Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 36

Có thể nói cả cuộc đời Tô Huệ hận nhất là ai.



Nhất định là Tô Tố không cần hoài nghi!

Tô Tố đã cướp đi bố của cô ta trước,Ở trường người mà cô ta hâm mộ lại thích thầm cô ấy.Những năm trở lại đây,không cần biết là làm gì,cô ta đều bị Tô Tố cưỡi lên đầu,như vậy cho dù có hận cô ấy thế nào cũng không thể bằng nổi.

Trước kia khi bố bán Tô Tố cho Triệu tổng,cô ta mua chuộc hết hục vụ trong khách sạn,đặt máy quay trong phòng của bọn họ.Sau đó khi đem máy quay về cô ta mới phát hiện,Tô Tố thật ra đâu có bị Triệu tổng cưỡng bức.

Điều này càng làm cô ta thêm căm hận.

Dựa vào điều gì mà ngay cả điều này người con gái đó cũng có thể tránh được!

Hơn nữa bây giờ,cô ta vốn nghĩ Tô Tố đưa hai đứa trẻ rời khỏi nhà họ Tô,ngày tháng nhất định qua rất khó khăn,nhưng bây giờ thì sao.Tô Tố lại dựa được vào Tiêu Lăng,không mất chút sức lực nào cũng có tư cách vào được buổi tiệc tối cao cấp như thế này.Còn cô ta thì sao,phải ngủ với một tên đạo diễn già khú đế nửa tháng mới có được tư cách đó.

Tô Huệ mắt đỏ sòng sọc,chỉ muốn bóp cổ chết Tô Tố.

"Tô Tố, con tiện nhân này,tao nhất định sẽ cho cả thế giới này biết rõ bộ mặt thật của mày,màu đừng có vội đắc ya quá lâu."

Cô ta căm phần gườm Tô Tố một cái,quay lưng bỏ đi.

Tô Tố nghiêm túc đứng thẳng lên.

Sao mà không đoán được cách nghĩ của Tô Huệ,cô lạnh lùng hét một tiếng,"Đứng lại!"

Tối Huệ đắc ý quay người lại,"Sao vậy, sợ rồi à?haha.Tô Tố,không những thế này, tao nhất định sẽ làm cho cái xấu xa của mày được rõ nhất, cho mày đến tận đáy cũng không thể tồn tại được kẻ trong cái lĩnh vực này."

Nhưng mà Tô Huệ lại thất vọng phát hiện, trên mặt Tô Tố thể hiện rõ cô không hề sợ hãi.

Tô Tố từ chỗ hơi tối bước ra, từng bước một tiến lại gần Tô Huệ,mặt không chút cảm xúc,trong mắt không có một chút cảm tình nào

Tô Tố như vậy còn làm cho Tô Huệ cảm thấy có chút sợ hãi,tự nhận thức lùi một bước.

Hồi tỉnh, cô ta không những bé tiếng âu não mắng một tiếng,đứng thẳng lưng,trừng mắt nhìn Tô Tố.

Tô Tố cười nhạt.

Không có một chút đạo hành nào

Cô không sợ cô ta công bố chuyện cũ, chỉ là...

"Tô Huệ, cô chắc đã nghĩ kỹ."Tô Tố bước tới cạnh cô ta,cô cao 166 lại đi thêm một đôi guốc cao 7 phân,chiều cái càng tăng ưu điểm.Đứng cạnh Tô Huệ,cộng thêm đôi mắt sắc lạnh, tính khí toàn phân vẹn mười.

Tô Tố lần này dùng cảm nhận vai diễn của Mỹ Đỗ Sa

"Tôi chẳng sợ chị đem chuyện năm năm trước công bố với tất cắt mọi người, hahhaa... Tô Hụe,chị nói xem chuyện tình một đêm của tôi một con tôm bé vô danh hay,hay là tin tức chị đường dường là một nữa mình tinh hạng ba tự mình hại em ruột của mình bị bại lộ nhỉ?"

Tô Huệ ngay tức khắc thay đổi sắc mặt, nhanh lùi hai bước,"mày có ý gì.Tao nghe không hiểu."

thật không."Tô Tố chép miệng."Năm năm trước,rốt cuộc là ai lừa tôi đến khách sạn,ai đã chuốc say tôi,sau đó lại đẩy tôi vào phòng khách sạn,làm tôi và một người đàn ông lạ mặt phát sinh quan hệ."

Tối Huệ mặt tái nhợt đi.

Tô Tố nhếch môi, vỗ nhẹ vào má của cô ta nói nhỏ,"Tôi cũng đã có Cảnh Thuỵ và Tiểu Thất, cho nên việc này tôi sẽ không truy cứu chị nữa.nhưng... Tô Huệ, làm ơn đừng coi người khác ngốc nghếch như chị!"

Dưới ánh đền pha lê lấp lánh, Tô Huệ mặt hoàn toàn biến sắc.

Tô Tố cười mãn ý.

Nghĩ là cô ấy ngốc sao?

Kiếp trước có thể Tô Tố là kẻ ngốc.Nhưng sinh nhật lần thứ mười sáu của cô ấy,Tô Huệ đột nhiên cũng với cô"tình cảm chị em đi lên"mời cô đi chơi,nói muốn làm sinh nhật cho cô.Địa vị của cô trong nhà rất khó nói, chỉ vì muốn làm vừa lòng người chị này,nghĩ cũng không nghĩ nhiều liền đi cùng Tô Huệ ra ngoài luôn.

Tối Huệ đưa cô tới khách sạn này,khi đó còn mời rất nhiều bạn học cùng đến, thật sự rất sôi nổi.Tại tầng bà của khách sạn này là một quán bar, vài người cho là sinh nhật cô,ép cô uống không ít rượu.

Đến cuối trong đầu cô hoàn toàn là một đoạn phim ngắt quãng,đến ngày thứ hai cô tỉnh lại phát hiện mình cũng một người đàn ông nằm trên giường.

Trước kia Tô Tố chỉ nghĩ là có thể do trùng hợp, hoặc là do cô có chút hoài nghi.Nhưng sau khi cô hồi sinh,đem sự việc này nghĩ đi nghĩ lại, ngay lập tức có thể khẳng định, từng việc một đều do Tô Huệ tính toán mà ra.

Đem cô là con ngốc thì phải trả giá cho việc đó.

Cô cúi người lấy túi, cô vốn định tìm một nơi đợi bữa tiệc kết thúc.Nhưng nơi này bị Tô Huệ vấy bẩn rồi, cô không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.

Khi Chạm nhẹ lướt qua vãi Tô huệ, cô lại nghĩ đến việc gì đó, đột nhiên dừng bước.

"Đúng rồi,tôi nhắc lại cho chị một chuyện.Về mà nói với Tô Đại Khuê,nếu còn dám phiền nhiễu Cảnh Thuỵ và Tiểu Thất,đừng trách tôi dùng pháp luật cướp lại cổ phần của mẹ tôi đấy!"

Tô Đại Khuê cái tên chết tiệt ấy định dựa vào chỗ của cô để lấy chút mật ngọt,vẫn còn muốn cô vì hắn mà bán mạng ư.

Lão già ấy cũng rất thông mình,biết chỗ của cô khó liên lạc, không hiểu từ đâu lại có số điện thoại nhà của Tiểu Khang.Nghe Tiểu Khang nói mấy ngày gần đây đều tìm thời gian gọi cho hai đứa trẻ.

Cho nên nếu ngày hôm nay có không gặp được Tô Huệ, cô cũng sẽ tìm thời gian đi gặp cặn cáo Tô Đại Khuê.

Hổ không phát tiết,nghĩ cô là con mèo bệnh sao!

Cô không thèm nhìn gương mặt trắng bệnh của Tô Huệ nữa, lạnh lùng hừ một tiếng rồi bỏ đi.

...

Sắc mặt của Tiêu Lăng tối sầm lại rất khó coi.

Khách mời cũng toàn là các bị chức sắc có tiếng,nhìn sắc mặt của anh,cũng không đam nói thêm gì

Tiêu Lăng nhờ đó bước ra ngoài.

Anh nhìn bốn phía,những người phụ nữ tại bữa tiệc ai cũng trang điểm khác biệt như công như bướm

Tuy nhiên không hề nhìn thấy bóng dáng của Tô Tố.

Chỉ mới quay đi một chút mà đã có thể biến mất.

Anh lấy điện thoại, gọi cho Tô Tố.

Điện thoại kêu nửa ngày rồi mà vẫn khoing nghe máy.

sắc mặt Tiêu Lăng càng lạnh lùng hơn.

Tô Tố,đừng để tôi bắt được,nếu không... đừng trách tôi phạt cô như thế nào!

...

Tô Tố trốn trên ghế bị một cái cột che khuất,đột nhiên cảm thấy phía sao lưng từng con gió lạnh cứ thổi tới,cô chịu không nổi rụt cổ lại

Nơi này cô tìm rất lâu mới có thể tìm thấy,là một chỗ rất sát mép.Cho nên ánh điện rất tối,lại thêm vào bị cái cột che khuất, hoàn toàn có thể chắn cho vóc dáng của cô, cả một ghế lớn cũng chỉ có mình với mà thoii.

Bữa tiệc rất ồn ào,cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng điện thoại trong túi.

Cô cầm cố nước dưa hấu ngụm này ngụm khác uống, mắt như díp xuống.

buồn ngủ quá.

Đến khi nào mới kết thúc đây.

Tô Tố không kềm chế nổi,ngáp mấy cái liền

Ghế của khách sạn cũng thật mềm mại,thật sự khoing thể chịu nổi,cô dựa vào thành ghế mơ mơ hồ hồ ngủ mất.

Trong cơn mơ mơ hồ hồ, cô cảm nhận có người vuốt nhẹ cằm của cô.

Tô Tố nghĩ là mình ngủ ở nhà Tiểu Khang gọi cô dậy,cô giơ tay đánh,nói nhỏ"biến đi!"

Bàn tay đó dừng lại,nhưng không hề rời đi,Mà lại từ từ rượt từng chút một xuống xương đòn,sau đó thì dừng lại ít trước ngực của cô.

Tô Tố "vuốt"một cái mở mắt, hết sức kinh ngạc.

Lúc này cô mới phát hiên ngồi bên cạnh mình không biết từ lúc nào là một người đàn ông trung tuổi.Người đàn ông này toàn thân mặc một bộ véc da,nhìn cánh quạt quay đều,nhưng cánh tay heo lại đang đặt ở trên bộ ngực trắng nõn của cô.

Tô Tố vừa gấp gáp vừa tức giận."hất"đứng bật dậy,hết lớn mắng

"Đồ chết tiệt, anh làm gì đấy!"