Lãnh Cung Hoàng Hậu

Quyển 1 - Chương 2: Lại trúng độc

Quả nhiên! Đàn trâu kia đã hít vào 1 lượng thuốc tê, sau khi chạy một trận, gần như đem toàn bộ gia sản nhà ta huỷ diệt đã ngã xuống! Đầu tiên là một con, sau đó đến 2 con rồi cả đàn ngã xuống hết! Kể ra, có đến những 32 con! Sắc mặt của bọn tỷ muội trắng ko một giọt máu! Người này, quả nhiên đủ độc! Hôm nay ta thắng hắn nhưng hắn lại phá huỷ nhà ta


Xem ra, phỏng chừng hắn còn không biết tình hình nơi này, nói vs các tỉ muội, “Dược nhi, đi đốt lửa lên! Phù dung! Đi cắt thịt bò! Ta muốn xin mời Đường Vấn Thiên uống rượu ăn thịt bò!” Tuy là đàn trâu chỉ bị hít thuốc tê, nhưng không quan hệ! 32 đầu con trâu, đủ để tu sửa căn phòng của ta rồi!


Dược Nhi phi thân đi! Phù Dung 2 mắt sáng lên. Ta đi theo bọn muội muội. Nhìn trong nhà bừa bãi, ta cười lạnh trong lòng. Nam nhân này, đến một lần, liền làm cho mọi thứ bừa bộn


Ta đến bên án bàn duới cây phong cổ thụ. Lúc này lượng Thạch bụi phấn, đã hoàn toàn bay đi. Dọn xong nghiên bút mực, ta bỏ vào nghiên mực thêm ít nước, chậm rãi mài. Bọn muội muội biết tình tình của ta nên ko đến hỏi. Chỉ nhanh nhẹn thu dọn phòng


Ta nói vs các nàng, “Đi! Đem kiếm của các ngươi ra, đâm vào sống lưng của mấy con trâu” Dứt lời, bọn tỷ muội nghe theo liền lấy kiếm đâm xuống sống lưng trâu! Máu, chảy lênh láng!
Khi Đường Vấn Thiên cưỡi ngựa hồng tiến vào, đã chứng kiến cảnh tượng này


Hắn nhìn, bên môi mang theo ý cười, “Ta tưởng rằng, Diệp gia, chỉ có Diệp Dược Nô ngươi hữu dụng, không nghĩ tới, kiếm pháp của muội muội ngươi, cũng thật hữu dụng! Thật sự là hảo chơi đùa!” Mắt sâu ko lường đc, thấy ta đang đứng bên án bàn. Hắn xoay người xuống ngựa, chậm rãi tiêu sái bước đến. Xem ta  mài mực, cười nói, “Đại tiểu thư quả nhiên đa tài nhiều nghệ! Lúc này mà vẫn còn có tâm trạng vẽ tranh” Trong mắt hiện lên vài tia hứng thú mang theo nét cười. Ta vẫn tươi cười nhưng lại ko ngừng lại hành động đang làm.”Có ai quy định, lúc này ko thể vẽ tranh”? Nếu Đường thế tử nhàn hạ như thế, chi bằng ở lại, dùng bữa cơm đi” Đang nói chuyện, Dược nhi đã đem đầu bò (đáng lẽ phải là trâu mới logic nhưng mà bản cv lại ghi là thịt bò, nên vì tôn trọng bản gốc, ta để nguyên =.=) mới nấu chín 1 nửa vẫn còn đầy máu lên! Muội muội tốt! Đúng là như thế này!


Hắn nhìn đĩa thịt, mặt biến sắc!”Diệp Dược Nô! Ngươi cho ta là kẻ ngu sao? Ăn thịt bò của ngươi?” Thà cứ nói là cho hắn ăn thuốc diệt chuột!
Ta cười cười, “Ngươi không ăn? Ta đây ăn!” Dứt lời, liền đem đĩa đầu thịt bò trong tay Dược nhi bưng lại


Phù dung cười ha ha  nói, “Bọn muội muội mau đến xem! Đường Vấn Thiên sợ hãi rồi!” Chúng tỷ xúm lại đây. Tiểu Hạ đoạt lấy đĩa đầu thịt bò trong tay ta, đối với ta cười nói, “Đại tỷ, không bằng ta ăn được rồi!” Dứt lời, liền đem đi ăn


Ta nhìn khuôn mặt co quắp của hắn, trong lòng thấy thật thống khoái. Bên trong thịt bò này, ta có bỏ độc dược. Bởi vì, ta là thần y! Thần y, vốn là không thể dùng độc! Nếu có thể sử dụng độc, thì dứt khoát đừng gọi thần y, gọi độc thánh thì tốt hơn!


Hắn thanh nghiêm mặt, nói, “Diệp Dược Nô, tỷ muội Diệp gia các ngươi làm cái j! Cư nhiên đem đàn trâu của ta giết chết! Ngươi cũng biết, trâu này, là trâu tốt của hoàng quốc! Trong đó, trâu mẹ  có 20 con, trâu con có 12 con, tổng cộnòn con! Ngươi cũng biết, trâu này, là trâu mẹ để trâu con, trâu con lại đẻ trâu con con, bán hết đám trâu đó, ta mở tiệm vàng, chứa hết một nhà, chứa hết 2 nhà, chứa hết 3 nhà, ba năm sau, ta đó là người giàu có nhất Hoàng quốc! Mà ngươi! Nhưng lại đem trâu của ta giết hết! Ngươi nói, ngươi muốn đền bù như thế nào!”


Trong lòng ta thấy buồn cười. Hắn không phải là người vô lại, dĩ nhiên sẽ ko nói ra điều vô lý này, chắc chắn là có người chỉ điểm! Dù sao, cũng là đến để gây rối, nói những điều vô lý, cũng là gây rối


Ta cười gật đầu, “Vốn vậy! Vốn là vậy! Thật sự muốn bồi đây! Ngươi tính toán xem, rốt cuộc là muốn bồi thường bao nhiêu?”
Đường Vấn Thiên cư nhiên vùi đầu tính toán!
Ta đối với bọn muội muội thì thầm vài câu. Phục Linh ha hả cười. Liền xoay người đi!


Lúc Đường Vấn Thiên tính đến 300 vạn lượng, Phục Linh đứng ở nóc nhà, đối với Đường Vấn Thiên kêu lên, “Đường Vấn Thiên! Tiếp theo là trứng gàmcủa nhà ta!” Dứt lời, liền đem trứng gà trong rổ từng quả từng quả 1 ném lên người Đường Vấn Thiên! Đường Vấn Thiên nghiêng đầu né qua, thân thủ nhanh nhẹn bắt đc 1 vỏ trứng! Trên tay hắn bắt một bả trứng, tức giận đến phát run!


Ta liền quát, “Đường Vấn Thiên, tiến của ngươi, tính tốt lắm không? Tính tốt lắm, thuận tiện nợ 1 ít tiền của chúng ta! Ngươi vừa mới chuẩn bị làm hư một quả trứng gà của ta. Một quả trứng gà, chẳng khác nào một con gà, con gà lại đẻ trứng, trứng lại nở ra gà, đổi tới đổi lui, Cũng xem như là ko rõ thế nào rồi! Đường Vấn Thiên! Ta không cần ba năm, một năm sau, ta liền có thể trở thành người giàu nhất 14 nước rồi!”


“Hơn nữatrâu của ngươi, cũng đã phá tan nhà của chúng ta, ngươi lại không biết xấu hổ!”Lúc này, tay của Dược nhi đã đặt lên chuôi kiếm!
Ta nhẹ ngăn cản nàng, đối mặt Đường Vấn Thiên.


“Hiệp này, ngươi thua! Sau này, nếu còn nhắc đến chuyện này nữa, ta liền truyền tụng sự tích của ngươi! Trở về ngẫm lại đi! Nghĩ ra chiêu nào tốt, đến tìm ta!”
Đường Vấn Thiên cắn răng nói, “Lần này, tính là ngươi thắng! Ngươi phải nói thế nào?”


Đây là ta đánh cuộc vs hắn, người nào thắng, liền cần phải yêu cầu đối phương làm một chuyện. Không được đổi ý!
Ta cười tủm tỉm, vung tay lên, đem hắn tới đỉnh cao nhất của núi Xích Hoàng


Xích hoàng là ngọn núi cao nhất, bởi vì cao, cho nên lạnh. Hắn ko kiềm đc run rẩy, nói, “Ngươi không phải muốn ta làm 1 việc sao? Đem ta đến nơi đấy để làm gì?”
Ta cười nhìn hắn, một hồi lâu nói, “Rất đơn giản, từ nơi này nhảy xuống!” Tay của ta, chỉ vào dưới vách núi!


Hắn cúi đầu nhìn. Bên môi lộ ra ý cười, nói, “Hảo!” Dứt lời, liền nhảy xuống!
Hắn như vậy lại quá nghe lời mà nhảy xuống, ta cúi đầu, thấy trên vách núi có gốc đại thụ. Quả nhiên ta ko nghĩ đến!


Hắn cười ha ha  , “Diệp Dược Nô! Muốn ta chết? Không dễ dàng như vậy! Theo như ngươi nói đi! Trong thịt bò, ta hạ độc rồi! Diệp Tiểu Hạ, lại trúng độc! Mà ngươi, đem ta mang đến nơi đây cũng lâu rồi, ngươi đã quên sao? Trở về, chờ nhặt xác nàng đi! Ha ha ha!” Bên trong tiếng cười, mang theo đắc ý đến vô tận