[Long Lưu] Cố Nhân Thán Chi Long Phi Phương Thệ Thán Cố Nhân

Chương 11: Túy sinh mộng tử

(Sống Hoàn Toàn Không Mục Đích)

Nước sông Lâm Hà cuốn lên bùn cát, cuồn cuộn không ngừng, ba đào mãnh liệt. Dòng nước chảy xiết nguy hiểm, chẳng khác nào hung thần ác sát, nuốt trọn thảo mộc sơn loan, vốn là thương cổ phồn hoa, hôm nay chỉ còn lại một mảnh mênh mông.

Vân Đình đứng trước mũi thuyền, trông thấy giữa sông nước bao la thỉnh thoảng lộ ra những mái hiên nhà, còn có cả tàn tích gãy đổ của cây cối, tường vách khắp nơi, chúng bị cuốn giữa dòng nước, để rồi rơi vào trong bùn lắng. Vân Đình còn nhìn thấy bên trong có mấy thuyền con của dân mắc kẹt, thân nhân họ bên ngoài không ngừng gào thét gọi tên, đau khổ thê lương.

Thời điểm đó, hắn chỉ một lòng muốn nhanh chóng đến Khương Quốc, không hề toan tính đến sức nước lại khủng khiếp như thế, ruộng đồng phì nhiêu bị nhấn chìm, chỉ sợ những con đường, những thôn trang cũng nằm trong biển nước, bách tính khắp nơi đều đã không còn hài cốt, thân xác sớm bị vùi chôn giữa hồng thủy cuồn cuộn này.

Vân Đình mơ hồ cảm thấy hối hận, hắn không muốn nhìn lại tình cảnh này, liền xoay người trở lại trong khoang thuyền. Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy an ủi chính là Lưu Phương. Từ lúc lên thuyền, chân mày Lưu Phương đột nhiên co lại, y dùng tay che ngực, như có một nỗi đau đang xâm lấn toàn thân y, thậm chí còn không thể đứng vững trên boong thuyền. Y gắng gượng bước vào khoang thuyền, sau đó nhanh chóng ngất đi. Vân Đình hết sức lo lắng, nhưng khi xem lại thì thấy y không bị bệnh, chỉ là do mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi. Hắn không đành lòng đánh thức y, nghĩ đến việc y phải chịu bao cực khổ trong lao ngục, lại vừa trải qua một cuộc sinh tử biệt ly, nhất định là lao tâm quá độ, hôm nay cũng nên để y nghỉ ngơi thật tốt. Có lẽ cảm giác này có thể giúp cho Lưu Phương quên hết tất cả thống khổ cùng phiền não.

Lưu Phương cứ bất tỉnh như vậy, chìm trong giấc ngủ suốt hai ngày.

Hai ngày nay, Vân Đình chỉ lẳng lặng ngồi bên giường Lưu Phương, giúp y kéo lại chăn, dùng chất lỏng Tam Bộ Thiên thoa lên trán y để vết thương mau chóng liền lại, hơn nữa, hắn còn kết hợp thêm Ngọc Xà Tâm, có khả năng chữa lành sẹo. Hắn thấy mạch tượng Lưu Phương vững vàng, hơi thở đều đặn, trong lòng cũng cảm thấy yên tâm. Trên bàn cũng đã đặt sẵn chén súp nóng, đợi y tỉnh lại, hắn sẽ bồi bổ cho y.

Nhìn Lưu Phương say ngủ, Vân Đình bắt đầu ảo tưởng về cuộc sống tốt đẹp sau này.

Y thích thuật trị quốc, ta liền mỗi ngày cầm tấu chương cùng y nghiên thảo, y thích vườn thảo dược, ta lập tức đem đủ loại dược thảo trồng khắp sườn núi cho y, y thích tu đạo, ta sẽ cho người lên Nam Sơn xây cho y một tòa đạo quan lớn nhất. Lưu Phương, mỗi ngày sau này, ta sẽ cùng ngươi sánh bước, có ngươi ở bên chính là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của Vân Đình ta.

“Bệ hạ, chúng ta sắp đến Nam Sơn.”

“Biết rồi, các ngươi lui xuống đi!”

Sông Lâm Hà ở Nam Sơn sẽ chuyển hướng, nếu muốn về vương cung thì chỉ có thể xuống thuyền ở nơi này, sau đó đổi qua xe ngựa. Vân Đình mặc dù không đành lòng, nhưng vẫn phải đánh thức Lưu Phương, hắn nhẹ nhàng lay vai y:

“Lưu Phương, tỉnh lại nào, chúng ta đã đến, xuống thuyền thôi.” Đẩy nửa ngày, Lưu Phương cũng không có phản ứng, có phải y đã ngủ quá lâu? “Lưu Phương, Lưu Phương! Mau tỉnh lại, có nghe ta gọi không? Chúng ta cập bến rồi!”

Vân Đình tăng thêm vài phần lực, nhưng Lưu Phương vẫn không có phản ứng, hắn bất giác có chút hốt hoảng, vội vàng kiểm tra mạch Lưu Phương, vẫn là rất tự nhiên, không có dị trạng gì. Nhưng y đã ngủ hai ngày, chẳng lẽ ngủ đến mê tâm sao? Vân Đình đỡ thân thể Lưu Phương ngồi dậy, dùng sức đè huyệt đạo sau tai y xuống, huyệt vị này nếu được bấm hạ thì người bình thường sẽ lập tức tỉnh lại. Nhưng Vân Đình đã nhấn mấy cái mà người trong lòng mình cũng không có phản ứng. Đầu Lưu Phương vô lực nghiêng sang một bên, hoàn toàn không cảm giác.

“Lưu Phương, ngươi… Ngươi không được làm ta sợ, ngươi mau tỉnh lại, ngươi làm sao vậy?”

Vân Đình chỉ cảm thấy tâm hắn như hóa điên, cuồng loạn không ngừng, hắn có dự cảm mãnh liệt, Lưu Phương không phải là ngủ bình thường, mà hoàn toàn đã chìm sâu vào giấc ngủ, không cách nào có thể đánh thức.

Tại sao lại như vậy? Là có người đã hạ độc y? Có người muốn làm hại Lưu Phương của ta sao?

“Người đâu! Là kẻ nào chịu trách nhiệm hầu hạ Ân vương? Kẻ nào?” Vân Đình hét lên, tức giận điên cuồng. Ngay sau đó, có hai người lập tức quỳ gối đi vào.

“Ngươi… Các ngươi đã cho Ân vương ăn cái gì? Nói mau!”

“Bệ hạ… Tiểu nhân theo lời bệ hạ phân phó, đã nấu chén súp cho Ân vương điện hạ, nhưng Ân vương điện hạ một mực không tỉnh, ngài… Ngài vẫn chưa uống!” Thanh âm hai người kia run rẩy, Vân Đình thịnh nộ như thế, giống như muốn lập tức đem bọn họ ra xé nát.

Vân Đình lúc này mới nhớ tới, Lưu Phương không hề ăn gì, ngay cả cháo y cũng không chịu ăn, chỉ uống qua vài ngụm nước. Hắn lại một mực bên cạnh y, với khả năng am hiểu dược lý của hắn thì loại độc nào cũng có thể nhận ra, hai người này căn bản không có bản lãnh gian lận. Rốt cuộc, đâu mới là nơi có vấn đề? Cho dù bị trúng loại thần hương chi độc Đồng Linh Tán của Mông Cổ thì y cũng không thể không có chút phản ứng? Suy nghĩ của Vân Đình ngày càng trở nên rối loạn, rốt cuộc là ai muốn hại Lưu Phương? Tại sao hắn không thể nào tìm ra đáp án?

Chẳng lẽ… Là y… Là chính bản thân y?

Trong giây lát, Vân Đình nhớ tới Trường Minh Cung, có những cây Thù Du, có cả Liên Hoa kiều diễm. Túy Tâm Liên! Những thứ ấy không phải là Túy Tâm Liên Long Dương đã đưa cho hắn sao? Vân Đình cảm giác lòng hắn bị một cỗ hàn khí xâm chiếm, không phải là loại mê dược thông thường mà là Túy Tâm Liên, chất độc đứng đầu trong thiên hạ. Hắn còn nhớ rõ hôm đó ở Dương Vương Cung, hắn mang Lưu Phương đi thăm vườn thuốc…


“Đây là Liễu Hạ, có thể trừ đi độc tố, cái này là Phong Ngữ, cạnh bên là Sương Đề, rất hữu ích cho việc diên thọ kiện thể. Còn có cái này… Là Ngọc Xà Tâm sao?”

“Ngươi nói đúng! Là Ngọc Xà Tâm, công chúng phía nam đã đưa đến cách đây hai tuần.”

“Kia là Túy Tâm Liên? Ở Khương Quốc cũng có loại này, đây là cực phẩm trong các loài hoa, hương thơm đặc biệt, có thể xua được côn trùng.”

“Cái này chính là Long Dương đưa cho ta, huynh ấy nói trong Khương Vương Cung trồng rất nhiều. Tuy nhiên, quốc sư nói cho ta biết, hoa này mặc dù có hương thơm kì diệu nhưng tuyệt đối không được đụng vào rễ cây. Nếu ăn nhầm rễ cây, phối thêm rượu mạnh, chất độc lập tức sẽ xâm nhập toàn thân, vĩnh viễn không thể tỉnh dậy. Vì không có thuốc nào có thể giải được loại độc này, cho nên nó mới được gọi là Túy Tâm Liên.”

“Sao? Ta thật chưa từng nghe Long Dương nói về chuyện này.”

“Ngươi không cần phải lo lắng cho Long Dương, hoa này gặp thức ăn liền thay đổi, nếu như để cạnh thức ăn mỗi ngày, sớm liền khử độc, cho dù có đụng phải rượu thì cũng sẽ không hại. Huống chi có rất nhiều người bảo vệ huynh ấy, độc thì có ngàn loại, đâu nhất thiết phải dùng phương pháp này.”

Cho nên y không ăn bất cứ thứ gì, đêm đó, y ở trước giường mình đã lấy cắp Túy Tâm Liên.

Giờ phút này, Vân Đình hối tiếc không kịp, thống triệt tâm can. Đây là cực độc, là chính hắn nói cho y biết, y không ăn không uống chính là muốn dùng chén rượu mạnh kia cùng Long Dương ly biệt lần sau cuối, thế mà hắn lại còn chiều theo y.

Lưu Phương, tại sao? Ngươi tại sao phải như vậy? Cũng bởi vì ngươi đáp ứng điều kiện của ta, không thể tìm đến cái chết, không thể rời đi, ngươi đối với ta như vậy là muốn trả thù ta sao?

“Không!” Vân Đình đem Lưu Phương ôm vào trong ngực, liều mạng lắc mạnh cơ thể y, “Ngươi tỉnh lại ngay! Mau mở mắt ra cho ta! Ngươi không thể đối xử với ta như vậy! Không thể! Ta lệnh cho ngươi mau tỉnh lại! Nếu không ta sẽ giết sạch cả nhà Long Dương, diệt hết tử dân của hắn! Lưu Phương! Lưu Phương”

Nước mắt Vân Đình trong phúc chốc đã trào ra, từng giọt, từng giọt chảy xuống mặt của Lưu Phương, rơi vào vết thương trên trán y, nhưng vẫn không thể làm y có chút cảm ứng nào.

Lưu Phương đã giao thân thể cho ta, nhưng đó là một thân thể không có trái tim, tại sao? Bởi vì ta bức bách y, để y thuận theo ta, để y yêu ta, để y trơ mắt nhìn nhiều người phải vì mình mà bỏ mạng! Tâm của y sớm đã chết ngay tại thời khắc ly biệt cùng Long Dương. Lưu Phương! Là lỗi của ta, ta đã sai rồi! Ta đáp ứng ngươi, ta nhất định sẽ làm được, ta sẽ không đi tìm Long Dương nữa, sẽ không giết người Khương Quốc nữa, nếu như ngươi nghe được, có thể tỉnh lại hay không? Ta không muốn ngươi trừng phạt ta như vậy, không để ý tới ta, không nhìn ta, không cảm giác được ta! Ta yêu ngươi, Lưu Phương, ta thật sự yêu ngươi, tại sao, ngươi không thể cho ta một cơ hội?

Lưu Phương cứ an tĩnh như vậy, bình thản ngủ say, mọi thứ bên ngoài đều không cách nào làm phiền đến y, tim của y đã ở lại ngọn đồi kia, hướng về Long Dương, bảo vệ tình yêu của họ. Y đã từng có một hy vọng xa vời, đó chính là được chết trước mặt của Long Dương, nhưng y nào có cái quyền đó, chỉ còn cách dùng phương thức này để từ giã cõi đời. Chỉ mong khi y chìm vào giấc ngủ say, có thể ngăn chặn vó sắt của Vân Đình.

Rốt cuộc không còn bất kỳ thanh âm nào được phát ra, cổ họng Vân Đình đã khàn đặc, ruột gan hắn quấn chặt vào nhau, đau đến khô kiệt, nhưng như thế nào cũng không thể đánh thức Lưu Phương. Hắn ngơ ngác ôm lấy y, vuốt ve lên từng sợi tóc đen mượt, y vẫn không có phản ứng.

Lưu Phương đã không thể trừng mắt nhìn hắn, không thể dành cho hắn mâu quang căm hận, điều này không phải là thứ hắn luôn muốn sao?

Vân Đình cứ ôm lấy Lưu Phương, đến khi mặt trời lặn ở phía tây, thuộc hạ hắn mới thắp đèn lên, nhưng không một ai dám tiến đến quấy rầy. Cho đến giữa đêm, bên ngoài khoang thuyền bỗng vang lên thanh âm già nua.

“Bệ hạ, lão thần tới trước tiếp giá, nhưng sao bệ hạ vẫn không chịu xuống thuyền?” Nguyên lai là Thương cổ quốc sư. Đoạn Nhật trông thấy Vân Đình ôm lấy Lưu Phương, vừa khóc vừa gọi tên y, sau đó lại một mực ngẩn người, cũng đã sớm đoán ra giữa cả hai lại xảy ra chuyện. Hắn đã dùng hết lời khuyên giải nhưng Vân Đình vẫn cứ ngây ra suốt mấy canh giờ, vì lòng như bị lửa thiêu đốt nên Đoạn Nhật mới nhờ tới quốc sư. Lão đối với Vân Đình có ân, lời của lão, có lẽ Vân Đình có tiếp nhận được đôi câu.

Vân Đình trở lại hiện thực khi thấy Thương Cổ đi vào.

“Quốc sư không cần đa lễ, ta vẫn chưa muốn xuống thuyền.”

Thương Cổ có chút giật mình khi nhìn Lưu Phương, sắc mặt y tuy vẫn ôn hòa, bình thản nhưng lại không có chút cảm giác nào, chỉ nằm lặng yên trong vòng tay của Vân Đình.

“Ân vương điện hạ đây là…?”

“Y muốn vĩnh viễn ngủ như thế, không thể nào gọi y tỉnh lại rồi!” Vân Đình nắm lấy tay của Lưu Phương, vẫn là là ánh mắt mê man, một chút sinh cơ cũng không có.

“Sao?” Thương Cổ vội vàng tiến lên, lão ấn vào tay của Lưu Phương, mạch tượng của y bình thản chậm rãi, quả là ngủ say. Lão vận lực, thúc vào lòng bàn tay y, muốn dùng sức mạnh để hóa giải, nếu chỉ là hôn mê thông thường thì cũng sẽ có chút phản ứng. Nào ngờ, Lưu Phương vẫn cứ như cũ, không hề cử động.

“Quốc sư không cần phí sức, ta cũng đã thử qua.”

Thương Cổ nghe Vân Đình nói thế nên cũng thu chưởng vào. Lão lại tiếp tục bắt mạch cho Lưu Phương, sau đó ngồi trong khoang thuyền ngẫm nghĩ, cuối cùng mới từ từ nói, “Đây không phải là một loại bệnh thông thường… Chẳng lẽ… Là trúng phải độc Túy Tâm Liên?”

Vân Đình nghe lời nói của Thương Cổ thì đột nhiên lại nhớ ra, đây là độc tính, quốc sư từng nói với hắn, vạn vật đều có sinh khắc, Túy Tâm Liên làm sao có thể vô giải? Nghĩ đến đây, lòng Vân Đình lập tức nổi lên hy vọng, hắn vội vàng nói:

“Quốc sư! Chính là Túy Tâm Liên! Túy Tâm Liên này, thật không có thuốc nào có thể chữa được sao?”

Tay Thương Cổ vuốt nhẹ chòm râu, lão nhắm hai mắt lại để an ổn suy nghĩ, sau đó lão thở dài, lắc đầu nói, “Theo như lão thần được biết thì không có một loại dược thảo nào có thể khắc chế kỳ độc này.”

“Nói như thế, Lưu Phương không thể cứu sao? Y sẽ vĩnh viễn ngủ như thế sao?”


Thần sắc Thương Cổ vẫn như cũ, vô khả nại hà[1]. Đoạn, lão thấy trong chậu sành có một chén súp còn ấm, khẳng định là Vân Đình chuẩn bị cho Lưu Phương. Như vừa nghĩ ra được điều gì, Thương Cổ đứng dậy bưng chén súp lên, đưa cho Vân Đình.

“Bệ hạ có thể cho Ân vương ăn súp hay không? Nếu Ân vương còn có thể ăn được thì may ra có khả năng xoay chuyển.”

Vân Đình nghe nói, vội vàng đặt Lưu Phương trước ngực mình, tay nhận lấy chén súp. Hắn múc nửa thìa súp, cẩn thận áp vào môi mình, khi thấy nhiệt độ không còn nóng thì mới đưa súp vào miệng Lưu Phương. Lưu Phương nghiêng đầu, thìa súp kia chỉ ở trong môi y được một chút thì đã lập tức tràn ra từ khóe miệng. Vân Đình thấy vậy, tâm hắn càng đau khổ, cố nén nước mắt nghẹn ngào, hắn nhẹ nói, “Lưu Phương, ngươi muốn cùng ta đối kháng đến khi nào đây? Xem như ta cầu xin ngươi, ngươi ăn một ít có được không?”

Ngày hôm đó, hắn liên tục đút thức ăn cho Lưu Phương, nhưng tuyệt nhiên không có thứ gì có thể đi vào miệng y.

Vân Đình nhớ tới ngày hôm đó, hắn bắt Lưu Phương ăn cơm, khi y không muốn ăn thì hắn đã nổi giận, hắn còn nói nếu y không ăn, hắn sẽ có biện pháp bắt y phải ăn. Vậy mà hôm nay, hắn chỉ có thể làm được như vậy sao? Nghĩ đến đây, trong lòng Vân Đình không khỏi chua xót.

Lưu Phương, tha thứ ta! Cho dù chỉ có một chút cơ hội nhỏ nhoi thì ta nhất định cũng phải cứu ngươi về!

Vân Đình lại múc một thìa súp khác, tay run rẩy bóp lấy hàm dưới của Lưu Phương, hai ngón tay hắn tiến vào trong miệng của y, dùng sức đẩy miệng y ra, sau đó nhanh chóng đổ súp vào trong cổ họng y. Lần này, y không còn phun ra nữa, Vân Đình vội vàng lấy chăn bọc quanh người Lưu Phương, gắt gao ôm y vào lòng, tâm tư nói không ra thống khổ. Chẳng lẽ sau này chỉ có thể làm như vậy thì y mới chịu ăn sao?

Thương Cổ thấy Vân Đình bi thương như vậy, rốt cuộc cũng đút được cho Lưu Phương một ít súp, lão thở ra một hơi thật dài, nói, “Bệ bạ, độc tố Túy Tâm Liên trong người Ân vương sẽ thông qua huyết dịch mà lan ra đến toàn thân, bây giờ ngài đã có chút thức trong dạ dày, tạm thời có thể giữ được ngũ tạng, không để độc xâm hại vào. Nhưng nếu muốn trừ độc, chỉ sợ không thể dựa vào những loại thuốc bình thường đi qua đường miệng mà phải từ da thấm vào huyết mạch, thúc bách tuần hoàn, như thế mới có cơ hội.”

Thương Cổ quả nhiên nói ra được biện pháp hóa giải, nỗi đau trong lòng của Vân Đình cũng vơi đi không ít, hắn cũng là người thông thảo dược lý, cho nên khi nghe qua lời nói của quốc sư, hắn đã cảm thấy có cơ sở để tin tưởng. Vân Đình vội trả lời:

“Điều này không khó, chỉ cần dùng thuốc để ngâm mình thì thuốc có thể từ da tiến vào, đúng không? Ta làm được. Quốc sư mau nói cho ta biết phải dùng thuốc gì mới có thể trừ độc đây?”

“Để tìm ra thuốc rất khó, chỉ có thể là… Dụng độc, dĩ độc công độc.”

“Người… Người nói là dụng độc… Là độc gì?”

“Bệ hạ, thần cũng chỉ là nghe nói, không nắm chắc mười phần. Tương truyền trên đất Ấn có một loại phật hoa gọi là Mạn Đà La, có khả năng thấm vào ruột gan, khiến thần kinh trở nên chấn động, dân bản xứ thường dùng nó để đánh thức người ngủ say. Thần nghĩ Túy Tâm Liên cũng chỉ là loại độc khống chế được tâm thần của con người. Vì vậy, có lẽ có thể thử một lần, chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”

“Hoa Mạn Đà La này thiên biến vạn hóa, nhiều hơn trăm loại, độc tính mỗi loại bất đồng với nhau, cho nên người bình thường không dễ dàng hái được. Thần không biết loại nào có thể kháng chế Túy Tâm Liên, hay là phải phối hợp mấy loại với nhau thì mới hữu hiệu.”

“Nói như vậy, người cũng không biết liệu cách này có thể thật sự giúp Lưu Phương tỉnh lại hay không?”

“Vâng, hơn nữa vi thần còn lo lắng hoa độc Mạn Đà La sẽ làm hại những người xung quanh, thậm chí cả Ân vương, bởi vì phải đợi đến khi hoa độc xâm thân, tiến vào bên trong xương cốt thì mới có thể tỉnh lại.”

“Làm hại như thế nào? Y… Y có đau đớn không?”

“Cái này thần không biết. Mạn Đà La không làm tổn hại người khác ở bên ngoài, mà là ở chính hương thơm của nó, người nào ngửi phải thì thần trí sẽ mê muội, sinh ra ảo giác, chỉ có những ai tâm như chỉ thủy, tinh khiết tự nhiên thì mới có thể chống đỡ.” Thương Cổ dừng một chút, như có gì băn khoăn, nhưng mắt thấy Vân Đình đang chờ đợi nên lại tiếp tục nói, “Bệ hạ nếu nhất quyết phải chữa thương cho Ân vương thì… Tốt nhất phải để đồng nam đồng nữ chăm sóc ngài.”

Vân Đình sau khi nghe Thương Cổ nói thì điểm vui sướng trong lòng hắn lại biến thành sầu não, Lưu Phương đã nhận lấy biết bao đau khổ, giờ đây nếu muốn cứu y thì phải thêm một loại độc vào người y. Nhưng… Hắn không thể nhìn y vĩnh viễn chìm trong giấc ngủ như thế, y còn quá trẻ.

Ta đã phải bỏ ra rất nhiều để có được ngươi, không dễ dàng gì để ngươi chấp nhận ở lại bên ta, chúng ta còn chưa bắt đầu, sao ngươi lại muốn ly khai ta? Không thể, cho dù chỉ có một cơ hội nhỏ nhoi thì ta cũng phải thử, độc Mạn Đà La tuy mạnh nhưng sẽ không thể làm ngươi đau đớn hơn, giờ đây còn có điều gì có thể khiến ngươi khổ sở hơn lúc này? Lưu Phương, ta nhất định phải cứu ngươi, chờ ngươi tỉnh lại, chúng ta sẽ bắt đầu một lần nữa!

“Hảo, cứ nghe theo những gì quốc sư nói, ta sẽ cho người mau chóng đi tìm tất cả hoa Mạn Đà La, ta nhất định sẽ làm cho Lưu Phương tỉnh lại!”

Vân Đình ngay sau đó truyền lệnh, nhân mã lập tức trở về đô thành, không được sai sót, Đoạn Nhật thấy quốc sư rốt cuộc cũng có thể khuyên bảo Vân Đình hồi cung, liền gấp rút tuân lệnh. Một đội xe ngựa như vũ bão vội vã chạy về phía Lâm Đô, tan biến dần trong màn đêm tịch mịch.

Thê phong khổ vũ, Khương Vương Cung ngày xưa phồn hoa tựa như cẩm tú, thế mà nay nơi nơi đều tràn ngập hoang cảnh tiêu điều, những mảnh lụa sa chi ly phá toái[2], vô lực phiêu đãng trong gió, trong viện trường Thanh Thạch còn có di thể của những chiến sĩ, máu tươi loang lổ.

Tại Trường Thọ Cung, nhiều thân ảnh quỳ khóc trước giường của Thượng hoàng Phục Ương, vì không chịu đựng được biến cố bất ngờ đánh tới nên bệnh tình lão đã trở nên nguy kịch, vô phương cứu vãn, sinh mạng chỉ còn trong một sớm một chiều. Cả cuộc đời lão, chưa bao giờ phải trải qua sự sỉ nhục như lần này, không bảo vệ được vợ con, để cho người ta đánh vào vương cung, ngồi lên cả ngai vàng. Giờ đây cho dù có chết đi thì cũng chẳng còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông. Lão cố gắng giữ lại một hơi thở chỉ vì muốn được nhìn thấy Long Dương, cũng may trời cao hiển linh, thật sự đã để cho hắn quỳ gối trước mặt lão. Phục Ương kéo tay con trai, từng giọt nước mặt không khỏi rơi xuống gò má già nua.

“Dương Nhi, con cuối cùng cũng trở về!”

“Phụ vương! Phụ vương! Hài nhi bất hiếu, hài nhi không có khả năng địch lại Vân Đình, để cho phụ vương và mẫu hậu bị vũ nhục, bách tính gặp nạn, thất xấu hổ là Quốc vương một nước.”

“Dương Nhi, con đừng nói vậy, con đi đánh giặc, quốc gia vốn do phụ vương chăm lo, ta chẳng những không thể nghênh đón con khải hoàn mà còn để cho con gánh chịu thất bại này.”

“Phụ vương!” Long Dương thấy phụ thân như thế, nước mắt của hắn cũng lăn dài. Hắn vội lau đi những giọt lệ ủy mị, căm phẫn nói, “Vân Đình lần này đột kích, chẳng những làm nhục tôn nghiêm của chúng ta, giết đi nhiều người, lại còn cướp mất Lưu Phương! Con nhất định phải bắt hắn nợ máu trả bằng máu!”

Phục Ương nghe con trai nhắc đến Lưu Phương thì chợt ho khan mấy cái, ngay sau đó là một trận máu tươi phún mạnh ra làm mọi người hoảng sợ. Lão khoát tay áo một cái, ra hiệu cho những người xung quanh thối lui, chỉ lưu lại Vương hậu cùng Long Dương.


Nhìn cánh tay thương tổn của Long Dương, máu nhuộm khắp bào phục, bộ dáng thiếu niên anh tư tràn đầy khí lực năm đó giờ chỉ còn lại một mảnh tang thương, lão có thể nào để cho hắn đi mạo hiểm nữa?

“Long Dương…” Hơi thở Phục Ương đã suy yếu, lão giữ lấy chút tàn dư, từng chữ, từng chữ thốt ra thật chậm, cố gắng nói cho con trai nghe những lời trong lòng, “Phụ vương… Sợ là không được rồi… Con phải đáp ứng ta một chuyện…”

“Phụ vương!” Long Dương biết đây là ủy thác của phụ vương, hắn bước lên hai bước, quỳ trước giường của Phục Ương, nước mắt thấm đẫm.

“Con… Con có thể không tìm Vân Đình báo thù?” Long Dương kinh ngạc ngẩng đầu lên, hắn không thể tin được phụ vương hắn lại khuyên hắn từ bỏ việc báo thù, chẳng lẽ tất cả sỉ nhục đều xem như chưa từng phát sinh? Còn có Lưu Phương, chẳng lẽ cứ như thế, để Vân Đình cướp y đi từ trong tay hắn?

Phục Ương thấy Long dương không có đáp ứng, cũng biết được giờ phút này hắn đang suy nghĩ không thông. Lão nhìn sang Vương hậu Ly Mộng, thấy nước mắt người đã rơi như mưa tuôn, không khỏi nghĩ đến năm đó người mang theo Dương Nhi cùng lão hưởng thiên luân[3], quả là bậc nào hoan hỉ.

Phục Ương lấy tay vuốt đầu Long Dương, tiếp tục nói:

“Thôi được… Phụ vương muốn con thề với trời… Vô luận như thế nào…. Đều phải vĩnh viễn tôn kính mẫu hậu… Yêu thương người… Không bao giờ được bất kính với người!”

Ly Mộng chợt bật khóc khi nghe được lời của Phục Ương, người rốt cuộc cũng minh bạch, trượng phu của người thật sự yêu thương người. Lão thà để cho con trai từ bỏ ý niệm báo thù chứ không muốn cho hắn biết việc người đã làm như thế nào để bức bách Lưu Phương, từ đó mới dẫn đến chuyện Vân Đình ngàn dặm đến Khương Quốc tàn sát. Tai họa lần này nếu như để Long Dương phát hiện thì vô luận thế nào hắn cũng sẽ không tha thứ cho người. Vì thế, Phục Ương đã nói ra những lời ấy, bắt Long Dương phải thề, bảo vệ tình mẫu tử của cả hai.

Long Dương không hiểu tại sao phụ vương lại bắt hắn phải thề như thế, nhưng hắn từ nhỏ đã kính hiếu mẫu hậu nên cũng chẳng cần phải suy nghĩ nhiều mà lập tức nói:

“Hài nhi tuân lệnh! Hài nhi thề với trời nếu ngày sau con không thể hiếu kính, yêu thương mẫu hậu thì sẽ cho con tan xương nát thịt, thiên địa bất dung!”

“Dương Nhi!” Ly Mộng nghe Long Dương lập trọng thệ, trong lòng không khỏi xúc động.

Dù sao cũng là mẫu tử liên tâm, sau này nếu như Long Dương có biết được sự thật thì nhất định cũng sẽ tha thứ cho mình.

Phục Ương nhìn thấy Ly Mộng cuối cùng đã bỏ xuống được gánh nặng trong lòng nên cũng không tiếp tục sở cầu Long Dương, lão mỉm cười nhắm hai mắt lại, cứ như vậy từ giã cõi đời. Tin dữ truyền ra, Trường Thọ Cung phủ trùm nước mắt, chim bay giữa trời kinh hãi, tiếng chuông báo tang lay động, Thượng hoàng quy thiên, trên dưới cả nước không khỏi bi thương.

Xuân qua hạ đến, Khương Vương Cung đã không còn vẻ cẩm tú phồn hoa như ngày xưa. Mặc dù cung đình đã sửa chữa, đổi mới hoàn toàn, thế nhưng bạch phiên lạnh lẽo phiêu đãng giữa không trung đã khiến nơi này giống như trời đông giá rét, thê lãnh vô tình. Bên ngoài Trường Minh Điện, có một người đang quỳ trên những bậc thang, toàn thân đắm chìm trong men rượu, ngẩn người nhìn chằm chằm lên bạch phiên.

Người đó chính là Long Dương.

Hai nàng Công chúa đứng bên trên lo lắng nhìn hắn, một là Long Quỳ, người còn lại là Tây Vực Công chúa Cầm Mộc Nhi.

Kể từ khi rơi vào tay Long Dương, Cầm Mộc Nhi đã được hắn và Uất Trì mang về kinh đô, không ngờ rằng Khương Quốc lại bị Dương vương Vân Đình tập kích, Long Dương dẫn binh chiến đấu, chẳng may trúng phải mai phục, nàng cũng thiếu chút nữa là bị giết, nếu không cùng với Uất Trì đánh một trận liều chết thì nàng đã không thoát khỏi sự bao vây của Dương quân. Cầm Mộc Nhi vốn muốn mượn cơ hội này trốn về Tây Vực, nhưng cuối cùng không hiểu vì sao nàng lại ở bên Long Dương. Hắn là bị nàng đâm trọng thương, cho nên mới phải dùng một cánh tay nghênh địch, phụ mẫu cùng mấy ngàn người thân bị bắt, Dương vương dùng họ uy hiếp hắn, làm sao hắn không đau khổ? Cầm Mộc Nhi mặc dù không hiểu Vân Đình vì sao lại đột nhiên triệt binh, nhưng nàng mơ hồ cảm giác được mọi chuyện dường như có liên quan đến vị Ân vương mới được sắc phong kia. Mắt thấy Long Dương cứ mượn rượu giải sầu, mỗi ngày đều túy sinh mộng tử, lòng của nàng càng thêm thắt lại, nàng không rõ rốt cuộc là do đồng cảm hay là hối hận, chỉ biết rằng nàng mong muốn được cùng hắn gánh vác những gì đã xảy ra, giảm bớt đi tội lỗi đang đè nặng.

Vương hậu mặc dù tức giận việc Cầm Mộc Nhi đâm Long Dương trọng thương, nhưng thấy Long Dương chẳng những không trách tội nàng, còn đưa nàng vào cung. Hơn nữa, Công chúa mỗi ngày đều quan tâm lo lắng cho Long Dương, vì hắn mà sắc thuốc, vì hắn trở nên đoan trang hơn, những việc nàng làm đều xuất phát từ mong muốn bù đắp sai lầm. Trải qua một thời gian, được đông đảo y quan chẩn bệnh, vết thương của Long Dương đã ngày càng hồi phục, cánh tay trái có thể cử động lại bình thường. Mặt khác, Cầm Mộc Nhi dù sao cũng là Tây Vực Công chúa, Khương Quốc vừa mới gặp đại nạn xong, không thể tiếp tục hứng chịu thêm tai họa, cho nên Vương hậu đã giữ Cầm Mộc Nhi lưu lại, để nàng ở cùng Long Quỳ. Trong lòng người đang thầm hy vọng Cầm Mộc Nhi có thể cùng Long Dương lâu ngày sinh tình, để hắn quên đi Cố Lưu Phương, cùng Tây Vực hòa thân. Như vậy, sau này không cần phải lo lắng chuyện của Vân Đình nữa.

“Long Quỳ, muội nói rượu này có thể giúp cho con người quên hết mọi thứ sao?” Long Dương lại như thường ngày, giơ chén rượu hướng về phía thái dương.

“Vương huynh, huynh đừng uống nữa! Tại sao huynh cứ muốn tự chà đạp bản thân mình?”

“Ha ha, chà đạp? Ta ư? Ta là ai? Ta là Khương vương, là vua một nước, là một tên hèn hạ vô năng, một Đại vương cực kỳ sợ chết!”

“Vương huynh, muội biết trong lòng huynh rất đau khổ, nhưng huynh không thể tiếp tục như vậy mãi. Mẫu thân đã quá vất vả vì huynh rồi, người vừa lo chuyện quốc sự, vừa phải chăm sóc huynh, huynh có biết người đã mệt mỏi không? Ngày mai phải làm lễ tế trăm ngày của phụ thân, huynh nhẫn tâm để mẫu thân một mình làm hết tất cả sao?”

Những lời này không biết Long Quỳ đã phải nói đi nói lại nói bao nhiêu lần, có thể coi là một vạn lần, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể khiến Long Dương buông chén rượu xuống.

“Long Dương! Ngươi là một tên oắt con vô dụng!” Cầm Mộc Nhi thấy Long Quỳ mất cả ngày khuyên bảo nhưng lại chẳng thể đá động gì đến Long Dương, trong bụng liền nổi trận lôi đình. Bộ dáng Long Dương hiện giờ chẳng ra sao cả, mặc dù là đau lòng nhưng hắn không thể mãi trầm luân như thế.

Cầm Mộc Nhi một tay cướp đi rượu của Long Dương, cả giận nói:

“Nếu ngươi còn là một nam nhân thì nên đứng lên đảm đương mọi chuyện! Mẫu thân và muội muội ngươi quan tâm ngươi như thế, nhưng ngươi lại luôn làm họ đau lòng. Bản thân té ngã lại muốn người khác dang tay ra đỡ lấy, ta vốn tưởng… Ta vốn tưởng rằng ngươi là một anh hùng, không ngờ ngươi cũng chỉ biết mượn rượu giải sầu như kẻ hèn nhát. Ta thật là đã nhìn lầm ngươi! Sớm biết như vậy, ta nên một kiếm giết chết ngươi!”

Mọi người thấy Cầm Mộc Nhi nói chuyện như thế với Long Dương, không khỏi xanh mục kết thiệt[4], Từ đó đến giờ, ai ai cũng thuận theo Long Dương, thậm chí ngay đến Thượng hoàng và Vương hậu cũng không dám lớn tiếng khiển trách hắn, thế mà hôm nay Cầm Mộc Nhi lại cả gan làm điều mà chưa từng có ai làm.

Long Quỳ vội vàng tiến lên kéo Long Dương, nàng sợ hắn bị chọc giận, sẽ gây khó dễ cho Cầm Mộc Nhi. Nào ngờ Long Dương sau khi nghe những lời của Cầm Mộc Nhi thì lại lặng lẽ đứng lên, hắn ném mạnh chén rượu xuống đất, nhất thời ngọc nát băng tan.

Long Dương gắt gao nhìn chằm chằm Cầm Mộc Nhi, hắn từ từ tiến lại gần nàng, khoảng cách cả hai hiện giờ chưa đầy một thước. Long Dương gằn từng tiếng nói:

“Ngươi nghe cho rõ, ta không phải là kẻ hèn nhát!”


Dưới chân núi Phượng Minh Sơn ẩn hiện tòa Huyền Đạo Quan quen thuộc, Long Dương một thân tố cảo[5] đẩy cửa bước vào. Trời đang vào hạ, một màu xanh miết phủ khắp khu vườn, chỉ là lá rụng đã rải đầy trên đất nhưng người quét lá thì chẳng còn hiện hữu ở nơi đây.

Hắn nhẹ nhàng kêu lên một tiếng, khát khao tìm lại thân ảnh yêu thương.

Lưu Phương, ta đã trở về, nhưng sao ngươi lại không đúng hẹn đợi ta? Cây Bạch Quả sau hậu viện đã ra cành lá mới, nụ hôn của ngươi cũng như vừa mới hôm qua, chiếc cầu nhỏ kia, dòng nước chảy kia, vẫn nguyên vẹn như cũ, ngươi dựa vào vai ta, hứa sẽ chờ ta trở lại… Lưu Phương, hôm nay ta quay về như lời ước hẹn, nhưng sao cảnh còn mà người lại không còn? Nỗi đau mất phụ thân, mối nhục của đất nước, nhưng tất cả đều không bằng việc ngươi ly khai ta, ngươi có biết bóng lưng quay đi của ngươi đã khiến ta đau như thế nào không? Lưu Phương, cho đến thời khắc này, vẫn không một ai nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra, tại sao ngươi lại bị Vân Đình từ nơi này bắt đi? Ta không tin lời bọn họ nói, ngươi không phải tự mình rời khỏi đúng không? Bọn họ chỉ muốn đem trách nhiệm đổ hết lên người của ngươi, ta biết ngươi nhất định có nỗi khổ tâm. Hôm đó ở Dương Vương Cung, ngươi đã nguyện ý cùng ta đồng sinh cộng tử, lời thề vẫn còn tồn tại, ngươi làm sao có thể vứt bỏ ta?

Long Dương chỉ cảm thấy cực kỳ bi thương, hắn điên cuồng chạy đến giữa hậu viện, trường kiếm trong tay vung lên, hắn muốn xua đuổi đi tư niệm trong lòng, Lưu Phương…

Một trận cuồng phong cuốn lên từng mảnh lá rụng, xoáy giữa không trung, uốn lượn theo kiếm như một điệu múa uyển chuyển. Ánh mắt Long Dương loáng thoáng nhìn thấy Lưu Phương, y ôm cây chổi, đứng lặng yên trong gió, tầm nhìn hướng ra cửa, đợi chờ hắn.

Lưu Phương, là ngươi đó sao? Là ngươi nhờ những chiếc lá rụng này nói cho ta biết nỗi tương tư của ngươi sao?

Long Dương muốn đưa tay bắt lấy y, nhưng cuối cùng chỉ có thể chạm vào lá… Cuồng phong gào thét, những chiếc lá kia bị thổi tứ tán điêu linh, Long Dương tựa hồ nghe được môt tràng cười gằn cùng những tiếng kêu la của Lưu Phương, không thể đốt, không thể đốt!

Lá rụng lướt nhanh khắp nơi, để lộ ra phiến đá bị cháy đen, rồi có một mảnh tàn giấy từ từ lay động trong tay Long Dương. Mặc dù bốn phía đã bị cháy nát không thể phân biệt, ba chữ bên trong cũng chỉ còn một nửa nhưng Long Dương vẫn nhận ra đây là Vạn Giản Thư.

Trang giấy trong tay Long Dương tựa hồ còn đang bị thiêu đốt, cuồn cuộn nóng lên, khiến tay hắn trở nên run rẩy, vô số ý niệm thoáng qua trong đầu… Đây là cái gì? Đây là cái gì? Tại sao có người lại ở chỗ này đốt sách?

Nét chữ này… Rõ ràng là của Lưu Phương, là sách do y viết sao? Chẳng lẽ y viết cho mình? Nhưng tại sao lại muốn thiêu hủy? Là Vân Đình làm sao? Hắn bởi vì ghen ghét mình nên muốn đốt đi sách của Lưu Phương? Không, không phải, một người chu đáo như Vân Đình nhất định sẽ bảo quản tất cả những gì của Lưu Phương, hắn không bao giờ nhẫn tâm đốt sách do Lưu Phương viết. Vậy là người nào? Người nào lại có thể hủy diệt tâm huyết của Lưu Phương?

Long Dương cầm trang giấy, từ từ trờ về nội đường, hắn đi vào phòng Lưu Phương, lập tức mục trừng khẩu ngai[6]. Nơi này trở nên lộn xộn, tất cả sách vở bị ném tứ tung, mực đổ đầy trên đất, tựa hồ đã có người tìm kiếm thứ gì ở đây, cây bút trên án tử còn đọng lại vết mực, chứng tỏ Lưu Phương đang viết sách ở đây. Chuyện này không giống do Vân Đình gây nên, hắn là người chỉnh tề sạch sẽ, lại câu nệ đối với Lưu Phương, làm sao hắn có thể biến nơi này trở nên bẩn thỉu không chịu nổi như thế? Có lẽ… Có lẽ là Đoạn Nhật gây ra, hắn đã bắt trói Lưu Phương và đưa y đi cũng không chừng. Nghĩ đến đây, Long Dương càng thấy mọi chuyện thêm rối rắm, bởi nếu chưa có lệnh của Vân Đình thì Đoạn Nhật sẽ không bao giờ dám đụng đến một ngón tay của Lưu Phương.

Long Dương vẫn còn suy nghĩ thì lại nghe được vài tiếng lạch cạch như có người đang đi vào viện. Hắn vội vàng nép mình sau cửa, muốn nhìn qua xem ai là người đang đi tới.

“Quỳ Nhi! Con tới nơi này làm gì?”

“Mẫu hậu? Làm sao người biết con đến đây?”

“Hừ! Ta không thấy con và Long Dương thì đã biết các con lại cùng nhau chạy đến chỗ này!”

“Vương huynh? Không có, con không ở cùng vương huynh, thật đấy!”

Ly Mộng đảo mắt một vòng trong viện, đúng là không nhìn thấy Long Dương. Lúc này người mới ôn nhu nói với Long Quỳ:

“Quỳ Nhi, hôm nay chúng ta vì phụ vương con làm tế tự, nơi nay không có ai cả, chúng ta đến những nơi khác có được không?”

“Mẫu hậu… Nơi này, nơi này là chỗ ở của Cố đạo trưởng, Long Quỳ… Muốn ở đây… Lạy tế Thương tướng quân một cái.”

“Quỳ Nhi, sao con cũng không nghe lời như thế!” Ly Mộng nghe đến hai chữ “Lưu Phương” thì cũng giống như đang chạm vào nỗi đau lớn nhất trong lòng.

Long Quỳ quỳ xuống đất, kéo lấy Ly Mộng khóc ròng, nàng nói trong nước mắt:

“Mẫu hậu, nhi thần có một chuyện nghĩ mãi không thông. Nhi thần đem thư của vương huynh viết cho đạo trưởng đưa mẫu hậu, tại sao… Tại sao ngay sau đó đạo trưởng lại bị bắt đi? Còn bị phán tội hành hình trong cung? Nhi thần không tin những lời của Vương phi, nhi thần tuyệt không tin mẫu hậu ở phía sau ra lệnh. Nhưng sao mẫu hậu không để cho nhi thần nói hết với Vương huynh? Khó khăn lắm huynh ấy mới trở lại được, lại tận mắt chứng kiến đạo trưởng bị Dương vương cướp đi, huynh ấy hiểu lầm đạo trưởng… Huynh ấy có thể không thương tâm sao? Nhưng… Nhưng sự tình không phải như thế, có phải mẫu hậu đã đem chuyện này nói cho người khác biết? Có phải là cữu cữu hay không…?”

Long Quỳ vẫn chưa nói hết câu thì đã bị Ly Mộng tát một bạt tai, cả người Vương hậu phát run, cáu kỉnh trách mắng:

“Ngươi, ngươi nói bậy gì đó! Cố Lưu Phương kia có yêu pháp gì mà có thể làm các ngươi trở nên mê muội như thế? Hắn hại Dương Nhi còn chưa đủ khổ hay sao, bây giờ ngay cả ngươi cũng thay hắn kêu oan? Nếu hắn thật có khí khái thì tại sao lại đi cùng Vân Đình? Tại sao không lấy cái chết để chứng tỏ chí nguyện của mình? Nếu không vì hắn thì chúng ta có thể lâm vào tình cảnh này ư, phụ vương của ngươi có thể quy thiên sao? Ta… Trời ạ, ta ngày đêm vất vả là vì cái gì? Vì cái gì?” Nói đến đây, Ly Mộng cảm thấy chua xót, đau khổ vô cùng, không lời nào có thể diễn tả hết tâm trạng hiện giờ của người, rốt cuộc chỉ biết ôm mặt khóc.

Long Quỳ thấy mẫu thân khóc thì cũng hoảng hồn, nàng vốn tin tưởng mẫu thân, hôm nay người oán hận đạo trưởng như vậy, nguyên lai cũng vì chuyện phụ thân nàng qua đời mà thương tâm quá độ. Long Quỳ ngay sau đó không nói nữa, nàng an ủi Ly Mộng, không muốn mẫu thân mình phải bi thương nữa.

Long Dương ở sau cửa cũng nghe nhất thanh nhị sở[7], thì ra thật sự không phải do Vân Đình gây nên. Thư hắn viết cho Lưu Phương đã bị mẫu hậu lấy đi từ chỗ của Long Quỳ, vì vậy đã có người đến nơi này bắt Lưu Phương, đem y nhốt vào cung, người đó là ai? Là ai?

Long Dương biết trong cung có một thiên lao, là nơi giam giữ những người bị hành hình bí mật. Xưa nay, sự tồn tại của thiên lao này rất ít người biết, trừ phi là hoàng thân quốc thích, nếu không thì chẳng có mấy ai có thể đưa người vào.

Hắn từ từ hồi tưởng lại tất cả những gì đã diễn ra, cảm giác giống như vết thương đã khép lại của hắn đang dần nứt toạc. Tại sao di nguyện cuối cuối của phụ thân là không muốn hắn báo thù? Tại sao mẫu hậu yêu thương hắn nhất lại thống hận Lưu Phương như thế? Hắn không tin mọi chuyện do mẫu hậu gây nên, người biết hắn quyến luyến Lưu Phương mà, từ đó đến giờ có lúc nào người không chiều theo ý hắn. Nhưng hôm nay, tại sao mẫu hậu lại nói Lưu Phương đã làm hại mọi người, chẳng lẽ đây cũng là quỷ kế của Vân Đình sao?

Mặc dù trong lòng Long Dương vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết vấn đề, nhưng hắn đã quyết định, bằng mọi giá hắn phải đưa mọi chuyện ra ánh sáng. Hắn không làm người hèn nhát nữa, sẽ can đảm đối mặt với tất cả, hắn phải bắt kẻ đã cướp mất Lưu Phương, bức y đi vào ngõ cụt bồi hoàn cả vốn lẫn lời, hắn sẽ khiến kẻ đó trả giá thật lớn!

oOo


[1] – Vô khả nại hà: không biết làm thế nào, đành bỏ cuộc

[2] – Chi ly phá toái: tan tành, vụn nát

[3] –  Thiên luân: quan hệ, thứ tự trong một gia đình, có thể hiểu ý trong câu này là quan hệ phụ tử, phu thê

[4] – Xanh mục kết thiệt: nghẹn họng nhìn trân trối

[5] – Tố cảo: y phục làm bằng lụa trắng đơn sơ

[6] –  mục trừng khẩu ngai: ngẩn người, giương mắt mà nhìn

[7] – Nhất thanh nhị sở: một rõ hai ràng