Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 106: Điện thoại của cậu bé

Cô lại không biết sự cô đơn trong lòng đã hiển hiện rõ trong ánh mắt, để Cao Dương Thành thấy được điều đó. 

Anh cúi đầu cười rộ lên, ngón tay vô tình lại như cố ý lần theo vết nước của cô, không ngừng xoa nắn cửa mình của cô... 

“Anh cười cái gì?” 

Hoàng Ngân đỏ mặt, xấu hổ hỏi anh. 

Đối mặt với sự trêu ghẹo của anh, cô cắn chặt răng, không muốn để bản thân kêu thành tiếng. 

“Cười cô vẫn chưa thỏa mãn!” 

“Tôi không có!” 

Hoàng Ngân ngụy biện. 

Cô bỗng cảm thấy bụng dưới mát lạnh... 

Bàn tay của anh tìm tòi, dễ dàng cởi quần lót trắng của cô, treo lơ lửng giữa chân cô đầy gợi cảm, đầy cám dỗ... 

Đôi mắt của Cao Dương Thành hoàn toàn đắm chìm vào nó. 

Ngay lập tức, anh hơi cúi người, cái lưỡi ấm nóng nhanh nhẹn ngậm lấy nhụy hoa ẩm ướt của Hoàng Ngân... 

“A...” 

Hoàng Ngân không kiềm chế nổi la lên, cơ thể mỏng manh nhạy cảm không ngừng run rẩy, tay phải theo bản năng níu chặt tấm trải giường, càng ngày càng chặt theo động tác liếm mút của anh... 

“Dương Thành...” 

Hoàng Ngân e lệ gọi anh: “Cao Dương Thành...” 

Đầu lưỡi ấm của anh như ngọn lửa, những nơi được chạm đến đều bốc lên sức nóng nhạy cảm như thiêu đốt khiến cơ thể Hoàng Ngân run rẩy kịch liệt, toàn thân nhanh chóng đỏ ửng lên. 

Khi thì anh liếm láp, khi thì anh ngậm mút, thậm chí còn mạnh mẽ dùng đầu lưỡi ấn sâu vào cửa mình nhạy cảm của Hoàng Ngân khiến cơ thể cô co rút vì phấn khích. 

Cô như một đống bùn nhão vậy, bất lực nằm trên giường, bàn tay nhỏ bé nắm lấy chăn, thở hổn hển.  

Trên lông mi như cánh bướm của cô phủ nhẹ một lớp sương mờ, cô thực sự nghi ngờ anh sắp chơi cô đến mức bất tỉnh, nhưng người đàn ông trên người cô rõ ràng không định buông tha cô dễ dàng như vậy. 

Khi Hoàng Ngân vẫn đang thở dốc, phút chốc cảm thấy thân dưới căng lên... 

“Ưm ưm...” 

Ngón tay của anh lại tấn công cô một lần nữa! 

Hơn nữa, lần này còn là hai ngón! 

“A...” 

Hoàng Ngân thở gấp liên tục thét chói tai, vừa phải chịu đựng việc anh ngậm mút, vừa phải kháng cự sự trêu đùa của anh, Hoàng Ngân cảm giác mình thực sự sắp phát điên rồi! 

Vì sao bốn năm trước cô lại không cảm thấy người đàn ông này có kỹ năng tốt như vậy! 

Kỹ thuật miệng tốt, mà ngón tay càng giống “ngón tay vàng” trong truyền thuyết! Chết mất thôi! 

“Việc này... có gì khác... với việc anh muốn tôi?” 

Khóe mắt Hoàng Ngân ươn ướt, bĩu môi chống đối hành động “ác liệt” của anh với cô. 

Cao Dương Thành ngẩng đầu lên, nguy hiểm tới gần Hoàng Ngân: “Vậy cô cảm thấy hai ngón tay cho vào giống cảm giác cơ thể tôi cho vào người cô?” 

Khoảnh khắc đó, Hoàng Ngân nhìn thấy rõ trong mắt anh hơi thở như hổ báo. 

Hoàng Ngân biết, nếu như lúc này cô nói “Đúng”, cô chắc chắn sẽ bị con cầm thú này xé tan thành từng mảnh! 

Mà ở thân dưới, sự rút ra đẩy vào điên cuồng càng khiến đôi mắt cô mơ màng, khiến cô cảm thấy cơ thể mềm mại của cô lại... ngày càng trống rỗng, chỉ muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa... 

“Hử?” 

Cao Dương Thành nâng cằm cô lên, ánh mắt nhìn vào đôi mắt say đắm của cô, cảm giác được trong đôi mắt cô có sự ham muốn không thể hòa tan, anh hài lòng nhếch môi: “Trả lời tôi.” 

“Không giống...” 

Hoàng Ngân chợt lắc đầu. 

Cả người đắm chìm trong hồ nước sâu thẳm của anh, tất cả suy nghĩ dường như đều bị anh thu hút, trong lúc nhất thời đầu óc rơi vào trạng thái cứng đờ, chỉ có thể dựa vào cảm giác của cơ thể để trả lời. 

“Có gì khác?” 

Anh không chừa đường lui mê hoặc Hoàng Ngân. 

Hoàng Ngân chớp chớp mắt, hơi nước làm mờ đôi mắt cô, cô trả câu hỏi của anh một cách vụng về: “Anh cho vào thì thoải mái hơn một chút...” 

Lời cô nói đều là thật. 

Cao Dương Thành cong khóe miệng, độ cong càng sâu hơn. 

Sự phấn khích hiển hiện rõ ràng trong mắt anh... 

Anh cực kỳ hài lòng với câu trả lời của Hoàng Ngân! 

Cánh môi kề sát tai cô, chiếc lưỡi chiếm lấy cái tai nhạy cảm của cô, chỉ nghe thấy giọng nói của anh đang nỉ non trong tai của Hoàng Ngân vang lên: “Cho dù chỉ là ngón tay, tôi cũng sẽ khiến cô... muốn dừng cũng không được!” 

Anh xấu xa nói xong, ngón tay dài gây sự đó đã bắt đầu di chuyển rút ra đẩy vào trong cơ thể Hoàng Ngân một cách điên cuồng... 

“Ưm ưm...” 

Cơ thể Hoàng Ngân căng cứng, càng ngày càng nhiều chất lỏng chảy ra từ cơ thể cô... 

Cùng với nhịp điệu của anh, cơ thể mềm mại của Hoàng Ngân càng run rẩy dữ dội... 

“A...” 

Hoàng Ngân phấn khích thét chói tai, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, năm ngón tay bám chặt vai của Cao Dương Thành, lực mạnh đến mức như sắp lún vào da thịt anh... 

Khoái cảm này rất... rất kích thích! 

Hoàng Ngân gần như sắp không chịu nổi! 

Từng giọt nước mắt nóng hổi trong suốt không ngừng trào ra từ khóe mắt của cô... 

Phút chốc, hành động nặng nề của anh khiến nó nhanh chóng bắn vọt ra... 

Cùng với tiếng thét cao vút hoàn toàn không khống chế được của Hoàng Ngân, một dòng nước nóng trào ra dưới thân thấm ướt cả chân cô... 

Khiến cả bàn tay anh đều ẩm ướt. 

Hoàng Ngân xấu hổ hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống. 

Giọt nước mắt xấu hổ và giận dữ lăn xuống, cô rúc vào vai anh, há miệng cắn vai Cao Dương Thành một cách hung bạo như để trả thù vậy. 

Đều do anh, anh cố ý khiến cô mất mặt! 

A... 

Thực sự mắc cỡ muốn chết! 

Nếu như là hai người thì còn đỡ, nhưng anh lại mặc quần áo gọn gàng, mà cô lại... 

Dáng vẻ này thực sự khiến cô xấu hổi đến mức không dám gặp ai! 

Hoàng Ngân cứ trốn trong lòng anh khóc thút thít. 

Cao Dương Thành ôm chặt cô trong lòng, cằm để trên đỉnh đầu của cô, cười thở dài bất đắc dĩ: “Đã khiến cô thỏa mãn, cô lại khóc như vậy, người như tôi càng nên khóc mới đúng!” 

Anh vừa nói vừa nắm lấy tay phải của Hoàng Ngân trực tiếp thăm dò bụng dưới của anh. 

Cho dù cách lớp vải rất dày, Hoàng Ngân cũng có thể cảm giác vật to lớn của anh đang căng cứng một cách rõ ràng... 

Thật sự rất lớn! 

Chỉ vuốt ve thôi mà Hoàng Ngân có thể tưởng tượng dáng vẻ to lớn đang ngẩng cao của nó... 

Khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ bừng trong chớp mắt! 

Cô xấu hổ vội thu tay về, Cao Dương Thành lại nhìn cô chằm chằm một cách đáng thương: “Thực sự muốn để tôi bức bối đến chết sao?” 

“...” 

Hoàng Ngân cảm thấy khuôn mặt cô sắp bùng cháy. 

Cô mím môi: “Anh tự làm đi!” 

“Nhẫn tâm!” 

Cao Dương Thành nghiêng người nằm bên cạnh Hoàng Ngân, nhẹ nhàng véo cằm của cô, kháng nghị cô. 

Mà cánh tay còn lại đã sớm bắt lấy tay phải của cô thò vào trong chiếc quần con nóng bỏng. 

Hoàng Ngân muốn rút tay về, lại bị anh ngang ngược giữ lấy cổ tay: “Thử xem...” 

“Tôi... Tôi không làm được.” 

Hoàng Ngân muốn lùi bước. 

“Trước lạ sau quen, thử thêm vài lần là được.” 

Anh bí hiểm nói, dụ dỗ cô. 

Thấy cô có vẻ không tự nguyện lắm, Cao Dương Thành có chút thất vọng, bèn buông tay cô ra: “Bỏ đi, đùa cô thôi.” 

Anh nói rồi định đứng dậy đi, bỗng dưng Hoàng Ngân nghiêng người ấn anh xuống. 

Đôi mắt đen nhánh của Cao Dương Thành hơi lay động, khóe miệng cong lên: “Hử?” 

Hoàng Ngân như lấy hết dũng khí cắn răng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng: “Tôi cố gắng thử xem...” 

“Thật ư?” 

Giọng nói của Cao Dương Thành khàn khàn, anh có chút không dám tin nhìn Hoàng Ngân. 

Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc dài phủ xuống của cô, xoa xoa đầu cô, khích lệ cô: “Đừng căng thẳng, đây chẳng qua là những trò ve vãn bình thường trên giường mà thôi.” 

Đôi mắt của Hoàng Ngân long lanh, gật đầu, lấy dũng khí chìa tay nắm lấy vật đang ngẩng cao của anh: “Tôi... sẽ... cố gắng.” 

Cao Dương Thành ôm lấy đầu của Hoàng Ngân, đặt một nụ hôn nồng nhiệt trên môi cô. 

Sự cố gắng của cô khiến anh dâng trào cảm xúc. 

Chí ít, cô không chống cự! 

Sau khi cảm thấy Hoàng Ngân nắm vật to lớn của mình, Cao Dương Thành không nhịn được thở nhẹ ra, sau đó tùy ý để cô phát huy trên người mình, thỉnh thoảng anh chỉ điều tiết nhịp điệu thay cô. 

“Nhanh lên một chút, Hoàng Ngân...” 

“Nhanh hơn chút nữa, nhanh hơn chút nữa, a...” 

“Rất tốt, cục cưng, cô làm rất tốt!” 

Cao Dương Thành phấn khích thở gấp, lại ôm đầu Hoàng Ngân liên tục hôn thật sâu. 

Hoàng Ngân nhận được sự khích lệ của anh, động tác giữa các ngón tay nhanh chóng tăng tốc... 

Khi thì cô trêu đùa, khi thì cô ngắm nghía... 

Dồn dập khiến bác sĩ Cao trên giường liên tục thở hổn hển. 

Gần mười phút sau... 

“Hự...” 

Cùng với tiếng gầm cao vút của Cao Dương Thành vang lên... 

Dịch lỏng trắng như sữa bò chảy đầy tay Hoàng Ngân, nóng hổi khiến cô lập tức đỏ mặt. 

Tay của mình đã khiến anh... bắn rồi! 

Cô ngượng ngùng không dám giương mắt nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên làm thế nào cho phải. 

Cao Dương Thành lại kích động ngậm chặt môi cô, khen ngợi cô: “Làm rất tốt! Có tiến bộ.” 

... 

Cuối cùng, kết quả chẩn đoán của Cao Dương Thành cho Hoàng Ngân là cô quả thực có thể xuống giường đi lại. 

Hoàng Ngân ngồi bên mép giường, đôi mắt đang chớp vẫn lộ vẻ xấu hổ, hỏi Cao Dương Thành: “Bây giờ tôi đã có thể đi thăm mẹ của tôi chưa?” 

Cao Dương Thành lắc đầu: “Cô cứ ngoan ngoãn ở trong phòng bệnh trước.” 

“Anh gạt tôi ư?” 

Hoàng Ngân oán trách nhìn anh chằm chằm. 

Cao Dương Thành đặt hai tay trong túi, cao ngạo nhìn xuống người cô, mày kiếm hơi nhíu lại: “Tôi gạt cô lúc nào?” 

“Vậy tại sao anh không cho tôi đi thăm mẹ, không phải anh nói đã kiểm tra cơ thể tôi, không sao là được rồi ư?” Hoàng Ngân cắn môi. 

“Nửa tiếng trước khi phẫu thuật, tôi sẽ tới gọi cô. Thế nên, trước lúc đó, tốt nhất cô hãy ngoan ngoãn nằm trên giường cho tôi.” 

Hoàng Ngân nhảy nhót khi nghe câu nói này: “Được!” 

Cô vui vẻ đáp lại một câu, kéo chăn ngoan ngoãn nằm xuống giường, thấy Cao Dương Thành định đi, lại vội vàng gọi anh một tiếng, nhắc nhở anh: “Anh đừng quên đến gọi tôi nha!” 

“Ừ.” 

Cao Dương Thành đáp lại rồi đi thẳng không hề quay đầu. 

Anh đi rồi, Hoàng Ngân càng không ngủ được. 

Cô vội lấy điện thoại di động ra gọi cho cục cưng nhỏ ở bệnh viện K. 

Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối. 

“Hoàng Ngân!” 

Thằng bé nhận được điện thoại của Hoàng Ngân, hớn hở nhảy nhót 

Cho dù Hoàng Ngân không thấy được cậu bé, cô vẫn có thể tưởng tượng ra được đôi mắt cười xán lạn của cậu bé hơi cong lên như vầng trăng lưỡi liềm đáng yêu lóe sáng, ngây thơ động lòng người. 

“Gọi mẹ đi.” Hoàng Ngân mím môi, không hài lòng với cậu bé. 

“Vâng, mẹ...” Thằng bé làm nũng với cô trong điện thoại. 

Hoàng Ngân nhất thời cảm thấy cả trái tim như tan ra vì cậu bé, hận không thể bay đến bên cạnh cậu ngay lập tức. 

“Cục cưng, mẹ rất nhớ con! Nhớ con sắp điên rồi! Còn con? Con có nhớ mẹ không?” 

“Đương nhiên là có chứ!” Thằng bé trả lời cậu với chất giọng trẻ con: “Có điều, mẹ phải chăm sóc bà ngoại, mẹ yên tâm, mẹ không ở bên cạnh Dương Dương cũng có thể chăm sóc bản thân thật tốt, hơn nữa các chị y tá cũng đối xử cực kỳ cực kỳ tốt với Dương Dương!” 

Thằng bé đang nói, đầu dây bên kia có một y tá nói với Dương Dương: “Cục cưng, tới giờ uống thuốc rồi nè!” 

“Vâng, cảm ơn ạ.” Thằng bé nhẹ nhàng đáp lại trong điện thoại, sau đó lại nói với Hoàng Ngân trong ống nghe: “Mẹ, Dương Dương phải uống thuốc rồi.” 

“Ừ, Dương Dương thực sự rất ngoan...” 

Khóe mắt của Hoàng Ngân ươn ướt: “Cục cưng, đợi bà ngoại phẫu thuật xong, ngày mai mẹ sẽ đi thăm con, được không?”