Kỳ Lân Bảo Điển

Chương 6: Chuyển biến bất ngờ gây náo động - Nữ anh thư quyết chẳng gả hai

Đang tọa công điều nguyên, gã bỗng giật thót mình vì bị hàng loạt những tiếng ầm ầm phát ở xung quanh gây kinh động.

Không những vậy, ngay khi thoạt mở mắt, gã thấy bản thân cơ hồ đã rơi vào cảnh bị giam hãm với ba bề còn lại đều là những chấn song bằng thiết luyện khá to chẳng biết tự xuất hiện lúc nào. Và cùng với hàng loạt những chuyển biến lạ lùng ấy, từ phía sau gã còn đột ngột phát tỏa lên ánh hỏa quang làm gã chói chang đôi mắt đã lâu chỉ quen cảnh mờ tối.

Chưa hết, gã còn cảm nhận bị chói cả tai khi bỗng nghe thanh âm của một nhân vật rất quen thuộc với gã vang lên thật bất ngờ :

- Sao lạ vậy? Há lẽ đã trải qua một năm bế quan khổ luyện ngươi vẫn chưa vượt được cảnh giới thứ nhất vốn dĩ là cảnh giới rất dễ vượt qua?

Gã vẫn chẳng thể nhìn thẳng vào đốm hỏa quang nên cứ nhăn nhíu mắt :

- Là tiểu cô cô ư? Nhưng sao bảo tiểu cô cô không thể tiến vào Xuyên Cương động?

Đốm hỏa quang bỗng tắt, chỉ còn lại thanh âm lạnh lùng của Đường Lệ Hoa :

- Ngươi vẫn chưa đáp lời ta. Hãy nói mau, vì sao ngươi chưa vượt qua cảnh giới tột cùng dễ này?

Gã đỡ chói mắt, nhưng bù lại tận trong đáy mắt gã vẫn như đang phát quang, kỳ thực là nổ đom đóm khiến gã vẫn không nhìn thấy gì.

- Thú thật, tự tiểu điệt không thể cưỡng cầu. Vì chẳng hiểu sao đã luyện mãi vẫn có cảm nhận chưa thể vượt qua cảnh giới đầu. Vả lại, nhớ lời tiểu cô cô dặn, tiểu điệt nào dám khinh suất tỏ ra nôn nóng, sẽ chỉ là dục tốc bất đạt. Thế nhưng tiểu điệt vẫn nghĩ bản thân chưa thể bế quan những ngoài một năm dài như tiểu cô cô vừa cho biết. Đã lâu đến thế thật sao? Và có phải vì lo nên tiểu cô cô đành mạo hiểm tiến vào?

Thanh âm của Đường Lệ Hoa vang lên vẫn lạnh lùng bất thường :

- Ta có nguyên do để không thể không mạo hiểm. Phần ngươi có lẽ đã đến lúc ngươi nên theo ta quay trở ra. Ngươi ưng thuận chăng?

Gã giật mình :

- Không cần tiếp tục bế quan nữa sao?

- Không cần. Đấy là đối với ngươi.

Gã lo ngại :

- Hay là ở ngoài đã xảy ra điều gì bất ổn? Phải rồi, vì đấy là điều từng xảy ra. Vậy có đúng chăng Kiều Thái Ngọc đã gặp nạn. Vì nếu không phải thế thì lẽ ra tiểu cô cô đã để nàng cùng vào. Có đúng như thế chăng, tiểu cô cô?

- Ngươi cũng biết lo cho Thái Ngọc ư? Nếu vậy, quả đúng như ngươi đoán. Thái Ngọc chưa bao giờ lại bất ổn như lúc này. Nếu muốn và nếu thật sư quan tâm sao ngươi không cùng ta quay trở lại bên ngoài?

Gã áy náy khôn tả :

- Liệu có cần thiết chăng so với bao kỳ vọng do tiểu cô cô cùng toàn thể Xuyên Cương môn ủy thác cho tiểu điệt?

- Ngươi nhận thấy tự ngươi đang làm thất vọng cho nhiều người sao?

Gã ngao ngán thở dài :

- Nếu tiểu cô cô ám chỉ việc tiểu điệt dù đã ngoài một năm khổ luyện vẫn chẳng có tiến triển thì đúng là tiểu điệt đã làm mọi người thất vọng. Và đã như vậy, không sai, tiểu điệt nên tự lượng sức và quay trở ra thì hơn. Nhưng còn những thanh chấn song này?

- Ngươi yên tâm. Chúng sẽ tự triệt thoái nếu ngươi cứ đến gần ta. Mau nào!

Gã đứng lên và não nề tự đi về phía từng phát ra âm thanh của Đường Lệ Hoa.

Nhưng khi gã đi đến cơ hồ sắp chạm vào hàng chấn song thì bất đồ có một bàn tay mềm mại từ một phía vươn vào vừa chạm vừa điểm trụ vào huyệt đạo gã.

Gã thất kinh :

- Ai? Sao lại chế ngự ta?

Tiếng hồi đáp càng làm gã thất kinh :

- Ngươi quả là một cuồng đồ to gan. Hãy câm miệng và mau đi theo ta.

Thật không gì làm gã bàng hoàng hơn so với lúc này :

- Kiều Thái Ngọc?!

Chợt...

Chát! Chát!

Hai bên mặt của gã đã bị bàn tay mềm mại ấy đánh vào thật mạnh. Gã đau bên ngoài thì ít, đau nhói tận tâm can mới là nhiều.

Vì vậy gã cứ nín lặng và cứ để hai nữ nhân tâm địa khó lường muốn làm gã như thế nào tùy ý.

Thật lạ, để tiến vào Xuyên Cương động, gã nhớ chính bản thân gã phải đi xuyên qua một vùng vân vụ mờ tối được biết với tên gọi là Mê Hồn trận. Tuy nhiên, lúc này để quay trở lại, gã được hai nữ nhân dẫn đi theo một lối hoàn toàn khác, hầu hết là xuyên qua các khe đá hẹp và rất ngoằn ngoèo, khúc khuỷu, thật không dễ ghi nhận nếu chỉ được đi qua một lần.

Nhưng dù sao tất cả rồi cũng kết thúc, đây là nói về lượt quay trở ra này của gã, vì trước mắt gã mọi cảnh quang đã bất ngờ được mở toang, cho gã nhìn thấy ở bên ngoài còn thêm nhiều nhân vật nữa như cũng đang đợi gã. Trong đó, gã thập phần hoang mang do phát hiện Bạch Quan Vịnh cũng có mặt và với diện mạo hầm hầm, vừa nhìn vừa tỏ dấu hiệu như sẵn sàng đối phó hoặc ăn tươi nuốt sống gã nếu có thể.

Lập tức gã hiểu ra ở bên ngoài quả có biến và điều đó không chỉ làm thay đổi thái độ của hai nữ nhân, một là tiểu cô cô và một là thê tử của gã - mà còn khiến những ai từng quan tâm kỳ vọng gã cũng thay đổi thái độ.

Nhưng đó là sự biến gì? Gã không biết, vì thế đã toan hỏi.

Ngờ đâu có một vị thiếu gia công tử đang đứng ngoài cùng mọi người chợt kêu lên với thái độ xấc xược là lấy tay chỉ vào gã :

- Châu Sách?! Ta ngỡ kẻ nào to gan dám mạo nhận thành bổn thiếu gia ngờ đâu chính là Châu Sách ngươi, chỉ là hạng gia nhân tầm thường trong nhiều gia nhân từng được song thân ta cưu mang bảo bọc. Hãy nói mau, vì sao ngươi vẫn chưa chết? Và tại sao ngươi dám mạo nhận ta?

Gã ngơ ngác :

- Châu Sách?! Ngươi bảo ta là Châu Sách?

Kiều Thái Ngọc vẫn đang khống chế gã lập tức nghiến răng và bật tay vả vào mặt gã :

- Ngươi đừng giả ngộ nữa, vì tất cả đã bại lộ chân tướng. Tốt nhất hãy khai mau, ngươi có mưu đồ gì khi cố tình mạo nhận Đường Phi Thạch thiếu gia?

Chát! Chát!

Huyệt đạo đã bị chế ngự. Gã tuyệt vô phản ứng, có chăng chỉ là hứng chịu nhưng với vẻ mặt ngơ ngác. Đến đây chẳng biết có ai nghe chăng, gã còn đang tự lẩm nhẩm :

- Châu Sách? Danh xưng này nghe rất quen. Là tính danh của ta chăng?

Đường Lệ Hoa nghe, lập tức ngăn cản cơn xúc nộ của Kiều Thái Ngọc :

- Đủ rồi Ngọc nhi. Hãy để ta tiến hành thẩm vấn gã.

Vị thiếu gia công tử nọ lại kêu :

- Chẳng cần thiết nữa đâu, tiểu cô cô. Vì tiểu điệt tuyệt đối không lầm, gã chính là Châu Sách. Tội mạo nhận và suýt trở thành Môn chủ Xuyên Cương môn của gã thất đáng tội tử. Tiểu cô cô cần nghiêm trị ngay nếu điều này hợp với môn quy quý môn.

Những nhân vật cùng có mặt lập tức cũng nhất loạt cất tiếng phụ họa :

- Gã có mưu đồ bất chính, suýt chút nữa gây đại họa cho bổn môn. Mong Môn chủ theo môn quy nghiêm trị.


Phần gã ngơ ngác, chỉ bừng tỉnh nhờ tâm cơ máy động, báo cho gã biết sinh mạng đang lâm nguy.

Gã vội lên tiếng :

- Chờ đã, tại hạ nhớ rồi. Vậy thiếu gia đây là Đường Phi Thạch?

Vị thiếu gia nọ cười lạt :

- Ngươi không nhận không xong hoặc bảo không còn nhớ cũng không được. Vì trong những gia nhân chỉ có Châu Sách ngươi là được ta ưu ái, dù đi đâu cũng chọn ngươi làm đồng hành. Thật không ngờ ngươi lợi dụng lòng ưu ái ấy, dám mạo nhận ta, không chỉ qua mặt tiểu cô cô cùng là người Đường gia, mà còn toan thao túng cả Xuyên Cương môn đang do tiểu cô cô của ta chấp chưởng.

Từng lời của thiếu gia Đường Phi Thạch có tác dụng khiến sắc diện của từng nhân vật cứ dần dần phát tỏa sát khí.

Riêng gã Châu Sách càng nghe thì chỉ càng hoang mang :

- Vậy tại hạ có thể hỏi lại một điều là vì duyên cớ gì thiếu gia ngay thoạt đầu cứ nói lẽ ra tại hạ phải chết?

Đường Phi Thạch hỏi vặn lại :

- Chẳng lẽ ngươi không nhớ những gì từng xảy ra ư?

Gã lắc đầu :

- Toàn bộ nhận thức tại hạ đều đã quên sạch, kể cả lai lịch hoặc xuất xứ bản thân. Vậy ngoài điều tại hạ vừa hỏi, có thể nào mong Đường thiếu gia chỉ giáo cho tại hạ biết song thân phụ mẫu đã sinh ra tại hạ là ai hoặc có tính danh ra sao chăng?

Đường Phi Thạch lắc đầu đáp :

- Thoạt kỳ thủy, kể từ khi ngươi xuất hiện ở Đường gia đã là một cô nhi, tứ cố vô thân. Riêng về lần ngươi suýt chết, đấy là lúc ta cùng ngươi đều đang kiêm trình quay lại Đường gia. Do kiêm trình nên phải đi đêm, thêm phần nữa là cả ta lẫn ngươi đều không am hiểu võ học, chính vì thế ta còn nhớ đã tận mắt thấy ngươi vì sảy chân nên sa xuống vực. Dĩ nhiên ta vô khả cứu ngươi, thế là cứ nghĩ lẽ ra ngươi đã chết. Ngờ đâu, hừ...

Đường Lệ Hoa chợt cau mày :

- Nhưng liệu có thật Châu Sách ngươi quên hoàn toàn quá khứ? Bởi vì ta chẳng thể không nghĩ ngươi luôn giả vờ, dụng tâm như thế nào thì ai cũng biết, đấy là muốn chiếm hữu sở học hòng thao túng bổn môn Xuyên Cương.

Gã lắc đầu :

- Xin đừng quên chính quý môn đưa vãn bối về đây. Vì thế đâu thể bảo ngay từ đầu vãn bối đã có mưu đồ bất lợi với Xuyên Cương môn. Nhưng nhân đây vãn bối xin hỏi, liệu có ngộ nhận gì nữa chăng giả như vãn bối đích thực là Đường Phi Thạch và vị thiếu gia kia mới là mạo nhận?

Đường Phi Thạch quát :

- Ngươi quả to gan. Đã như thế này ngươi còn dám ngoa ngôn xảo ngữ toan đổi trắng thay đen hầu lấp liếm hành vi ám muội lẫn mưu đồ đen tối của ngươi ư?

Gã lắc đầu và gượng cười :

- Xin đừng nghĩ vậy. Trái lại tại hạ đang cần càng nhiều càng tốt những lời chứng thật thuyết phục. Để khi hoàn toàn minh bạch thiếu gia chính là Đường Phi Thạch thì hiển nhiên tại hạ không phải. Và cũng qua đó, biết đâu tại hạ có cơ hội nhớ rõ hơn về bản thân, thứ nhất liệu có đúng là Châu Sách thật không hay rốt cục vẫn là một Châu Sách giả và thứ hai là tại hạ cũng hy vọng bản thân được nhớ lại bản thân đã sảy chân sa xuống vực như thế nào, sau đó thì sao đều là những việc tại hạ tuyệt vô khả nhớ.

Đường Lệ Hoa đáp :

- Ngươi không là Đường Phi Thạch điều này đã được chứng minh qua sự việc Đường Phi Thạch kia vẫn luôn nhớ lai lịch bản thân, kể cả cũng nhớ rõ ta là ai và từng xuất hiện cuối cùng ở Đường gia như thế nào. Hơn thế nữa, để ngươi thêm khẩu phục tâm phục, chính Bạch bá bá sẽ cho ngươi minh bạch, rằng giữa ngươi và Đường Phi Thạch đích thực có sự hữu biệt như thế nào.

Nhờ đó, lần đầu tiên kể từ khi gặp lại Bạch lão có cơ hội lên tiếng :

- Ngươi còn nhớ lão phu từng quả quyết dựa vào cân cốt của bản thân, niên kỷ của ngươi khi đó phải ngoài mười sáu. Điều này khác biệt so với niên kỷ của Đường Phi Thạch thực thụ dựa theo trí nhớ của Môn chủ bổn môn. Và cũng theo cân cốt vẫn dần tăng triển của Đường Phi Thạch kia thì đấy mới là Đường thiếu gia đích thực. Tuy nhiên, nhân đây lão phu cũng xin nói thêm một lời mong Môn chủ ưng thuận.

Đường Lệ Hoa tuy gật đầu tỏ ra ưng thuận nhưng chợt thở dài và lên tiếng :

- Bổn Môn chủ đã rõ Đàn chủ Y Hình đàn muốn nói gì rồi. Có phải vẫn quả quyết vì Châu Sách đích thực đã quên toàn bộ quá khứ nên mọi diễn tiến xảy ra đều xuất phát từ nhầm lẫn của bổn môn, phần gã hoàn toàn vô tội? Và nếu là vậy, phải chăng Bạch Đàn chủ có ý khuyên bổn môn thu nhận gã, cần thiết nữa thì cứ để gã tiếp tục thời kỳ bế quan đang dang dở?

Đường Phi Thạch xen lời :

- Tiểu điệt không tin lời gã Châu Sách vì hoàn toàn quên quá khứ nên chẳng hề có toan tính thủ lợi cho bản thân.

Gã cũng lên tiếng :

- Mong Đường thiếu gia đại lượng minh xét. Và để chứng minh bản thân tại hạ kỳ thực chẳng hề có toan tính gì, xin hãy nghe đây. Thoạt tiên tại hạ xin đa tạ lòng độ lượng khoan dung của Bạch tiền bối. Tuy nhiên, cũng phải thú nhận quả thật tư chất của vãn bối chỉ hữu hạn, bởi như tận mắt Đường môn chủ mục kích, tại hạ dù bế quan khổ luyện đã ngoài một năm nhưng kết quả thu được chẳng đáng kể, vẫn chưa vượt qua cảnh giới đầu. Vì vậy vãn bối có thể quả quyết bản thân khó thể đạt thành tựu viên mãn. Không phải vãn bối sợ chết đối với quan ải cuối cùng nhưng để vượt qua chúng e không thể thực hiện với hạn kỳ chỉ ba năm.

Đường Lệ Hoa gật đầu :

- Ta thấy ngươi vẫn luôn thật tâm. Và đúng như lời ngươi vừa tự nhận định, kể cả ta cũng quả quyết bản thân của ngươi khó thể trở thành niềm hy vọng bấy lâu nay của bổn môn vẫn luôn chờ đợi. Vậy việc có để ngươi tiếp tục bế quan hay không thì đó là điều chẳng cần bàn đến. Có chăng là ta đang hoang mang, chưa biết nên xử trí ngươi như thế nào so với bao điều nhầm lẫn thật tai hại đã xảy ra?

Đường Phi Thạch kêu :

- Tiểu cô cô định không nghiêm trị gã ư? Xin đừng quên ai trong chúng ta cũng chưa rõ là gã có hay không có những toan tính khó lường.

Đường Lệ Hoa nhăn nhó :

- Nhưng cũng do lỗi bổn môn một phần. Huống hồ về phía gã, thủy chung vẫn chưa để lộ bất kỳ dấu hiệu nào đáng nghi. Vậy tốt nhất nên tìm biện pháp xử lý sao cho vẹn toàn, chí ít cũng thấu tình đạt lý. Hay là mọi người nghĩ sao, vẫn cứ thu nhận gã thành môn nhân bổn môn?

Gã bỗng lên tiếng, giọng ngập ngừng :

- Có một điểm này thật mong Môn chủ cạn suy là sẽ như thế nào nếu vãn bối đã chứng tỏ không thể tiếp tục bế quan luyện công đúng như mọi kỳ vọng của quý môn? Ý vãn bối muốn nói phải chăng quý môn sẽ chọn nhân vật khác, có thể là Đường thiếu gia chẳng hạn? Vậy thì liệu có ổn chăng nếu... nếu quý môn như chẳng còn ai nữa để gả cho Đường thiếu gia đúng như mọi sắp đặt thủa nào, là điều không thể không có.

Đường Phi Thạch ngỡ ngàng :

- Sao lại đề cập việc gả xin ở đây?

Đường Lệ Hoa cau mày :

- Phi Thạch ngươi đừng vội xen vào. Vì gã nói đúng. Vậy ý của Châu Sách ngươi là thế nào?

Gã áy náy cúi đầu :

- Ý vãn bối muốn thoái hôn. Vì kỳ thực vãn bối đã tỏ ra bất xứng với Thiếu môn chủ Kiều Thái Ngọc.

Đường Phi Thạch lại kêu lên :

- Sao? Hóa ra với thân phận mạo nhận ngươi còn to gan đã dám cùng Kiều Thái Ngọc cô nương thành hôn? Thật quá đáng.

Đường Lệ Hoa nhăn mặt, trách Phi Thạch :

- Đừng quá nghiêm trọng như vậy. Vì giữa gã và Kiều Thái Ngọc chỉ mới là phu thê trên danh nghĩa vẫn chưa cùng nhau thành thân. Và sở dĩ có chuyện này vì đó là nghiêm luật, không thể không thực hiện. Thế nên, nếu gã tự nguyện thoái hôn cũng là dễ cho bổn môn. Vậy phần Châu Sách ngươi sau đó như thế nào? Ngươi có dự định gì?

Gã vẫn cúi đầu và thở dài :

- Về bản thân ư? Vãn bối cũng tự cảm thấy bất xứng nếu miễn cưỡng lưu lại đây. Vì biết đâu càng lưu lại chỉ càng gây khó xử, thậm chí có thể khiến Kiều thiếu môn chủ phật ý? Vãn bối xin được ly khai.

Kiều Thái Ngọc không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu đứng yên.

Đường Lệ Hoa thì vẫn tiếp tục nói với gã :

- Nếu là vậy, đương nhiên ta không để ngươi có cơ hội vận dụng công phu bổn môn. Ngươi nghĩ sao?

Gã tán thành :

- Vãn bối sẵn sàng và nguyện lập thệ sẽ không bao giờ vận dụng võ học quý môn.

Đường Lệ Hoa bảo :

- Trong chuyện này nếu chỉ lập trọng thệ thì chưa đủ. Vì thế ta lập lại cũng là để hỏi rõ hơn, ngươi nghĩ sao nếu ta buộc phải thu hồi toàn bộ võ học đã truyền thụ cho ngươi?

Gã vẫn sẵn sàng :

- Vãn bối nào dám khước từ. Vì xét kỹ lại, mọi ngộ nhận diễn ra thoạt kỳ thủy xuất phát từ vãn bối, khi tự miệng nhận bản thân là Đường Phi Thạch. Vậy Môn chủ ưng thuận để vãn bối thoái hôn và ly khai?

Kiều Thái Ngọc chợt giật mình kêu :

- Ngươi đừng xuẩn ngốc như vậy. Trừ phi ngươi không biết để thu hồi thì sư phụ ta buộc phải phế bỏ toàn bộ võ công của ngươi đấy.

Gã sững sờ :

- Hóa ra thu hồi là phế bỏ? Vậy tiếp theo thì hậu quả sẽ như thế nào? Liệu tính mạng của tại hạ có bị hủy theo?

Đường Lệ Hoa thở dài :

- Ngươi thật chẳng biết gì sao? Đương nhiên muốn thu hồi thì cần phải phế bỏ những gì ngươi đã tiếp nhận từ bổn môn. Riêng chỉ tính mạng thì còn nguyên vẹn, đấy là nói nếu ngươi đừng như mọi người, vì ai ai cũng xem võ công ngang bằng tính mạng. Thế nên bất luận au cũng sợ hãi nếu bị phế võ công.

Gã vỡ lẽ :

- Nhưng dù vậy như đã tỏ bày, bản thân vãn bối vẫn mãi hỗ thẹn, nếu còn mặt dày mặt dàn tiếp tục lưu lại. Vì thế, chỉ cần giữ nguyên vẹn sinh mạng, vãn bối không thể không hoàn trả những gì từng tiếp nhận từ quý môn. Xin ưng thuận.

Bạch lão chợt chép miệng :

- Sẽ thật hoài phí nếu ngươi ưng thuận điều này. Sao ngươi không cầu khẩn xin Môn chủ thu dụng ngươi trở thành môn nhân như mọi người.

Gã nhìn Bạch lão vẻ cảm kích :

- Cũng không cần đâu một khi vãn bối vì không còn là hậu nhân Đường gia nên cũng không cần báo thù. Vậy cần võ công làm gì? Thay vào đó, nếu Bạch tiền bối đại lượng, xin để vãn bối giữ lại những kiến văn về y thuật, đừng thu hồi như Môn chủ quý môn cần phải thu hồi võ công.

Đường Phi Thạch cười khẩy và mỉa mai gã :

- Ngươi thật ngốc. Vì y thuật khác võ công. Hay nói cách khác, nếu chỉ cần phế bỏ võ công là đủ để thu hồi võ học thì để xóa bỏ mọi kiến văn về y thuật của ngươi, Bạch lão Đàn chủ chỉ có mỗi cách là đập vỡ đầu ngươi ra. Vậy là ngươi sẽ chết, hiểu chưa? Hóa ra ngươi vẫn kém cỏi như thủa nào, dù đã sau hai năm ngoài ta và ngươi phải cách chia. Ngươi này, ngươi mãi mãi vẫn chẳng khá hơn.

Gã thản nhiên thừa nhận :

- Tại hạ thà nhận là ngốc hơn là để thiếu gia mãi nghi ngờ cho tại hạ có những toan tính thu lợi vì bản thân. Và điều này càng chứng tỏ, nếu tại hạ lưu lại e càng thêm làm thiếu gia xốn xang khó chịu. Đúng không?

Đường Phi Thạch bĩu môi gật đầu :

- Không sai. Và nếu là ta, quyết chẳng dễ buông tha ngươi. Vì thế cũng hãy nhớ, mai hậu chớ để ta gặp lại ngươi.

Gã quay lại với Bạch lão :

- Tiền bối nghĩ sao về điều vãn bối vừa đề xuất?

Bạch lão thở dài :

- Vì ngươi vẫn nhất quyết ly khai, được, hãy cứ giữ, xem đó là một chút hoài niệm về quãng thời gian đã qua.

Gã đáp tạ và quay qua Đường Lệ Hoa :

- Vãn bối vẫn nguyện hoàn trả những gì đã tiếp nhận. Vậy xin Môn chủ mau thu hồi.

Đường Lệ Hoa tỏ ra ngập ngừng :

- Ta có thể thu nhận ngươi, nếu...

Gã quả quyết :

- Hảo ý của Môn chủ vãn bối nguyện ghi nhận, mãi không quên. Nhưng để tiếp tục lưu lại thì vãn bối không thể.

Đường Lệ Hoa đành tự tiến lại gần gã.

Chợt Kiều Thái Ngọc cũng tiến lên :

- Sư phụ...

Nhưng gã đã lập tức lên tiếng :

- Thiếu môn chủ xin chớ xen vào. Và đừng quên tại hạ đã thoái hôn, nghĩa là Thiếu môn chủ cũng chẳng có tư cách có thể can thiệp.

Đường Lệ Hoa cũng bảo :

- Gã nói đúng. Và trong chuyện này, đúng là ta cũng có lỗi. Thế nên, thà để gã ly khai, chính là cách duy nhất bổ cứu mọi nhầm lẫn đã qua. Đồ nhi không nhận thấy như vậy sao? Mau lùi lại, cứ để sư phụ hành sự.

Kiều Thái Ngọc thở dài, cúi đầu và lẳng lặng lùi lại.

Trong khi đó, chỉ một lượt cất tay của Đường Lệ Hoa là toàn thân gã lập tức bị chấn động. Gã lảo đảo suýt ngã. Nhưng may sao, lúc chỉ mới khuỵu xuống gã lại gượng đứng lên, nhờ đó phát hiện mọi huyệt đạo từng bị chế ngự đã được khai thông.

Gã vòng tay thi lễ khắp lượt và cất giọng chợt khàn lại để bái biệt mọi người :

- Ân trọng quyết chẳng dám quên. Vì hai năm qua cũng nhờ quý môn Xuyên Cương khiến Châu Sách này có nơi lưu ngụ. Bây giờ tuy bái biệt nhưng nếu hậu hội hữu kỳ, giả như quý môn cần đến, tại hạ dù chết vẫn nguyện xả thân báo đền. Cáo biệt!

Gã lảo đảo bước đi, dáng nặng nề và thật buồn thảm. Dù vậy, vì Xuyên Cương môn không còn là nơi dành cho gã nên cuối cùng gã cũng đi khuất dần... khuất dần...

* * * * *

Chợt có tiếng gọi gã :

- Đứng lại!

Gã hoảng kinh nhưng chưa kịp có bất kỳ phản ứng gì thì toàn bộ nhận thức của gã đã bay biến.

...

Khi phát hiện vẫn còn cơ hội tỉnh lại, gã lập tức lên tiếng :

- Tại hạ không nghĩ vẫn còn sống. Vậy phải chăng Thiếu môn chủ muốn chỉ giáo gì thêm?

Trước chỗ gã đang nằm đúng là Kiều Thái Ngọc. Có chút sai biệt là lúc này nàng che giấu diện mạo sau lớp sa mỏng màu đen. Nàng bảo :

- Đừng nghĩ ta muốn giết ngươi. Nhưng quả là ta đã từng có ý định này, đấy là lúc ta cùng sư phụ tiến thẳng vào nơi ngươi đang bế quan luyện công. Tuy nhiên, lúc đó khác, sau này khác. Và ta cũng đã từ bỏ ý định ấy ngay khi biết ngươi dù gì vẫn là nạn nhân tình cờ của những ngộ nhận liên tiếp xảy ra. Hy vọng ngươi luôn minh bạch như vậy.

Gã ngồi bật dậy :

- Vậy thì ý gì qua thái độ này?

Nàng hất hàm :

- Phía sau ngươi là một bọc hành trang. Vì nghĩ ngươi sẽ cần nên sư phụ sai phái ta mang đến cho ngươi.

Gã quờ tay ra phía sau, chộp và đeo ngay bọc hành trang lên vai. Đoạn gã đứng lên :

- Tại hạ đã có thể đi được chưa?

Nàng lắc đầu :

- Ngươi thử nhìn quanh. Nếu không có ai đưa đường liệu một mình ngươi có thể tự tìm thấy lối ra chăng?

Gã làm theo và hoàn toàn hiểu :

- Vậy hiểu như thế nào qua hành vi Thiếu môn chủ từng làm tại hạ mê man, mất hết nhận thức một thời gian? Phải chăng là để tại hạ từ nay về sau không thể nào đoán biết đâu là trú sở của quý môn, nơi tại hạ lưu ngụ hai năm qua?

Nàng kinh ngạc :

- Ngươi quá thông tuệ. Nhưng sao có nhiều điều ai cũng thông hiểu, chỉ riêng ngươi là tỏ ra ngu ngơ khờ khạo?

Gã thở hắt ra :

- Thiếu môn chủ ám chỉ những thiếu hiểu biết của tại hạ về võ học? Cũng dễ giải thích thôi, vì rằng tại hạ nhất định chưa hề và chưa từng được bất luận ai chỉ điểm võ công. Đã không biết thì lấy gì hiểu?

Nàng vẫn tỏ ra kinh ngạc :

- Ý ta không hoàn toàn như thế. Vì cũng như Bạch lão bá nhận định và hiện vẫn luôn quả quyết, ta thừa nhận ngươi đáng được kể là có tư chất hơn người. Thế nhưng liệu phải giải thích như thế nào về nhiều điều khó thể giải thích từng xảy ra ở người có tư chất thông tuệ là ngươi?

Gã không hiểu :

- Há lẽ giải thích như tại hạ vừa nói là chưa đủ rõ? Vậy Thiếu môn chủ nói đi, về phương diện nào tại hạ từng tỏ ra khó hiểu? Và nếu có thể giải thích tại hạ quyết thẳng thắn tỏ bày.

Nàng bảo :

- Về phương diện võ công. Ngươi đã tỏ rõ phẩm chất tột cùng thích hợp qua thời gian một năm, được kể là ngắn, ngươi lại có thành tựu vượt cả ta từng khổ luyện suốt những năm năm. Nhưng cũng với phẩm chất ấy, khi bế quan, ngược lại chẳng tiến triển gì, vẫn cam dừng ở cảnh giới thứ nhất dù đã qua một năm khổ luyện. Tại sao?

Gã ngơ ngẩn :

- Nếu vậy, tại hạ có thể thỉnh giáo Thiếu môn chủ về một nghi vấn chăng? Là có phải mọi thành tựu của mỗi người qua thời gian mau hay chậm đều tùy vào sự thông tuệ thiên phú?

Nàng gật đầu :

- Cũng phải kể đến tư chất nữa, là hai thứ mà ở ngươi đều hội đủ.

Gã hoang mang :

- Cứ theo đó mà suy, việc tại hạ bế quan luyện công chậm tiến triển đích thực phải xuất phát từ một nguyên do nào đấy và chỉ bản thân tại hạ mới giải thích được. Đúng không? Như vậy, há lẽ vì nguyên nhân này...

Nàng quan tâm :

- Nguyên do gì? Hãy mau nói và đừng quên lời ngươi vừa hứa hễ giải thích được thì luôn thẳng thắn tỏ bày.

Gã gật đầu, dù vậy lại cẩn trọng hỏi :

- Ở một người có thể kiêm luyện mấy loại công phu? Hay chỉ nên chuyên luyện một?

Nàng vỡ lẽ :

- Ngươi thì sao? Lẽ nào cũng đang kiêm luyện từ ngoài một công phu bổn môn?

Gã thở dài :

- Lúc bị Võ Lâm thập nhất hung sinh cầm, vì tình cờ cũng có một nhân vật cùng chung số phận nên tại hạ may mắn là được nhân vật ấy chỉ điểm cách luyện nội công. Sau đó, khi Môn chủ quý môn ưng thuận truyền thụ võ học, lẽ ra tại hạ chỉ nên theo một. Ngờ đâu, dựa vào những kiến văn y đạo do Bạch tiền bối chỉ giáo, tại hạ vì thấy đường lối sở học của cả hai tuy hữu biệt nhưng chẳng gây tổn hại hoặc trở ngại gì cho nhau nên tại hạ vẫn luyện cả hai. Vậy Thiếu môn chủ nói đi, điều đó nên hay không nên? Và có phải vì thế đã khiến tại hạ gặp khó khăn kể từ lúc bắt đầu bế quan luyện công?

Nàng kinh hãi :

- Ngươi thật hồ đồ. Lẽ ra trước khi có quyết định này ngươi nên hỏi thật rõ ở sư phụ ta khi ấy cũng là người truyền thụ võ công cho ngươi. Há không biết chính vì hành vi hồ đồ này có thể đã khiến ngươi hứng chịu hậu quả khốc liệt là bị xung khắc nội nguyên, dẫn đến cảnh trạng tẩu hỏa nhập ma hay sao?

Gã giật mình và liền nhẹ nhõm thở phào :

- Ôi, thật may. Nhưng sao vẫn có người kiêm luyện cùng lúc nhiều loại công phu hữu biệt? Như lão bà bà, chủ nhân của Võ Lâm thập nhất hung chẳng hạn?

Nàng lắc đầu nguầy nguậy :

- Muốn như vậy, thoạt tiên họ đã luyện duy nhất một loại công phu đại đủ thập thành. Nhưng dù là thế, trước lúc quyết định luyện thêm một hoặc vài công phu khác, ta tin chắc họ cũng phải cân nhắc đắn đo. Vì chỉ cần khinh suất dù chỉ ly hậu quả vẫn đến với họ như thường. Ngươi quả là hồ đồ, chỉ như vậy mới thản nhiên liều với chính sinh mạng.

Rối nàng chợt kêu :

- Nói như vậy, bản thân ngươi lúc này vẫn chưa hoàn toàn bị phế võ công? Vì gia sư chỉ thu hồi sở học bổn môn, hiển nhiên ở ngươi hãy còn công phu từng luyện?

Gã gật nhẹ đầu :

- Đó là điều ngay khi bị quý Môn chủ thu hồi võ học, tại hạ đã nhận ra và cảm thấy may vì cẫn còn một phần nhỏ chưa mất hết.

Bỗng nàng tự hạ thấp giọng :

- Vậy đi mau. Và nghe ta dặn đây, đó là ngươi dù bất luận thế nào, kể từ nay trở đi đừng bao giờ hoặc tiếp tục luyện hoặc dại dột thi triển sở học của bổn môn. Nhớ chưa?

Gã sợ hãi, vội đi theo nàng. Nhưng khi nghe nàng căn dặn, gã liền phì cười và bảo :

- Hóa ra Thiếu môn chủ hốt hoảng vì điều này. Hãy yên tâm, bởi tại hạ long trọng hứa sẽ không bao giờ tiếp tục luyện nữa. Riêng việc thi triển hay vận dụng sở học quý môn thì đó là điều tại hạ có muốn cũng không thể nào toại nguyện.

Nàng đi bên cạnh gã, đưa gã đi theo những lối chỉ có nàng nhận biết :

- Ngươi nói như vậy là có ý gì?

Gã giải thích :

- Bởi vì trước đây tại hạ từng thử rồi. Và kết quả là với đường lối sở học hoàn toàn khác thì cách vận dụng dẫn lưu chân khí cũng khác. Tại hạ đã vô khả dùng tâm pháp nội công này để vận dụng thi triển thành chiêu thức xuất phát từ công phu còn lại. Hoàn toàn vô khả. Thật đấy.

Nàng ngao ngán lắc đầu :

- Ta cảm thấy khó thể minh định ngươi là người thông tuệ hay chỉ là kẻ ngu đần. Sỡ dĩ trước kia ngươi vô khả vận dụng chỉ vì vẫn đang kiêm luyện cả hai công phu cùng lúc. Thế nên hễ thi triển chiêu thức của công phu nào thì lập tức tự bản thân ngươi liền đưa chân khí dẫn lưu theo tâm pháp của công phu ấy. Nhưng lúc này đã khác, bản thân ngươi hiện chỉ còn duy nhất một loại tâm pháp nội công, nghĩa là cách điều động và dẫn lưu chân khí chỉ còn duy nhất một, vậy thì sao không thể dùng chân khí này thi triển theo chiêu thức của công phu kia? Hiểu cả chứ?

Gã giật mình :

- Không ổn rồi. Vì nếu vậy, vạn nhất tại hạ không thể kiềm chế, khi gặp lúc lâm nguy đến sinh mạng chẳng hạn, thì chỉ cần tại hạ vận dụng sở học của quý môn là phạm vào lời đã từng hứa còn gì? Liệu có cách nào cho tại hạ bỏ hẳn chăng?

Nàng quay ngang mặt nhìn gã :

- Có. Đó là ngươi nên mau tự tìm đến cái chết thì hơn. Bởi cũng như những kiến thức về y thuật, điều mà ngươi đã nhớ, đã tự biến thành của ngươi thì chỉ khi chết mới có thể mất đi. Ngươi thấy sao?


Gã thở dài :

- Ý Thiếu môn chủ muốn nói tại hạ một lần nữa lại tỏ ra quá ngây thơ, vì đã không hiểu những điều kỳ thực rất dễ hiểu. Nhưng biết phải làm sao một khi tại hạ luôn thật tâm, chỉ muốn hoàn trả toàn bộ những gì không thuộc về tại hạ. Hơn nữa, tại hạ chẳng muốn bội ước. Đã hứa như thế nào thì quyết luôn giữ lời.

Nàng chợt mai mỉa gã :

- Có thật như thế chăng? Có phải ngươi là kẻ luôn giữ lời chăng?

Lần này gã hiểu ngay Kiều Thái Ngọc ám chỉ điều gì :

- Vì đã nguyện ý thoái hôn, nếu không, ắt Thiếu môn chủ dần dà cũng sẽ biết tại hạ là hạng giữ chữ tín như thế nào.

Nàng chợt gay gắt :

- Ngươi vừa bảo luôn giữ lời, vậy việc thoái hôn là giữ lời sao? Hay ngươi muốn ta hiểu vì bản thân ngươi không thể giữ đúng mọi lời từng hứa với ta nên lập tức dùng cách thoái hôn để giũ bỏ trách nhiệm? Cho dù vậy thì một là ngươi nên hỏi ta xem có tán đồng và chấp nhận cho ngươi thoái hôn hay không hoặc hay là ngươi vì không tuân giữ chữ tín nên đừng bao giờ trước mặt ta cứ quả quyết ngươi là hạng luôn giữ lời.

Gã giật mình, quay nhìn nàng :

- Thiếu môn chủ có ý hận tại hạ? Thế mà tại hạ ngỡ chỉ cần thoái hôn là giúp Thiếu môn chủ rất nhiều.

Nàng phá lên cười sằng sặc :

- Ngươi nói nghe quá dễ. Cũng phải thôi, vì ngươi là nam nhân, đâu thể hiểu cảm giác của ta là nữ nhân. Ta hỏi ngươi, nam nhân có thể năm thê bảy thiếp, liệu nữ nhân có được như vậy chăng? Hay chỉ được gả dù bất luận cho ai cũng không quá một lần?

Gã chột dạ :

- Nhưng tại hạ hiện vẫn là kẻ bất tài vô dụng, đâu thể sánh với Đường thiếu gia, nhất định là xứng đáng với Thiếu môn chủ hơn.

Nàng buông tiếng hừ lại :

- Ngươi vô dụng thì sao? Ai bảo Kiều Thái Ngọc ta đã được gả cho ngươi.

Gã lo ngại :

- Xin đừng quên ngoài sự bất tài vô năng, xuất thân của tại hạ vẫn chỉ là hạng nô gia.

Nàng lại gay gắt :

- Nhưng ngươi cũng nên biết, đa phần đối với nữ nhân, hễ gả cho trâu thì theo trâu, gả cho chó thì theo chó. Vì thế mới bảo là tùy theo duyên phận do cao xanh sắp đặt.

Gã lập tức dừng lại :

- Thật ý của Thiếu môn chủ là gì? Nếu vẫn muốn cùng Châu Sách này nên duyên phu phụ thì không phải tại hạ không có cách.

Nàng cũng dừng lại :

- Hãy nói thử xem.

Gã bảo :

- Xuất giá tòng phu. Thiếu môn chủ theo đó, một là phải thỉnh ý lệnh sư để khi được chấp thuận thì đừng ngại điều thứ hai là phải hoàn trả toàn bộ mọi sở học Xuyên Cương môn. Sau đó hãy theo tại hạ để no đói có nhau, sang hèn cùng hưởng.

Nàng ngập ngừng :

- Vậy sao ngươi không nguyện ý lưu lại? Bởi đừng quên chính gia sư cũng có ý này.

Gã lắc đầu :

- Lưu lại để nhìn Thiếu môn chủ được gả cho người ư? Hay Thiếu môn chủ hoặc có cách hoặc quyết thoái thác khiến lệnh sư và toàn thể quý môn thất vọng, trút hận cho tại hạ? Điều này là vô khả.

Nàng giật mình và chợt thở hắt ra :

- Nếu vậy, ta theo ngươi. Miễn ngươi hứa mãi mãi thủy chung và luôn nhất phu nhất phụ.

Đến lượt gã giật mình :

- Thiếu môn chủ đã thật cân nhắc chưa? Vì chỉ với bản thân tại hạ còn chưa biết mai hậu sẽ như thế nào. Nếu thêm Thiếu môn chủ nữa thì tương lai càng thêm mờ mịt.

Nàng xạ mục quang nhìn gã :

- Ngươi muốn thoái thác?

Gã lắc đầu :

- Không hề. Trái lại chỉ vì lo cho Thiếu môn chủ mà thôi.

Nàng chợt bảo :

- Vậy ta có một đề xuất. Rất mong ngươi chấp nhận.

Gã gật đầu :

- Nói đi.

Nàng nói :

- Vì ta đã được gã cho ngươi thế nên tới đây nếu vì tuân mệnh phải gả nữa cho Đường Phi Thạch thì ngươi vẫn phải tin đấy là ta chỉ giả vờ.

Gã giật mình :

- Sau đó thì sao? Vì lẽ nào Thiếu môn chủ đây có thể đoán biết trước Đường Phi Thạch rốt cục rồi cũng chẳng đủ bản lãnh vượt qua quan ải cuối cùng?

Nàng lắc đầu :

- Ngươi thật thông tuệ, chỉ nghe một đã hiểu mười. Tuy nhiên, xin chớ hiểu ta có ác ý. Vì bất luận ai một khi chưa thật sự bế quan thì việc xuất quan được hay không tuyệt đối chẳng thể đoán trước. Bất quá ta chỉ nghĩ, điều này lạ lắm, chẳng hiểu sao đối với ngươi thì ta luôn tin ắt thành tựu, riêng phần Đường Phi Thạch thì hoàn toàn ngược lại. Ngươi hiểu ý ta chứ?

Gã gật đầu :

- Ý Thiếu môn chủ muốn tại hạ cứ nhẫn nại chờ độ ba năm? Vậy vạn nhất Đường Phi Thạch đủ bản lãnh xuất quan an toàn thì sao? Há lẽ khi đó tự Thiếu môn chủ thoái hôn?

Ngờ đâu nàng thản nhiên gật đầu :

- Đương nhiên rồi. Vì lúc đó, bổn môn đã có một Môn chủ đích thực, dù có hay không có một phu nhân để chực chờ kế nhiệm cũng đâu còn là sự việc cần thiết. Hay ngươi không tin bản thân ta đến lúc đó không đủ bản lãnh xin tự thoái hôn, lý do là đã gả cho ngươi? Đừng xem thường Kiều Thái Ngọc này chứ?

Gã bị bất ngờ :

- Thiếu môn chủ đã quyết định? Không hối hận chứ?

Nàng cũng hỏi :

- Phần ngươi thì sao? Liệu có hối hận hoặc cho rằng đã bị Kiều Thái Ngọc ta mê hoặc chăng?

Gã vùng nghiêm mặt :

- Tại hạ quyết không hối hận. Và nếu đã vậy, được, tại hạ xin nhận lời.

Nàng đưa ra một bàn tay :

- Nhất ngôn cửu đỉnh chứ? Vậy thì mau cùng nhau nhất chưởng vi định. Nào!

Gã toan cầm tay nàng thì nàng phì cười, bảo gã phải cùng nàng vỗ tay vào nhau :

- Ngươi quả là kém bề lịch duyệt. Phải như thế này mới gọi là nhất chưởng vi định. Được rồi. Xem như đã định đoạt, quyết chờ nhau sau ba năm nữa. Còn bây giờ ngươi mau đi đi. Cứ theo lối này thẳng tiến và hãy nhớ luôn tự bảo trọng đấy. Tạm biệt và hẹn gặp lại.

Nhưng Kiều Thái Ngọc chỉ quay lưng bỏ đi sau khi đã tận mắt nhìn thấy gã đi xa thật xa, dần chìm vào màn đêm cũng vừa buông phủ.