Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 62: Cùng nhau già đi, cùng nhau xấu đi

“Chọc đũa vào đây, sau đó nhấc mạnh lên, vỏ sẽ tách rời ra.”

Cô nghiêm túc dạy, sau khi thành công liền đắc ý nhìn học sinh của mình, nhưng lại phát hiện ra học sinh của cô đâu có chú tâm học.

Trần Việt chỉ nhìn cô không chớp mắt, khoảng cách giữa bọn họ gần đến thế, thậm chí Giang Nhung còn nhìn thấy gương mặt đỏ hồng và ánh mắt sáng rực của mình trong mắt anh.

Cô bị anh nhìn đến mức xấu hổ, vội vàng quay đi, cố ép mình bình tĩnh nói: “Là như vậy đó…”

Cô còn chưa dứt câu, Trần Việt bất động hồi lâu bỗng hôn nhẹ lên má cô một cái.

Đôi môi anh lành lạnh, dịu dàng đặt lên má cô, thoáng qua rồi mất như chuồn chuồn lướt nước nhưng lại nóng rực tê tê không gì sánh được. Giang Nhung cảm giác nơi mà anh chạm vào dường như có thứ gì đó đang cháy, nóng bỏng thấu tận xương.

Trần Việt nhướng mày, đôi mắt thoáng hiện lên vẻ đắc ý. Anh nghiêm trang nói: “Em còn ngon hơn.”

A, lại là kiểu lưu manh một cách nghiêm chỉnh thế này. Ngay đến cả ăn cơm cũng không tha cho cô.

Giang Nhung trợn mắt lườm Trần Việt, thở phì phì đi về chỗ của mình. Tức đến mức không thèm quan tâm đến hình tượng của bản thân, bốc bề bề trong đĩa ăn ngấu nghiến.

Nhưng mà cô còn chưa bình tĩnh lại sau nụ hôn trộm của anh, con người nghiêm túc lại lưu manh kia đã mỉm cưởi gắp mấy con bề bề đã bóc vỏ đến trước mặt cô.

“Em ăn đi.” Anh cười nói, như thể đang xin lỗi về nụ hôn trộm vừa rồi.

Mấy con bề bề này đều đã được bóc hết vỏ, Giang Nhung không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với Trần Việt nữa, chỉ vùi đầu vào ăn.

Mà Trần Việt ở bên cạnh mỉm cười, lặng lẽ bóc bề bề cho cô hết con này đến con khác.

Một lúc lâu sau anh nói: “Ngày mai, anh với em sẽ đi thử quần áo.”

Giang Nhung đang cắn con bề bề cuối cùng, chớp mắt không hiểu.

“Anh muốn đưa em tham gia một bữa tiệc.”

“Tiệc á? Đi làm gì ạ?”

Trần Việt nho nhã cầm khăn ướt lau tay, sau đó nhìn thẳng vào mắt Giang Nhung, cười nói: “Đi thông báo với mọi người, em đã trở thành bà Trần.”

Trong mắt anh là một biển sao, mà cô đã đắm chìm trong đó.



Hôm sau lúc tan làm, Giang Nhung liền chuẩn bị đi thử đồ với Trần Việt.

Bởi gì bữa tiệc bắt đầu vào lúc 9h nên trước đó Trần Việt đưa cô đến nhà hàng Bách Hợp, gọi mấy thứ cho cô ăn lót dạ trước.

Có điều Giang Nhung không nể mặt Trần Việt, không ăn gì cả, chỉ ôm cốc nước, nhấp từng ngụm nhỏ.

Trần Việt ngồi trước bàn ăn cơm, nhìn cô uống nước với vẻ rất không vui: “Không ăn cơm à?”

Giang Nhung liếc bàn ăn đủ món thơm ngon trước mặt, nhấp một ngụm nước, cứng đầu nói: “Không đói.”

“Hử?” Trần Việt nhướng mày, hiển nhiên là không tin lời cô.

Giang Nhung biết không giấu được anh, chỉ đành lắc đầu, thật thà khai báo: “Không cần đâu. Mặc lễ phục rất kén dáng, nhỡ đâu em ăn no quá, lộ bụng mỡ làm mất mặt anh thì sao?”

Nghe vậy Trần Việt bật cười nói: “Anh không chê.”

Còn về phần những người khác, đâu có liên quan gì đến anh với em?

Anh nói vô cùng nghiêm túc, Giang Nhung cũng không kìm được mà bật cười, hỏi ngược lại: “Vậy nhỡ đâu em trở nên xấu đi, già đi thì anh có chê em không?”

Nghe thế, Trần Việt khựng lại, sau đó cau mày, nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.

Xấu đi, già đi à.

Nhìn Giang Nhung cười tươi tắn trước mặt, dường như Trần Việt rất khó tưởng tượng ra được dáng vẻ cô trở nên già nua xấu xí là thế nào. Song, nếu cô trở nên già xấu thật thì sao?

“Lâu thế mà không trả lời được, quả nhiên là sẽ chê thật à?” Thấy anh mãi không đáp, Giang Nhung giả vờ thất vọng nói.

“Không đâu.” Lần này Trần Việt nhanh chóng đáp: “Anh còn lớn hơn em, đợi đến khi tóc em đã hoa râm rồi, tóc anh cũng đã bạc trắng.” Anh ngập ngừng rồi nhìn thẳng vào mắt Giang Nhung: “Rất tốt.”

Rất tốt.

Anh chỉ nói thế, nhưng Giang Nhung lại hiểu ý anh muốn nói.

Đợi đến khi tóc em đã chuyển hoa râm, anh cũng đã bạc đầu, nếu như có thể sống cùng nhau đến lúc đó, thì rất tốt.

Giang Nhung mỉm cười, trong lòng ấm áp, cô cúi đầu đáp: “ Ừm.”

Nếu như Giang Nhung đã không ăn, Trần Việt cũng mau chóng giải quyết bữa cơm, kéo tay Giang Nhung lái xe về cửa hàng quần áo.

Đi mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, xe dừng trước một biệt thự không có bất kỳ dấu hiệu gì.

Đây là một biệt thự độc lập, xung quanh không có bất kỳ hàng xóm nào. Ở thành phố đông đúc và chật chột như Giang Bắc này, những ngôi nhà độc lập như thế này rất hiếm thấy.

Trước cửa biệt thự không có biển hiệu gì, nếu như không có người chỉ, căn bản không ai biết ngôi biệt thự này lại là studio thiết kế thời trang tư nhân.

Trước đây Giang Nhung cũng học thiết kế thời trang, tuy rằng chỉ vì chuyện cũ mà không động đến lĩnh vực đó nữa, nhưng dù sao đây cũng là sở thích của cô, thế nên cô luôn quan tâm đến lĩnh vực này.

Các studio thiết kế thời trang lớn ở thành phố Giang Bắc này cô đều rõ như lòng bàn tay, phong cách đặc sắc của mỗi studio cô cũng biết hết. Nhưng mà cô chưa bao giờ nghe nói đến có một studio như thế này.

Bây giờ đứng trước ngôi biệt thự có vẻ đẹp Châu Âu này, cô ngắm nhìn mà trong lòng tràn đầy mộng mơ.

Trần Việt nắm tay cô, mở cửa cổng biệt thự.

Vừa bước vào, Giang Nhung đã giật mình bởi nội thất xa hoa trong nhà. Cô có hơi bất an nhìn về phía Trần Việt. Trong phòng trang trí như huy hoàng thế này, chắc giá cả nơi này cũng không rẻ?

Trần Việt nhìn ra suy nghĩ của cô, nắm chặt lấy tay cô như đang an ủi, dịu dàng nói: “Không sao, nơi này là bạn anh mở.”

Giang Nhung thoáng yên tâm hơn, đang định lên tiếng thì một cô gái người nước ngoài ăn mặc theo phong cách gothic đã bước đến tiếp đón. Trông cô ấy chỉ tầm 17, 18 tuổi, xinh như búp bê, tinh xảo đáng yêu.

Cô ấy nhún chào Trần Việt, dáng vẻ tao nhã như một công chúa, không giống một cô phục vụ chút nào. Cô ấy cười nói: “Buongiorno, ngài Trần.”

“Buongiorno.” Trần Việt gật đầu, lịch sự chào lại.

*Trong tiếng Ý, Buongiorno có nghĩa là xin chào.

Bọn họ nói tiếng Ý, Giang Nhung không hiểu. Đúng lúc không biết nên làm thế nào cho phải, cô gái đó đã quay sang, cũng nhún chào cô, nói với thứ giọng lơ lớ của người ngoại quốc: “Xin chào bà, bà Trần.”

Giang Nhung cũng lịch sự cười đáp lại: “Chào cô!”

Dường như cô gái rất thích Giang Nhung, nụ cười của cô ấy càng rực rỡ hơn khi nhìn cô: “Tôi lên là Juli, hôm nay tôi sẽ đưa cô đi xem lễ phục.”

Tiếng Trung của Juli không lưu loát lắm, nói vẫn hơi ngắc ngứ, nhưng nụ cười của cô ấy rất dễ gần, khiến người ta yêu thích.

Sau khi Juli giới thiệu bản thân xong, liền đưa Trần Việt và Giang Nhung đi vào trong.

Ngôi biệt thự này rất rộng, trên tường treo đầy những bức họa nổi tiếng, mà trong phòng đều bày những vật phẩm có ý nghĩa và lịch sử lâu đời. Cả ngôi biệt thự không hề giống một studio mà giống một bảo tàng hơn, chỗ nào cũng thể hiện sự giàu có của chủ nhân nó.