La Phù

Chương 696-2: Chỉ có ta là thần (1)

Dịch giả: Xanh trời xanh nước

-Răng rắc rắc…

Lúc này Lạc Bắc đã phát ra vòng hào quang đỏ rực, trùm xuống tất cả mọi người ở đó. Đúng lúc, vòng quang đen mà Huyền Vô Thượng đã phát ra giống như một đóa hoa nở rộ, lan về phía Lạc Bắc với một tốc độ kinh hoàng. Nhưng dưới sự đè ép bởi thuật pháp của Hoàng Vô Thần, dù là bẩy quầng sáng đỏ như máu của Lạc Bắc hay vòng quang màu đen của Huyền Vô Thượng cũng đều bị ép cho sụp xuống.

-Phong Thập Tam, ngươi gieo quẻ là ta nhất định sẽ thất bại trong tay Lạc Bắc ư? Đúng là trò cười của thiên hạ.

-Từ hôm nay trở đi, ta chính là Thiên Đạo, ta chính là pháp tắc lưu chuyển của vạn vật trên thế gian! Ta sẽ cho ngươi thấy ta tiêu diệt Lạc Bắc như thế nào.

Hoàng Vô Thần phá lên cười khi nhìn thấy bẩy quầng sáng đỏ như máu cùng với lốc xoáy màu đen đang sắp vỡ vụn.

Lúc này, ngay cả một người mạnh như Huyền Vô Thượng cũng đã ra đi, Lạc Bắc và Diệp Khuynh Thành thì đang bị thương nặng nên khi bị thuật pháp của Hoàng Vô Thần đé ép, tất cả mọi người ở đó đều không vận chuyển được chân nguyên, cảm giác như không khí xung quanh đều đang bị ép dưới một ngọn núi khổng lồ đang phát ra những hào quang sáng trong như thủy tinh.

-Hoàng Vô Thần!

Lận Hàng điều khiển Đồng Mục La Sát lại vọt lên, nhưng, không kịp nữa rồi.

-Nạp Lan Nhược Tuyết!

Lúc này, Lạc Bắc đột nhiên bị chấn động mạnh, Hoàng Vô Thần cũng giật mình.

Trên người Nạp Lan Nhược Tuyết đột nhiên phát ra lớp lớp tinh quang.

Cùng với những ánh tinh quang đó phát ra, giữa trời đất đồng thời xuất hiện vô số vết nứt, và vô số những luồng sáng xuyên qua đó, giống như vô số những xiềng xích đang trói chặt ngôi sao kia và Hoàng Vô Thần lại. Hơn nữa những tia sáng đó sau khi đã cột chặt ngôi sao kia và Hoàng Vô Thần lại thì lập tức rút mạnh vào bên trong.

-Rầm rầm rầm…

Sau khi tỏa ra tinh quang bao trùm cả mấy ngàn dặm nó cũng bị rạn nứt rồi vỡ tung ra.

Lúc này, Nạp Lan Nhược Tuyết mờ dần mờ dần rồi biến mất, hòa cùng vào với đất trời.

-Nạp Lan Nhược Tuyết!


Tất cả mọi người đều hét lên, còn Lạc Bắc dường như tan nát trái tim, cứ thế xông đến chỗ Nạp Lan Nhược Tuyết mà ôm lấy, giữ lấy hình bóng đang mờ dần rồi biến mất của Nạp Lan Nhược Tuyết.

Nạp Lan Nhược Tuyết giống như một bình thủy tinh đã rút hết nguyên khí của mình, lấy sinh mệnh để trả giá cho thuật pháp!

Nạp Lan Nhược Tuyết đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm đến đôi tay đang vươn ra của Lạc Bắc, lúc đó thân thể Lạc Bắc như xuyên thấu trong không trung, cứ thế đuổi theo thân thể đang mờ dần của nàng.

Thân thể nàng đã biến thành một cái bóng hư ảo.

Nhưng nàng vẫn đang nhìn Lạc Bắc, khuôn mặt khẽ mỉm cười.

Một thứ tâm niệm trào dâng cuồn cuộn như thủy triều trong tích tắc khi hắn chạm tay vào cái bóng như khói bụi của nàng đã xuất hiện trong tiềm thức của Lạc Bắc.

-Lạc Bắc, sở dĩ Phong Thập Tam tiền bối chỉ nói quê thuật của mình là một trong ba người giỏi nhất mà không nói mình là người giỏi nhất là vì cha thiếp là Hồ Yêu Vương và Đạt Cống Thượng Sư của Sắc Lặc Tông có tài năng cũng không kém cạnh.

-Khi còn ở Đông Sơn, Bắc Minh Vương không cho thiếp đi gặp chàng là vì lúc đó cha thiếp xem mệnh cho thiếp, nói rằng trên người thiếp có một cái số mệnh. Chỉ cần ở bên cạnh người đàn ông đầu tiên nhìn rõ khuôn mặt thiếp thì sẽ không thể thoát được cái số mệnh mà bị hủy diệt hình thần.

-Chàng là người đàn ông đầu tiên nhìn rõ khuôn mặt của thiếp, nhưng thiếp quyết định ở bên cạnh chàng là vì thiếp tin rằng chàng có thể nghịch thiên cải mệnh, nắm trong tay vận mệnh của bản thân, phá vỡ số mệnh trên người thiếp.

-Tinh Vân Liên Tỏa Tịnh Hoa này là thuật pháp cuối cùng của tộc Cửu vĩ hồ nguyên thần nhà thiếp, một khi thi triển, thân thể và thần hồn sẽ đều hóa thành cát bụi. Nhưng tâm nguyện sư tôn để lại cho chàng đã nói chàng chỉ cần tu đến Cửu Trọng Thiên Kiếp là có thể phá nát hư không, nhờ vào một chút trí nhớ để khôi phục nguyên khí, giúp thiếp tái tại lại thân thể, thần hồn. Đến lúc đó, chàng có thế phá vỡ được số mệnh của thiếp, đưa thiếp trở về bên cạnh chàng.

Toàn thân Lạc Bắc run rẩy, giống như sắp muốn nổ tung ra. Nhưng bóng dáng của Nạp Lan Nhược Tuyết đã hoàn toàn biến mất, không còn tồn tại trong mắt hắn, không còn tồn tại giữa trời đất này nữa.

-Tinh Vân Liên Tỏa Tịnh Hoa mà cùng mơ tưởng trấn áp ta sao?

-Rầm rầm rầm!

Hoàng Vô Thần dùng ngôi sao khổng lồ đó đập nát tất cả, khi hắn phát ra những tiếng gầm gừ ghê sợ thì những giác quan trên người hắn cũng có những dòng kim sắc luân chuyển, từng sợi từng sợi không ngừng bị đứt gãy, tạo thành từng chồng từng chồng Nguyên Khí.

-Lạc Bắc, rốt cuộc là ngươi cứu người khác hay để người khác cứu ngươi đây? Dù thế nào thì ngươi cũng phải chết thôi.

Ba đóa hoa sen vàng trồi lên từ đỉnh đầu Hoàng Vô Thần phóng thẳng đến vòng ánh sáng màu đen mà Huyền Vô Thượng phát ra.

Tới lúc này, những người còn lại, ngay cả Mục Đồng La Sát cũng đều bị Lạc Bắc dùng Đại Hắc Thiên Ma Quyết phong ấn lại, chui vào trong cơ thể của Lạc Bắc. Vòng ánh sáng màu đen kia chiếm hơn một nửa thân thể Lạc Bắc đã biến mất, Lạc Bắc cũng sắp biến mất khỏi không gian này. Nhưng ba đóa sen vàng kia của Hoàng Vô Thần đóa nào cũng có uy lực cực kỳ khủng khiếp,nếu như bị nó tấn công thì vòng ánh sáng màu đen kia của Huyền Vô Thượng cũng hoàn toàn bị vỡ vụn.


-Hoàng Vô Thần, Lạc Bắc ta thề rằng ta nhất định sẽ giết chết ngươi, đem ngươi luyện thành Thi Thần Tương Linh, mãi mãi chịu kiếp nô dịch!

Lạc Bắc thét lên rung trời, trên người phát ra vô số huyết quang, một cái bóng đột nhiên hiện ra trước mắt hắn. Cái bóng đó giống hệt Lạc Bắc, trên người mặc áo vàng thẫm, là hóa thân của đạo bào.

-Thần Kiêu Pháp? Ngươi có pháp bảo của Thần Kiêu Vương trong tay sao?

Trong ánh mắt Hoàng Vô Thần dần dần hiện lên sự khiếp sợ. Đúng lúc đó, “rầm” một tiếng, pho tượng phân thân kia của Lạc Bắc nổ tung ra, vô cùng uy lực, trong nháy mắt đã biến ba đóa hoa sen kia thành tro bụi.

Sau khi có được Thần Kiêu Pháp, có thể nói đây là lần đầu tiên Lạc Bắc sử dụng đến nó.

Pho phân thân này có thể nói là chỉ kém hơn thân thể thực của Lạc Bắc một bậc mà thôi, lúc nổ tung vừa nãy hoàn toàn tương ứng với uy lực của Thiên Kiếp thứ ba.

Một lần hóa ra pho phân thân này, toàn bộ khí huyết và chân nguyên của Lạc Bắc đã bị rút hết, không thể sử dụng bất cứ quyết pháp nào nữa.

Nhưng lúc này bóng dáng của Lạc Bắc đã bị nuốt trọn vào vòng xoáy đen kia rồi.

Hoàng Vô Thần sau khi bị Lạc Bắc tấn công cũng đã vỡ nát, trên người cũng tuôn ra từng dòng huyết vụ, bật ngược lại phía sau.

Nhưng trên mặt hắn vẫn là thần sắc điên cuồng thô bạo đó, trong hai tay hắn bỗng xuất hiện một cái pháp ấn vàng, rõ ràng là muốn lập tức đè ép thiên linh ở phía trên của mình.

-Rầm…

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, nhưng cùng lúc đó, giữa hai hàng lông mày của hắn hiện ra một xá lợi tử vàng tu bằng quả trứng bồ câu.

-Vong…Vọng…Không…Vong…

Trên toàn bộ xá lợi tử hiện lên từng vòng từng vòng quang mang mê hồn, trong đó dao động vô số những chữ như vậy.

Trong nháy mắt khi vòng quang hắc sắc và Lạc Bắc biến mất, viên xá lợi tử này chợt lóe lên, xé rách hư không rồi chui vào vòng ánh sáng màu đen đó, ẩn nấp trong cơ thể Lạc Bắc.

-Thế gian này Thiền Niệm Chi Tốc sẽ vượt qua tất cả các thuật pháp!

-Lạc Bắc, bây giờ ngươi có chạy thì cũng chẳng sao hết. Thuật pháp của ta sẽ xóa sạch tất cả trí nhớ của ngươi. Dù Huyền Vô Thượng có đưa ngươi tới đâu thì ngươi cũng sẽ chỉ là một pho tượng, một cái xác không hồn mà thôi.

-Không phải ngươi muốn cứu những người bên cạnh ngươi sao? Bây giờ ngươi quên hết tất cả bọn chúng thì bọn chúng vẫn bị phong ấn trong cơ thể ngươi, đến khi tuổi thọ của ngươi hết thì bọn chúng cũng sẽ tiêu vong.

-Thế gian này chỉ có ta là thần!

Hoàng Vô Thần giơ tay lên cao, cười điên dại, lúc đó trên chín tầng mây phát ra những âm thành ù ù rồi ầm ầm đổ xuống phía trên tháp Hoàng Thiên Thần.

Một chú nai trắng có chiếc gạc kỳ lạ với một dải ánh sáng vàng óng ánh trên đỉnh đầu, phi nước đại trong khu rừng rậm hoang dã.

Trong khu rừng rậm bạt ngàn vô tận đó, những tán cây rậm rạp vươn mình lên đón ánh nắng mặt trời, vô số những cây cổ thụ hàng ngàn hàng vạn năm có đường kính một hai chục người ôm không nổi, kéo dài ra chừng cũng phải trăm thước, trên cây có rất nhiều những đốm loang lổ cũ kỹ, trên đó còn treo những quả dài dài hẹp hẹp nhìn rất lạ.

Trong khu rừng rậm hoang dã, từ nơi xa xôi bỗng nhiên vọng đến tiếng gào rống như của hung cầm mãnh thú.