Lãnh Cung Hoàng Hậu

Quyển 1 - Chương 4: Màu đỏ lá rụng – Phần 2

Ở đó có 2 nam nhân đang so kiếm, một người mặc y phục màu xanh, một người mặc y phục màu đỏ. Bởi vì đang đánh nhau, nên ko nhìn đc rõ dung mạo. Dĩ nhiên là một chọi một đánh nhau! Bọn họ thật là nhàn tình dật trí!


Chứng kiến người kia đang cầm máu cho 1 nam nhân bị thương, ta thấy mũi cay cay! Nước mắt, lại không nhịn được, chảy xuống! Cha! Người cũng biết, mẫu thân, bởi vì bọn họ, đã qua đời? Người cũng biết, vì chờ người, nàng bất chấp mọi đau đớn. Mà người lại hết lòng vs bọn người giang hồ này!


Là 1 thần y, vì trị thương cho bọn họ, ngay cả thê tử mình bị khó sinh, muốn tìm một đại phu, cũng không có tiền! Thật sự là buồn cười! Liệt tổ liệt tông của Diệp Gia! Các người đã thấy chưa? Đây là người mà các vị lựa chọn để nối dõi tông đường! Nghèo túng như vậy! Bất đắc dĩ như vậy!


Bởi vì, hắn nói, thần y có trái tim người mẹ!
Đối với dân chúng như thế, đối vs người giang hồ như thế, đồi vs quan phủ, cũng là như thế! Ta hung hăng lau đi nước mắt trên mặt. Tại sao ta lại khóc? Ta không khóc! Người nên khóc, phải là bọn hắn!


Hứa Vốn thấy ta, thì thầm vs cha vài câu, cha ngẩng đầu lên, thấy ta đứng dưới cây phong cổ thụ, đứng dậy khỏi chiếc ghế đang ngồi, gọi ta, “Nô nhi! Con đã đến rồi! Mau tới đây! Mau giúp cha!”


Những người đó nghe được, nét mặt lộ ra vẻ kinh hỉ tươi cười. Lại nghĩ đến, danh tiếng của ta, ko thể so vs cha! Điểm này, Hàn thái y của viêm quốc, cống hiến không nhỏ.


Ta ôm hòm thuốc, chậm rãi tiêu sái. Nếu mặt đất ko bị máu nhuộm đỏ, sẽ ko ai nghĩ rằng sơn cốc đẹp như vậy lại từng trải qua một trận đại chiến!
Người giang hồ khí phái rất lớn. Đi ứng chiến cũng có người hầu đi theo! Bên môi lộ ra ý cười lạnh lùng.


Lão già mặc y phục màu xanh bên cạnh cha nói, “Diệp thần y, Nô nhi, hơn 1 năm không gặp, đã lớn như vậy rồi! Không bằng, gả cho Tân nhi của ta đi! Tân nhi so vs nàng chỉ hơn vài tuổi”


Lạnh lùng nhìn hắn, bên môi hiện lên ý cười, nói, “Nếu là muốn thành thân, thì đem lễ vật đến trước, Nô nhi không ngại!”
Cha trách mắng, “Nô nhi! Không đc nói bậy!”


“Con ko nói bậy! Nếu bá bá muốn giúp con trai mình tìm 1 người vợ, ít nhất, phải bày tỏ chút thành ý!” Thành ý, đó là tín vật! Ta nhận ra người này, người này tại Hoàng quốc, gia thế vốn có danh tiếng. Có tiền tài, sau khi kết giao vs cha, trị thương xem bệnh chưa bao giờ bỏ ra 1 xu nào. Ngược lại muốn còn muốn lấy thuốc. Có muốn, liền đến gặp thần y, không muốn, liền không thấy bóng người. Ta không nhận vì hội ý của hắn muốn lấy ta!


Quả nhiên, lão già kia thay đổi sắc mặt. Lại không nói lời nào! Nguyên nhân phụ thân thật hào phóng, hài tử vừa nhiều. Trong nhất ngày 2 bữa cơm cũng ko thành vấn đề, danh khí lớn thì thế nào? Không cho hắn 1 người vợ tốt thì ai muốn? Chưa từng thấy loại thần y này! Chữa bệnh cứu mạng, hoàn lại ko lấy tiền!


“Bịch” một tiếng! Ta quay đầu lại nhìn. 2 người nọ so kiếm đã xong! Vừa mới rồi ngã xuống đất, người thất bại lần này! Người thắng hảo tâm đem người bị thương nâng dậy, chậm rãi đi về phía chúng ta!
Cha vẫn ko ngừng tay. Bọn họ so kiếm, người bận rộn nhất, dĩ nhiên là cha!


Ngồi xổm xuống, đoạt lấy ngân châm trong tay cha, nói nhỏ, “Cha, người quay về đi, xem mẫu thân 1 chút!” Đây là ta đã cho người cơ hội cuối cùng!


Phụ thân thấy ngân châm bị đoạt, tát ta 1 cái, ta né tránh không đc, đầu lệch sang một bên. Khóe môi, nứt ra rồi! Ta khẽ ɭϊếʍƈ vết máu trên khoé môi. Trong mắt vằn lên tia máu, càng ngày càng đậm.


Lão già mặc y phục xanh nói, “Diệp huynh! Sao lại đánh hài tử đây? Hài tử đoạt ngân châm của ngươi, nhất định có nguyên nhân!”
“Nương khó sinh rồi!” Ta nói nhỏ.


Cả người cha chấn động. Hơi giật mình nhìn ta, “Vậy ngươi tới nơi này làm gì! Ta không mang theo ngươi tới, đó là muốn ngươi chăm sóc mẫu thân của ngươi! Nàng, thế nào rồi?” Nói đến khúc sau âm thanh của hắn đã trở nên run rẩy


“Đã chết! Nàng một mực chờ ngươi, mà ngươi, vẫn không có trở về!” Ta tàn nhẫn nói. Nhìn thân thể chán nản vô lực của hắn, lại muốn cười thật to!
“Ngươi đã làm gì? Tại sao lại không cứu nàng!” Hắn gào thét lớn. Đứng dậy muốn đi! Lại bị người vừa mới thắng trận cản lại!


“Thần y! Ngươi không thể đi! Mặc kệ thế nào, ta đả thương hắn rồi, liền muốn phụ trách! Xin mời thần y chữa trị cho hắn thật tốt!” Âm thanh của hắn, mang theo uy hϊế͙p͙. Không tha cự tuyệt.
Ta nói, “Cho hắn đi đi! Ta ở lại!”
Cha gật đầu vs ta, người nọ liền buông tay, hắn liền chạy vội ra ngoài!


Mười tuổi liền thành danh bên ngoài, để cho bọn họ cao hứng đứng lên. Người bị thương ngồi xuống, ta mở y phục của hắn.
Rất nhanh đem ngân châm giải độc. Nhìn động tác thuần thục của ta. Người bị thương kia liền thở phào nhẹ nhõm.


Làm cho máu của hắn ngừng chảy. Ta lấy ra 1 bao thuốc bột. Đổ 1 ít vào lòng bàn tay, ấn xuống vết thương của hắn!


Người bị thương quả nhiên là 1 đại tử hắn, ko hề kêu la 1 tiếng. Ấn xuống vết thương, vớng sự trừng phạt rất lớn, nhưng mà, cái mà ta ấn xuống vết thương của hắn là phấn cay, mà hắn, vì thể diện trước mặt ta, đã nhịn xuống!


Sợ người giang hồ nhạo bang?! Trong lòng cười lạnh. Lực tay vẫn ko giảm. Vốn là hắn tự rơi vào tay ta, chớ có trách ta!