Liêu Nhiễu Kình Thương

Chương 27

Ánh nến lay động lay động,quang ảnh tại trên mặt Kình Thương cũng chuyển động theo, khuôn mặt trầm tư đang suy nghĩ bước kế tiếp trong kế hoạch. Đánh chính diện không được, dựa vào binh lực hiện tại là không thể, tập kích bất ngờ, binh sĩ đã rất mệt mỏi, qua hai ngày chiến đấu đối mặt quân địch sĩ khí sẽ hạ xuống, cho rằng chính mình vô pháp đối kháng, nên phái bọn họ xuất kích cũng không được, trăm tên lính *** nhuệ đã bôn tập đường dài cũng không còn sức chiến đấu, ngày mai nếu tiếp tục cuộc chiến, một trăm người đó sẽ là quân chủ lực. Nếu công kích đối phương theo cách cũ thì không thể được, nơi này căn bản không có điều kiện thực hiện.

Kình Thương nhắm mắt lại, nhớ lại các loại trận điển hình ở kiếp trước, bên trong an tĩnh không gì sánh được. Rốt cục Kình Thương mở mắt, trong con ngươi là một mảnh trầm tĩnh, thả lỏng vùng quanh lông mày. Kình Thương quay đầu đi, thấy hình dạng không yên lòng của Túc Dạ Dực phía sau, hài tử tám tuổi rất hiếu động, mà hắn lẳng lặng ngồi phía sau mình chắc là buồn chán. Bất quá thời gian cũng không sớm, hài tử này cũng nên nghỉ ngơi. (Vẫn gọi người ta là hài tử nha, chừng nào mới đổi đây nha)

“Dực.” Tuy vẫn lạnh lùng nhưng thanh âm đã được hạ thấp.

Túc Dạ Dực lấy lại *** thần, sau đó ảo não không ngớt, hắn dĩ nhiên tại bên người Ngô chủ mà xuất thần, Ngô chủ có thể hay không đối hắn mất lòng tin.

“Ngô chủ.” Túc Dạ Dực vô pháp khống chế nét thương cảm hề hề trong giọng nói của mình. Tuy đều không phải có ý định, thế nhưng qua một thời gian ở chung, hắn biết quân vương đối với chính mình ngữ khí rất khoan dung.

“Ngươi đang suy nghĩ cái gì ni?” Kình Thương tự nhiên sẽ không vì Túc Dạ Dực xuất thần mà có ý trách cứ, cử chỉ của Túc Dạ Dực chỉ là bản năng, lại nghe được ngữ điệu thương cảm hề hề của Túc Dạ Dực, là người đã sống hai đời Kình Thương sẽ không chỉ trích một hài tử, vì chiếu cố tâm tình của hắn, không hỏi, chỉ quan tâm.

“Dực đang suy nghĩ…đang suy nghĩ… ” Túc Dạ Dực thế nào có thể nói cho đối phương, hắn là nhìn Kình Thương suy nghĩ mà đờ ra,lúc Kình Thương hạ mi suy nghĩ dưới ánh nến làm hắn không thể rời mắt, cứ như vậy ngơ ngác đích nhìn, tới khi Ngô chủ nhắm mắt sau đó thư giãn trán.”Đang suy nghĩ về cờ xí của Ngô chủ.” Túc Dạ Dực rốt cục nghĩ tới một lý do.


“Cờ xí của ta?” Kình Thương nhàn nhạt hỏi.

“Ngô chủ, hiện tại ngài là vương của Hiển Quốc, xảy ra nhiều chuyện tình như vậy, không có thời gian làm cờ xí theo ý ngài, Dực biết chuyện này phải do chuyên thuộc đại thần làm, thế nhưng trên chiến trường, những người khác chỉ thấy cờ xí của Trì gia Cận gia, tuy rằng sự tình bất đắc dĩ, thế nhưng là phi thường không thích hợp, dù sao, Ngô chủ, ngài mới là vương của Hiển Quốc a.” Tuy rằng ngay từ đầu chỉ là mượn cớ, thế nhưng Túc Dạ Dực càng nghĩ càng thấy không thích hợp, ngực còn có chút khó chịu hòa phẫn nộ, quân vương của hắn mới là chủ của Hiển Quốc, Trì gia cùng Cận gia đều là thần tử, dựa vào cái gì người của Hiển Quốc chỉ nhận thức cờ hiệu của họ.

“Cái này a, Hiển Quốc cho tới nay đều có vương kỳ, không cần phải một lần nữa làm theo yêu cầu a.” Kình Thương nghe được Túc Dạ Dực nói, lơ đễnh trả lời.

“Không, nếu như không phải ngô chủ xuất hiện, Hiển Quốc đã sớm diệt vong, bởi vì ngô chủ, Hiển Quốc mới có thể tồn tại đến hiện tại, vương kỳ trước của Hiển quốc chỉ cho thấy thất bại đã qua, chỉ có vương kỳ mới của Ngô chủ mới có thể đại biểu cho Hiển Quốc tân sinh.” Túc Dạ Dực nhãn thần đã trở nên nghiêm túc, thanh âm nâng cao, đây là suy nghĩ chân thực của hắn, vương kỳ hiện tại làm sao thể hiện được sự tài giỏi của quân vương nhà hắn.

“Như vậy ngươi nghĩ tới cờ xí như thế nào?” Nghe Túc Dạ Dực sục sôi ngữ điệu, vì trấn an kích động, Kình Thương hỏi ra suy nghĩ của hắn.

Kích động của Túc Dạ Dực tiêu thất,vốn là hắn mượn cớ, thế nào thực sự nghĩ đến đâu.Biểu tình trên mặt thoáng cứng đờ.

Đã từng kiến thức qua vô số tân binh, Kình thương từng trải coi như phong phú xem thấu biểu tình này của Túc Dạ Dực đại biểu cho cái gì, trong khóa học chính trị kiếp trước, ngươi tình cảm mãnh liệt dâng trào nói ra một đống lớn những từ ngữ trau chuốt hoa lệ thuyết minh vấn đề, thế nhưng hỏi người của ngươi hắn lại không biết đáp án, chỉ là một vấn đề đơn giản, hắn vừa rồi vấn cái gì, là do vừa rồi không nghe giảng, đi vào cõi tiên nên vô pháp trả lời, chột dạ cùng xấu hổ thực là tương tự a.

“Người tới, mang giấy bút lại đây.” Kình Thương không có dự định cứ như vậy buông tha Túc Dạ Dực.


Túc Dạ Dực nhìn giấy bút được đặt ở trước mặt, chẳng bao giờ nghĩ giấy bút lại là đồ vật đáng sợ như vậy, chậm chạp nâng bút lên miêu tả kì hiệu.

“Dực, đã khuya, nghỉ ngơi đi, bằng không sẽ ảnh hưởng đến chiến sự ngày mai.” Tính cách ác liệt của Kình Thương đã được áp xuống, thời gian kiếp trước, đối với đội viên phạm sai lầm, hắn dựa theo chế độ nghiêm phạt, thế nhưng bởi vì đội trưởng tồn tại, một ít “thủ đoạn nhỏ” của hắn là thông qua đội trưởng rồi mới thực hiện. Về phần hiệu quả làm sao, chỉ nhìn những đội viên phạm sai lầm tình nguyện lãnh nghiêm phạt của hắn mà không muốn đối mặt đội trưởng là biết.

Bởi vì ngữ khí Kình Thương rất tự nhiên,Túc Dạ Dực tám tuổi còn chưa có sự *** tường, kinh nhiệm, vì vậy Túc Dạ Dực không phát hiện được Kình Thương đang “ác tâm” ước số, giảo giảo môi, Túc Dạ Dực cầm lấy bút, trên giấy vũ động.

Túc Dạ Dực hạ bút, đem thành phẩm cấp Kình Thương, Kình Thương tiếp nhận, nhìn tờ giấy.

“Dực, cái này là ấn văn của ta mà?” Tuy rằng hình dạng có chút khác biệt, thế nhưng đây là liên hoa.

“Đúng vậy, Dực theo nguyên hình ấn văn của ngô chủ sáng tạo ra cái này, Dực nghĩ kỳ hiệu của Ngô chủ mang ấn văn này, màu là hồng sắc.” Túc Dạ Dực kính cẩn cúi đầu trả lời.

“Hồng sắc sao?” Cánh hoa như hỏa hiễm, theo tư thái của hoa sen tạo thành hình phượng, là hàm nghĩa dục hỏa trùng sinh ư? Mặc kệ Túc Dạ Dực ước nguyện ban đầu là cái gì, Kình Thương rất thích ngụ ý này, chính hắn không phải là như thế này sao, “Ngươi dự định dùng màu gì làm nền cho cờ hiệu này?” Kình Thương hỏi lại.

“Bạch sắc.” Túc Dạ Dực không chút nghĩ ngợi trả lời, chỉ có màu trắng cao quý thuần khiết, bạch sắc mới xứng được với quân vương của hắn.

“Không, hắc sắc.” Kình Thương lắc đầu, nói ra một màu sắc hoàn toàn tương phản.”Dục hỏa trùng sinh đại biểu cho tử kiếp qua đi, tân sinh tiến đến, hắc hòa hồng đối lập mới thể hiện đượcsự kinh khủng của tử vong cùng niềm ngạo nghễ khi hồi sinh, đó là một loại ngạo nghễ có thể khuất phục tử vong.” Sau khi nói xong, Kình Thương để Túc Dạ Dực lui xuống.


Túc Dạ Dực sau khi ra ngoài, khóe miệng mỉm cười, ngô chủ tiếp nhận lời trần thuật của hắn, đây là lần đầu tiên, tuy rằng chỉ là một việc nhỏ về cờ xí, thế nhưng tâm tình của Túc Dạ Dực vẫn cực kì cao hừng, ngay cả lúc ngủ, khóe miệng đều cười.

Ngày thứ hai, địa phương ngoài thành mà bắt đầu phản đối, Trì gia cùng Cận gia Gia chủ nhìn vương của bọn họ.

“Một mình ta cũng có thể đối phó chúng.” Kình Thương hoàn toàn không để ý nói ra hậu quả.

Những quan viên nghe được kịch liệt phản đối, nagy cả Túc Dạ Dực đối Kình Thương một mực “ngu trung” cũng đứng ở lập trường phản đối, ngay cả khi được mọi người vây quanh cũng chưa hẳn là an toàn, huống chi để quân vương một mình đối mặt đại quân của địch, cung không như khi ở vương đô chỉ có đội ngũ mấy trăm người. Nhớ tới ngày quân vương của hắn tư thế oai hùng một mình đối mặt địch nhân nhượng hắn thần phục, Túc Dạ Dực vẫn còn ảo não, ảo não chính mình dĩ nhiên để quân vương của hắn một mình đối mặt địch nhân, không cam lòng, oán giận chính mình thiếu cường đại.

Mà những người khác cũng tuyệt đối không muốn Kình Thương mạo hiểm như vậy, bọn họ đã mất đi tiên vương, rất may là tân vương lên ngôi cho họ một tia hi vọng, bọn họ tuyệt đối không muốn lại lâm vào trạng thái tuyệt vọng như trước.Tại tình thế tuyệt vọng lại có được thứ mong muốn, thế nhưng nếu mất đi niềm hi vọng này, kết quả chính là triệt để tuyệt vọng, so với hoàn cảnh tuyệt vọng càng không xong.

Kình Thương nghe mọi người khuyên can, chỉ chỉnh lí trang bị, sau đó cầm lấy bội đao đứng lên.”Ta đã có quyết đoán.” Hoàn toàn không có ý muốn quay đầu.

“Vương, ngài đã có biện pháp sao?” Chỉ Trì gia Gia chủ đầu óc chuyển nhanh hỏi.

Quan tâm tới bị loạn Túc Dạ Dực sửng sốt, đúng vậy, ngày hôm qua lúc Ngô chủ buông vùng lông mày không phải là đã nghĩ ra cách sao.


“Không sai.” Kình Thương biểu tình không thay đổi, thế nhưng trong đôi mắt lại âm thầmđể lộ ra một loại tự tin bình tĩnh, đó là loại tự tin nhất định sẽ không thất bại, bình tĩnh đích như là đương nhiên.

Cận gia cùng Trì gia Gia chủ nhãn tình sáng lên, bọn họ đối với Thiếu chủ anh minh cơ trí, kỳ tư diệu tưởng bội phục cực kỳ, tâm lý phản đối cũng bị tiêu trừ.

“Mặc cho Thiếu chủ phân phó.” Hai người đều nóng lòng muốn tại trên chiến trường lập công đầu, không chỉ bởi vì vì công huân, cũng là muốn trong ngực vị tân vương này đây lưu lại ấn tượng hữu dụng.

“Chuẩn bị cờ xí hắc sắc cho ta.” Điều đầu tiên Kình Thương phân phó chính là cái này.

“Thị.” Nhanh chóng làm.

“Chuyện kế tiếp, ta sẽ nói cho các ngươi.” Lên ngựa, cờ xí hắc sắc vươn cao, nhìn thủ hạ dùng nhãn thần “lấp lánh” nhìn mình, tùy thời tiếp thu mệnh lệnh của hắn, Kình Thương đổi ngựa, rất nhanh tiến đến cửa thành, đến chiến trường.

Đại môn phía sau Kình Thương chậm rãi đóng, thấy những người khác chuẩn bị đổi theo, “Nhiễu loạn kế hoạch của ta, làm thất bại chiến sự lần này, các ngươi đảm đương nổi không?” Chỉ là một câu nói, để mấy kẻ phía sau không dám tái động, đại môn đóng triệt để.

Những người không thể đi theo vội lên tường thành, nhìn tình huống phía dưới.

Chỉ thấy Kình Thương khởi mã, nhàn nhã như không phải trên chiến trường. Trước mặt hắn, đại quân đông nghịt một mảnh, nhìn Kình Thương một mình một ngựa.


Lúc đối phương tới, Kình Thương cũng xuống ngựa, ác đao, sương hàn bảo đao mang theo ánh kim chúc sáng bóng lạnh lẽo, đoạn văn tại thân đao kỳ dị mà mỹ lệ, cả huyết trên thân kiếm mang theo cản giác thê mỹ.

Kình Thương không sử dụng lực lượng, chỉ là dựa vào chính mình vũ lực chế tạo giết chóc, hắn kiếp trước là bộ đội đặc chủng, chiêu thức của hắn ngắn gọn mà tàn nhẫn, một kích trí mạng, dùng trên chiến trường đều là sát chiêu, không đấu kỹ hoa lệ.