mũi tên xuyên từ hậu tâm của viên quan quân ra tận phía trước. Viên quan quân kia đổ rầm xuống, đồng nhân cũng nện găm xuống mặt đất, bùn đất bắn tung. Độc Cô Oánh giật mình kinh hãi, nhất thời đầu óc thanh tỉnh lại. Lữ Hồng Xuân đã phóng như bay đến, từ xa y đã hỏi:

“Oánh cô nương, không bị thương chứ?”

Độc Cô Oánh ửng hồng khuôn mặt, nàng đáp:

“Đa tạ Lữ đại ca”.


Hai đôi huynh muội hội họp cùng đánh ra.

Sử Nhược Mai, Niếp Ẩn Nương chưa vượt được lên kịp Đoàn Khắc Tà thì chợt nghe thấy một tiếng thét chói tai:

“Sư huynh ngươi ở đây, ngươi còn dám sính tài!”

Một hán tử gầy nhom như con khỉ từ trong rừng người bay lên, chính là Tinh Tinh Nhi. Tinh Tinh Nhi và bè lũ Dương Mục Lao cũng sớm có cấu kết với nhau. Hắn tập hợp một nhóm tà phái yêu nhân trên giang hồ lại, mục tiêu bọn chúng cùng đến tham gia anh hùng đại hội chính là Đoàn Khắc Tà và Thiết Ma Lặc.

Tinh Tinh Nhi chỉ sợ không đuổi kịp Đoàn Khắc Tà sẽ để cho chàng thoát lên đài trước mà giải vây cho Thiết Ma Lặc. Trong nhất thời cấp bách, hắn cũng không kêu người nhường đường, cứ đạp lên đầu mọi người mà vượt qua. Khinh công của hắn tuyệt đỉnh, mũi chân chỉ điểm nhẹ lên đầu người là có thể mượn lực vọt đi, không làm tổn thương đến đầu ai. Nhưng mặc dù như vậy, những người tham gia đại hội lần này có ai mà không có chút thân phận trên giang hồ chứ? Chớ nói là bị hắn đạp lên đầu, dẫu chỉ là bị hắn lướt qua đỉnh đầu chưa chạm đến thì cũng đã là điều đại sỉ nhục rồi, nhất thời tiếng chửi bới giận dữ ầm ầm nổi lên, những người vốn không có ác cảm sâu sắc với Tinh Tinh Nhi thì giờ địch ý với hắn cũng đại tăng.

Mấy hán tử muốn lập công nhận thưởng, thấy Tinh Tinh Nhi lướt đến thì liền sửa đổi bộ dáng cao ngạo bệ vệ, tấn công càng gấp gáp. Vốn dĩ với bản lĩnh của Đoàn Khắc Tà, muốn giết bọn chúng thực dễ như trở bàn tay, thế nhưng chàng còn niệm tình bọn họ là người trong võ lâm, mặc dù thấy lợi quên nghĩa, rất đáng ghê tởm nhưng cũng không đành lòng đại khai sát giới. Chàng thấy Tinh Tinh Nhi phóng đến, nhất thời đúng chủ ý, tức thì hét lớn một tiếng, xuất thủ nhanh như chớp tóm được một hán tử sử “Đại Chước đao”, nhằm hướng Tinh Tinh Nhi mà quăng tới.

Lực đạo Đoàn Khắc Tà ném ra mạnh mẽ vô cùng, nếu như Tinh Tinh Nhi không tiếp, tên này dẫu chẳng chết thì tối thiểu cũng vỡ đầu chảy máu. Tinh Tinh Nhi vừa thấy, nhận ra tên này chính là “tiểu cửu tử” (tức em vợ) của Hề Bỉnh Đạt. Hề Bỉnh Đạt là một ma đầu trứ danh trong tà phái, cùng với Tinh Tinh Nhi là bát bái chi giao, lần này Tinh Tinh Nhi ước hẹn với tà phái ngầm đến yểm trợ, Hề Bỉnh Đạt cũng có trong số đó. Bây giờ kẻ bị Đoàn Khắc Tà ném lại là tiểu cửu tử của Hề Bạt Đỉnh, Tinh Tinh Nhi sao có thể bỏ mặc không tiếp? Tên này vẫn còn chưa ném bỏ “Đại Chước đao”, Tinh Tinh Nhi túm lấy cổ chân hắn, tiếp được hắn. Tên này vốn đã bị ném đến đầu óc hoảng loạn, chợt thấy bị người khác túm lấy, hai tay vẫn còn có thể hoạt động được, hắn liền bổ xuống một đao.

Tinh Tinh Nhi cả giận thét:

“Xuẩn tài, là ta!”

Ngón giữa của hắn bật ra, bắn tung “Đại Chước đao”, rồi lại dùng xảo kình quẳng tên kia xuống đất, lúc này mới bảo toàn được tánh mạnh gã.

Tinh Tinh Nhi tiếp thì đã tiếp được nhưng tên này nặng trăm cân có dư, lại bị Đoàn Khắc Tà dùng kình lực mạnh mẽ ném đến, Tinh Tinh Nhi tiếp xong cũng tự cảm thấy hổ khẩu một trận ê ẩm.

Nói thì chậm nhưng diễn biến rất nhanh, Đoàn Khắc Tà cười rằng:

“Tinh Tinh Nhi, ngươi mới là xuẩn tài!”

Lời còn chưa dứt, thoắt cái tóm lấy một tên khác, chàng lại làm hệt như trước nhắm Tinh Tinh Nhi mà quẳng đến. Tên này là đại đệ tử của Bộc Dương Hầu, một hảo hữu khác của Tinh Tinh Nhi, Tinh Tinh Nhi một lần nữa lại không tiếp không được. Lần này Tinh Tinh Nhi đã khôn ra, khi tên kia bắn đến gần, trước tiên hắn dùng công phu “Cách không điểm huyệt” điểm huyệt đạo gã rồi mới tiếp, sau đó mới lại giải khai huyệt đạo. Nhưng tên này lại là một tên mập mạp, so với tên vừa rồi còn nặng hơn, Tinh Tinh Nhi tiếp xong cũng thở hổn hển.

Mấy tên hán tử vây công Đoàn Khắc Tà, thấy Đoàn Khắc Tà lợi hại như vậy, nào dám để cho chàng chụp được, lập tức hò nhau bỏ chạy. Đoàn Khắc Tà phá lên cười ha hả rồi tức tốc lướt qua luận võ trường. Luận võ vẫn còn chưa bắt đầu nên trong luận võ trường không có ai ngăn cản.

Tinh Tinh Nhi hổn hển đuổi theo phía sau, chợt nghe thấy một âm thanh già nua quát:

“Tiểu hầu nhi, bồi thường ta cái hồ lô!”

Người đến chính là vị tiền bối lừng danh còn sót lại trong giang hồ tam dị cái, Phong Cái Vệ Việt. Bảo bối yêu quý nhất của Vệ Việt là chiếc hồng hồ lô, tại đại hội Cái bang ở Bá Huyền đã bị Tinh Tinh Nhi đâm mấy kiếm thủng nên đối với Tinh Tinh Nhi lão hận đến tận xương.

Tinh Tinh Nhi cả giận quát:

“Lão ăn mày, ngươi đừng có bát nháo! Bây giờ ta đang bắt phản tặc, ngươi lại không liệt danh trong bọn phản tặc, hà tất phải lao mình vào vũng nước đục?”

Phong Cái Vệ Việt chửi:

“Ta không cần biết cái gì phản tặc với không phản tặc, ngươi lập tức đền ta cái hồng hồ lô giống y hệt như trước, bằng không bọn họ bắt phản tặc, còn ta bắt ngươi!”

Tinh Tinh Nhi bị lão làm tức giận đến dở khóc dở cười, hắn chửi lại:

“Ngươi quả thực là tên khốn nạn!”

Vệ Việt đột nhiên há miệng, một vòi rượu phun đến phía Tinh Tinh Nhi, lão nói:

“Ngươi hít hít mùi rượu đi, ta dùng cái hồ lô mới này đựng rượu, vị rượu đều kém đi mấy phần. Ta muốn ngươi đền, là việc thiên công địa đạo, ngươi còn dám mắng ta là khốn nạn à?”

Tinh Tinh Nhi khinh công cao hơn Vệ Việt nhưng hắn vừa liên tiếp tiếp lấy hai tên đại hán mà Đoàn Khắc Tà ném đến, khí lực cũng tiêu hao không ít, khinh công cũng có điểm bị sút kém, lần này lại vô ý không đề phòng, quả nhiên không tránh kịp, liền bị vòi rượu của Vệ Việt phun đầy đầu đầy mặt, nóng nóng rát rát thật rất khó chịu. Tinh Tinh Nhi vội vàng nhắm chặt mắt, chưa kịp mở mắt ra thì Vệ Việt đã lao đến, một chưởng kích vào bối tâm hắn.

Tinh Tinh Nhi nghe thấy tiếng gió, liền trở tay phóng ra một kiếm. Kim Tinh đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi sắc bén phi thường, lại có tẩm kịch độc, Vệ Việt cũng có mấy phần cố kỵ, tức tốc vươn tay bắn ra, đồng thời tả chưởng lại vỗ xuống một chiêu.

Tinh Tinh Nhi dựa vào khinh công siêu trác tuyệt, nghe hơi gió phân biệt phương hướng chưởng lực mà tránh khỏi một chưởng này của Vệ Việt. Nhưng một chỉ của Vệ Việt không mang theo kình phong, hắn lại không thể tránh được. Chỉ nghe “canh” một tiếng, ngón giữa của Vệ Việt đã búng trúng chuôi kiếm của hắn, Tinh Tinh Nhi hổ khẩu nóng ran, đoản kiếm cơ hồ nắm không vững.

Vệ Việt ha hả cười nói:

“Tiểu hầu nhi, ngươi không đền ta cái hồng hồ lô cũng được, quỳ xuống dập đầu lạy ta ba lạy đi!”

Miệng lão thì nói nhưng cũng chẳng chịu buông tha, ngay khi nói hai câu đã liên tiếp tấn công bảy chưởng. Tinh Tinh Nhi một mặt thi triển công phu nhảy nhót nhanh nhẹn tránh né, một mặt lau sạch rượu trên mặt, lúc này mới có thể mở mắt nhào đến đánh Vệ Việt.

Tinh Tinh Nhi một lần nữa bị Vệ Việt bỡn cợt, giận dữ cực điểm, hận không thể đâm thủng người Vệ Việt nhưng lại là lực bất tòng tâm. Vệ Việt trừ có khinh công không bằng Tinh Tinh Nhi, còn các môn công phu khác đều cao cường hơn Tinh Tinh Nhi. Về phần chưởng lực thì hùng hậu, càng khiến Tinh Tinh Nhi mơ ước mà đuổi không kịp. Mặc cho Tinh Tinh Nhi trăm phương tập kích, thừa cơ công phá nhưng căn bản đoản kiếm của hắn không sáp lại gần được thân hình Vệ Việt. Nhiều nhất là phóng đến cách người chừng ba thước thì liền bị chưởng phong của Vệ Việt chấn động mũi kiếm của hắn. Qua hơn mười chiêu, Vệ Việt chưởng lực càng đánh càng mạnh, chưởng phong giăng bủa chặt thân hình Tinh Tinh Nhi tựa như một bức tường vô hình. Tinh Tinh Nhi tức tốc thi triển khinh công nhưng cũng không thoát ra được.

Hề Bỉnh Đạt, Bộc Dương Hầu là hai cánh tay trái, phải của Tinh Tinh Nhi, liền vội vàng lao đến trợ giúp. Lang nha bổng của Hề Bỉnh Đạt là món vũ khí rất lợi hại, bản lĩnh của hắn lại cao cường, trong tà phái cũng được liệt danh vào mười nhân vật đứng đầu. “Hỗn Nguyên nhất khí công” của Bộc Dương Hầu càng là võ lâm nhất tuyệt, mặc dù luận về công lực cao thâm thì chưa bằng được Vệ Việt nhưng cho dù đơn đả độc đấu, hắn cũng miễn cưỡng có thể tiếp được chưởng lực của Vệ Việt. Lúc này ba tên liên thủ, cộng đồng ứng phó với Vệ Việt liền chiếm được thượng phong. Sư điệt của Vệ Việt là Thạch Thanh Dương đã từ sau kéo đến, trong lớp đệ tử đời thứ hai của Cái bang, bản lĩnh của Thạch Thanh Dương là cao nhất, y sử ra “Hàng Ma trượng pháp”, gia nhập vào vòng chiến, trở thành lấy hai địch ba, khôi phục lại thế bình thủ lúc đầu.

Bên dưới đài đã giao chiến đến sục sôi thì trên đài giao đấu càng khẩn trương hơn. Thiết Ma Lặc lực địch tam đại cao thủ, hiểm cảnh hiện ra, Đoàn Khắc Tà đến vừa đúng lúc, chàng quát một tiếng:

“Lão tặc xem kiếm!”

Tựa hồ chàng cả người lẫn kiếm hóa thành một đạo ngân hồng phóng tới Dương Mục Lao. Dương Mục Lao song chưởng tề xuất, chưởng lực đẩy qua cũng như bài sơn đảo hải. Đoàn Khắc Tà thân mình không chút trì trệ, một kiếm lại tiếp một kiếm công đến. Công lực của Dương Mục Lao tuy cao nhưng quyết không thể mỗi chưởng đều vận dụng toàn lực được, hắn thấy dùng toàn lực vậy mà vẫn không ngăn cản được thế công của Đoàn Khắc Tà thì trong lòng cũng thầm kêu khổ không thôi.

Đến lúc này, Dương Mục Lao muốn cố cũng chẳng được, chỉ có thể dành toàn bộ tinh thần đối phó với Đoàn Khắc Tà. Thiết Ma Lặc bớt đi một đại địch, tức thì tinh thần đại chấn, y hét lớn một tiếng:

“Các ngươi có nhường đường hay không?”

Trường kiếm cuộn tròn, dùng như đại đao chém xuống một kiếm, mơ hồ có tiếng sấm gió ầm ì.

Đây chính là kiếm pháp mà Thiết Ma Lặc tự sáng tạo, uy mãnh vô cùng. Đỗ Phục Uy bản lãnh hơi kém, bị y hét lớn một tiếng làm chấn động ong ong màng nhĩ đã tự có mấy phần khiếp ý, nay thấy kiếm quang như ánh chớp chém qua, lại nhẳm giữa đầu hắn bổ xuống, tức thì tim run mật lạnh, miễn cưỡng cử Nhạn Linh đao lên chống đỡ. Chỉ nghe “Choang” một tiếng đinh tai nhức óc, hổ khẩu Đỗ Phục Uy bị chấn toác, máu tươi tứa ra, bảo đao rơi xuống đất, hắn cũng bất chấp thân phận “Cửu thành tư mã” liền vội vàng ngã mọp xuống đài, liên tiếp lăn mình mấy phòng tránh khỏi lưỡi kiếm của Thiết Ma Lặc.

Kỳ thật Thiết Ma Lặc không có ý giết hắn, y đánh khai một chỗ hổng liền lập tức hô:

“Khắc Tà, đừng vội ham chiến, mau theo ta chạy!”

Đoàn Khắc Tà biết tâm ý của biểu huynh, tự nhủ: “Không sai, cứu Tần Tương quan trọng hơn”.

Dương Mục Lao đã không dám ham chiến, Đoàn Khắc Tà phóng một kiếm đâm tới hắn liền tránh qua một bên, lại còn làm bộ quát ầm ĩ:

“Tiểu tặc muốn chạy à!”

Đoàn Khắc Tà cười lớn nói:

“Có gan thì ngươi đuổi theo!”

Trong tiếng cười thân mình chàng bật lên, theo Thiết Ma Lặc nhảy xuống dưới đài.

Vũ Duy Dương hô hoán:

“Không xong, bọn chúng có ý đồ muốn cướp Tần Tương”.

Dương Mục Lao đột nhiên nghĩ ra một chủ ý, hắn nói:

“Đỗ đại nhân, ngài mang quân khiên giáp đến bắt lão ăn mày kia, để Tinh Tinh Nhi thoát thân qua trợ giúp ta, hôm nay vô luận thế nào cũng không thể để cho Thiết Ma Lặc và Đoàn Khắc Tà chạy thoát”.

Đỗ Phục Uy bị đánh trối chết, tự thấy không còn mặt mũi, hắn ngẫm nghĩ, “Chỉ cần không đối địch với Thiết Ma lặc, ta cũng có thể vãn hồi lại thể diện”. Hắn lại không biết lợi hại của Vệ Việt, thực sự là không thua kém Thiết Ma Lặc.

Lúc này, trên đại giáo trường khắp nơi hỗn chiến, tuy nói triều đình chỉ danh bắt mười tên “phản tặc”, nhưng trong mười tên phản tặc này, ngoại trừ Sử Triêu Anh và một Sở Bình Nguyên không ai biết lai lịch ra, có người nào mà chẳng phải nhân vật võ lâm có thân phận. Đặc biệt hai người Thiết Ma Lặc và Mưu Thế Kiệt giao du càng rộng rãi, một người là đại hiệp người người kính trọng, một người là Minh chủ lục lâm, tự nhiên có nhiều người trọng nghĩa bạt đao tương trợ (Mưu Thế Kiệt không có ở hiện tràng, nhưng điều này quần hào hoàn toàn không biết). Bất quá, cũng có một số kẻ hám công hám thưởng giúp đỡ quan quân, song phương giữa tràng đánh giết khó phân thắng bại. Xung quanh sân tràng, vũ lâm quân và quân thành phòng của Đỗ Phục Uy đều đã đao rút khỏi bao, cung đã căng dây, nghiêm mật bố phòng. Giữa tràng hỗn chiến, địch ta khó phân biệt, cung tên của bọn họ tự nhiên không dám bắn loạn, chỉ là không cho người nào thoát ra. Nhưng thái độ của vũ lâm quân và quân thành phòng lại không giống nhau. Vũ lâm quân thấy thống lĩnh của bọn họ bị bắt thì chín phần lòng mang tức giận, chỉ vì thánh chỉ khó cãi nên mới không dám công nhiên phản kháng mà thôi.

Tần Tương và Uất Trì Bắc hai người bị trói quặp tay ra sau lưng, thủ hạ của Đỗ Phục Uy đang muốn áp giải hai người nhốt xuống thiên lao, tránh lưu lại giữa tràng dẫn đến binh biến. Mấy tên đó những muốn áp giải bọn họ theo giác môn (cửa bên) mà ra, giữa tràng người người chen chúc, bọn chúng còn chưa thể đi tới giữa sân.

Thiết Ma Lặc đã hét:

“Khắc Tà, ngươi đoạn hậu cho ta”.

Y chấn kiếm vung lên, chỉ nghe thấy một chuỗi âm thanh chém vàng chặt ngọc, bao đao thương kiếm kích ngăn trước mặt y đều bị chém gãy. Quan quân thấy Thiết Ma Lặc thần dũng như vậy, nào còn dám tiến lên trước? Chỉ thấy trong tiếng quát của Thiết Ma Lặc, đội hình quan quân rối loạn tan rã, không hẹn mà cùng nhường ra một đường ở giữa cho y.

Thiết Ma Lặc tăng tốc, như bay vượt lên, nói vọng ra:

“Tần đại ca, tự cổ làm bạn với vua như chơi với cọp, triều đình không dung huynh, huynh sao không vui thú lãng tích giang hồ? Theo tiểu đệ cùng đi thôi!”

Thiết Ma Lặc một chưởng đánh bay viên quan quân đang áp giải Tần Tương, lại bứt đứt dây lòi tói trói y. Đang nghĩ giúp y trừ bỏ còng tay thì Tần Tương đột ngột hét lên giận dữ:

“Dừng tay!”

Thiết Ma Lặc còn chưa động đến còng của y thì còng tay đã bị chấn tung, Thiết Ma Lặc ngẩn người rồi kêu lên:

“Đại ca, xin nghe tiểu đệ một lời...”

Lời còn chưa dứt, Tần Tương đã đánh một chưởng đẩy y ra, rồi quát:

“Ma Lặc, ngươi muốn hãm ta vào chỗ bất trung bất nghĩa hay sao? Nếu ta muốn chạy, còn cần phải ngươi đến cứu sao? Ngươi hãy chạy đi, tình nghĩa thủ túc giữa chúng ta vẫn còn, nếu ngươi còn tiến lên một bước nữa, ta sẽ coi ngươi là địch nhân!”

Nguyên lai Tần Tương sớm đã tự hành vận khí trùng quan, giải khai huyệt đạo bị Dương Mục Lao điểm trúng.

Y sức mạnh vạn người khó đương, nếu muốn đào tẩu thì dễ như trở bàn tay. Thế nhưng y lại là hậu nhân của thế đại trung lương, cái quan niệm “Vua muốn thần chết, không thể không chết” sớm đã thành thâm căn cố đế, y nào chịu gánh trên lưng tội danh khi quân phạm thượng. Tần Tương một chưởng đẩy lùi Thiết Ma Lặc rồi vang giọng nói:

“Đi, lấy bộ còng tay lại để ta mang!”

Tên quan quân áp giải y, vừa mới từ trên mặt đất bò dậy, toàn thân run rẩy, cẳng chân còn mềm nhũn. Tần Tương cười rằng:

“Kỳ thật dùng hay không dùng còng tay đều như nhau cả. Bất quá đây là pháp độ của triều đình, theo lý nên tuân thủ. Ta tự mình mang vào vậy”.

Y nhặt bộ còng tay dưới đất lên, vốn dĩ bộ còng này đã bị y dùng thần lực chấn nát, khóa không còn chặt nữa, nhưng miễn cưỡng có thể mang trên tay mà không bị tuột xuống. Tần Tương nói:

“Dù sao cũng phải làm như vậy, không làm hư pháp độ của triều đình, ta mới thấy an tâm. Đi thôi!”

Tên quan quân kia định thần lại, thấy Tần Tương đã tự mang còng vào tay thì mừng quá mong ước, hắn sợ đêm dài lắm mộng liền vội vàng áp giải Tần Tương đi luôn.

So sánh bản lĩnh của Tần, Thiết hai người khi đó, khí lực cũng không khác biệt là mấy. Nhưng Thiết Ma Lặc đang khi giải trừ còng tay cho Tần Tương, không nghĩ Tần Tương sẽ đánh y một chưởng như vậy. Chưởng này Tần Tương dùng lực đạo chân thực không nhẹ, Thiết Ma Lặc tuy chưa bị đánh ngã nhưng cũng không khỏi loạng choạng thối lui ra ngoài một trượng mới có thể ổn định lại thân hình. Nào ngờ Tần Tương có ý không để cho y đuổi theo, nên một chưởng đẩy y ra còn chứa hậu kình, tiền kình vừa mới tiêu thì hậu kình lại phát, loại công phu hàm ẩn kình lực kỳ diệu này chính là tuyệt học gia truyền của Tần Tương, tên gọi “Long Môn Điệp Lãng”. Tuy nói Thiết Ma Lặc với y là tri giao nhưng cũng chưa từng chứng kiến công phu này của y, cước bộ còn chưa vững thì cỗ hậu kình đã đẩy y lảo đảo thối lui ba bước, bất đắc dĩ phải nhấn mũi chân xuống đât, xoay tròn vài vòng mới giải khai được cỗ kình đạo. Thiết Ma Lặc kêu lên:

“Tần đại ca, sao huynh phải khổ như vậy!”

Lúc này Vũ Duy Dương đã chạy đến, nhìn thấy cơ hội không thể bỏ lỡ, hắn vút một roi nhằm Thiết Ma Lặc đánh tới! Cước bộ của Thiết Ma Lặc vẫn chưa ổn định, trong lúc cấp thiết dĩ nhiên không thể tránh né.

“Chát”, một roi lướt qua, trên lưng Thiết Ma Lặc nổi lên một vệt máu, roi thứ hai đang muốn đánh xuống, bỗng nghe Thiết Ma Mặc rống lớn một tiếng, trở tay chụp lại, nắm chặt lấy ngọn roi. Vũ Duy Dương lực không mạnh bằng y, mới bị y kéo thì cơ hồ té ngã. Nhưng đây là kim tiên được ngự ban, Vũ Duy Dương vẫn phải liều mạng mà giữ không dám buông tay. Bàn tay bị kim tiên cọ sát, chẳng những lòng bàn tay bị tổn hại mà ngay cả hổ khẩu cũng tứa máu.

Uất Trì Bắc đi phía trước Tần Tương, nghe thấy tiếng roi vút liền hồi đầu nhìn lại, hai mắt tròn xoe, y hét lên như sấm nổ:

“Vũ Duy Dương, ngươi đã dùng cây kim tiên này làm gì vậy? Hoàng thượng thu đoạt, ta không dám không nghe, nhưng nếu ngươi dùng đánh người, ta không cho phép!”

Hai cánh tay rung lên, tức thì còng tay cùm chân cũng đều bị vỡ nát từng đoạn, khí lực của y mạnh hơn Tần Tương một chút, dưới cơn phẫn nộ chấn gãy còng xích, uy thế thật kinh nhân.

Vũ Duy Dương mắt thấy Uất Trì Bắc dường như làm bộ đánh đến thì thất kinh vội vàng buông tay.

Hắn kêu lên:

“Uất Trì tướng quân, ngài, ngài...”

Hắn đang muốn lấy thánh chỉ ra thì Tần Tương đã bước lên hai bước ngăn Uất Trì Bắc lại mà quát:

“Nhị đệ, đừng hồ đồ! Ngươi còn muốn tăng thêm tội hay sao? Chúng ta chỉ có thể tùy ý Hoàng thượng xử trí, quyết không thể tùy tiện động võ, mau mang còng xích lên!”

Bình sinh Uất Trì Bắc chỉ nghe Tần Tương nói, không làm sao khác chỉ đành hướng đến tên quan quân áp giải lấy một bộ còng tay cùm chân mới tự mình mang vào rồi hậm hực nói:

“Đại ca, nếu không phải là huynh, ta đã đến lột da róc xướng hắn rồi! Thiết hiền đệ, ngươi hãy cho hắn nếm mùi giáo huấn hộ ta!”

Tần Tương nhướng mày giục:

“Thiết hiền đệ, đệ có thể chạy thì chạy liền đi, không nên ở lại mang họa lớn!”

Y một mặt nói, một mặt đẩy Uất Trì Bắc đi về phía trước. Uất Trì Bắc kêu lên:

“Đại ca đừng đẩy đệ, huynh nói gì đệ đều nghe theo. Thế nhưng chuyện triều đình, đệ sẽ không thèm nhìn đến nữa, kệ bọn chúng nhốn nháo ra sao”.

Y đã tâm hôi ý lạnh, quả nhiên không quay đầu lại, liền kéo xích sắt mà đi, nhanh đến độ ngay cả quan quân áp giải cơ hồ đều không theo kịp.

Bản lĩnh Vũ Duy Dương quả thực không yếu, kim tiên vừa rời tay liền lập tức lấy ra một đôi “Hổ Đầu câu”, hùng hổ nhào qua mà quát:

“Thiết Ma Lặc, ngươi dám cướp kim tiên của Thái Tông Hoàng đế sao?”

Hắn đã lĩnh giáo lợi hại của Thiết Ma Lặc, trong lòng làm sao không sợ hãi, thế nhưng hắn phục mệnh thu đoạt kim tiên, nếu như đánh mất thì làm sao mà giao phó lại. Tuy nói Hoàng thượng sủng ái hắn, tử tội có thể thoát nhưng tước lộc nhất định khó mà giữ được chứ đừng nói đến việc muốn làm thống lĩnh vũ lâm quân. Cho nên, mặc dù sợ hãi, hắn vẫn liều mạng nhào đến đoạt lại kim tiên.

Thiết Ma Lặc đoạt được kim tiên vào tay, trăm mối cảm khái giao triền, nhớ đến mình năm đó trung thành cẩn cẩn bảo hộ Huyền Tông lánh nạn, ngược lại còn bị gian thần hãm hại, cơ hồ mất cả tính mạng. Bây giờ lại thấy kim tiên của Uất Trì Bắc bị đoạt, y là hậu nhân của thế đại trung lương vậy mà cũng hạ tràng thê thảm như vậy, so với mình còn không đáng giá bằng, tức thì trong lòng buồn bực khó nói thành lời, đột nhiên y cười lạnh, vung kim tiên lên mà nói:

“Kim khẩu ngọc ngôn gì chứ, ha, ha, nguyên lai phàm là lời Hoàng đế thì đều không đáng giá! Uất Trì đại ca, huynh xem cây kim tiên như hộ phù, nào ngờ Hoàng đế lão nhi ngay cả tổ tông hắn cũng coi rẻ. Ha, ha, cây kim tiên này tuy nặng mấy chục cân, nhưng trong mắt ta nó không đáng một đồng xu! Cầm trong tay còn làm ô uế tay ta. Kim tiên cái gì chứ, trả lại cho ngươi!”

Kim tiên vung lên rời tay bay ra, y lại cười lạnh nói:

“Vũ Duy Dương, đó là bảo bối của ngươi, ngươi hãy tiếp lấy đi!”

Kim tiên bay ra, kình phong ào ạt, Vũ Duy Dương nào dám tiếp lấy, hắn liền hội vàng cúi gập mình lại, chỉ nghe “bốp” một tiếng, một tên quan quân phía sau bị kim tiên kích trúng ngang lưng, tức thì gãy mất mấy dẻ xương sườn. Vũ Duy Dương lúc này mới dám nhảy đến đoạt lấy kim tiên, nhưng hắn còn sợ Thiết Ma Lặc sẽ đoạt lại lần nữa nên không dám tiếp tục mang ra sử dụng.

Thiết Ma Lặc ngửa mặt lên trời cười lớn một tràng, phát tiết muộn khí trong lòng, nhưng đưa mắt dõi nhìn, tiếng cười lại chuyển sang thê lương. Chỉ thấy Tần Tương, Uất Trì Bắc hai người đã đi mãi xa. Dẫu rằng Thiết Ma Lặc tính khí cương cường, bình thường rất quyết đoán, vậy mà lại vì tao ngộ của Tần Tương mà cảm thấy bi thương khó thể nói bằng lời, nhất thời không có một chủ ý gì, nhủ thầm trong lòng: “Tần đại ca chấp ý làm một trung thần, tình nguyện mang thân để mặc Hoàng đế lão nhi xử tử, ta lại không thể mang huynh ấy bỏ đi, phải làm thế nào mới được đây?” Nghĩ đến đó thì y muốn cười cũng chẳng nổi.

Tràng cười của Thiết Ma Lặc vừa dứt thì tiếng cười lạnh của Dương Mục Lao đã hắc hắc vang lên:

“Thiết Ma Lặc, thân ngươi khó bảo toàn, còn muốn cứu bằng hữu nữa ư? Phản tặc nhà ngươi ‘thiên đao vạn quả’ cũng không đáng tiếc, chỉ đáng thương ngươi lại làm liên lụy đến Tần Tương và Uất Trì Bắc. Ngươi tự cho là anh hùng, chẳng lẽ không cảm thấy xấu hổ hay sao? Nếu ta là ngươi thì ta sớm đã tự vẫn rồi”.

Thời khắc này, Thiết Ma Lặc trong lòng vô cùng khổ sở, không kìm nén được, mắt hổ lệ tuôn, trước mặt là một mảng mơ hồ. Dương Mục Lao thấy cơ hội không thể bỏ lỡ, lập tức thi triển bộ pháp “Thất Bộ Truy Hồn”, lặng lẽ vòng đến sau lưng Thiết Ma Lặc, ý muốn xuất kỳ bất ý đánh lén y một chưởng.

Đoàn Khắc Tà từ xa thét lên:

“Thúi lắm, thúi lắm! Lão tặc vô sỉ nhà ngươi mới thực sự nên tự sát đi. Ngươi quên ngươi đã từng làm tẩu cẩu cho An Lộc Sơn à? Vậy mà ngươi còn dám mặt dày mày dạn mắng người khác là phản tặc à!”

Chàng đoạn hậu cho Thiết Ma Lặc, lúc này đang cùng vài vệ sĩ đại nội đánh giết, nhất thời chưa kịp xông đến, Thiết Ma Lặc chợt bị kinh động, tức thì thanh tỉnh, lập tức phát giác ra hơi gió, một chưởng của Dương Mục Lao đã lén tập kích đến. Thiết Ma Lặc rống lên một tiếng, trở tay lại một chưởng rồi quát:

“Không sai, ta có muốn chết cũng phải giết chết lão tặc vô sỉ nhà ngươi, giết xong rồi mới nói!”

Một chưởng này song phương đều dùng đến thập thành công lực, “Bùng” một tiếng, Dương Mục Lao lảo đảo thối lui mấy bước.

Mặc dù Vũ Danh Dương có ý rất khiếp sợ, nhưng ỷ có nhiều người, hắn liền giao kim tiên cho một tên thân tín rồi lại múa song câu đánh tới. Dương Mục Lao càng không nguyện buông Thiết Ma Lặc, hắn đưa mắt liếc qua, thấy Tinh Tinh Nhi đã thoát khỏi Vệ Việt đang đuổi tới, trong lòng mừng rỡ, tinh thần phấn chấn, lập tức lại nhào lên cùng với Vũ Duy Dương liên thủ mãnh liệt tấn công Thiết Ma Lặc.

Đoàn Khắc Tà vừa mới đánh lui mấy tên quan quân, muốn lại cùng Thiết Ma Lặc liên thủ tác chiến thì Tinh Tinh Nhi đã đuổi tới, Kim Tinh đoản kiếm giương không chớp động, một chiêu “Hoành Giang Tiệt Lãng” phóng ra ngăn cản đường tiến của Đoàn Khắc Tà, hắn làm bộ ngạo nghễ “hừ” một tiếng rồi nói:

“Hảo tiểu tử, ngươi dám không phục sư huynh ngươi quản giáo à? Niệm tình ngươi niên ấu vô tri, ngươi phóng hạ binh khí, ta sẽ giúp ngươi cầu tình với Vũ đại nhân, hoặc giả còn có thể miễn cho ngươi tội chết”.

Đoàn Khắc Tà đại nộ mắng:

“Ngươi quả thực không biết liêm sỉ, ngươi còn xứng làm sư huynh ta sao? Cũng may ta chưa bị ngươi hại chết, xem kiếm!”

Ngay trong thời khắc đó, Tinh Tinh Nhi đã công liên tiếp bảy kiếm, Đoàn Khắc Tà nửa bước không nhường, hoàn lại tám chiêu.

Luận về bản lĩnh chân thật, Đoàn Khắc Tà lúc này đã cao hơn Tinh Tinh Nhi một bậc nhưng hai ngươi cùng thầy truyền thụ, chiêu số không gạt được đối phương, hơn nữa Tinh Tinh Nhi lại chiếm tiện nghi về binh khí (Kim Tinh đoản kiếm của hắn là bảo kiếm, lại đã tẩm kịch độc). Đoàn Khắc Tà mặc dù không sợ nhưng nếu muốn thắng hắn cũng rất khó.

Đang kịch chiến, chợt nghe tiếng quân sĩ reo hò như sấm dậy, ngay cả tiếng chém giết, kim thiết giao nhau cũng đều bị áp xuống. Nguyên lai hai tên quan quân áp giải Tần Tương và Uất Trì Bắc đang muốn phân phó quân thành phòng giữ cửa mở giác môn thì lại bị một bộ phận vũ lâm quân phát hiện. Bọn họ vốn không phải quân canh giác môn, nhưng vừa mới phát hiện Tần Tương thì đều tràn đến vây hai tên quan quân kia vào giữa, reo hò ầm ĩ. Có người quát:

“Ai dám áp giải Tần đại nhân ra ngoài, ta sẽ đập vỡ cái đầu chó của hắn”.

Lại có người hô:

“Tần đại nhân, chúng tôi quyết không thể tùy ý để bọn chúng hãm hại người tốt, chúng muốn đem ngài vào thiên lao, chúng tôi sẽ hộ tống ngài đi!”

Lại có người nói:

“Không bằng chúng ta hộ tống ngài lên triều, toàn bộ vũ lâm quân tề tập tại ngọ môn, thỉnh Hoàng thượng ra nói lý!”

Người nói sau so với trước lại càng lợi hại hơn khiến hai tên quan quân áp giải sợ đến mặt thoắt xanh thoắt trắng, mồ hôi lạnh toát như mưa.

Có vài lão binh theo Tần Tương lâu năm thì càng sôi sục căm phẫn, không thèm nói nhiều đã xuất đao chém đến, kêu lên:

“Trước tiên chém hai tên khốn này đi!”

Hai tên quan quân hồn phi phách tán, quỳ sụp xuống van xin:

“Tần đại nhân cứu mạng!”

Tần Tương vung xích sắt lên gạt bay đại đao của mấy lão binh rồi vang giọng nói:

“Chuyện này không quan hệ đến bọn họ. Các huynh đệ đừng nhầm lẫn, nghe ta một lời!”

Y lần lượt kêu danh tự của mười mấy lão binh xung quanh rồi nói:

“Các người đều đã theo ta nhiều năm, chẳng lẽ không biết tính cách của Tần mỗ hay sao? Ta chỉ biết quốc pháp, bất giảng tư tình. Nếu như ta không chịu đi, bọn chúng có thể tùy ý áp giải được ta sao? Về phần triều đình xử trí ra sao, cần phải do Hoàng thượng phán xử. Các người làm loạn như vậy sẽ phạm quốc pháp, các người ái hộ ta, ta vạn phần cảm kích. Nhưng nếu như có người phạm thượng gây loạn, bất tuân pháp độ, ta sẽ chẳng thể dung tha! Các người ai dám động thủ, ta sẽ giết chết ngay, sau đó sẽ tự sát để tạ tội với mọi người!”

Tần Tương nói đến như vậy, vũ lâm quân không khỏi người người nhìn nhau, tức thì những tiếng reo hò cũng lắng xuống, rốt cuộc từ từ nhượng ra một con đường. Viên quan thủ vệ giác môn là bộ hạ của Đỗ Phục Uy, sớm đã chuẩn bị một cỗ tù xa, lúc này mới dám đẩy đến. Tần Tương lôi Uất Trì Bắc đồng thời bước vào tù xa, rồi huơ tay nói:

“Các ngươi nguyên ở chỗ nào thì nhanh về chỗ ấy. Bây giờ ta đã mang tội, quyền cũng đã giao lại, các ngươi phải nghe mệnh lệnh Vũ, Đỗ hai vị đại nhân, không thể trái lời!”

Quân sĩ không dám ngăn trở, nhất thời đều cúi đầu lén thở dài, mười mấy lão binh nọ càng khóc ra tiếng. Giữa nhưng tiếng thở than nghẹn ngào, chiếc tù xa chầm chậm ra khỏi giác môn.

Giác môn còn chưa kịp đóng lại, chợt thấy một thân ảnh nhanh như cánh chim đáp lên trên tù ra, thò đầu vào nhòm xem. Tần Tương quát lớn:

“Yêu phụ ở đâu đến, đi xuống cho ta!”

Chỉ nghe “bùng” một tiếng, thân ảnh đó đã bắn ra tựa như mũi tên bay vào trong giác môn.

Mấy tên quan quân bên cạnh cửa ngay cả nhìn cũng chưa nhìn rõ thì trong phút chốc đã lăn lộn trên mặt đất, tiếng gào la thảm thiết xé ruột vang lên.

Đám quân sĩ lúc này mới phát hiện một trung niên phụ nhân từ bên ngoài phóng đến, chỉ nghe bà lầm bầm mắng chửi:

“Xúi quẩy, xúi quẩy, ta cứ nghĩ là bé con của ta, nguyên lai lại là một tên tử tù thô lỗ như trâu!”

Vũ lâm quân vừa mới tách ra hai bên nhượng một đường cho tù xa đi qua, lúc này còn chưa kịp khép lại, nữ tử đó thân pháp nhanh như ánh chớp sớm đã xuyên qua khe hở ở giữa lướt đi. Chúng nhân cúi đầu nhìn thì chỉ thấy mấy tên quan quân toàn thân nhuốm máu, đều đã bị trọng thương.

Tên giữ giác môn chưa bị thụ thương kinh hãi vô cùng, sợ bên ngoài còn có đồng bọn của bà ta, liền vội vàng đóng chặt cửa thép lại. Lúc này nữ tử đã tiến vào trong tràng, giữa tràng bốn phương hỗn chiến, trong nháy mắt là không thấy tung tích của bà đâu.

Nữ tử đến bất thình lình này không phải ai khác mà chính là Tân Chỉ Cô, sư phụ của Sử Triêu Anh. Nguyên lai bà ta nghe đại đệ tử Long Thành Hương bẩm báo, liền muốn đến cứu Sử Triêu Anh ra ngoài. Long Thành Hương nghe phong thanh, biết được hôm nay giữa hội tràng sẽ bắt nhóm phản nghịch, hơn nữa Sử Triêu Anh cũng liệt danh trong đó. Nhưng nàng lại không biết Sử Triêu Anh cùng với Mưu Thế Kiệt căn bản không đến cho nên mới sớm rời hội trường vội vã đi tìm sư phụ.

Tân Chỉ Cô có hai đồ đệ, yêu thương nhất chính là đồ đệ nhỏ Sử Triêu Anh. Mới nhận được tin, bà vội vàng cuống quít xông tới. Nhưng khi đó sáu cửa đại môn, chín cửa giác môn toàn bộ đều đóng chặt, bà đang khổ nỗi không cửa để vào, khéo thay lại có một tù xa đi ra. Tân Chỉ Cô hoài nghi trên tù xa có Sử Triêu Anh, liền phóng lên tù xa khám xét thì bị Tần Tương phóng một chưởng đánh bay. Bà nộ khí khó tiêu, chỉ khổ cho mấy tên quan quân giữ cửa bị bà trút giận. Mấy tên quan quân trước mặt, mỗi tên đều bị nếm một kiếm của bà.


Tân Chỉ Cô bình sinh chưa từng gặp địch thủ, luôn luôn để mắt tận đỉnh đầu, hôm nay lại bị Tần Tương đánh cho một chưởng, là lần đầu tiên bị nếm mùi thua thiệt. Mặc dù ỷ vào nội công thâm hậu, chưa bị thương tổn gì nhưng cũng ngầm kinh hãi, nghĩ thầm, “Ta chỉ nghĩ quan quân của triều đình là bọn túi cơm bị rượu, không ngờ viên quan quân trên tù xa ấy lại lợi hại như vậy. Chỉ sợ Triêu Anh dữ nhiều lành ít. Hừm, ta phải cứu Triêu Anh thoát hiểm, sau đó sẽ tìm tên tử tù kia tính sổ. Không biết hắn phạm phải tội gì? Chỉ mong triều đình không lập tức mang hắn xử tử, bằng không ta sẽ không báo được thù”.

Giữa tràng nơi này một đám, nơi kia một đám, khắp nơi đều đang kịch chiến. Tân Chỉ Cô lớn tiếng gọi tên Sử Triêu Anh, một mặt kêu một mặt tìm. Trong vòng chiến bà không quản đến người khác, người khác cũng chẳng lý tới bà.

Hiện trường các nơi giao đấu thì chỗ Thiết Ma Lặc là kịch liệt nhất, Thiết Ma Lặc trường kiếm sử ra cẩn mật, mơ hồ mang theo tiếng sấm ầm ì. Xung quanh trong vòng mấy trượng cát bay đá chạy, kình phong ào ạt, mấy kẻ yếu kém đừng nói là gia nhập vòng chiến mà ngay cả đứng trong vòng xoáy đó cũng vị tất đã đứng vững. Dương Mục Lao dùng chưởng lực bài sơn đảo hải hướng y trùng kích nhưng vẫn phải không ngừng di hình hoán bộ tránh né kiếm phong của y. Vũ Duy Dương cũng tận hết bình sinh sở học, song câu bay múa hóa thành hai đạo ngân hồng cùng với kiếm quang của Thiết Ma Lặc xoắn lại thành một mảng.

Thiết Ma Lặc lực địch hai người, có khi kiếm quang ngẫu nhiên cũng bị chưởng lực của Dương Mục Lao phá tan nhưng Thiết Ma Lặc toàn thân đều là công phu, chưởng vỗ, chỉ điểm, cước đá..., mỗi thứ đều có thể bổ sung cho kiếm chiêu chưa đủ.

Tân Chỉ Cô bị trận ác đấu của ba người hấp dẫn, bất tri bất giác bước vào trong vòng xoáy ba trượng. Nhìn một hồi, trong lòng bà ngầm thấy kinh ngạc, “Ta chỉ nghĩ anh hùng đại hội chẳng có gì đáng xem, thật không ngờ lại có mấy người tài ba như vậy. Lão đầu mặt hồng kia xem ra chính là Thất Bộ Truy Hồn Dương Mục Lao, đại hán này không biết là ai, bản lĩnh còn cao hơn cả lão ma đầu. Ha ha, cứ luôn nghe nói lão ma đầu này tự phụ vô cùng, hôm nay lại phải liên thủ với người khác, thực sự là mất hết mặt mũi”. Dương Mục Lao tướng mạo đặc biệt, bộ chưởng pháp “Thất Bộ Truy Hồn” trong võ lâm cũng là nhất gia nên Tân Chỉ Cô nhìn gia số võ công của hắn là lập tức nhận ra. Trong lòng bà tự nhủ, “Lão ma đầu này công phu xác thực không yếu nhưng cũng chưa phải đối thủ của ta. Đại hán đối địch với hắn kia thì ta không nắm chắc có thể thắng được”.

Phải biết với người thân hoài tuyệt kỹ, thấy kẻ khác có bản lĩnh không hơn kém mình là bao thì đều có ý niệm muốn được tỷ thí với đối phương. Tân Chỉ Cô nhìn một hồi cũng không khỏi thấy ngứa ngáy, chỉ trực muốn lao vào tỷ thí nhưng vì đi tìm ái đồ mà đến nên lại không muốn tự tạo thêm phiền toái, hai loại tâm tình xung đột, nhất thời cũng chưa nỡ bỏ đi.

Thiết, Vũ, Dương ba người đều phát hiện ra có một nữ nhân đang từng bước đến gần, trong lòng đều cảm thấy kỳ quái. Nhưng trong lúc tính mạng tương tranh, không ai dám phân tâm để ý đến bà. Tân Chỉ Cô nhìn một hồi rồi đột nhiên lướt đến phía trước vỗ nhẹ vào vai Dương Mục Lao hỏi:

“Uy, ngươi là Dương Mục Lao phải không, sao ngươi lừa gạt đồ đệ ta?”

Dương Mục Lao di bộ hoán hình, thân pháp mau lẹ đến nhường nào, vậy mà lại không tránh được cái vỗ nhẹ này, hắn giật mình đại kinh, trở tay đẩy ra một chưởng. Tân Chỉ Cô khanh khách cười, sớm đã thối lui ra ngoài ba trượng, bà nói:

“Ta chẳng phải hạng thừa cơ người lâm nguy mà đả thương, ta chỉ cần ngươi trả lời câu hỏi của ta. Ngươi chưa gặp ta, chắc ngươi cũng đã nghe qua danh tự của ta, hà cớ gì ngươi làm khó đệ tử ta?”

Dương Mục Lao trong lòng rúng động, liền vội vàng nói:

“Nguyên lai là Vô Tình Kiếm Tân Chỉ Cô đến, hạnh ngộ, hạnh ngộ”.

Tân Chỉ Cô nói:

“Ngươi không cần giả bộ giao tình với ta, đồ nhi của ta có phải do ngươi bắt đi không, nói mau, nói mau?”

Dương Mục Lao hỏi:

“Lệnh đồ là Sử Triêu Anh cô nương à?”

Tân Chỉ Cô nói:

“Không sai, nó bị triều đình liệt vào hàng phản nghịch, bây giờ ngươi và quan quân làm một bọn, chắc là muốn thăng quan phát tài nên đứng về phe triều đình. Ngươi còn nói ngươi không ăn hiếp đồ nhi của ta sao?”

Dương Mục Lao đáp:

“Cái này, ngươi trách nhầm ta rồi. Không gạt ngươi, triều đình chỉ vì lệnh đồ là muội muội của Sử Triêu Nghĩa nên không thể không liệt ả vào danh sách phản nghịch. Kỳ thật hoàn toàn không xem ả là là yếu phạm, yếu phạm là kẻ khác. Ta đã nói hộ cho lệnh đồ, bảo bọn họ nếu như đụng phải lệnh đồ thì chỉ hư trương thanh thế chứ không thực sự bắt người. Vị này là Vũ đại nhân, người phụng thánh chỉ mà sắp đặt, không tin ngươi có thể hỏi ngài”.

Vũ Duy Dương vội nói:

“Không sai, ta đã sớm ra lệnh cho thuộc hạ, bảo bọn chúng không được bắt nữ tử. Hôm nay triều đình truy nã mười tên phản nghịch, chỉ có lệnh đồ là nữ tử”.

Dương Mục Lao lại tiếp:

“Kẻ cùng chúng ta giao đấu chính là thủ lĩnh lục lâm Thiết Ma Lặc, thủ phạm cần phải bắt hôm nay chính là hắn, trên giang hồ hắn giao du rộng rãi, lại là biểu huynh của Đoàn Khắc Tà, kẻ luôn cùng đồng hành với lệnh đồ. Ngươi muốn biết tin tức của lệnh đồ thì có thể tra hỏi Thiết Ma Lặc hoặc Đoàn Khắc Tà. Ôi, lệnh đồ gặp phải họa này, hơn nửa nguyên nhân cũng là bởi kết giao nhầm với phỉ nhân”.

Dương Mục Lao biết rõ Tân Chỉ Cô hành sự tà quái, chỉ dựa vào yêu ghét nên mới cố tình khích bác bà ta và Thiết Ma Lặc tranh đấu, cho dù chỉ là dây dưa với Thiết Ma Lặc một chút thôi cũng tốt.

Khi Dương Mục Lao nói chuyện, hắn cũng hết sức cẩn thận vẫn không ngừng dùng công phu “Di Hình Dịch Vị” tránh né thế công của Thiết Ma Lặc, nhưng dù sao vẫn phải phân tâm nói chuyện, vừa lúc hắn nói đến hai chữ “phỉ nhân” thì nghe “xoạt” một tiếng, một kiếm của Thiết Ma Lặc đã chém trúng thân trước của hắn, may mà chưa thương tổn vào xương, nhưng lưỡi kiếm lướt qua, một trận máu hồng đã theo kiếm quang văng ra.

Tân Chỉ Cô thầm nghĩ, “Từ lâu đã nghe danh Thiết Ma Lặc là anh hùng, đương kim thế gian đứng thứ nhất thứ nhì, nguyên lai là người này, quả nhiên danh bất hư truyền”. Thân hình thoáng động, bà đã đến bên cạnh Thiết Ma Lặc rồi hỏi:

“Thiết trại chủ, đồ nhi của ta ở đâu?”

Thiết Ma Lặc đang tức giận Sử Triêu Anh, lại nghe Dương Mục Lao nói nhăng nói quậy với Tân Chỉ Cô, y vốn ghét ác như cừu, đối với Tân Chỉ Cô cũng nảy sinh chán ghét, tức thì lạnh lùng nói:

“Ai có công phu đi quản đồ đệ ngươi?”

Tân Chỉ Cô thét:

“Hay lắm, ngươi xem thường ta phải không? Ngươi không quản đồ đệ ta nhưng ta lại muốn quản nhà ngươi!”

Bà liền đâm tới một kiếm, trường kiếm của Thiết Ma Lặc đang ngăn đỡ song câu của Vũ Duy Dương, y bổ ra một chưởng. Dương Mục Lao mừng rỡ, lập tức thừa cơ đánh tới. Chỉ nghe xoạt một tiếng, thân trước của Thiết Ma Lặc đã bị một kiếm của Tân Chỉ Cô đâm trúng, Tân Chỉ Cô cũng bị chưởng phong chấn động liền dùng thế “Tế Hung Xảo Phiên Vân” búng mình bay ra ngoài mấy trượng, rồi lạnh lùng nói:

“Dương Mục Lao, ta vừa nói chuyện với ngươi, khiến ngươi bị trúng một kiếm, bây giờ ta đã hoàn lại một kiếm cho ngươi, cái này cũng tính là đủ với ngươi. Thiết Ma Lặc, sau này chúng ta một đối một, rồi sẽ lại tỷ thí, ngươi có thể yên tâm, ta quyết không tự đánh mất thân phận giống như Dương Mục Lao”.

Tân Chỉ Cô vừa xả được tức giận, lại thế Dương Mục Lao hoàn lại một kiếm, liền dương dương tự đắc bỏ đi, đi chưa được bao xa, nhãn quan vừa lướt qua thì phát hiện ra Đoàn Khắc Tà. Đoàn Khắc Tà lúc này vẫn còn ác chiến với Tinh Tinh Nhi.

Song phương đều ra chiêu nhanh như điện, xem ra đã giao thủ gần ngàn chiêu, Tinh Tinh Nhi khí lực dần dần suy giảm, nghĩ thầm, “Hôm nay nếu như bại dưới tay sư đệ thì còn mặt mũi gì xông pha giang hồ nữa!” Trong lòng táo bạo, đột nhiên nảy ra độc kế, hắn chợt sử ra một hiểm chiêu.

Đoàn Khắc Tà cố kỵ độc kiếm của hắn lợi hại, tự nghĩ đã nắm phần thắng cho nên cũng không gấp tấn công, chỉ thấy chiêu phá chiêu, thấy thức phá thức, nhưng kiếm thế cũng mở rộng bao chặt Tinh Tinh Nhi lại. Đang lúc kịch chiến chợt thấy Tinh Tinh Nhi đột nhiên hồi kiếm đâm vào yết hầu mình.

Lần này xảy ra quá ngoài ý liệu của Đoàn Khắc Tà, trong sát na đó, chàng chỉ nghĩ là Tinh Tinh Nhi biết không địch lại, không chịu nổi xấu hổ nên ý đồ muốn tự vẫn, chàng không khỏi ngây người ngơ ngẩn, trong lúc cấp bách không kịp suy nghĩ, vươn tả thủ muốn đoạt lấy đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi.

Nếu là người khác thì địch nhân hồi kiếm tự sát thật là cầu còn chẳng được, nếu tâm địa ngang ngạnh, nói không chừng còn bồi thêm một kiếm, bất kể là hắn tự sát thật hay giả thì cũng xuyên cho hắn một lỗ. Thế nhưng Đoàn Khắc Tà thiên tính thuần hậu, tuy đối với Tinh Tinh Nhi đã sớm căm hận vô cùng, trong mắt đã không coi hắn là sư huynh nữa nhưng đột nhiên thấy hắn hồi kiếm tự sát thì vẫn không khỏi trong lòng chấn động, chẳng những ngừng tấn công mà còn không chút đề phòng xuất thủ ngăn hắn tự sát.

Tinh Tinh Nhi chính là đang muốn như thế, hắn đã hiểu thấu tính cách của Đoàn Khắc Tà nên mới dám xuất hiểm chiêu như vậy. Kiếm thế của Đoàn Khắc Tà dừng lại, khi thủ chỉ vừa mới chạm đến chuôi kiếm của Tinh Tinh Nhi thì hắn liền cười lạnh một tiếng, đoản kiếm lộn lại tựa như tia chớp cắt xuống cổ tay Đoàn Khắc Tà.

Tinh Tinh Nhi tính toán chuẩn xác như ý lắm, lại không ngờ đến có một Tân Chỉ Cô vừa vặn lướt tới.

Tân Chỉ Cô đang muốn hướng Đoàn Khắc Tà để nghe tin tức, làm sao có thể cho Tinh Tinh Nhi hạ độc thủ như vậy. Mắt thấy cổ tay Đoàn Khắc Tà sẽ bị Tinh Tinh Nhi cắt xuống, đột nhiên một cỗ kình phong thổi đến, Tân Chỉ Cô đã lướt tới bên cạnh bọn họ, lách vào giữa ngăn cản. Chỉ nghe “xoạt” một tiếng, ống tay áo của Tân Chỉ Cô đã bị cắt đứt, tức thì lại “keng” một tiếng, đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi cũng bị Tân Chỉ Cô đánh bật ra.

Tân Chỉ Cô mới nhoáng thân đến, Đoàn Khắc Tà cũng đã búng mình ra ngoài vài trượng, tức giận mắng:

“Tinh Tinh Nhi ngươi thật hiểm độc!”

Tinh Tinh Nhi tức giận đến thất khiếu phun khói, hắn cũng ngoác mồm chửi, nhưng không phải mắng Đoàn Khắc Tà mà là mắng Tân Chỉ Cô:

“Con mụ này ở đâu đến, dám đến đây cắn bậy, ngươi biết ta là ai không?”

Tân Chỉ Cô chẳng thèm để ý, lại sử ra công phu “Đạn Chỉ thần công”, duỗi ngón tay lại bắn ra, lực đạo lần này càng mạnh hơn. Đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi chưa bị rời tay nhưng cũng tự cảm thấy hổ khẩu nóng ran, không khỏi giật mình kinh hãi, lảo đảo thối lui vài bước, căm tức án kiếm, nhất thời không dám đánh trả.

Tân Chỉ Cô cười lạnh nói:

“Bất kể ngươi là ai, bây giờ ta có việc muốn nói chuyện cùng Đoàn Khắc Tà, ai dám quấy nhiễu, trước tiên ta sẽ cắt lưỡi hắn, tiếp đến móc mắt hắn ra, ngươi không phục thì cứ lao đến xem ta có làm được hay không!”

Tân Chỉ Cô quay lại hướng Đoàn Khắc Tà hỏi:

“Uy, Triêu Anh sao lại không đi cùng với ngươi? Nó đi đâu rồi? Sao ngươi lại có thể rũ bỏ nó như vậy?”

Đúng là:

Tự dưng mắc nợ đào hoa khổ

Phiền não dây dưa chửa chịu thôi.