Lạc Mai Phong

Chương 11: Ngoại truyện một – Thăm nhà

Bởi vì lúc mang thai Cẩn nhi  thể hắn,y cảm động.phản ứng lại, Sở Phong Lạc không cẩn thận, nên Cẩn nhi sau khi sinh thân thể nhiều bệnh tật, nhờ có ngự y chiếu cố, hài tử mới có thể may mắn sống sót, nhưng thân thể vô cùng suy yếu, cũng không biết có thể sống qua tuổi mười tám hay không.

Lúc Sở Phong Lạc biết được tin này, suýt nữa hôn mê bất tỉnh, nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, Viễn Lan lại thường hay ở bên cạnh an ủi hắn, hắn đành phải chấp nhận sự thật này, về sau hảo hảo mà yêu thương Cẩn nhi.

Hai người đã lâu không gặp, khó tránh khỏi mức độ triền miên hơn trước nhiều, Sở Phong Lạc nhanh chóng lại có thai, ban đầu hắn ở trong cung, vừa không phải nội thị, vừa không phải nữ tử, triều thần đã thì thào to nhỏ, sôi nổi nghị luận chuyện này, thậm chí còn có người thượng tấu Tiêu Viễn Lan, không nên quá mức sủng hạnh nam sủng mà bỏ phế quốc sự.

Tiêu Viễn Lan chẳng ừ hử gì, lúc nào cũng cười cười, long nhan vừa không đại nộ vừa không giải thích nhiều, tâm tình luôn luôn tốt vô cùng.

Mặc dù y cảm giác Sở Phong Lạc yêu y không nhiều như y yêu hắn, nhưng chỉ cần Sở Phong Lạc ở bên cạnh mình một ngày, hắn sẽ không có khả năng thay lòng đổi dạ.

Nhưng bụng Sở Phong Lạc ngày một lớn lên, đối diện với ánh mắt tò mò của cung nữ và thái giám, tính tình Sở Phong Lạc càng ngày càng gắt gỏng, dù y đã nghĩ biện pháp chữa trị lành lặn xương cốt hai tay bị bóp nát của Sở Phong Lạc, giúp hắn khôi phục võ công, nhưng đối với tình tự của Sở Phong Lạc không có tác dụng gì.

Tiêu Viễn Lan đi vào Phù Minh Cung nơi Sở Phong Lạc cư ngụ, mấy ngày nay quốc sự bộn bề, mãi đến đêm khuya mới có thể quay về. Tiêu Viễn Lan đáp ứng với Sở Phong Lạc mang theo hắn vi phục xuất tuần, nhân dịp quay về Vụ Ẩn Thành, tránh né chỉ chỉ trỏ trỏ trong ngoài cung.

Chỉ thấy Sở Phong Lạc ngồi trước bàn, cúi đầu nhìn ngắm một thanh kiếm. Thanh trường kiềm này là bội kiếm của hắn năm xưa hành tẩu giang hồ, vốn trong cung không cho phép để mấy thứ này, nhưng Tiêu Viễn Lan không muốn khiến hắn một chút tự do cũng không có, bèn để hắn lưu lại mọi thứ năm xưa, thậm chí còn cho phép hắn một tháng có thể xuất cung một hai lần.

Nhìn thấy Sở Phong Lạc đang nhìn bội kiếm năm xưa sử dụng, Tiêu Viễn Lan chợt có dự cảm không lành, “Phong.....”

Sở Phong Lạc như đang xuất thần, nghe thấy tiếng của y, mới thoắt lấy lại tinh thần: “Tiểu Lan, ngươi đã về!”

“Phong, ngày mai chúng ta sẽ xuất cung, ngươi vẫn không vui sao?”

Sở Phong Lạc lắc đầu, nói: “Tiểu Lan, ngươi vì ta, vất vả như vậy, ta.....”


“Không vất vả.....”

Sở Phong Lạc khẽ mỉm cười. Tính ra hiện tại Viễn Lan mới mười chín tuổi mà thôi, lại mất đi tính trẻ con của thiếu niên quá sớm, chỉ có dung mạo tuổi trẻ là không đổi khiến người khác không có nhận sai tuổi của y. Tuổi nhỏ như vậy, lại phải làm phụ thân, làm vua một nước, thật sự là làm khó y. Sở Phong Lạc mỉm cười, trong lòng lại nghĩ đến chuyến gặp mặt ở thái sư phủ hôm nay.

Hôm nay Trương Tuân Úc đột nhiên mời hắn xuất cung gặp mặt, hắn không muốn để Viễn Lan lo lắng, vì thế không nói với Viễn Lan, một mình đơn độc đến thái sư phủ.

Ban đầu hắn cũng không hiểu tại sao thái sư đối với hắn kiêng kị chán ghét đến thế, hiện tại mới biết, thì ra tiên đế chính là tình nhân năm xưa của thái sư, thái sư năm xưa tuổi trẻ mỹ lệ, chính trực ngay thẳng, hiển nhiên đối với chuyện nam nam cực kỳ phản cảm, liên tiếp cự tuyệt tiên đế, sau tiên đế lại bất đắc dĩ, đem muội muội của mình gả cho lão, về sau lại vì lão mà chết, lão đã lập trọng thệ, vì bảo vệ hết thảy huyết mạch của Tiêu gia mà sống.

Trước kia Trương Tuân Úc thủy chung không thể tha thứ Tiêu Viễn Lan đem Sở Phong Lạc nạp vào hậu cung, nhưng hiện tại nếu Sở Phong Lạc có thể mang thai huyết mạch hoàng thất, tiên đoán long tộc hòa tan huyết mạch hoàng thất lúc trước tự nhiên có thể giải thích.

Nhớ lại lúc ấy thái sư mỉm cười ánh mắt mang theo thâm ý, giống như đang nhìn tử tôn hậu đại của hoàng thất, Sở Phong Lạc cả người không được tự nhiên, vội vàng cáo từ.

Sở Phong Lạc bất ngờ phát hiện hắn cùng Trương thái sư thập phần tương đồng, bất đồng chính là hắn yêu Tiểu Lan, còn thái sư thủy chung không thể nhận ra tình cảm của bản thân. Mặc kệ yêu hay không, đều là chính lão tự mình lựa chọn. Một đoạn tình cảm này đã theo tiên đế băng hà không tìm lại được.

Chỉ có hắn là may mắn, gặp được Tiểu Lan thiếu niên này điên cuồng yêu mình.....

Sở Phong Lạc chợt nhìn thấy biểu tình nóng rực có nhiễm sắc tình của Tiêu Viễn Lan nhìn mình, không khỏi hơi xấu hổ: “Tiểu Lan, ngươi..... Ngươi không phải chứ?” Hắn mang thai đã được bảy tháng, căn bản không thể giấu diếm, nên mới có thể truyền khắp trong ngoài cung, không thể không lấy cớ về thăm người thân để rời khỏi hoàng cung. Bụng đã lớn thế này, mang thai vốn đã không tiện tình sự, đêm qua lại vừa làm.....

Tiêu Viễn Lan nhẹ nhàng cắn vành tai hắn: “Phong..... nhưng mà..... Chúng ta về Vụ Ẩn Thành tốn thiệt nhiều ngày..... Ở trên đường nếu không có phương tiện với ngươi phải làm sao đây?”

Suy nghĩ thiệt chu đáo..... Sở Phong Lạc còn nghĩ chưa ra phải phản bác thế nào, thì đã bị Tiêu Viễn Lan áp đảo trên giường hôn môi. Cảm thấy tay của Tiêu Viễn Lan ở trên người hắn sờ loạn, hơi thở của Sở Phong Lạc cũng dần dần trở nên dồn dập.

“Tiểu Lan..... Chậm..... Chậm chút..... A..... Ngươi.....”

Tiêu Viễn Lan khiêu khích như có như không dao động nơi huyệt khẩu của hắn, tuy rằng bị bụng chặn tầm mắt, Sở Phong Lạc lại có thể cảm nhận ngón tay của Tiểu Lan đang ở xung quanh cúc huyệt mẫn cảm của hắn chà xát, nhịn không được thất thanh la lên.

Tiêu Viễn Lan nhìn thấy tuấn dung của hắn nhiễm tình sắc ý vị nói không nên lời, khóe môi không khỏi gợi lên một nụ cười khiến người động tâm, cúi đầu cắn hai thù du trước ngực hắn, Sở Phong Lạc nhìn thấy dáng cười của y thì có hơi ngây ngốc, tùy ý y an bài.


Vì tối hôm trước phóng túng, cúc huyệt của Sở Phong Lạc vẫn sưng đau khó chịu, hắn vốn đã vì bản thân mang thai mất nhiều anh khí của nam tử mà không vui, còn bị Viễn Lan làm vô chừng mực thế này, tâm tình càng không tốt, còn thêm sau khi xuất cung, phát hiện tật xấu thích ăn dấm của Viễn Lan lại tái xuất hiện, gần như không có lúc nào là không ăn dấm, ngay cả ánh mắt hiếu kỳ của người ta cũng biến thành đối với hắn có tình ý, quả thực là một hủ dấm lớn mà, càng làm hắn không tài nào chịu nỗi, vậy nên mặc kệ biểu tình của Tiêu Viễn Lan đáng thương cỡ nào, đều không thèm để ý tới.

Suốt dọc đường mặc kệ Tiêu Viễn Lan ủy khuất bồi tội cùng Sở Phong Lạc cố tình hờ hững, thì đoàn người vẫn thẳng hướng Vụ Ẩn Thành.

Mã xa tới cổng thành thì dừng lại, Tiêu Viễn Lan xuống mã xa, muốn dìu Sở Phong Lạc xuống, lại bị Sở Phong Lạc đẩy ra. Tiêu Viễn Lan u oán tru tréo một tiếng, Sở Phong Lạc nhìn thấy biểu tình ai oán của y, phải cố nhịn lắm mới nhịn xuống được không cười thành tiếng.

Trên cổng thành sớm có trạm gác ngầm thông tri cho người trong thành, lúc này đã có người mở cổng thành xuất thành nghênh đón. Người nọ một thân bạch y, thân hình thon dài tú lệ, lại mang theo ít khí chất lười nhác, đúng là thành chủ Dạ Trạch Hoan của Vụ Ẩn Thành.

Nhìn thấy Sở Phong Lạc, Dạ Trạch Hoan tươi cười, tiến lên trước nói: “Biểu ca, ngươi đã về.”

Nhìn thấy người trước kia mình từng thích, biểu tình Sở Phong Lạc có hơi mất tự nhiên, nói: “Trạch Hoan, ta dẫn theo Viễn Lan về thăm nhà.”

Hắn vốn tưởng Dạ Trạch Hoan không ở trong thành, lúc này vừa vặn đụng mặt, mà biểu tình mới nãy của mình hiển nhiên cũng rơi vào mắt của Viễn Lan, khóe mắt Viễn Lan rõ ràng có một tia âm trầm. Biết rõ Viễn Lan nhất định đang nốc dấm cuồng ẩm, nhưng hiện tại lại không tiện giải thích.

Dạ Trạch Hoan hướng Tiêu Viễn Lan gật gật đầu, nói: “Hoàng thượng.” Liền quay lại nói với Sở Phong Lạc, “Biểu ca, tất cả mọi người rất nhớ ngươi, thiết đãi tửu yến cho ngươi đón gió tẩy trần.....”

Sở Phong Lạc khóe môi giật giật, từ lần trước hắn rời khỏi Vụ Ẩn Thành, liền đem mình thành người vì long tộc cầu sinh mà hòa thân cùng Tiêu Viễn Lan bên nhau, trong lòng đối Tiêu Viễn Lan cũng có chỗ tức giận, rõ ràng luyện một thân công phu, đến cuối cùng cư nhiên dùng thân thể để bảo vệ cố hương của mình.

Tuy rằng hắn đem Vụ Ẩn Thành thành nhà của mình, nhưng dân chúng Vụ Ẩn Thành đối hắn sớm đã có khoảng cách, hơn nữa dẫn theo Viễn Lan bên cạnh, đây sẽ chỉ là một màn Hồng Môn Yến.

“Không cần, ta cùng Viễn Lan chỉ là về thăm nhà, chỉ ở một đêm rồi đi.” Sở Phong Lạc cự tuyện hảo ý của Dạ Trạch Hoan, Dạ Trạch Hoan cũng không cưỡng cầu cho lắm, để hắn mang theo Tiêu Viễn Lan cùng mấy tùy tùng vào thành, quay về Sở gia.

Sở Phong Lạc đã không còn ai, vừa hay Tiêu Viễn Lan dẫn theo tùy tùng, bèn nhanh chóng quét tước sạch sẽ chủ phòng. Sở Phong Lạc dẫn theo Tiêu Viễn Lan đi nhìn phòng ngủ của mình, luyện võ trường, thư phòng, luôn có tùy tùng theo bên, Sở Phong Lạc khó mà nói gì, lại nhìn thấy Tiêu Viễn Lan đã không còn là dáng vẻ ăn dấm chất vấn ban đầu nữa, trái lại có chút hứng thú tẻ nhạt.

Sở Phong Lạc trong lòng lo lắng, vất vả biết bao mới đến lúc chỉ còn hai người, liền nói: “Tiểu Lan, ngươi vừa nãy không phải lại suy nghĩ lung tung chứ?”

Tiêu Viễn Lan khó hiểu nói: “Ta suy nghĩ gì.”

Sở Phong Lạc biết y đang giả ngu, lại nhịn không được đau lòng, Viễn Lan là thật thương tâm mới có thể thành ra thế này. Nếu không nói, sẽ biến thành khúc mắc không thể gỡ bỏ giữa hai người họ. Thoáng lưỡng lự, nói: “Trạch Hoan là biểu đệ của ta, chúng ta thuở nhỏ đã được định thân, ban đầu ta vẫn tưởng y là tân nương của ta..... Về sau..... Mới biết bản thân.....” Hắn khẽ cười khổ, đem tự tình từ đầu chí cuối nói rõ với Tiêu Viễn Lan.


Tiêu Viễn Lan hơi trầm mặc, nhẹ nhàng mỉm cười: “Ta thật cao hứng.....” Ôm hắn hôn lên mặt hắn, “Phong, ta thật cao hứng..... Trước đây ngươi có tâm sự gì, chưa bao giờ nói cùng ta, đến ngay cả hôm Trương Tuân Úc lão gia hỏa kia mời ngươi đến thái sư phủ nói gì đó, ngươi cũng không nói cùng ta, làm hại ta càng thêm lo lắng.”

Sở Phong Lạc khẽ nhíu mày, nói: “Ngươi biết?”

“Ta biết gã mời ngươi đến thái sư phủ gặp mặt, nhưng khúc sau các ngươi lại vào mật thất, ta cũng không biết.” Tiêu Viễn Lan cười lên, hôn lên mặt Sở Phong Lạc, “Lúc ta biết thì đã muộn, phái người bao vây xung quanh thái sư phủ chỉ cần gã tổn thương một sợi lông của ngươi, thì ta lập tức tịch biên nhà gã.”

Sở Phong Lạc nhìn thấy Tiêu Viễn Lan mâu quang nháy mắt trở nên băng lãnh, khe khẽ thở dài, nói: “Chuyện chúng ta nói vốn nên nói với ngươi, nhưng ta đã đáp ứng lão, không đem câu chuyện của chúng ta nói với người thứ ba.”

Ấn đường của Tiêu Viễn Lan khẽ cau lại: “Chẳng lẽ gã với ngươi.....”

Sở Phong Lạc chán nản: “Ngươi sao lại cả ngày nghĩ đông nghĩ tây thế hả? Người như ta..... cũng..... cũng chỉ có ngươi thích.....”

“Nói bậy, đám.....” Tiêu Viễn Lan vốn định nói đám người Diệp Thụy Tuyên, lại đột ngột dừng lại, thầm nghĩ tốt nhất Sở Phong Lạc đời này không biết nam nhân cường hãn như hắn lộ ra biểu tình ôn nhu thì liêu nhân cỡ nào, nhè nhẹ mỉm cười: “Diệp Thụy Tuyên mắt không tốt.....” Y dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt Sở Phong Lạc, “Tốt nhất người khác đều nhìn không thấy điểm tốt của ngươi..... Ta nguyện dùng một đời đế vương chi tôn, đối lấy kiếp sau lại cùng ngươi tiếp tục bên nhau..... Đến lúc đó tốt nhất người khác đều chướng mắt ngươi, vậy ngươi sẽ lại là của ta.”

Nghe thấy lời của Tiêu Viễn Lan bá đạo mà trẻ con, Sở Phong Lạc cũng không khỏi có hơi động tâm, lại nói: “Kiếp sau..... Nào có kiếp sau gì chứ.”

“Nếu có thì sao?” Tiêu Viễn Lan cố chấp, siết chặc thân thể trong lòng, để hắn tựa vào người mình.

Sở Phong Lạc cũng không chú ý, hơn nữa đang mang thai, dần dần không còn khí lực, liền thuận theo tựa vào vai y, buồn cười nói: “Nếu có kiếp sau, ta đương nhiên nguyện ý chúng ta lại ở bên nhau. Chỉ sợ.....”

“Chỉ sợ gì?”

“Chỉ sợ kiếp sau không còn cơ duyên này, để chúng ta lại gặp nhau.”

Tiêu Viễn Lan không khỏi có chút động tình, hôn Sở Phong Lạc, rốt cục vẫn không nhịn được nói: “Vậy hiện tại ngươi còn yêu Dạ Trạch Hoan không?”

Sở Phong Lạc nhịn không được nhìn nóc nhà, muốn Tiêu Viễn Lan bỏ tật xấu thích ăn dấm, phỏng chừng cả đời này cũng không có khả năng.

“Ngươi không nói lời nào, nhất định vẫn còn yêu. Ta biết mà, Trạch Hoan..... Gọi nghe thân mật lắm, gọi một tiếng biểu đệ là được rồi, thân mật thế làm gì?” Tiêu Viễn Lan bình thường trầm ổn, nhưng lúc ăn dấm tâm tính thiếu niên liền lộ ra không bỏ sót.


“Chỉ là..... Chỉ là..... đã thành thói quen.....” Sở Phong Lạc lắp bắp giải thích, người khác còn có thể nói là Tiêu Viễn Lan ăn dấm bậy, nhưng Dạ Trạch Hoan dù sao cũng là người hắn từng yêu, khiến hắn thập phần bối rối.

“Vậy ngươi muốn sao mới bằng lòng tin ta?” Sở Phong Lạc đầu đổ đầy mồ hôi, lo lắng muốn chứng tỏ bản thân trong sạch, lại không chú ý phản bác của Tiêu Viễn Lan hoàn toàn là vô ý thức, kỳ thật một bàn tay đã nhanh như khỉ tham nhập vào trong quần dài nơi hạ thân của hắn.

Hắn đang mang thai, áo khoác ngoài chỉ khoác hờ, thắt lưng cũng chỉ thắt hờ, Viễn Lan chỉ đưa một tay vào, dây lưng đã lập tức rời ra, quần cũng tuột xuống.

Sở Phong Lạc bụng lại lớn, thập phần bất tiện, chợt cảm thấy hạ thân mát lạnh. Quần tuột xuống, lúc lật đật muốn giữ lại, đã tuột tới tận mắt cá chân, mà tay của Viễn Lan đã nhẹ nhàng bắt lấy trung tâm thân thể của hắn, ôn nhu chơi đùa.

“Phong..... Chúng ta làm đi?”

“Làm..... gì? Đây là nhà ta..... Linh vị của cha nương ta.....  Còn tại.....”

“Ta chính là muốn họ biết, ta sẽ thương ngươi suốt đời này.....” Tiêu Viễn Lan một bên hôn hắn, một bên chơi đùa dục vọng trong tay.

Dục vọng bị kích thích liên tục, liền nhanh chóng tiết, Tiêu Viễn Lan cả tay đều là dịch thể bạch trọc. Sở Phong Lạc chỉ có thể yếu ớt tựa vào lòng Viễn Lan, để Viễn Lan ôm lấy hắn, đi về phía giường.

Viễn Lan lên giường, từ đằng sau ôm lấy hắn, tỉ mỉ hôn lên lưng hắn. Với kinh nghiệm tình sự của bản thân đương nhiên Tiêu Viễn Lan biết rõ phải làm sao mới có thể giúp Sở Phong Lạc không khó chịu, dùng tay tách cánh mông của Sở Phong Lạc ra, đem dục vọng của mình từ từ tiến vào.

Còn chưa kịp động, thì nghe thấy từ phòng bên cạnh truyền qua tiếng khóc của hài tử. Hai người dẫn theo hài tử du ngoạn, hiện tại đang để hài tử ở phòng bên cạnh cho bà bú trông nom.

Sở Phong Lạc “A” một tiếng, nhưng ma sát nơi hậu đình khiến hắn không nói được câu hoàn chỉnh: “Hài tử..... Hình, hình như đang khóc..... A..... Ngô.....”

“Hài tử có người trông, đừng lo.”

Vụ Ẩn Thành không tiện cho ngoại nhân tiến vào, Tiêu Viễn Lan là đương triều hoàng đế, bất quá cũng dẫn theo vài tùy tùng, bà vú lại để ở ngoài thành.

Tiêu Viễn Lan cũng không có tâm tư, tùy tiện đưa đẩy vài cái, hoang mang nhìn nhìn làm cho xong, liền khoác xiêm y đi ra ngoài, nhanh chóng ôm lấy hài tử, biểu tình trên mặt như táo bón: “Sớm biết vậy không mang theo nó ra ngoài, mỗi lần đến thời điểm mấu chốt, không phải muốn ăn thì là muốn tiểu.....”


Sở Phong Lạc tiếp nhận hài tử sờ sờ, hạ thân hài tử một bãi nước, quả nhiên là tiểu ướt tã. Cởi tã ra, Tiêu Viễn Lan bưng một chậu nước lại, vắt khô khăn, đưa cho Sở Phong Lạc để lau mông cho hài tử. Lại đưa một cái tã sạch khác cho Sở Phong Lạc, còn mình thì nâng hai cái chân nhỏ béo múp của hài tử lên, để Sở Phong Lạc lót tã dưới thân hài tử.

“Thật là phiền.....” Tiêu Viễn Lan nhịn không được than thở, một màn phong lưu này cũng là bị tiểu gia hỏa này quấy rối.

Sở Phong Lạc mỉm cười: “Tiểu hài tử là có hơi phiền toái.....”

Hai người liếc nhau, nhìn thấy đối phương xiêm y bán giải, tình dục tiêu tan, đều là một dạng chật vật không chịu nỗi, không khỏi cùng cười lớn.