Liên Hoa Bảo Giám

Chương 116: Ký ức mơ hồ của Anny

"Tiểu thư, ta nói rất thất lễ, nhưng mong ngươi tự trọng!"

Đỗ Trần bị dọa kêu lớn, lập tức rút tay từ trong tay Anne ra, sau đó quái dị nhìn nàng.

Nàng muốn làm gì?

Ai, nha đầu kia không phải là bị nhiếp hồn thuật của Helen khiến đầu bị thương tổn chứ? Sao lại vừa đến đã bắt tay nam nhân xa lạ vậy? Cho dù là Mina giáo thụ cởi mở nhất Đấu Thần đảo cũng không có cử động đến bậc này.

Nhìn kỹ Anne, nàng một đầu tóc dài màu vàng kim tung bay theo gió, ánh mắt màu lam hàm tình, thẹn thùng cúi đầu, hai tay không ngừng nắm lấy quần áo trắng của mình, bộ dáng này nhìn qua cũng không giống là một cô gái phóng đãng a!

Sao lại nhìn cứ như là một cô gái chớm bước vào tình yêu đầu thế!

Harry ôm tiểu bối bối đứng ở cửa, thấy tình cảnh trước mắt, tiểu bối bối vỗ vỗ đầu Tuyết Bỉ Nhân, tiểu đại nhân tự miệng nói:

"Ba ba còn nhiều công việc bề bộn, chúng ta đi vào, không nên quấy rầy ba ba!"

"Đúng vậy, tiểu thư duệ trí, Harry cho rằng ngài nói quá chính xác!" - Harry ôm bối bối bước nhanh vào phòng.

Anne nhìn Đỗ Trần, trong lòng bối rối chẳng biết mở miệng thế nào.

Đỗ Trần mờ mịt, khóc cười không được nhìn Anne nói: 

"Anne đồng học, ta không nên nói quá mức như vậy. Xin lỗi!"

Thấy bộ dáng bối rối của Anne, hắn hiểu được chính mình nói đích xác quá nặng, liền sửa lời nói:

"Ngươi tìm đến ta có việc gì không?" 

Anne cúi đầu do dự nửa ngày mới ngắc ngứ, nói:

"Trong khoảng thời gian này... trong khoảng thời gian này đầu ta có chút không thoải mái, trí nhớ có chút hỗn loạn. Ta… ta vốn tưởng sớm đến gặp ngươi nhưng các sự phụ ở tế tự viện muốn ta ở lại viện xem xét, chờ đến hôm nay mới xuất viện hồi túc xá...."

Vậy liên quan gì tới lão tử? Đỗ Trần bĩu môi, lại hổ lại vấn đề của mình:

"Ngươi đến tìm ta có việc gì?"

Đúng vậy, mình tìm hắn có việc gì?

Trong đầu Anne mờ mịt, nàng nhớ kỹ chính mình sau khi tới Đấu Thần đảo báo danh đã uống một chén mật tửu rất thơm rất ngọt, sau đó trong đầu hết thảy đều bắt đầu mờ hồ, nàng chỉ nhớ rõ mình tới báo danh, đã đi học và quen rất nhiều đồng học cùng sư phụ...

Nhưng, Anne cảm giác trong trí nhớ của mình thiếu đi cái gì đó, ngoại trừ cuộc sống của đệ tử bình thường thì nàng hẳn đã quên những chuyện đặc biệt, nàng hoàn toàn không nhớ rõ.

Anne cho rằng đầu óc mình xảy ra vấn đề nên đến kiểm tra ở tế tự viện, nhưng các tế tự cũng cho kết quả là nàng chịu áp lực cường hóa huấn luyện quá lớn, thành ra đầu óc sinh ra ảo giác. Loại chuyện này trước kia cũng đã từng phát sinh, đồng thời một phần nguyên nhân chủ yếu cũng là do giáo vụ trưởng "Hắc diện ma quỷ" - Ricardo.

Xuất từ tín nhiệm với Đấu Thần đảo, Anne tiếp nhận kết luận này, nhưng nàng lại bắt đầu nghi hoặc.

"Trong trí nhớ mơ hồ, tại sao trí nhớ về Francis lại đặc biệt rõ ràng?"

Anne yên lặng nhớ lại "mỹ đức của thành St.John, cứu tinh Antwerp phố cảng, đệ tử của Đấu Thần học viện, phẩm cách hoàn mỹ, còn có mái tóc hắn cũng màu hoàng kim giống nàng, con mắt màu lam, hết hết thảy chính mình đều nhớ rõ vô cùng.

"Tại sao ấn tượng của mình đối với Francis lại đặc biệt khắc sâu? Hình như là đặc ý điều tra hết thảy về hắn đều ghi tạc trong lòng!"

Anne cũng từng nói việc này cho một số khuê trung mật hữu, kết quả tử nha đầu tỏ vẻ mập mờ:

"Anne xinh đẹp, ngươi ghi khắc tất cả về một nam nhân trong lòng, vậy là ngươi đã động tâm, càng huống chi là nam nhân tốt hoàn mỹ như Francis đồng học. Đừng nói là ngươi, chúng ta cũng.... Được rồi, nghe nói lúc Francis tham gia khảo thí tới Đấu Thần đảo, có một nữ đồng học bởi vì Francis cười ưu nhã tới cực điểm mà bỏ trận đấu. Thái độ của ngươi tuyệt đối không là cái gì khó giải thích, chính là bởi vì Francis thật sự quá ưu tú, ngươi nhất định phải kiêm cường a..."

Chẳng lẽ trí nhớ của bản thân trong khoảng thời gian này mơ hồ, nhưng thật sự đã động tâm với Francis? Lão thiên a, tới cùng có đúng hay không? Tại sao chính mình nhớ không rõ?

Bất quá hết thảy về Francis đều là hoàn mỹ.... Nhưng bây giờ, chính mình còn bảo trì một loại ấn tượng sâu sắc với Francis, cảm giác rất quái lạ.

Nếu không phải hôm nay thấy Francis xuất môn thì chính mình cũng không có khả năng không tự chủ được mà đi ra.

Chẳng lẽ mình thật sự động tâm đối với hắn? Cử chỉ ngôn đàm của hắn rất có lý, hào phóng, thậm chí cự tuyệt mình cũng rất có phong độ, thật là tốt đến mê người... ta suy nghĩ cái gì đây? Ta không thể biểu hiện rõ ràng như vậy, như vậy sẽ làm Francis đại nhân không thích.

Anne ngây ngốc nhìn Đỗ Trần nhưng không nói lời nào, điều này khiến cho Đỗ Thiếu gia trong lòng bốc lên môt cỗ tà hỏa, hắn nói:

"Nếu ngươi không có chuyện gì thì ta trở về đây."

Đỗ Trần đối với nữ nhân, nhất là mỹ nữ như Anne cho tới bây giờ đều không phải không thích, mà là kính nhi viễn chi. Hắn đi nhanh vào trong viện, không tưởng nổi, tiểu bối bối ngồi trên vai Harry đang tránh ở sau cửa, nàng nhìn qua khe hở thấy hết thảy:

"Ba ba, sao lại quay lại? Cái tỷ tỷ kia rất đẹp a! Sao không nói chuyện chốc lát!"

"Bối bối, không nên nói lung tung!"

Nói xong những lời này Đỗ Trần mới nhớ tới, hắn muốn đi bái phỏng Tuyết Ny, kết quả bị chuyện của Arthur trì hoãn. 

Đỗ Trần xoay người đi ra cửa, nhíu mày nhìn thoáng qua Anne đang lặng lẽ đứng ở cửa, gật đầu theo lễ tiết rồi rời đi.

"Harry, chiếu cố tiểu thư, có thể ta tới khuya mới về."

Tiếu bối bối như không có nghe Đỗ Trần nói, nàng thúc giục Tuyết Bỉ Nhân đi ra ngoài, nhìn Anne đang đứng trước cửa, đột nhiên nàng nhếch miệng cười:

"Tỷ tỷ xinh đẹp! Ta gọi là bối bối, là nữ nhi được ba ba thu dưỡng!"

Anne cười cười, nàng sao lại vậy, thái độ của Francis đại nhân như vậy rất có lý, mới rồi mình đã thất thố! Nàng thân thiện vỗ khuôn mặt bối bối, cười nói:

"Tiểu toàn bối, ngươi thật đáng yêu! Francis là dưỡng phụ của ngươi sao? Vậy hắn… hắn..."

"Hắc hắc, tỷ tỷ muốn biết gì, bối bối sẽ toàn bộ nói cho ngươi, cam đoan không nói xạo!"

Tiểu tử kia không chút do dự bán đứng Đỗ Trần:

"Ba ba rất đẹp trai, ba ba có nhiều tiền, thiệt nhiều thiệt nhiều người nói ba ba là người tốt, ba ba có một cái thuyền thật xinh đẹp thật xinh đẹp..."

Anne ý tứ không tốt nhìn Tuyết Bỉ Nhân, Harry rất sáng suốt nhắm mắt, ngăn chặn lỗ tai, làm gì cũng đều coi như không biết. Điều này khiến ngượng ngùng trong lòng Anne bị hòa tan một chút.

"Bối bối, vậy ngươi có biết chuyện ta và dưỡng phụ của ngươi không?"

"Bối bối không biết!" - Tiểu tử kia nghiên đầu, mân mê búi tóc của mình một chút.

"Ai nha, tỷ tỷ ngươi chết là hình dáng quá quái!"

Anne ôm lấy bối bối, thấp giọng hỏi chình mình cùng Francis đã phát sinh chuyện gì. Trong chốc lát, Harry cầm một bức họa tới.

"Này, đây là..."

Anne mặt đỏ lên, bức họa này đúng là khi Jason mời khách, Demis đã vẽ cho Đỗ Trần cùng Helen một bức hợp ảnh. Bối cảnh ngoài cửa sổ là bờ biển, bầu trời xanh, một đôi thiếu niên nam nữ thân mật ngồi cùng một chỗ, đối thị, lại thân thân thiết thiết tư ngữ.

Trời ạ, chình mình cùng Francis thân mật hợp ảnh như vậy sao! Được rồi, chính mình còn mơ hồ nhớ kỹ tình hình lúc ấy, lúc ấy chính mình vì Francis ở hào túc xá mười tám cho nên mới đặc ý nhờ Demis giáo thụ giúp mình ở cạnh Francis.

Điều này nói lên cái gì? Anne mặt đỏ lên.

"Tỷ tỷ!" - Tiểu bối bối hô to - "Vẽ, tặng thưởng! Ngươi phải thường đên gặp bối bối nha!"

Chờ Anne đi rồi, nụ cười thiên chân vô tà của tiểu bối bối biến mất, mà nàng lại cười xấu hắc hắc:

"Harry, nhớ kỹ tỷ tỷ này hỏi chuyện của ba ba. Nói ba ba tốt, không cho nói ba ba xấu!"

Harry trố mắt cứng lưỡi, tâm nói: Tiểu thư tôn quý, người thật sự là lợi hại, thật sự lợi hại, lúc này mới mấy tuổi mà đã biết giúp chủ nhân tìm mỹ nữ.

"Đúng vậy, tiểu thư, chủ nhân cho tới giờ chính thức là một đại thiện nhân!"

Tiểu bối bối hài lòng gật đầu, đột nhiên lại nghiêng đầu: 

"Anne tỷ tỷ thật quái, tinh thần bên trong của nàng hình như bị người ta lưu lại một chút gì đó là lạ?"

………..

Đỗ Trần không biết nữ nhi đã bán đứng hắn, càng không biết Anne vì bị Helen dùng nhiếp hồn thuật không chút tỳ vết, nhưng tại trong đầu lưu lại cảm giác của Helen đối với Đỗ Trần - đây là một loại sùng bái với tuyệt thế cường giả.

Hắn đi tới đồ thư quán tìm được Tuyết Ny đang đọc sách, cười nói:

"A di, ta gặp một chút phiền toái muốn thỉnh giáo ngài. Mấy hôm trước ngài nói ta thích hợp sử dụng thánh khí loại kiếm, nhưng ta không biết đi đâu tìm kiếm loại thánh khí."

Tuyết Ny ngừng đọc sách ngước đầu lên, kinh ngạc nói:

"Ai nha, đây là ta sơ suất, ta ngày đó không hỏi ngươi, thực ra bản thân cũng có biện pháp."

Đỗ Trần nói: Ngày trước ta không phải trong tay có Vân Vụ Tỏa sao? Nhưng cho tới hôm nay mới phát hiện, Vân Vụ Tỏa Liên loại cao cấp hóa căn bản không dùng được.

Tuyết Ny nói: 

"Muốn thu được thánh khí có hai loại tình huống: Một là mục tiêu thánh khí của ngươi đã có chủ nhân, trường hợp này trong thánh khí có liên lạc thần thánh với chủ nhân, ngươi phải dùng thực lực rất mạnh của chính mình mới có thể bức bách thánh khí nhận chủ, phương pháp này... không thích hợp với ngươi!"

Tuyết Ny biểu đạt "thực lực của ngươi còn chưa đủ tư cách".

"Một loại tình huống khác chính là vô chủ thánh khí, đối với việc nhận chủ của vô chủ thánh khí tương đối dễ dàng một chút, bởi vì nó không cần lực lượng cường hãn để chặt đứt liên lạc. Nhưng nó cũng tương đối phức tạp, chủ yếu là xem huyết mạch của ngươi, đấu khí thuộc tính cùng thuộc phối độ, nếu thất phối độ đủ cao thì ngươi cò thể cùng thánh khí câu thông, câu thông thành công có thể trở thành chủ nhân của thánh khí."

Tuyết Ny cười cười: 

"Cho nên, ngươi hẳn là nên tìm kiếm một loại vô chủ thánh khí cấp thấp, sau đó cùng bọn chúng câu thông, ngươi là Thiên Sứ Thủy Thân cùng thủy hệ thánh khí nhất định phi thường cao."

Nhìn viên đá trên trường bào hoa quý trên người Đỗ Trần, Tuyết Ny cười nói:

"Mặc dù thánh khí chỉ có thể gặp không thể cầu, hơn nữa cao cấp thánh khí căn bản là thiên địa chí bảo, có một số đấu thần thậm chí cả đời đầu không gặp ra một kiên. Nhưng vô chỉ thánh khí cấp thấp lại tương đối nhiều, với tài lực của ngươi chỉ cần xuất giá cao hẳn là tương đối dễ dàng có một kiện!"

Đỗ Trần chăm chú ghi nhớ lời Tuyết Ny nói, sau đó nói ra mục đích chính thức của mình - làm sao thu phục được "hồn khí" của "Vân Vụ" này.

"A di, ta muốn từng bước dáo vị, trực tiếp bỏ ra một lượng tiền thưởng lớn cho một cao cấp thánh khí ngoài lục cấp, ngài xem, ta có thể có không...?"

Không đợi Đỗ Trần nói xong, Tuyết Ny lắc đầu:

"Không có khả năng, bởi vì thánh khí ngoài lục cấp đã có hồn khí, hồn khí của nó… ngươi không có đấu hồn thì căn bản không cách nào cùng nó câu thông được."

Nói như thế, nhất định phải đợi mình tu luyên xuất ra đấu hồn thì mới có thể sử dụng Vân Vụ Tỏa Liên?

"Di, chờ một chút! Francis, nếu ngươi thật sự có một kiện hồn khí, vậy tạm thời không có câu thông với đấu hồn của nó... A di không biết giải quyết vấn đề này thế nào, nhưng có một người có lẽ biết!"

Đỗ Trần nhãn tình sáng ngời: 

"Ai? A di, người mau nói đi!"

Dám chắc là một đại nhân vật trên Đấu Thần đảo a!

"Người này rất có học thức trên Đấu Thần đảo, hơn nữa có thể nói là người tinh thông thánh khí nhất Đấu Thần đảo, hắn đối với thánh khí còn hiễu rõ hơn so với Phillip hiểu thuật luyện kim!"

Đỗ Trần hứng thú, bị câu dẫn, trong lòng hắn có chút lo lắng, Tuyết Ny a di sao lại học vẻ quan trọng như vậy?

Tuyết Ny nhíu mày nói: 

"Nhưng tính tình người này hết sức cổ quái, chỉ sợ hắn khó có thể giúp ngươi!"

Đỗ Trần vội la lên: 

"Ta có thể trả giá cao, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề! A di, người nói thẳng đi!"

"Kim tệ không nhất định hữu dụng, ai, ta cũng không rõ lắm cái gì mới có thể đả động được hắn!"

Tuyết Ny đột nhiên nói: 

"A a, a di có chút không đúng, bất quá Francis, a di nói nhiều như vậy là muốn nhắc ngươi, thân phận người kia cực kỳ đặc thù, ta không tiện nói ra, nhưng nếu ngươi đi tìm hắn hỏi thì mặc kệ hắn có chịu giúp ngươi hay không, đều có thể dễ dàng đắc tội với hắn."

"Ta ghi nhớ rồi, đa tạ a di nhắc nhở!"

"Thế là tốt rồi, người kia gọi là Bowen."

Bowen? Đỗ Trần nghĩ tới trước cửa nhà mình có lão già răng vàng ố, lưng đeo túi lớn, cả ngày chỉ biết ăn cơm uống rượu.... 

Liên Hoa Bảo Giám