Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 3 - Chương 1-2: Bạch Hạo Đan ngoại truyện

Nguyên thân ta là một bông mẫu đơn trắng. Điểm khác biệt với những đóa mẫu đơn khác chính là nhụy hoa của ta có màu đỏ tươi rực rỡ - thắm như màu máu. Lúc vừa chào đời, cha mẹ liền kết luận ta là đóa hoa nghìn năm hiếm gặp trong Mẫu Đơn tộc, rất vô tình nhưng một khi đã động lòng thì sẽ như con tằm rút hết ruột mà yêu đến chết.

Vào cái hôm ta tu thành hình người, các trưởng lão trong tộc đều đến bói số mệnh cho ta. Họ nói tương lai ta sẽ được ban chức tước trên Thiên đình, được định đoạt để trở thành niềm tự hào của tộc Mẫu Đơn. Ta chỉ cười, Thiên giới thì có gì hay ho chứ? Nào là cung vàng điện ngọc, quần là áo lượt, nem công chả phượng… song thực ra nơi đó còn lạnh lẽo hơn cả chốn nhân gian. Ta vốn chưa từng để tâm đến mấy thứ thăng tiến thành tiên, lại càng chẳng muốn trở thành cái gì mà niềm tự hào của tộc. Ta chỉ muốn được một mình sống cuộc đời yên tĩnh mà thôi. Ha ha… Quả nhiên ta vô tình thật.

Thế nhưng số phận lại cứ hay trêu người. Năm thứ ba trăm kể từ ngày ta tu thành hình người, Vương Mẫu trên Thiên đình mở hội bàn đào, Mẫu Đơn tộc cũng vinh dự nhận được một suất tham gia. Vẫn nhớ lúc ấy, cha mẹ trang điểm cho ta quả thật còn đẹp hơn cả thần tiên trên trời, khiến ta cực kỳ chán ghét. Vốn đã đẹp, lại qua quá trình tô điểm kỳ công của họ, nên đứng trước mọi người ta đã thực sự trở thành chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường, đến mức tất cả quần tiên ở đó, bao gồm cả Quan Âm Nam Hải, đều lặng người ngắm nghía. Mà ta thì ghét cảm giác đó quá đỗi, thật chẳng khác gì một con thú bị nhốt vào lồng cho người ta mặc sức chiêm ngưỡng. Có điều, vì tộc Mẫu Đơn, ta vẫn phải nhẫn nhịn cảm giác khó chịu, tiến về phía trước hành lễ.

“Ồ, nhân tài Mẫu Đơn tộc thật như lá mùa thu.” Ngọc Hoàng mỉm cười nhìn ta rồi quay sang Vương Mẫu ngồi kế bên: “Vương Mẫu, Dao Hoa cung xinh đẹp mỹ lệ của khanh chẳng phải vẫn chưa có cung chủ hay sao? Mẫu đơn dù gì cũng là vua của trăm hoa, theo trẫm, việc đó giao cho Hạo Đan phụ trách đi!”.

“Thần thiếp cũng có ý đó!” Vương Mẫu vui mừng ra lệnh: “Hạo Đan, ngươi cảm thấy sao?”.

Nực cười, thật vô cùng nực cười! Được thân cận với Vương Mẫu và Ngọc Hoàng là điều bao người ao ước mà chẳng được, ta lại có thể không đồng ý sao? Mặc dù lòng ta thật sự không muốn.

“Hạo Đan tuân mệnh.” Ta đáp như một cái máy, thốt ra lời chẳng hề muốn nói. Lúc đó ta quả thực không biết mình nên tỏ thái độ như thế nào. Mơ hồ, ta thấy toàn bộ quần tiên đang tiến tới chúc mừng cha con ta, rồi lại mơ hồ nhìn họ rời đi. Ta thấy họ ở giữa không trung khinh khỉnh nhìn ta dưới đất với nụ cười giả tạo và những lời khách sáo…


Các tiên nữ chốn Thiên giới cũng chẳng hơn gì! Lời đánh giá này ta đưa ra lúc gặp mặt mọi người vào cái ngày đầu tiên tới Dao Hoa cung. Nhìn đám tiên nữ, cô nào cũng hành lễ trước mình với vẻ e lệ ngượng nghịu, trong lòng ta bỗng chốc tràn ngập khinh thường. Hóa ra các tiên nữ thượng giới cũng chẳng hơn gì những cô gái dưới trần gian, cũng chỉ biết say mê vẻ ngoài quyến rũ của ta. Họ không biết thực ra bình sinh ta hận nhất chính là dung mạo của bản thân. Rõ ràng là nam tử, sao lại mang nhan sắc vượt quá các nữ tử trên đời chứ? Lúc còn ở trong tộc, chính khuôn mặt ấy của ta đã khiến tất cả những cô gái chưa lấy chồng phải đắm say đến cầu xin tình yêu. Ta cứ từ chối từng người, từng người một, khiến họ bị tổn thương sâu sắc, nhưng bản thân thì trước sau không hề động lòng. Ha ha… đúng là vô tình thật, điểm đó cha mẹ ta đã sớm biết từ lâu. Dần dần không còn cô gái nào tỏ tình nữa, ta nhẹ hết cả người…

“Lam Liên tiên tử Hàn Cốc Liên bái kiến Cung chủ!” Âm thanh trong trẻo tựa tiếng chuông bạc bất chợt vang lên cắt đứt dòng suy tư của ta. Ngẩng đầu lên, ta thấy trước mặt một cô gái chừng mười ba, mười bốn tuổi khoác trên mình bộ váy áo màu thiên thanh, choàng thêm khăn voan trắng, khuôn mặt xinh đẹp nổi bật đôi mắt to tròn mang sắc xanh lam của băng giá nghìn năm. Đôi mắt ấy sáng long lanh nhưng không hề có chút niềm vui, in hằn trong đó là muôn vàn thăng trầm của cuộc sống.

“Cô chính là Lam Liên tiên nữ?” Ta hơi kinh ngạc nhìn cô gái: “Ta đã xem qua những ghi chép về cô, cô là một trong năm tiên nữ chấp sự cấp bậc cao nhất, sao hôm nay lại tới trễ?”. Ta nhìn cô ấy với ý định tìm kiếm nét e lệ ngượng ngùng vẫn thường thấy ở các tiên nữ khác, nhưng tuyệt nhiên không hề có.

“Khởi bẩm Cung chủ, tiểu tiên hôm nay giáng trần để dẫn dắt Liên hoa yêu cốt đời thứ hai nên đến muộn, mong Cung chủ thứ lỗi.” Lời đáp bình tĩnh, giọng điệu nghiêm trang, trong lòng ta thoáng chốc nảy sinh cảm tình sâu sắc với vị tiên nữ này.

“Không sao, phàm là công việc, đều phải lấy đại cục làm trọng.” Nhẹ nhàng đứng dậy bước tới trước mặt cô ấy, ta đưa ra một lệnh bài: “Sau này nếu có việc quan trọng cần tìm ta thì không cần phải đợi lệnh truyền nữa, cứ cầm theo lệnh bài này mà trực tiếp vào. Năm tiên nữ chấp sự cao cấp mỗi người một tấm, đây là của cô”.

“Đa tạ Cung chủ!” Cô ấy đón lấy lệnh bài và cúi đầu hành lễ với ta, trên khuôn mặt vẫn nguyên sắc thái vô cảm khiến ta ngạc nhiên! Lẽ nào trong mắt cô ấy, dung mạo của ta không đáng giá chút nào? Người này quả là thú vị, ta nghĩ ngợi rồi trở về chỗ ngồi. Lúc đó ta không hề ý thức được rằng, chỉ lần gặp đầu tiên, ta đã để cô ấy chiếm giữ một vị trí quan trọng trong trái tim mình.

Ta đã từng muốn để cô ấy ở bên giúp việc cho mình, nhưng cô ấy cự tuyệt với lý do phải dẫn dắt Liên hoa yêu cốt, thân mình mang nộ khí, cô ấy không hy vọng để bất kỳ ai chịu ảnh hưởng của nộ khí, thật thiện lương làm sao!

Cho nên từ hôm đó, không biết vô tình hay hữu ý ta càng hay ngắm nhìn cô ấy. Rồi ba vạn năm trôi qua nhanh như bóng câu ngoài cửa sổ, quãng thời gian đó, cô ấy tổng cộng dẫn dắt được ba đời Liên hoa yêu cốt. Nhìn cô ấy mỗi lần trở về đều khổ sở vì nộ khí ngập thân, đứng bên hồ sen với dáng vẻ đầy nhẫn nại và chịu đựng, lòng ta lại quặn đau như thể vừa bị khoan một lỗ. Ta bắt đầu nuôi mối hận Ngọc Hoàng, hận ngài đã quá bất công. Nộ khí của ba vạn đóa hoa sen vì sao chỉ để mình cô ấy gánh chịu?

Mái tóc màu lam sáng của cô ấy từ từ chuyển sang nâu nhạt, rồi dần thành nâu sẫm, khiến lòng ta càng thêm đau như cắt. Cho đến cuối cùng, vào cái ngày Nhẫm Nhiễm - Lan Hoa tiên nữ vẫn ở bên giúp việc cho ta - bảo rằng Liên hoa yêu cốt đời thứ sáu sắp được sinh ra, ta đã không còn muốn nhìn thấy nữa. Vậy là ta tuyên bố bế quan tu luyện, mượn điều đó mà xoa dịu cõi lòng.

Nhưng rốt cuộc ta vẫn không thể nhịn được phải bói một quẻ số mệnh cho cô ấy. Quẻ bói khiến ta không thể an lòng: Những ngày ta bế quan chính là lúc thảm kịch của cô ấy đến gần. Ta vội vã gọi Cốc Liên đến, định nói cho cô ấy biết đầu đuôi, song lúc gặp cô ấy, ta lại chẳng thể khống chế cảm xúc mà tiến tới ve vuốt mái tóc dài kia. Nhìn cô ấy lùi lại vẻ ngạc nhiên, ta lập tức nhận ra mình đã hành động một cách quá ngớ ngẩn. Thở dài một tiếng, ta bèn lệnh cho cô ấy lui ra. Những bất an vốn kìm chặt trong lòng càng được thể nổi lên như sóng.

Ngày hôm đó về phòng, ta cho niêm phong cánh cửa sau lưng, dấu niêm phong hiệu lực trong hai nghìn năm. Ta dành thời gian chuyên tâm tu luyện, cố gắng không nghĩ đến bất kỳ điều gì liên quan đến Cốc Liên, vì vậy trong hai nghìn năm đó ta sống cũng gọi là yên ổn. Cho đến khi niêm phong được mở, những gì ta nhìn thấy là một Dao Hoa cung vắng lặng chẳng một bóng người. Mai Hoa tiên nữ đã bị giết, mà hung thủ không ai khác chính là Hàn Cốc Liên. Thật nực cười, một người chưa từng màng danh lợi như cô ấy, sao có thể là hung thủ giết người?

Tức giận đùng đùng, ta chạy tới tìm Ngọc Hoàng và nhận được sự thật mà mình mong đợi: Hóa ra đến cả Ngọc Hoàng và Phật Tổ cũng chẳng thể bói được kẻ giấu mặt đứng sau toàn bộ sự việc. Rốt cuộc đó là ai?

Qua đầm sen trong cung, ta nhìn thấy bảy lần chuyển kiếp bi thảm của Cốc Liên mà hối hận đến tứa máu trong lòng. Nếu lúc đó ta không bế quan, nếu lúc đó ta không chạy trốn lòng mình… biết đâu đã xoay chuyển được mọi việc? Rồi vào kiếp thứ tám, Cốc Liên đã tìm cách lừa gạt, không uống bát canh Mạnh Bà và bắt đầu điên cuồng trả thù. Cô ấy dẫn dắt được Liên hoa yêu cốt đời thứ sáu, lấy thân phận người phàm hấp thu hết một nửa nộ khí, đồng thời hãm hại chuyển thế của Mai Hoa tiên nữ, cuối cùng khiến Hàn gia suy tàn.

Tuy nhiên, bản thân cô ấy vì hao tổn quá nhiều pháp lực nên thân thể suy kiệt, không thể chống đỡ nổi với nộ khí trên người. Kết quả là nộ khí của ba vạn đóa sen phun trào ra ngoài, cả một thành phố bị mây đen bao phủ đẩy đến mấp mé bờ vực diệt vong.

Ta không ngờ sự thể lại đến nông nỗi này. Nếu biết trước, lúc đầu khi giúp cô ấy tiêu diệt Dụ Dâm, ta đã truyền cho cô ấy một chút tiên khí. Đó chính là sơ suất của ta.

Cuối cùng khi cô ấy nhập ma, ta không thể ngồi yên được nữa, đâm bổ đến Nam Thiên môn, nhưng bị Nhị Lang Thần Dương Tiễn chặn ở đó.

“Ngọc Hoàng có lệnh, Hạo Đan cung chủ không được giáng trần!”, Nhị Lang nói.

“Hàn Cốc Liên là người của Dao Hoa cung ta, ta có quyền trừng trị! Mau tránh ra!”, ta trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu điên dại.

“Chặn lại!” Một hiệu lệnh phát ra, cả nghìn thiên binh bổ nhào vào ta…

Bọn họ đâu phải là đối thủ của ta. Chưa đến nửa tuần hương đã bị ta dẹp gọn, cả đến Dương Tiễn cũng thúc thủ chịu trói. Tưởng như đã có thể qua cửa rồi, bỗng từ phía sau một cơn gió vút đến tấn công ta một cách bất ngờ. Đáng chết! Ta sơ ý quá! Cổ ta đau nhói, cả thân thể đổ ập về phía trước, ngã vào lòng Dương Tiễn. Trước khi rơi vào hôn mê, ta nhìn thấy một bóng hình màu đỏ kèm theo tiếng thở dài rất khẽ. Vì sao? Ta không hiểu, Na Tra, vì sao ngươi lại đánh lén ta? Chúng ta chẳng phải bạn bè thân thiết hay sao? Ta mang câu hỏi đó chìm vào cõi tối tăm.

Trong màn đêm mịt mùng bất tận, dường như ý thức của ta chẳng còn nằm ở thân thể mà đã phiêu diêu đến nơi thể xác không thể đến. Ta nhìn thấy linh thú Đế Thính đưa tay tát thẳng vào mặt Cốc Liên.


“Không!” Ta thét lên, nhưng thân thể lại không sao cử động, chỉ biết trơ mắt nhìn Cốc Liên dần dần đi vào cõi chết. Một giọt nước mắt màu xanh lam từ khóe mắt cô ấy rơi xuống, ta thậm chí có thể cảm nhận được nỗi bi thương và tuyệt vọng cuối cùng của cô ấy…

Không biết bao lâu sau, tỉnh dậy khỏi cơn mê, điều đầu tiên ta thấy là đôi mắt đỏ hoe của Nhẫm Nhiễm. Aizzz… đàn bà, rõ phiền phức! Làm thì không làm chỉ biết khóc, có mấy ai được kiên cường như Hàn Cốc Liên?

“Cung chủ, ngài tỉnh rồi!” Nhẫm Nhiễm lau nước mắt, vội vã đỡ ta ngồi dậy.

“Cốc Liên sao rồi?”, ta khẩn thiết hỏi, hồi tưởng lại giấc mộng chẳng lành khi nãy.

“Lam Liên tiên nữ đã…” Nhẫm Nhiễm chưa nói hết câu, ta cũng hiểu: Kiếp thứ tám của Cốc Liên đã kết thúc.

Khép hờ đôi mắt, ta lảo đảo đứng lên, quỳ trước điện cầu xin Ngọc Hoàng cho phép mình giáng trần. Ngọc Hoàng không đồng ý, nên ta cứ quỳ mãi, ròng rã suốt một trăm ngày. Trong thời gian đó, rất nhiều tiên gia cầu xin giúp ta, đến Vương Mẫu cũng nói hộ vài lời. Cuối cùng Ngọc Hoàng cũng mềm lòng, đồng ý lời thỉnh cầu của ta…

Trước lúc xuống trần, ta có tới Phật giới gặp Phật Tổ. Trò chuyện cùng Như Lai, ta được biết năm đó những mảnh vỡ từ chiếc bình thuần ngọc pháp khí của Quan Âm sau khi hút nộ khí trên người Cốc Liên đã hóa thành những mảnh sứ đen oán hận, mà chúng lại biến mất một cách bí ẩn. Nhất định do kẻ giấu mặt đứng sau đã đạo diễn toàn bộ, nên Phật Tổ thỉnh cầu ta phải tìm cho ra những mảnh vỡ đó. Ta vui vẻ nhận lời…

Từ từ hạ phàm, nhìn thấy cô bé bên trong kết giới, ta cảm thấy lòng cảm khái vô hạn. Lần này ta quyết không để cô ấy phải chịu bất kỳ thương tổn nào nữa đâu…