Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Chương 106: Tâm tình nhi nữ

Thường Hy nhìn bóng lưng Phùng Thư Nhã mà không khỏi thở dài trong lòng, chỉ sợ từ nay về sau nàng ta sẽ muốn trăm phương ngàn kế dồn nàng vào chỗ chết thôi. Nghĩ tới hôm qua cùng Vãn Thu thương nghị tốt đối sách, ngày mai… Ngày mai sẽ để cho các ngươi thấy Đông cung cũng không phải là nơi các ngươi muốn làm gì thì làm…

Thường Hy ở bên ngoài điện ngẩn người, trong kia Ngũ Hải đã đem tất cả mọi chuyện hồi bẩm Tiêu Vân Trác, từng câu từng chữ cũng không bỏ sót. Tiêu Vân Trác sau khi nghe xong nhìn Ngũ Hải nói: “Ta nói đúng không? Đây đối với nàng chẳng qua chỉ là việc rất nhỏ mà thôi!”

Ngũ Hải cũng không hiểu tại sao Thái tử gia lại tin tưởng Thường Hy như vậy, nhưng là không phải không thừa nhận Thường Hy cẩn trọng, đảm lược, biểu hiện mới vừa rồi không được mười phần thì cũng phải có chín phần, vì vậy cười lên tiếng: “Thái tử gia quả thật có pháp nhãn, dĩ nhiên là nhìn không sai, Ngu Thượng nghi thật là người lúc nào cũng khiến cho người khác cảm thấy kinh ngạc, nô tài cũng coi như được mở mắt!”

Tiêu Vân Trác nhìn Ngũ Hải, thản nhiên nói: “Chớ để cưng chiều nàng, lúc nào cũng phải thay nàng cảnh tỉnh.”


Ngũ Hải thu lại thần sắc, thấp giọng lên tiếng: “Dạ, lão nô nhớ kỹ!” Suy nghĩ một chút lại hỏi: “Lần này chỉ sợ là Phùng Lương đễ sẽ ghi hận Ngu Thượng nghi, về sau khó khăn chắc sẽ không thiếu. Nô tài lo lắng nhà mẹ Phùng Lương đễ rất mạnh, muốn đối phó với Ngu Thượng nghi sợ là dễ như lòng bàn tay!”

Dụng ý của Ngũ Hải rất rõ ràng, trong cung Thường Hy có thể dùng cơ trí của mình để tránh né tính toán của Phùng Lương đễ, nhưng là bên ngoài Phùng gia muốn đối phó với Ngu gia thì quá dễ dàng. Phùng gia là quan lớn đứng vào hàng nhất phẩm, Ngu gia chỉ là thương nhân bình thường, chênh lệch này quá lớn. Hơn nữa coi như Phùng gia muốn đối phó với Ngu gia, chỉ sợ Thái tử cũng không thể chỉ vì một Thượng nghi Đông cung mà ra mặt, không nên tự mình xuất đầu lộ diện.

Tiêu Vân Trác quả nhiên trầm mặc đi vài phần, ngước mắt nhìn Ngũ Hải, hắn ngược lại đem chuyện này quên mất. Tuy nói Tổng đốc Giang Nam không thể ảnh hưởng nhiều đến miền bắc, nhưng là ở Vân Đô cũng có căn cơ, đối phó với một Ngu gia không có gì là khó. Khẽ nhíu mày, nhìn Ngũ Hải nói: “Ngươi đi giúp ta làm một chuyện…”


Sau khi Ngũ Hải rời đi, Thường Hy cũng không vào phòng nhỏ nghỉ ngơi, nghiêng tựa vào bên cửa sổ lẳng lặng ngẩn người. Đêm hè tháng tám, ngay cả gió cũng khiến người ta thêm vài phần nóng bức khó chịu. Thời tiết này lại không giống trời mưa, oi bức làm người ta không thoải mái, sau lưng nàng dường như thấm ra một tầng mồ hôi.

Thường Hy không biết mình phiền não cái gì, nhưng là trong lòng quả thật rất chật vật, Phùng Thư Nhã nói câu kia thật khiến cho nàng cảm thấy khó chịu. Nàng chính là không thể quang minh chính đại đứng ở bên người Tiêu Vân Trác, bởi vì nàng chỉ là một nô tỳ, thân phận này cỡ nào ti tiện! Mặc dù Thường Hy chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày nàng sẽ lấy thân phận tần thiếp mà ở lại nơi này, nhưng vĩnh viễn là nô tỳ cũng đại biểu cho nàng vĩnh viễn không có cơ hội lật mình, thời điểm đối mặt với Phùng Thư Nhã bọn họ cũng chỉ có thể khúm núm.

Nhưng là nếu khiến nàng lựa chọn ở lại bên người Thái tử gia, ngày trước nàng còn chưa cảm thấy có cái gì, nhưng bây giờ lại thấy có chút không vui. Phụ thân của nàng mặc dù chỉ là một thương nhân nhưng cả đời cũng chỉ lấy mình mẫu thân nàng, một phòng tiểu thiếp cũng không có. Huynh muội bọn họ là cùng cha cùng mẹ, cho nên cảm tình vô cùng tốt. Trong mắt của Thường Hy, yêu nhau thì cả đời cũng sẽ chỉ có một mình người đó, nếu không được như vậy liền thôi, cưới mấy phòng thê thiếp cũng không ảnh hưởng gì đến nàng.

Nghĩ tới đây, Thường Hy cả kinh! Chẳng lẽ nàng…