Liên Hoa Bảo Giám

Chương 113: Tiếng đàn

Mới sáng sớm bên bờ Thượng Thủy hà đã vang lên một chuỗi tiếng đàn thụ cầm du dương, thanh thúy, uyển chuyển giống như Hoàng Oanh xuất cốc, lại như Nhũ Yến quy sào. Nhất thời làm cho tai mắt người ta sáng ra, không khỏi lưu thần lắng nghe.

"Đông!". Mộc bổng trong tay Roland rơi trên mặt đất, hắn nghiêng tai lắng nghe tiếng đàn, vẻ mặt thoáng vui thoáng buồn - biến hóa không ngừng.

Đỗ Trần đang ở bên bờ tử vong cũng chợt tỉnh, nhìn Roland tựa hồ bình thường hơn một chút hắn mới lau mồ hôi lạnh trên trán, thu hồi ẩn hình liên hoa thuẫn rồi kéo Ariza tới nội viện.

"Đây là gì? Dễ nghe thật!"

Ariza - hài tử ngốc này cũng không tự chủ theo tiếng đàn bước tới, xem hình dáng hắn hình như muốn tại chỗ nhảy một đoạn vũ đạo của thú nhân, mà cảm giác của Đỗ Trần càng kì quái. Từ khi đệ tứ Liên Hoa nở ra, đầu óc hắn sinh ra một cảm giác huyền diệu tựa hồ cùng tiếng đàn này có một liên lạc kỳ diệu nào đó.

Dựa vào cảm giác huyền diệu trong đầu Đỗ Trần giật mình hiểu được ý tứ trong tiếng đàn - an tĩnh, tường hòa, chỉ có giết choc là bỏ đi hết thảy.

Tìm kiếm nơi phát ra tiếng đàn, Đỗ Trần lại cả kinh, nguyên lai tiếng đàn này vờn quanh tai hắn từ bốn phương tám hướng mà đến, nhất thời cũng khiến người ta không phân biệt được nơi phát ra, tựa hồ đến từ thiên ngoại, lại giống như từ dưới đất tới.

Đúng lúc này thì… "Hô!", Roland ngửa mặt lên rời thở ra một hơi, đột nhiên nói:

"Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại biết thủ khúc này? Tuyết Ny là gì của ngươi? "Thỏa hiệp Fennyfuxi" của ngươi có bảy phần hỏa hầu của nàng."

Hắn đã khôi phục lại bình thường.

Nhưng hắn liên tiếp hỏi mấy vấn đề khiến cho Đỗ Trần thầm kinh hãi không hiểu. Tuyết Ny? Chẳng lẽ là quản lý viên của đồ thư quán kia, đồng thời là tỷ muội của Mayfair - Tuyết Ny a di?

"Fennyfuxi thỏa hiệp" trong miệng Roland nhất định là tên nhạc khúc vừa rồi. Tiếng đàn này siêu phàm thoát tục, dư âm nhiễu lương, hơn nữa còn trợ giúp Roland khôi phục thần trí. Sao lại thần kỳ như vậy? Nhưng, nó chỉ có bảy thành hỏa hầu của Tuyết Ny thôi…

Nếu bản nhạc này do Tuyết Ny thân thủ đạn tấu thì là cảnh giới gì đây?

Roland đợi không được câu trả lời, hắn "hừ" một tiếng.

Vốn tiếng đàn đã dần dần yếu nhược chợt đột biến, nhất thời lại có khanh thương cổ nhạc tựa hồ kéo người ta nhập vào một Tu La sa trường, huyết khí kinh thiên.

Tiếp theo, tiếng đàn biến mất, cũng không thể tìm ra.

"Biết rồi!"

Roland hình như đối với tiếng đàn đáp lại, hắn lắc lắc đầu, nhặt mộc côn trên mặt đất rồi nhìn thoáng qua Ariza, nói:

"Theo ta trở về."

Cùng ngươi trở về? Đỗ Trần khẩn trương, lần này là may mắn, nếu Roland lại nổi điên thì sao? Ariza đứa nhỏ ngốc này còn có thể bảo trụ mạng nhỏ để ăn thịt trâu sao?

"Roland tiên sinh, ta đề nghị Ariza ở lại chỗ ta…"

"Ngươi nói cái gì?" - Roland nhíu mày.

"Ta không có việc gì."

Ariza rất sợ hãi, hắn nắm chặt tay Đỗ Trần không chịu bước đi. Đỗ Trần thầm nghĩ, ngươi bây giờ không có việc gì sao? Vậy còn lúc vừa rồi? Cho dù ngươi là đệ nhất cao thủ trên Đấu Thần đảo, cũng có thể là đệ nhất cao thủ trong lòng người, nhưng huynh đệ của lão tử tuyệt không thể ở bên một kẻ tùy thời có thể nổi điên đả thương người bên cạnh.

Đỗ Trần dùng thân thể che trước Ariza: 

"Không, ta là chủ nhân của Ariza, ta nghĩ….."

"Ngươi là cái rắm!"

Roland cũng không nói nhảm, đột nhiên thân hình hắn như điện, vọt đến sau Đỗ Trần nắm được Ariza, kéo hắn bay đi.

"Yên tâm, lúc này Ariza không chết được!"

Từ lời nói rõ ràng của Roland mà đánh giá, hắn đích xác đã khôi phục thần trí, nhưng Đỗ Trần sao có thể hoàn toàn yên tâm? Sao dám yên tâm. Nhưng hắn căn bản không ngăn được Roland.

Để cho Ariza ở bên người điên thật quá nguy hiểm, cần nhanh nghĩ biện pháp….

Được rồi, Tuyết Ny a di! Còn có tiếng đàn từ đâu mà tới? Đỗ Trần cố nhìn hai bên, các đệ tử ở túc xá phụ cận đã bị kinh động đang nhìn ra ngoài, một số người sợ liên lụy lập tức đóng cửa sổ, mà hai môn thần trước cửa nhà mình – trướng bồng của Demis và Bowen trống rỗng, hai kẻ cổ quái này căn bản là không có mặt.

Mang theo vô tận nghi hoặc Đỗ Trần về tới túc xá, hắn chuẩn bị trước tiên đuổi Poster đi, sau đó đi tìm Tuyết Ny a di.

Đại sảnh trống rỗng, Đỗ Trần hô: 

"Không có việc gì, đều ra đi!"

Harry ôm bối bối từ trên lầu đi xuống, mà Poster không có trên lầu hai, hắn đang trốn sau màn cách lắng nghe.

"Ai, chuyện đã giải quyết rồi, Poster, ngươi tới cùng là xảy ra chuyện gì?"

Trong lòng Đỗ Trần có việc, ngữ khí cũng dồn dập hơn một chút.

Poster không dám ngồi xuống, nói: 

"Ta, ta thua tiền các học sinh!"

Hắn cúi đầu, không muốn giải thích.

Nguyên lai lần trước L"G cùng Pier đổ đấu bên trong đổ tràng của bọn họ, người bên ngoài cũng đổ - bọn họ đổ ai sẽ thắng. Poster cùng đại đa số đấu thần trên đảo đều giống nhau, biết Pier có xưng hào đổ vương Ya_Qin cả đời chưa từng bị bại qua, dĩ nhiên hắn tất thắng không thể nghi ngờ, các học sinh đều mua Pier thắng…

Kết quả thì Pier bại, Poster cùng các học sinh thua tiền. Tiếp đó, Đỗ Trần - một người chưa nghe danh bao giờ xuất tràng đổ đấu với L"G, thấy L"G lợi hại nên Poster bồi theo… Bây giờ, hắn triệt đầu triệt vĩ (thắt lưng buộc bụng), hơn nữa danh dự phá sản cùng quang đản ngay cả cơm đều không có mà ăn.

Mà sở dĩ nguyên nhân hắn ngất, theo Poster "tự mình nói", cũng không phải là trách nhiệm của tiểu bối bối mà là hắn nhiều ngày không có ăn no, lại bị các học sinh đánh bị chút thương tích, dù sao các học sinh cũng là đấu sĩ, cho nên chạy đến trước cửa túc xá Đỗ Trần thì không thể cố nữa, ngã xuống.

"Ai, ai nói tiểu đổ có thể di tình! ***nhưng***! Hại ngươi không ít a!"

Đỗ Trần ra vẻ than dài, thầm nói. Việc thiện tuy nhỏ nhưng kiếp trước không phải có câu nói: "Không có việc thiện nhỏ mà chỉ là không có lòng" sao.

"Harry, mang chậu nước cho Poster rửa mặt, sau đó đưa cho hắn năm mươi mai ngân tệ!"

"Không, ta sao có thể lấy tiền của ngài! Ta không nên***!" - Poster cuống quít khoát tay.

Đỗ Trần nắm tay hắn, Poster né một chút nhưng vẫn bị bắt được.

"Ngươi đừng cự tuyệt, chẳng lẽ ngươi muốn học tập với cái bụng đói sao? Hơn nữa chuyện lần này… ngươi sẽ rất khó tìm việc. Ta tin tưởng ngươi sẽ sửa đổi, ta nguyên ý tin tưởng ngươi!"

"Ta xin lỗi các học sinh, ta… tổ trưởng thiện lương, cảm ơn ngươi!"

Poster khiếp hãi nói lời cảm ơn, dùng sức rút tay mình về.

Mời Poster ăn điểm tâm, Đỗ Trần cùng hắn xuất môn. Poster muốn đi học, mà Đỗ Trần lại đi tìm Tuyết Ny.

Poster sửa sang sạch sẽ nhìn qua cũng tương đối vui vẻ, tóc hắn bị tiểu bối bối đốt bây giờ không thể làm gì hơn là để xõa tóc, nhưng vẫn còn tóc màu lam che nửa khuôn mặt. Con mắt đen cùng vóc người gầy yếu, bộ dáng này dùng lời dễ nghe thì là: Một tiểu nam sinh thuần tình, nếu nói không dễ nghe, thì phải là: Một thủ ngốc tử có điểm ngốc nghếch.

Đỗ Trần nhìn hình dáng hắn thầm thấy buồn cười, vuốt tóc của hắn: 

"Thật sự xin lỗi, khiến tóc ngươi…"

"Không, ta rất cảm tạ ngài, hình dáng của ta bây giờ cũng tốt hơn rồi!"

Poster cố gắng gỡ tay Đỗ Trần.

…………

Chờ hai người dần đi xa, lão đổ quỷ cùng lão thần côn đang say bét nhè như một con quỷ ăn đêm từ ngoài trở về đi ngủ. Bọn họ dựa lưng vào nhau, trong miệng hừ hừ cười nhỏ.

"Lão đổ quỷ, chiêm tinh thuật của lão nhân gia ta thế nào? Ta tính hôm nay Roland sẽ nổi điên cho nên mang ngươi tránh khỏi đây, miễn cho lúc hắn nổi điên bức ngươi ra tay!"

Demis nhìn qua ngoại mạo chỉ tầm hai mươi mấy tuổi lắc đầu:

"Di, đừng gọi là lão nhân gia, ngươi so với ta còn nhỏ hơn mấy tuổi a!"

Bowen không nói, Demis lại nói:

"Được rồi, Francis hẳn là sẽ lập tức tấn tam cấp hoàng y đấu sĩ, khi đó hắn nhất định sẽ lựa chọn xuất ngoại du lịch mà không phải ở lại học viện. Ngươi nói một câu chuẩn xác xem, đến lúc đó chúng ta có phải cùng hắn đi ra ngoài một chút không? Nếu phải đi, ta bắt đầu chuẩn bị."

"Ta cũng muốn cùng hắn đi, nhưng… Francis phải đi du học dám chắc hắn sẽ dừng lại tại Lanning!"

Bowen âu sầu vỗ vỗ cái đầu.

"Sao vậy? Ngươi còn không dám về Lanning sao? Đã bao nhiêu năm rồi. Ai, lão thầy bói… không, Bowen tiên sinh thân ái!"

"Gọi ta là lão thầy bói đi, ta không thích cái tên "Bowen" này." - Bowen bĩu môi.

"Đừng nói chuyện du lịch nữa, trước tiên xem tiểu huynh đệ của chúng ta sẽ làm gì sau ba tháng nữa trong đấu thần tụ hội. Nếu hắn có thể tiếp tục cho chúng ta một chút kinh hãi, lão nhân gia ta sẽ cùng hắn ra ngoài, hồi Lanning.

"Đấu thần tụ hội tinh phong huyết vũ a!" - Demis tựa thi nhân bình thường bắt đầu ngâm xướng.

………..

Đỗ Trần đi tới đồ thư quan, đồ thư quán bây giờ còn chưa có mở cấm lệnh, Tuyết Ny cũng thanh nhàn, thư thả ngồi trong phòng quản lý đọc sách.

"Tuyết Ny a di, ta đến thăm người đây!"

Đỗ Trần mang lễ vật đến, nói khách sáo vài câu sau đó nói ra nghi vấn của chính mình.

Tuyết Ny sửng sốt, lập tức cười nói: 

" "Fennyfuxi thỏa hiệp" nọ là một bài thụ cầm khúc mà ta nghĩ ra!"

Tuyết Ny không có phủ nhận, điều này khiến Đỗ Trần trong lòng vui vẻ, vội hỏi:

"A di, thủ khúc này của người thật lợi hại, nó có thể trị liệu bệnh điên cho Roland miện hạ."

Tuyết Ny lại lắc đầu, khiên tốn cười nói:

"Cũng không phải khúc ca của ta lợi hại mà là khắc chế tốt cựu thương của Roland. Năm đó Roland bị… xin lỗi, ta không tiện nhắc tới tư sự của người khác, bất quá "Thỏa hiệp Fennyfuxi" mặc dù có năng lực mê hoặc nhất định nhưng chống lại cao cấp đấu thần thì vô dụng, nó nhiều nhất chỉ có thể che giấu vị trí của người tấu trong lúc hỗn chiến, cho nên cũng không tính là cái gì tuyệt kĩ."

Đỗ Trần cũng không quá quan tâm Roland tại sao lại thụ thương, dù sao việc này cũng không trực tiếp quan hệ tới hắn, hắn cười nói:

"Vậy người đàn cầm nhất định là đệ tử của người, hắn bây giờ ở đâu? Ta muốn gặp hắn cảm tạ!"

Tuyết Ny do dự một chút, cười nói:

"Điều này ta cũng không thể nói cho ngươi, bởi vì thân phận của vị tiểu thư nọ hết sức đặc thù. Có rất nhiều người muốn thương tổn nàng, vì vậy nàng nhờ ta giữ bí mật thân phận của nàng. Xin lỗi!"

Tiểu thư? Nguyên lai là nữ!

Đỗ Trần cười nói: 

"Ta chính đang muốn hỏi người, a di ngài học thức uyên bác nhất định có thể cho ta một ý kiến tốt."

"A, ý kiến của ta không tính là ý kiến hay, bất quá…"

Tuyết ny cười cười: 

"Độc môn chiến kĩ nhất định phải phối hợp cùng thánh khí mới có thể phát huy uy lực lớn nhất, ngươi chọn loại hình thánh khí gì chưa?"

"Còn chưa có, phòng đấu giá chỉ có thể mua được thánh khí cấp thấp, mà cao cấp thánh khí phù hợp với thủy hệ thuộc tính của ta lại chỉ có thể gặp mà không thể cầu, cho nên bây giờ ta vẫn tay không."

Tuy nói như thế nhưng trong lòng Đỗ Trần lại suy nghĩ: Tìm cái gì thánh khí a, chính mình trong tay còn có cửu cấp thánh khí Vân Vụ Tỏa Liên của Ziege, đến lúc đó chỉ cần thay đổi hình dạng của nó thì đó là thánh khí cao nhất tam đại lục.

Thêm nữa, mông đít Đỗ Trần còn có hơn ba mươi đóa hoa chưa nở, sợ rằng binh khí pháp bảo của hắn nhiều hằng hà sa số.

Tuyết Ny cũng không biết Đỗ Trần đã có cửu cấp thánh khí cơ hồ đời này đều không cần dùng binh khí mà phát sầu, nàng suy nghĩ một hồi rồi nói:

"Nếu ngươi còn không có thánh khí, trước hết hãy nói lĩnh ngộ của mình đối với thủy nguyên tố cho a di, a di giúp ngươi tham mưu."

Chờ Đỗ Trần nói qua giải thích của mình đối với thủy nguyên tố, Tuyết Ny cười nói:

"Hiểu rồi, a di có thể cho ngươi một đề nghị, ngươi chọn loại hình thánh khí tốt nhất là dùng kiếm! Hơn nữa tốt nhất ngươi nên tìm một loại thánh khí cấp bậc không cao, như vậy ngươi có thể trước tiên dùng kiếm mà luyện chiến kỹ, ngày sau sẽ tìm thứ tốt hơn kiếm khí."

"Kiếm?"

Đỗ Trần suy nghĩ một chút. Bây giờ đã biết kim phát phiêu dật, bạch y thắng tuyết trắng phục, nếu phối với một thanh trường kiếm thì hình tượng dám chắc sẽ rất tuyệt, huống chi đây là ý kiến của chuyên gia.

"Tốt, ta mau tìm một thánh khí loại kiếm."

Hai người hàn huyên vài câu, Đỗ Trần liền đứng dậy cáo từ.

Tiễn Đỗ Trần đi, Tuyết Ny đột nhiên lấy ra bút vẽ, một mặt vẽ, một mặt lắc đầu tự nói:

"Ngươi tại sao lại kêu ta nói dối Francis? Với thiên tư cùng giải thích đối với thủy hệ của hắn thì thánh khí thích hợp với hắn có nhiều loại. Ngươi tại sao nhất định muốn hắn dùng kiếm?"

Thanh âm nàng nói truyền xuống đất, trong tay Tuyết Ny cũng xuất hiện một họa quyển sống động như thật, đúng là bức họa Mayfair cùng Anginus kết hôn. Mà cách vẽ trong họa bút của nàng, cũng chính là Bác Bì ở phụ cận không ngừng biến đổi.

Đột nhiên, trên vách tường sau lưng Tuyết Ny vang lên một thanh âm lạnh như băng:

"Ngươi không cần biết tại sao!"

"Green, ngươi trở nên rất quái lạ! Ta cơ hồ không nhận ra ngươi!"

"Hừ, ngươi chỉ cần nhận ra Bác Bì đao của ta!"

Tuyết Ny bình thản nở nụ cười, chậm rãi nói:

"Dù sao ngươi đã phát hạ đấu thần huyết thệ thủ hộ Francis nên không có khả năng hại hắn, vậy ta có thể làm gì thì đã làm. Bây giờ ngươi có chuyện gì cũng đều không quan hệ tới ta! Ngươi mau đi đi? Ta rất không thích hình dạng của ngươi bây giờ!"

Bác Bì cũng không có lập tức rời đi.

"Ngươi còn phải giúp ta một việc. Ba tháng sau, đấu thần tụ hội…"

"Ta nói rồi, ta chỉ bình thản đọc sách vẽ tranh, bây giờ chuyện gì của ngươi đều không quan hệ tới ta!"

Tuyết Ny chăm chú vào bức họa trước mặt, đột nhiên bất đắc dĩ lắc đầu:

"Đi mau, đừng có cố. Thân thể của ngươi…"

"Thân thể của ta không cần ngươi quản, ba tháng sau ngươi phải giúp ta làm một việc!" 

Liên Hoa Bảo Giám