Linh Chu

Chương 89: Tiến Vào Kính Hoàn Sơn 2

Phong Tiên Tuyết chớp chớp mắt, hàng lông mi thật dài run run.

Phong Phi Vân hơi dừng lại một chút, nói:

- Vậy cũng là chuyện lúc bé, coi như nhìn cũng không nhìn thấy gì?

- Vậy còn bây giờ?

Phong Tiên Tuyết nói.

Phong Phi Vân hơi ngẩn ra, nhìn bốn phía xung quanh, điên cuồng nuốt nước bọt, nói:

- Tiên Tuyết, muội sẽ không cương trực như vậy chứ? Tuy là bây giờ đang ở chốn hoang vu nên thời gian qua ta cũng đã rất khách khí, nhưng nếu như muội dám cởi, thì ta cũng có can đảm dám nhìn!

- Hứ, trong đầu huynh lúc nào cũng đầy những ý nghĩ xấu xa!

Phong Tiên Tuyết nói.

- Ha ha, chọc muội thôi!

Tiếng cười của Phong Phi Vân vang vọng khắp núi, còn kèm theo tiếng hừ lạnh đầy giận dữ của Phong Tiên Tuyết, hai người hình như lại bắt đầu cấu véo nhau rồi.

Cổ xe đồng thần lộc đi vội vào trong Kính Hoàn sơn, cũng không biết đã đi qua bao nhiêu ngọn núi và đại cốc, cảnh tượng trước mắt cũng đã thay đổi, một tòa thạch lâm hiên ra.

Thần lộc dừng lại, Phong Phi Vân từ trong cổ xe chui ra, đứng ở cạnh thạch lâm, vừa nhìn thẻ tre trong tay, vừa nhìn địa mạo thay đổi xung quanh.

- Thế nào? Có phải ở nơi này hay không?

Phong Tiên Tuyết đã đi tới.

- Có mấy chỗ giống nhau, nhưng cũng có mấy chỗ khác nhau.

Phong Phi Vân nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ thấy một vách núi dựng đứng xông thẳng lên trường cao ở phía trước, bề mặt vách đá bằng phẳng nhẵn bóng, thật giống như mấy trăm ngàn năm trước đã bị người khác dùng một kiếm bổ ra vậy.

Phía dưới sườn núi có mấy tảng cự thạch lâm, diện tích khoảng mấy chục mẫu, mỗi một tảng đá lớn đều cao chừng mấy chục thước, nặng chừng mấy vạn cân.

Mà ở bên kia thạch lâm cũng là một cái sơn cốc sâu không thấy đáy, bên trong tràn ngập sương trắng, có một con vân hạc từ dưới bay thẳng lên, nhưng tuyệt đối không nhìn thấy được đáy sơn cốc.

- Dựa vào ghi chép trên thẻ tre thì Thương sinh động phủ ở ngay dưới đáy sơn cốc.

Phong Phi Vân đứng cạnh thạch lâm, nhìn về hướng đáy cốc, muốn nhờ Phượng hoàng thiên nhã nhìn thử xem dưới đáy sâu bao nhiêu.

Nhưng mà trong sự tối tăm nơi đáy cóc lại có một thực lực khác thường nào đó ngăn cản ánh mắt hắn, chẳng qua chỉ nhìn thấy được khoảng trăm trượng thì lại không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì nữa hết.

Càng lúc càng kỳ quái, Thương sinh động phủ lại có thể ở dưới đáy sơn cốc này hay sao?

"Rầm rầm!"

Phong Phi Vân lóng tai lắng nghe, trong lúc mơ hồ nghe được dưới lòng đất hình như một một thanh âm muộn trầm truyền đế, hết sức đê kháng, tựa như có người ở sâu trong lòng đất, cách chừng mấy trăm thước đang giơ đại chùy gõ vậy.

Phong Tiên Tuyết hiển nhiên cũng nghe được thanh âm này, nói:

- Đây chính là tiếng va chạm trong hầm mỏ ở sâu trong núi!

- Tiếng khai thác quặng lại có thể truyền xa như vậy sao?

Phong Phi Vân nói.

- Thanh âm trong lòng đất truyền đi nhanh hơn trong không khí nên càng nghe rõ ràng hơn.

Phong Tiên Tuyết lại nói:

- Hơn nữa hầm mỏ trong lòng đất cũng kéo dài cực xa, có thể miệng hầm mỏ ở cách xa khoảng mười dặm mà người đào mỏ lại đang khai thác khoáng thạch ở dưới chân chúng ta.

Phong Phi Vân gật đầu, nói:

- Mục đích chuyến đi này của chúng ta là vì linh tuyền trong Thương sinh động phủ, sau khi lấy được linh tuyền thì lập tức rời khỏi Kính Hoàn cổ sơn, ta có linh cảm không bao lâu nữa Kính Hoàn cổ sơn nhất định sẽ trở thành một nơi sinh sát hung địa.

Với tu vi của Phong Phi Vân và Phong Tiên Tuyết, tuy là vẫn chưa bay vút lên tận trời cao được nhưng mà muốn vượt qua vách đá thì lại không phải việc khó.

Địa mạo đồ văn phác thảo trên thẻ tre cùng với nơi này vô cùng giống nhau, mà vị trí của Thương sinh động phủ và đáy của sơn cốc cũng hết sức ăn khớp.

Sương mù trong sơn cốc dày đặc, trên ngoài mười thước vẫn là một mảng trắng xóa, bất cứ vật gì cũng không thấy được.

Trên mặt đất không có một ngọn cỏ, trên tảng đá thì nhuốm đầy máu, còn có vô số tàn binh đoạn kích làm cho người ta cảm thấy sát khí lan tràn.

- Đây rốt cuộc là nơi nào, chẳng lẽ là một tòa cổ chiến trường sao?

Phong Tiên Tuyết nhặt những đoạn kiếm gãy trên mặt đất lên, trên bề mặt chúng đều dính đầy rỉ sắt, tựa như một khối tro bùn đất màu đỏ.

Phong Phi Vân cầm lấy mảnh kiếm vụn đầy rỉ sắt lau chùi sạch sẽ, bên trong rỉ sắt lộ ra bạch quang tinh diệu, hình như vẫn còn từng dòng ấn ký điêu khắc cổ xưa, cũng không biết di vật này đã để lại bao nhiêu năm rồi.

- Đây là dùng Hoa bạch thần nham và Ngân sương cổ thiết chế tạo thành, một thanh kiếm vụn này vậy mà nặng đến mười hai cân, đây tuyệt đối là do một tay đại luyện khí sư luyện thành, không hề tầm thường!

Thị lực Phong Phi Vân thật khác thường, ngay cả chất liệu của vụn kiếm cũng nhìn thấy rất chuẩn.

Đại luyện khí sư thật sự vô cùng ít ỏi, mỗi một người đều là một bậc thầy luyện khí, bọn họ ra tay luyện chế khí mãnh và binh khí thì dù cho không phải là cấp bậc linh khí thù cũng tuyệt đối không thể là thứ tầm thường.

Một mảnh kiếm vụn nho nhỏ mà đã có nguồn gốc lớn như vậy, ở trên đất lại đầy rẫy tàn binh, chỉ sợ cũng không phải không có báu vật.

Phong Phi Vân lại nhặt từ dưới đất lên vài món tàn binh, trong đó có mũi trường thương, sừng đồng đỉnh, mảnh nhỏ cổ tháp, chuôi xích kính, ... những tàn binh này hầu như đều là bảo vật do đại luyện khí sư luyện thành, thậm chí có hai món còn là mảnh vụn của linh khí.

Ở nơi này rốt cuộc đã xảy một trận đấu đáng sợ đến thế nào mà ngay cả linh khí cũng bị đánh nát?

- Kỳ lạ, những binh khí này lưu lại ít nhất cũng đã nghìn năm, dù cho đã hỏng nhưng cũng tuyệt đối vô giá, tại sao những năm gần đây lại không có người nào đến nhặt chúng đi?

Phong Phi Vân ở gia tộc Ngân Câu mua được Xích long đoạn đao, đó chính là một món linh khí hỏng mà giá trị đã đạt đến ba ngàn mai kim tệ, như vậy có thể thấy được những tàn binh trên đất này có giá trị cao thế nào.

Phong Tiên Tuyết trầm ngâm chốc lát, nói:

- Thực sự là có chút kỳ quái, với tính cách Phong Vũ, nếu như thật sự đi đến tòa thâm cốc này thì tuyệt đối không thể nào không mang những tàn binh này đi.

"Đát đát!"

Trong sương trắng truyền tới một hồi thanh âm ngổn ngang, hình như có tiếng bước chân của ai đó, hoặc như là tiếng chân của mãnh thú, thậm chí giống như có bò sát đang bò trên mặt đất.

Một luồng hàn khí dâng lên!

- Không hay rồi!

Phong Phi Vân một cước chợt đạp trên mặt đất, một đạo cự lãnh màu xanh từ dưới chân hắn truyền ra, lan tràn bốn phía xung quanh, chấn đắc toàn bộ binh khí trên mặt đất làm chúng bay lên.

Ầm!

Có một cái bóng màu đen bị đánh bay ngang qua, không rõ rốt cuộc đó là vật gì!

Lúc này trong sơn cốc lại khôi phục sự yên tĩnh, nhưng mà Phong Phi Vân lại không cách nào yên tâm, một cái bóng đen vừa rồi tuy là đã bị bức lui nhưng cũng chứng minh trong sơn cốc này quả thực tồn tại một loài sinh vật nào đó.

Rất có thể những người đã từng đến tòa sơn cốc này đều đã chết trong miệng của những loài sinh vật kia.

- Tu vi tiên căn sơ kỳ!

Đây vẫn là lần đầu tiên Phong Tiên Tuyết thật sự nhìn thấy Phong Phi Vân xuất thủ, có chút rất kinh ngạc thử quan sát hắn.

Phải biết rằng một năm trước nàng nhìn thấy Phong Phi Vân thì hắn còn không biết bất kỳ cách tu luyện nào, chỉ xa cách một năm vậy mà đã đạt đến tiên căn sơ kỳ, tốc độ tu luyện như vậy quả thực là chưa thấy chưa nghe bao giờ.

Nếu như là nàng biết rõ Phong Phi Vân thật ra chỉ tu luyện trong thời gian ba tháng, chỉ sợ không phải chỉ đơn giản kinh ngạc như thế này.

Chẳng lẽ dưới dáng vẻ phong lưu bất cần đời lại là một thiên tài tu tiên?

Trong lòng Phong Tiên Tuyết trở nên vui mừng một cách khó hiểu, nhưng mà nghĩ lại một chút, hắn có thiên phú tu tiên bao nhiêu thì tại sao mình lại vui mừng chứ? Bản lĩnh hắn càng lớn thì mai sau làm chuyện xấu cũng càng nhiều.

- Tiên căn sơ kỳ mà thôi, muội cũng đã đạt đến thần cơ trung kỳ, so với muội kém hơn bốn cảnh giới thì có gì hay ho đâu chứ.

Phong Phi Vân là từ trong nội tâm mà khâm phục nàng, tuổi còn nhỏ mà tu vi đã mạnh như thế, như vậy tuyệt đối không phải chỉ có thiên tư xuất sắc đơn giản như vậy, phía sau việc này không biết nàng còn phải chịu bao nhiêu đau khổ, bỏ ra không ít mồ hôi.

Có thể đạt đến cảnh giới linh dẫn, coi như là bước vào ngưỡng cửa tu tiên, đạt đến cảnh giới tiên căn, coi như là trở thành cao thủ một phương, mà người có thể bước lên cảnh giới thần cơ thì lại ít lại càng ít, chính là một người có sức mạnh bậc nhất trong gia tộc và tiên môn.

Tựa như một thế lực lớn như Phong gia vậy, một khi đạt đến cảnh giới thần cơ thì có thể phong làm trưởng lão, quyền lợi cực đại.

Phong Tiên Tuyết tuổi chỉ mười bốn nhưng lại có thể đạt được thần cơ trung kỳ, tu vi có thể so với một vị trưởng lão, thành tựu tương lai quả thực bất khả hạn lượng.