Kỹ Năng Tranh Thủ Tình Cảm (Kỹ Năng Tranh Sủng)

Chương 55: Mang thai

Bích Đào mệt mỏi nằm nghiêng trên giường, đoàn người giống như hầu hạ lão phật gia giúp nàng tháo đồ trang sức tẩy trang, đấm lưng đấm chân, hầu hạ nàng thoải mái dễ chịu khép hờ mắt.

Thỉnh thoảng lẩm bẩm câu: “Xương sống thắt lưng, chân đau.”

Mộ Vân không đi theo vắt khăn đưa tới, thấy thế kinh ngạc: “Cũng chỉ đi thả đèn, sao chủ tử mệt như vậy?”

Vân Lũ tiếp khăn tay tỉ mỉ lau tay cho chủ tử, vừa trả lời: “Có thể là trang sức hơi nhiều, chủ tử đi được nửa đường là đã kêu mệt. Mặt sau còn phải ứng phó với mấy phi tần nương nương, tinh lực còn lại cũng đều hết sạch.” Nói là mang nhiều trang sức, ngày hội Rằm tháng bảy như vậy cũng sẽ không thể mang rất nhiều. Vân Lũ suy xét đến ý niệm thoáng qua lần trước.

Mộ Vân nghe vậy sẳng giọng: “Đều quy chuyện này trên trang sức xiêm y, còn muốn đồ mở nút chai* các ngươi đi theo chủ tử làm cái gì. Dù sao cũng phải hầu hạ thật tốt mới đúng, có thể ngăn cũng nên thay chủ tử ngăn cản một chút chứ.” Lời vừa nói ra khỏi miệng, không khỏi thành giọng điệu giảng đạo lý.

*Đồ mở nút chai – Khởi tử: tiếng lóng của Bắc Kinh, chỉ những thanh niên da mặt dày, không có chí tiến thủ, vô tích sự.

“Sao lại không chắn, chính là…” Vân Lũ thấy chủ tử còn đang nghỉ ngơi thì im miệng. Cũng không phải nàng thích cãi lại người ta, mặc dù nàng nghe được câu “đồ mở nút chai” trong lòng có chút chán ghét, cuối cùng vẫn là cho lão nhân hầu hạ chủ tử mặt mũi, vâng dạ đáp lời.

“Đang yên lành, ngươi còn nói nàng làm gì. Đừng quấy rầy chủ tử nghỉ ngơi.” Mặc dù lúc trước ở phủ đệ của Bích Đào lấy Mộ Vân cầm đầu, nhưng Phụng Tử cũng không e ngại nàng. Hễ là chuyện liên quan tới chủ tử, thì có thể bày ra cứng rắn mà ngày thường không có. Nói xong không để ý đến hai nàng, bưng cháo ngọc mễ chân giò hun khói đến trước mặt chủ tử, múc một muỗng thổi nguội một chút, đưa đến bên miệng chủ tử: “Bữa tối không thấy chủ tử ăn nhiều, hẳn là không có sức rồi. Nô tì biết chủ tử không thích ăn thức ăn đã hâm lại, bát này là nô tỳ canh thời gian bảo ngự trù nấu.”

Lúc hai người các nàng tranh cãi thì Bích Đào đã mở mắt ra, lúc này thấy động tác của Phụng Tử, trái lại xì cười ra tiếng: “Lại mệt, tay vẫn có thể giơ lên. Để cho người khác nhìn thấy thì nghĩ ta bị bệnh đấy, ngươi cầm bát đến cho ta.”

Nhưng đợi đưa thìa vào miệng, mi nàng nhíu chặt, lập tức nhét bát vào trong tay Phụng Tử, bổ nhào vào bên giường nôn ra. Dọa ba người kia đến kinh hoảng.

Vẫn là Vân Lũ phản ứng trước tiên, chỉ huy tiểu cung nữ bưng ống nhổ bưng ống nhổ, châm trà châm trà, bản thân lấy khăn sạch đến, tiến lên lau miệng vỗ lưng cho Bích Đào, Mộ Vân nhận trà, Phụng Tử bưng cháo ra thật xa, không dám để cho chủ tử ngửi được.

Bích Đào chỉ cảm thấy mùi vị chân giò hun khói này bay thẳng lên não, cảm thấy ghê tởm thì không khống chế nổi bèn nôn ra. Do thức ăn buổi tối đều tiêu hóa hết, nên hồi lâu cũng không nôn ra cái gì, chỉ là nôn khan. Đợi đến mùi vị tản bớt, ngậm nước trà súc miệng cho bớt vị chua trong miệng, nàng mới cảm thấy đỡ hơn, mềm nhũn nằm trở lại trên giường.

“Chủ tử.” Trong bụng Vân Lũ tìm từ, đang định nói phỏng đoán cho Bích Đào, bị một ánh mắt của Bích Đào làm ngừng lại.

Bích Đào tùy ý gác tay trên trán, hơi híp mắt, cắn môi, đầu tiên phun ra một câu khó hiểu: “Hỏng bét.” Tiếp theo ngưng trọng nói với các nàng: “Có thể là… Các ngươi ai đi thỉnh thái y đến nhìn một cái đi.”

Nàng nói hỏng bét, là nhớ tới mấy lần trước vui vẻ trên giường không biết kiêng dè với cẩu Hoàng đế, nếu là thật sự có cục cưng, không biết có tạo thành ảnh hưởng gì hay không.

Ngay cả Mộ Vân và Phụng Tử ở phương diện này hơi trì độn, thấy tình hình hiện tại cũng đoán được. Đại khái là có quan hệ với thân thể yếu kém từ trong bụng mẹ, thời gian hành kinh của chủ tử luôn luôn không chính xác lắm, tháng trước không tới các nàng cũng không cảnh giác. Lúc này mới sơ sót.

Mộ Vân vui vẻ nói: “Nếu có tiểu chủ tử, vị trí của chủ tử có thể ngồi càng thêm ổn định rồi.” Thánh thượng sủng ái cho cùng vẫn không chắc, ai biết về sau có thể xuất hiện người trẻ tuổi xinh đẹp hơn thay thế chủ tử hay không chứ.

“Nô tỳ phải đi thỉnh thái y ngay.” Phụng Tử cũng là bộ dạng tràn ngập phấn khởi, vội vàng chạy ra ngoài, cuối cùng va chạm với Sơ Hiểu đang đi vào.

“Ai ôi.” Sơ Hiểu ôm cánh tay bị đụng đau, nhìn lên thấy được là Phụng Tử, không khỏi lẩm bẩm: “Ngươi sốt ruột phát hoảng làm cái gì.”

Mặt mày Phụng Tử cũng đau nhăn thành một nhúm, nhưng thấy tốc độ hai người đều không chậm. Nàng hỏi lại: “Ngươi lại gấp cái gì, suốt ngày giống như là bị người đuổi theo phía sau, không lúc nào không vội!” Nói xong cũng không đợi nàng đáp lại, nàng liền đi ra ngoài.

Cãi nhau nào có quan trọng bằng chủ tử.

“Ai--” Bích Đào đang suy nghĩ, còn không đợi nàng đưa tay cản lại, Phụng Tử đã biến mất ở cửa rồi. Nàng bật cười: “Nha đầu này!”

Vừa rồi nàng nghĩ lại, đầu tiên là trời tối rồi, mang thai cũng không phải sinh bệnh, ngày mai lại thỉnh tới cũng được; thứ hai nàng cảm thấy có một ngày tuyên bố bản thân có thai, có chút cổ quái nói không nên lời. Nhưng nếu phái người đi ngăn đón, dường như lại làm kiêu.

Bên kia Sơ Hiểu đi tới trước mặt Bích Đào, trên gương mặt xinh đẹp hoạt bát không có bộ dáng vui cười như lúc trước, chỉ bẩm báo với chủ tử: “Chủ tử, mới vừa rồi truyền tới tin tức, nói là Tam công chúa ở chính điện, bị quỷ quái va chạm rồi.”

Bích Đào nghe nói như thế, lập tức đã nghĩ ngay tới Mật quý nhân, nàng hỏi Sơ Hiểu: “Tố Nguyệt ngày hôm qua?”

Sơ Hiểu lắc đầu: “Còn chưa có tra được, việc này phát sinh quá nhanh, chúng ta còn chưa kịp.”

Bích Đào nhăn mày, tiếp theo nghiêm mặt nói: “Nếu như thế, việc này ngươi kêu phía dưới dừng tay, không cần tra tiếp.” Ban đầu Tố Nguyệt là trái bom hẹn giờ, cho nên muốn tra rõ ràng, miễn cho bản thân gặp tai họa. Hiện tại nếu đã bộc phát ra, đương nhiên không cần xen vào nữa. Tam công chúa gặp chuyện không may, nhất định Hoàng thượng cũng không có khả năng không để ý tới. Bản thân lại nhúng tay, ngược lại vô cớ gặp phải hiềm nghi.

Vâng. Sơ Hiểu đáp lời.

“Dù sao cũng ở trong cùng một tòa cung điện, ta đi xem sao.” Bích Đào trầm ngâm một lát, đứng lên muốn xuống giường. Còn không chờ nàng đứng lên, trong đầu lại bị một trận choáng váng hoa mắt đánh úp lại, tiếp đến trước mặt bỗng tối sầm, lập tức ngã trở lại.

“Chủ tử!” Ba người kinh sợ la lên.

---

“Liễm Dương thế nào?” Hoàng đế giũ bụi trên áo choàng, bước vào nội thất, hỏi Trinh quý tần đang lo lắng đứng bên cạnh. Dù sao hiện tại dưới gối hắn chỉ có ba trai hai gái, Hoàng hậu sinh Đại hoàng tử và Nhị công chúa do Hiền phi nuôi dưỡng đều chết yểu. Cho dù ngày thường thờ ơ, khi xảy ra chuyện vẫn sẽ quan tâm lo lắng. Huống chi tiểu nhi nữ khéo léo đáng yêu, luôn khiến hắn vui vẻ.

Trinh quý tần cầm khăn lau khóe mắt nói: “Thái y nói tình huống không tốt, Liễm Dương tuổi còn nhỏ xương cốt yếu ớt, nếu là sốt cao không lùi, chỉ sợ là…” Nói tới, trong lòng níu chặt, khóc ròng.

Hoàng đế thông cảm nàng vì tâm tình mẫu thân, không nói thêm gì, ngồi bên giường cầm tay nhỏ của nữ nhi.

“Nương nương, Nghi quý nhân, Phó tài nhân, Bùi bảo lâm ở ngoài cửa cầu kiến.” Tố Nga nhỏ giọng bẩm báo.

Tay cầm khăn của Trinh quý tần lập tức nắm chặt, đám hồ mị này, nữ nhi nàng đang bị ốm, các nàng còn nghĩ nhân cơ hội này đến quyến rũ Hoàng thượng. Bằng không thế nào mà sớm không tới trễ không tới, cố tình Hoàng thượng vừa vào cửa thì các nàng liền tới chứ.

Nàng đang muốn mở miệng không gặp, có tiếng một cung nữ khác cung kính bẩm báo: “Nương nương, Đức phi nương nương tới chơi.”

Cái này Trinh quý tần không còn cách nào, cho dù trước mắt nàng có tâm muốn nuốt sống Đức phi, vì nàng đoán nữ nhi nàng gặp chuyện không may nhất định có liên quan đến nhóm người Đức phi này, lại cũng không dám thực sự ngăn cản nàng ở bên ngoài. Trong mắt nàng lướt qua sự sắc bén, nếu Liễm Dương xảy ra chuyện …

“Ngươi đi mời Đức phi nương nương vào.” Giọng nàng lạnh nhạt, không nghe ra chút địch ý.

Cung nhân hành lễ lĩnh mệnh rời đi.

“Trinh muội muội không cần quá nóng vội.” Chuyện đầu tiên Đức phi tiến vào chính là làm bộ giữ chặt tay Trinh quý tần, lo lắng trùng trùng nói: “Sớm biết như thế, hôm nay Bản cung nên miễn cho ngươi đi thả đèn, có mẹ ruột bên người bao giờ cũng khác biệt. Ai, Tam công chúa còn nhỏ như vậy, Bản cung thấy cũng không đành lòng.” Nàng nói khẽ, biểu cảm trên mặt cũng là bộ dạng lo lắng cảm động, Hoàng đế bên giường cũng không chú ý tới.

Trinh quý tần sớm biết nàng ta tới là cho bản thân thêm ngột ngạt, nhưng hiện nay nghe thấy lời châm chọc này vẫn tức muốn xé nàng ta. Nữ nhi đang nguy hiểm một sớm một chiều, nói như vậy một chữ nàng nghe cũng không lọt, huống chi Đức phi bày ra gương mặt như thế, giống như Liễm Dương lập tức sẽ đi vậy, càng làm cho nàng một hơi ngăn ở ngực, lên không được xuống không xong, ngay cả hình thức cũng không nói được.

Vẫn là Nghi quý nhân đứng một bên giúp nàng, nàng ta tiếp lời Đức phi khuyên Trinh quý tần nói: “Đức phi nương nương nói đúng lắm, nương nương đừng quá lo lắng, Tam công chúa cát nhân thiên tướng, hiển nhiên có thể chuyển nguy thành an.” Dường như Đức phi là thật sự quan tâm Tam công chúa. Dù sao cũng là thủ hạ của tỷ tỷ mình, các nàng là người trên một chiếc thuyền.

Thế này trinh quý tần mới không luống cuống, nói cảm ơn với hai người.

Sau lại có phi tần lục tục tới đây thăm hỏi, mặc dù không dám tụ tập chen lách bên giường, đứng ở gian ngoài cũng vẫn đưa mắt liếc nhìn phía bên trong giường. Trinh quý tần thấy thế nào có tâm tư tiếp đãi, trải qua chuyện vừa rồi có cách nhìn khác với nghi quý nhân, nàng nhờ Nghi quý nhân: “Còn mời Nghi muội muội thay ta chiêu đãi các vị tỷ muội, ta lo lắng chỗ Liễm Dương…”

Nghi quý nhân không đợi nàng nói xong, lập tức đồng ý: “Tỷ tỷ không cần vì thế mà buồn phiền, nơi này đã có thiếp thân, tỷ vào đó đi.”

Đúng lúc này, cung nữ thông truyền vào cửa quỳ xuống nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, người Phương Hoa các đến báo, Trân tần nương nương té xỉu, còn mời ngài đi qua nhìn một cái.”

Phản ứng đầu tiên của mọi người là Trân tần lại tới một chiêu này!

Dù sao các nàng tuyệt không tin nàng ta thật sự hôn mê.

“Sao lại thế này?” Bên trong quả nhiên Hoàng đế bị kinh động đi ra ngoài. Tiểu tinh quái luôn có chừng mực, chắc chắn sẽ không ngay tại lúc này kiếm cớ để hắn đi qua, điểm này hắn vẫn tin tưởng.

“Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tì không biết. Người nọ chỉ nói cho nô tỳ Trân tần nương nương té xỉu thôi.” Tiểu cung nữ thành thật nói.

Không rõ nguyên nhân, Hoàng đế không khỏi có chút quan tâm Bích Đào. Tay hắn vuốt ve túi hương màu xanh bên trong, dừng một chút, phân phó Trinh quý tần: “Nàng chăm sóc Liễm Dương thật tốt, Trẫm đi xem thử.”

Nói xong, cũng không cho Trinh quý tần cơ hội giữ người, nhấc chân đi mất.

Trinh quý tần dưới ánh mắt vui sướng khi người gặp họa trong điện thầm hận không thôi, sau khi đám người đi sạch, giọng căm hận nói: “Vừa rồi kẻ không có mắt là ai! Kéo nàng đến Thận hình tư đi, gọi người khác thay nàng.” Không nói trước với nàng mà đã trực tiếp báo cho Hoàng đế, còn không phải không để chủ tử là nàng vào mắt sao?

Cung nữ này cũng chỉ là người thành thật, xưa nay chuyện thông báo như vậy cần người cơ trí nhất, cũng không tới phiên nàng, hôm nay cả tòa cung điện đều rối ren, Tố Nga để cho nàng lên trước. Ai ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.

Tố Nga biết hiện tại trong lòng chủ tử đang cần phát tiết lửa giận, cũng không dám giúp nàng nói chuyện, tức khắc sai người kéo nàng xuống. Nhìn không chớp mắt, không chút để ý tới trong miệng nàng kêu oan.

Vào cung nhiều năm như vậy, lòng của nàng đã sớm cứng rắn rồi.

-----

“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng, Trân tần nương nương có thai rồi.” Thái y được thỉnh đến vốn thấy sắc mặt âm trầm của Hoàng đế còn có chút không yên, chỉ sợ Trân tần thật sự có chuyện gì hắn sẽ bị liên lụy theo. Đợi khi phát hiện là hỉ mạch, nét mặt già nua lập tức cười lên như đóa hoa cúc, vội vàng nói chúc mừng Hoàng đế.

Hoàng đế đến Phương Hoa các thấy Bích Đào thật sự thần chí không rõ nằm trên giường, trong lòng hung hăng nắm chặt, trước Khúc Hãn Nhiên nổi điên, sau nữ nhi bị hoảng sợ, ngay cả hắn không tin thần phật quỷ quái, lúc này cũng không thể không tin một hai phần. Sợ tiểu tinh quái cũng bị quỷ quái va chạm.

Chờ nghe được lời của thái y, vẫn giật mình hồi lâu mới lấy lại tinh thần, con ngươi đen thâm thúy nở rộ ánh sáng, không thể tin được xác nhận lại: “Thật sự?”

Thái y trả lời: “Cựu thần không dám lừa gạt Hoàng thượng, nương nương thật sự đã có thai gần hai tháng. Hơn nữa mạch tượng nương nương có lực, đủ thấy thai nhi khỏe mạnh.”

Các cung nhân trong điện nghe thấy chủ tử có thai, trên mặt tức khắc sinh ra vui sướng và vinh quang, đều quỳ xuống đất chúc mừng Hoàng đế.

“Tốt tốt tốt.” Hoàng đế rất vui mừng, vẫy tay để Triệu Trung Tín xem thưởng. Tiện đà nói: “Truyền ý chỉ trẫm, Trân tần… Ngươi chọn chữ cho tốt, trẫm muốn thăng Trân tần làm Chính tam phẩm Chiêu nghi.” Giờ phút này hắn nào có thời gian suy nghĩ, chỉ nghĩ muốn nhìn tiểu tinh quái thật tốt.

Đứng đầu Cửu tần? Ngay cả Triệu Trung Tín nghe xong cũng hơi sững sờ, huống chi những người khác, Hoàng thượng thế mà sủng ái tin tưởng Trân tần nương nương đến nước này. Xem ra chỉ cần Trân tần nương nương sinh ra long thai, vị trí Phi vị là chạy không khỏi rồi. Triệu Trung Tín không dám chậm trễ, đợi hắn xem sắc mặt Hoàng thượng, hiểu ý cho cung nhân liên can cùng lui xuống.

“Hoàng thượng.”

Hoàng đế nghe thấy Bích Đào mềm giọng gọi, xoa gương mặt nàng, đáy mắt mang ý cười nói: “Tỉnh?”

“Ừ, sao Hoàng thượng ở đây?” Bích Đào yếu ớt hỏi.

“Nàng đấy.” Hoàng đế thở dài, cưng chiều nói: “Trong bụng có đứa bé cũng không biết.”

Bích Đào u mê một chút, sờ sờ bụng nói: “Ồ, nói như vậy, hình như có cảm giác được.”

Hoàng đế vừa nghe, thật sự đưa lỗ tai tới nghe: “Thật sao?”

Chỗ nào có thể chứ, bốn tháng mới có khả năng cảm giác được máy thai. Hoàng đế là tên ngốc.

“Tam công chúa thế nào?” Bích Đào hỏi.

Hoàng đế nhớ tới nữ nhi sốt cao nằm trên giường, hơi thu lại ý cười. Hắn hôn trán Bích Đào nói: “Vốn trẫm muốn đợi nàng tỉnh lại rồi đi xem tiếp.” Nào biết nàng tỉnh nhanh như vậy.

“Vậy Hoàng thượng nên đi thôi, mạng người trên hết.” Nàng nói cực kỳ lạnh nhạt, nhưng tình cảm trong mắt lại rất chân thật. Có lẽ nguyên do là có đứa bé.

Hoàng đế thấy trong lòng ấm áp, lại hôn nàng nói: “Nàng ngủ trước, chờ Liễm Dương tốt hơn trẫm sẽ đến với nàng.”

Bích Đào gật đầu.

Đang lúc Hoàng đế muốn bước ra khỏi nội thất, ma xui quỷ khiến hắn quay đầu, liền thấy vật nhỏ vừa rồi bình tĩnh ở trước mặt hắn đang yên lặng vuốt bụng cười lên. Dưới ánh nến lay động, nàng như đóa hoa hải đường nở rộ, vẫn tươi đẹp như thường ngày, lại tăng thêm một chút dịu dàng thanh nhã.

Hắn mỉm cười, trong lòng mềm mại.