Kỳ Hiệp Côn Lôn Kiếm Truyện Full

Chương 12: Dịch lộ đình tiên thâm tiêu quai hảo mộng, Bá lăng hoành kiếm khổ tiếu đối tình nhân

Ra khỏi Đại Tán quan, A Loan lại nhớ cách nay một tháng một thân nàng cô độc dưới ánh trăng sao rời nơi này chạy thẳng đến Trường An. Nhớ lại hùng khí của mình lúc đó khiến cho bi thương trong nội tâm lúc này giảm bớt rất nhiều.

Vỏ đao bên cạnh chạm nhau lách cách. A Loan nén nước mắt, tự mình động viên mình cứng rắn lên. Nàng nghĩ :

“Phải đi mau, đến Trường An mà gặp Giang Tiểu Nhạn. Ta sẽ giết chết chàng rồi sau đó sẽ tự sát, nếu không thì để chàng giết ta bằng như chàng không giết, ta sẽ lao vào bảo kiếm của chàng để kết liễu đời mình, nhưng trước khi ta chết ta phải nói rõ chuyện mười năm trước. Ngàn ngôn vạn ngữ ta phải nói rõ ra, dù chàng chết ta chết cũng phải hiểu được nỗi lòng nhau”.

Nghĩ vậy, mắt nàng lại đẫm lệ, nước mắt ròng ròng rơi lên ngực áo.

Kỷ Quảng Kiệt ở phía trước ngoảnh đầu lại nhìn cười nói :

- Loan muội, trước kia ta cứ cho rằng nàng là một vị nữ hiệp tính tình cương cường hơn cả nam tử. Giờ nhìn thấy thì ra nàng thập phần yếu nhược như nhi nữ thường tình. Côn Lôn phái các ngươi đều là tự mình hù dọa lấy mình mà thôi. Kỳ thực Giang Tiểu Nhạn không phải là nhân vật khó đối phó. Nàng chờ xem đến Trường An không tới mấy ngày, Tiểu Nhạn đến, nàng sẽ thấy ta thu phục hắn bằng cách nào?

A Loan nước mắt vẫn cứ tí tách rơi mà không thèm đáp lời. Kỷ Quảng Kiệt buông lời tâm sự :

- Hôm qua là ngày đại hỷ sự của hai chúng ta nàng lại quá vô tình nếu không phải vì ta rất nhẫn nại thì đôi tân phu thê của chúng ta sẽ sớm thành oan gia rồi. Nhưng nàng cũng nên hiểu chẳng phải ta sợ nàng mà chỉ vì ta yêu mến nàng. Hiện giờ chúng ta cùng đồng hành, đồng ngơi nghỉ, ta hy vọng nàng đừng khiến ta mất mặt nữa. Bằng không sẽ khiến người thiên hạ chê cười. Chúng ta hiện giờ không có chí nguyện nào khác, giống như trước đây đến Vị Thủy giao đấu cùng Lý Phụng Kiệt đồng tâm hiệp lực đối địch Giang Tiểu Nhạn. Sau đó, ta sẽ đưa nàng về Long môn cùng người thân thuộc của ta tương kiến, rồi chúng ta cùng nhau xông pha giang hồ. Ý ta còn muốn đến Bắc Kinh ứng thí trường thi. Ta muốn gây dựng một tiền đồ oanh liệt lẫy lừng, muốn tương lai nàng là nhất phẩm phu nhân.

A Loan trợn mắt nói :

- Ta không muốn nghe nhiều. Đi mau!

Kỷ Quảng Kiệt không nén được cười, lòng hân hoan. Tuy đôi mắt xinh đẹp của nàng trợn lên nhưng hắn cảm thấy trong đáy mắt ẩn chứa nét ôn nhu, thân tình. A Loan bằng lòng nói chuyện với hắn là hắn cảm thấy vui vẻ rồi. Thế là hắn cao hứng vung roi quất ngựa chạy mau. Cố ý chứng tỏ tài khiển ngựa của mình rất thành thục.

A Loan cùng gấp rút phóng ngựa theo sát hắn. Hai người trên đường không nói gì nữa, một mạch chạy về phía đông.

Tối đến cả hai dừng chân ở Hưng Bình huyện. A Loan không xuống ngựa. Nàng muốn đi ngay đêm nay phải đi đến Trường An nhưng Kỷ Quảng Kiệt lại nói :

- Không thể đi nữa rồi! Nếu chúng ta đến Hàm Dương bên bờ Vị Thủy cũng chẳng còn thuyền bè khó có thể sang sông. Dù tìm được thuyền sang sông thì cửa thành Trường An cũng đã đóng. Hôm nay chúng ta không thể gặp Cát sư thúc được rồi.

A Loan đành thu cương ngựa lại, một tiếng cũng không nói mà theo Kỷ Quảng Kiệt vào trong khách điếm. Quảng Kiệt cố ý tìm một đơn phòng, trong phòng chỉ có vỏn vẹn một giường ngay cả bàn ghế cũng không.

A Loan vừa đi và mang cả giày mà ngồi trên giường, Côn Lôn đao để bên mình. Kỷ Quảng Kiệt cười gọi điếm gia bảo đem cơm cùng bình rượu.

Điếm gia thấy phu phụ hai người nên đem vào hai chung rượu.

Quảng Kiệt rót rượu đầy ly rồi mang đến cho A Loan cười nói :

- Đêm nay chúng ta lại uống rượu hợp cẩn nhé! Nàng nghĩ có vui không?

Nào ngờ, A Loan dùng tay đẩy mạnh một cái, ly rượu rơi xuống đất bắn tung tóe vào áo Kỷ Quảng Kiệt.

Quảng Kiệt không giấu được sự bực tức, biến sắc mặt hỏi :

- Nàng làm vậy là ý gì? Nàng không uống thì được rồi, cớ sao lại đẩy ly rượu. Từ lúc thành hôn hôm qua đến nay nàng trừ phi mắng ta còn không nói với ta câu nào, lẽ nào nàng coi thường Kỷ Quảng Kiệt này sao? Nàng không muốn làm thê tử của ta phải không?

A Loan lập tức trợn mắt, xoè tay cầm cán đao hậm hực hỏi :

- Ai là thê tử của mi?

Quảng Kiệt cười nói :

- Nàng! Nàng là thê tử của ta. Hôm qua nàng cùng ta bái đường, hôm nay lại cùng ta ra ngoài. Nàng đã là người họ Kỷ là túc phụ, là hiền thê của Kỷ Quảng Kiệt này.

Hắn tỏ vẻ thân ái nhưng bất ngờ A Loan đã rút khẩu Côn Lôn đao ra khỏi vỏ. Quảng Kiệt vội cúi đầu nhảy xuống giường tránh né. Cương đao lướt ngang trên đầu của hắn.

Quảng Kiệt thừa thế chạy ra khỏi phòng A Loan không truy cản.

Lúc này, Quảng Kiệt quá phẫn nộ, lòng nghĩ :

“Thật có lý lẽ này sao? Tân nương nhà ai lại đối đãi với trượng phu như vậy. Nàng đã không thích ta, tại sao lại cùng ta giao bái. Nếu vậy, ta lấy ngựa trở về Đại Tán quan hoặc giả tìm đến Lạc Dương huyện hỏi Bào lão sư xem tôn nữ của lão đang mang tâm sự gì?”.

Nhưng khi hắn vào chuồng ngựa tìm yên cương đặt lên lưng ngựa thì lại nghĩ thầm :

“Nếu như vậy, hai nhà tương thân cùng nhau sẽ tổn thương hòa khí, phu phụ chung thân cả đời cũng không thể hòa hợp được nữa. Trong thiên hạ có thể tìm được một nữ tử có võ nghệ nhưng biết tìm đâu ra một thiếu nữ tài ba xinh đẹp tuyệt trần như nàng vậy”.

Lúc này, hình ảnh diễm lệ mỹ miều của A Loan lướt qua lòng hắn, tức thì sự tức giận tiêu tan, trở về trước phòng thầm nhủ :

“Ta hãy xem giờ này nàng đang làm gì?”.

Thế là hắn nhè nhẹ đẩy cửa phòng nhìn vào khe hở thì thấy A Loan thanh đao vẫn để bên mình nàng đang gục đầu mà khóc.

Quảng Kiệt không dám nói lớn, bước nhẹ vào phòng nhưng hắn cũng không dám đến gần, chỉ đứng ở xa xa khoát tay nói :

- Nàng không cần phải thương tâm. Ta biết nàng không thích ta nhưng Kỷ Quảng Kiệt này đường đường là nam tử hán ta không khuất phục nàng đâu. Hơn nữa ta giúp nhà nàng đối địch với Lý Phụng Kiệt và Giang Tiểu Nhạn cũng chẳng phải vì tham mê mỹ sắc của nàng, chẳng qua chỉ vì ta cảm thấy bất bình một tiểu bối hậu sinh lại bức ép một bực lão sư. Ta nói thực lúc ở Võ Đang ta và Tiểu Nhạn giao thủ, kiếm pháp của hắn tuy không bằng ta nhưng thuật điểm huyệt vô cùng lợi hại. Lần đến Trường An, bọn ta lại gặp nhau, không biết ai thắng ai bại, ai sống ai chết. Nếu ta chết coi như ta đã xả thân vì Côn Lôn phái, vì Bào lão gia chết mà không oán. Còn nếu Giang Tiểu Nhạn chết, ta cũng sẽ vĩnh viễn rời khỏi Quan Trung, nàng cải giá hay giữ phận cô quả, ta cũng không chen vào. Ta ở bên ngoài cũng sẽ không nạp thêm thê thiếp, chỉ phong trần xông pha giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa. Đến lão niên hoặc là xuất gia hoặc là quy ẩn.

Quảng Kiệt nói những lời này có vẻ chân thật, khí khái, ngôn từ hòa dịu. Nói xong, ngồi dùng cơm không đưa mắt nhìn A Loan. Chỉ nghe nàng khóc nói :

- Ai bảo mi giết Giang Tiểu Nhạn. Hắn là thù nhân của ta, không cần mi giết hắn nếu không ta cũng sẽ xuống tay giết hắn.

Quảng Kiệt không nén được cười, rồi thở dài nói với A Loan :

- Không cần nói. Nàng đã chẳng bảo rằng không cùng ta nói chuyện sao? Ta coi vậy. Chúng ta phu thê chỉ là danh nghĩa thực ra chẳng khác khách qua đường. Nên nàng chưa biết Kỷ Quảng Kiệt ta là người gì, về lâu dài tự nàng sẽ hiểu.

Hắn dùng cơm xong bảo tiểu nhị dọn dẹp rồi đóng cửa lại. Đêm nay hai người nằm chung giường, Quảng Kiệt lấy bảo kiếm để một bên, dựa tường mà nằm nghỉ, cách xa là A Loan, tay đặt trên bảo kiếm yên lặng mà ngủ.

Đến nửa đêm choàng tỉnh giấc, hắn mở mắt xem thấy đèn còn chưa tắt nhưng dầu sắp cạn rồi, A Loan cùng dựa tường mà ngủ, cương đao gác ngang đùi nàng. Dưới ánh đèn mờ ảo chỉ nhìn thấy A Loan hơi lim dim đôi mắt, tư thế ngủ trông thật kiều diễm. Tóc đen mượt mà, mấy sợi phủ lòa xòa xuống trán, hơi thở nhẹ nhàng. Thân nàng mặc áo hồng, mang đôi giày hoa nho nhỏ khiến Quảng Kiệt nhìn đắm đuối, hồn xiêu phách lạc, khiến tim hắn không ngừng đập rộn ràng. Hắn lăn người đến gần, chầm chậm xoè tay định cất đao của A Loan, sau đó dựa vào kiếm của mình mà chế phục nàng.

Nhưng tay hắn còn chưa kịp xoè ra thì A Loan đã mở to đôi mắt, hắn vội đổi thế nằm xoay người dựa vào tường, tay xoè ra đặt lên đùi, lại giả vờ thở thật mạnh như đang ngủ sâu. Đầu hắn đặt lên giày A Loan, bàn tay đặt trên khẩu đao.

A Loan nhích thân mình ra xa một chút, cầm lấy thanh đao, thổi tắt ngọn đèn.

Quảng Kiệt lại giả vờ nằm mộng nói mơ “Giang Tiểu Nhạn đợi đấy”. Một lát sau hắn lại ngủ tiếp.

Sáng sớm hôm sau, hắn nhìn A Loan nhưng không nói lời nào. Còn A Loan dựa vào cửa sổ, lấy chiếc gương nhỏ mang theo mà trang điểm. Quảng Kiệt bèn ngồi trên giường dùng cơm sáng. Chốc chốc lại đưa mắt nhìn sau lưng của A Loan. Lát sau, A Loan cũng đến ngồi dùng cơm sáng.

Quảng Kiệt dặn dò người chuẩn bị ngựa rồi đến quầy tính tiền, đưa A Loan ra khỏi cửa, cưỡi ngựa đi về phía đông.

Một lát sau đã đến bến đò Hàm Dương, hai người mướn thuyền qua sông, lại tiếp tục dong ruổi về phía nam. Lúc hoàng hôn thì đến địa giới Trường An.

Trên đường, Quảng Kiệt tuyệt chưa nói câu nào cùng tân nương, nhưng hai mắt hắn thỉnh thoảng ngơ ngẩn nhìn nàng băn khoăn tự hỏi phải dùng phương pháp nào để có thể khiến tân nương tâm phục, khiến nàng ái mộ mình.

Đôi tuấn mã tiến vào thành Trường An. Đi đến trước cửa Lợi Thuận tiêu điếm. Mấy tiêu đầu coi cửa vừa thấy Quảng Kiệt một mình cùng A Loan đến, ai cũng lấy làm ngạc nhiên. Lại thấy A Loan tóc búi cao, thân mặc áo tân nương, mọi người đều chăm chú nhìn.

Quảng Kiệt xuống ngựa giao cho người trông nom rồi vòng tay thi lễ với mọi người, dắt A Loan vào trong tiêu điếm.

Thấy Cát Chí Cường, Viên Chí Hiệp, Trần Chí Tuấn, Vương Chí Cẩn, Kim Chí Dũng... toàn bộ đang ở khách sảnh đàm đạo, dường như đang thảo luận chuyện gì khẩn yếu lắm.

Bọn họ vừa gặp Quảng Kiệt và A Loan đến, tất cả đều bước ra cửa nghinh đón.

- Thế nào? Hỷ sự của Kỷ cô gia và Bào cô nương đã hoàn tất rồi chứ?

A Loan mặt thoáng đỏ hồng theo mọi người tiến vào trong.

Triệu Chí Long lại nói với Quảng Kiệt :

- Tưởng Chí Diệu và Lưu Chí Viễn tại sao họ lại không đi cùng Kỷ cô gia?

Quảng Kiệt hít một hơi thở sâu, ngồi xuống không đáp. Sau đó, hắn đem việc hôm trước Bào lão sư làm chủ cho hắn và A Loan thành hôn kể ra, rồi lại nói hắn đến Hồ Bắc đấu với Giang Tiểu Nhạn ở Võ Đang sơn như thế nào. Hắn nói Giang Tiểu Nhạn từng bại trong tay hắn còn Chí Viễn, Chí Diệu phân đường với hắn mà đi. Họ đã biết Giang Tiểu Nhạn đến Trường An, họ không dám trở về hoặc cố ẩn tránh một nơi nào đó để quan sát tình hình. Hắn oán trách Lưu Chí Viễn một hồi mới lấy từ trong người ra phong thư mà Bào lão sư giao cho Chí Cường, riêng thư của Tiểu Nhạn thì hắn giữ lại.

Chí Cường tiếp nhận thư, thấy bên trong còn có thêm một phong thư nữa nhưng không dán kín. Bên dưới ghi năm chữ “Giang Tiểu Nhạn đại thù”.

Chí Cường bèn đưa thư cho Triệu Chí Long đọc lớn. Vừa đọc vừa lý giải đại ý là :

“Gởi thư này cho Cát Chí Cường.

Lão ở Đại Tán quan đã tác hợp cho Kỷ Quảng Kiệt và Bào A Loan thành thân để khi họ trở thành phu phụ thì đồng hành tiện lợi hơn. Còn lão tạm thời tìm nơi khác để ẩn tránh, không phải vì lo sợ mà bởi nghe lời của Chí Trung cùng tôn nữ”.

Còn thư gởi cho Tiểu Nhạn, Triệu Chí Long cũng lấy ra đọc lớn cho mọi người nghe qua. Trong thư lời lẽ cực kỳ hòa nhã nói :

“Sự việc mười năm trước đây, lão cũng có làm qua sau đó cũng đã hối hận. Tuy nhiên Giang Chí Thăng đã dụ dỗ thiếu phụ lương thiện thực cũng đáng tội chết. Hiện giờ Tiểu Nhạn mi đã đến đây, hiểu rõ sự tình, bỏ qua mọi việc, hai nhà sẽ kết giao bằng hữu, không nhắc đến chuyện xưa, bằng như vẫn quyết tâm quyết ý nhất định báo thù, thì chỉ cần mi hứa một lời không sát hại chúng đồ đệ của ta. Bào lão này sẽ lộ diện đền một mạng già này cho mi”.


Bọn đồ đệ nghe xong tất cả đều hoảng kinh thất sắc. Có người thê lương khóc, có kẻ bi phẫn nói :

- Thư này quyết không thể giao cho Tiểu Nhạn, bọn ta gặp Tiểu Nhạn thì phải giết, dù phải hy sinh tính mạng.

A Loan đứng bên cạnh đưa tay chặn nước mắt, Quảng Kiệt tay đặt lên chuôi kiếm mỉm cười không nói lời nào.

Chí Cường nhận lại phong thư rồi nói với mọi người :

- Ta xem sự tình hiện giờ để giải quyết Giang Tiểu Nhạn đến đây chúng ta đừng xuất đầu động võ với hắn.

Chí Cẩn nói :

- Lẽ nào để cho lão sư phụ xuất hiện, đem tính mạng giao cho hắn sao?

Chí Cường lắc đầu nói :

- Đương nhiên không thể. Chúng ta toàn bộ đều có thể chết được nhưng không thể để sư phụ ra mặt.

Chí Cẩn nói :

- Theo huynh thì thế nào, đem thư giao cho hắn à?

Chí Cường gật đầu nói :

- Thư tất phải giao cho hắn vì sư phụ dặn dò bọn ta nhất thiết tuân theo. Chỉ cần Giang Tiểu Nhạn đến, ta mời hắn vào tiêu điếm, đưa thư sư phụ cho hắn xem, đồng thời bảo Trần sư đệ đem những chuyện bại hoại mà phụ thân Giang Chí Thăng của hắn đã từng làm mười năm trước phạm vào giáo quy nên lão sư phụ mới thống lĩnh nhị vị sư huynh họ Long đuổi đến trong núi mà sát tử. Ta nghĩ Giang Tiểu Nhạn đã xông pha giang hồ nhiều năm không thể không hiểu tình lý.

Chí Tuấn nói :

- Tiểu tử đó mà biết lý lẽ sao? Tuy phụ thân của hắn là do bọn ta giết chết nhưng bao nhiêu năm hắn ở nhà sư phụ, người đối đãi hắn tốt như vậy, hắn không biết sao?

A Loan đứng bên cạnh lo lắng nói :

- Lúc Tiểu Nhạn xuất hiện, các vị sư thúc không được có mặt cứ để một mình tiểu điệt nhi gặp hắn. Điệt nữ không chỉ có thể hỏi hắn xem hắn đối đáp, mà còn có nhiều điều muốn hỏi hắn xem hắn đối đáp ra sao?

Nói rồi lại khóc thê lương, Quảng Kiệt vội kéo thê tử của mình ra sau. A Loan trợn mắt nhìn Quảng Kiệt nhưng vì trước mặt bao nhiêu sư thúc nàng không tiện phát tác.

Chí Cường khoát tay nói với mọi người :

- Việc này tạm thời chúng ta không cần lo lắng, cũng không có gì kinh sợ. Hiện giờ nghe nói Tiểu Nhạn đã vào Đồng Quan, bọn ta ở đây cũng đã chuẩn bị cả. Bằng hữu các nơi ta đã ước hẹn. Tuần phủ, nha môn, trưởng ty Tây An phủ, Trường An huyện ta có giao tình với họ. Tiểu Nhạn không đến thì thôi, nếu đến hắn như tự chui đầu vào lưới.

A Loan đứng cạnh cảm thấy bất an lo lắng cho Tiểu Nhạn nên nói :

- Chúng ta hà tất phải dựa vào thế lực của quan phủ mà bắt hắn.

Chí Cường nói :

- Chúng ta không tróc nã hắn. Khi nào Giang Tiểu Nhạn đến trước tiên chúng ta sẽ phân trần phải trái, đúng sai với hắn, nếu hắn thực không thông hiểu lý lẽ đến chừng đó chúng ta mới hành động. Cát Chí Cường ta là một hảo hán, bình sinh không thích mượn thế lực quan phủ mà ép người nhưng hiện giờ Tiểu Nhạn đã buộc Côn Lôn phái ta phải làm như vậy. Ta không thể khách sáo với hắn nữa. Ta muốn làm ra chút thủ đoạn khiến hắn rơi vào tù ngục, không bị chém đầu cũng chung thân vĩnh viễn.

Lúc nói, Chí Cường ưỡn ngực thẳng người tỏ vẻ hiên ngang, hai mắt trợn tròn dường như lần này đối phó với Giang Tiểu Nhạn khác với lần đối phó Lý Phụng Kiệt.

Một lát Chí Cường lại cao giọng nói :

- Những việc khác hãy tạm gác sang bên. Giờ chúng ta nên chúc mừng hỷ sự của Kỷ cô gia và Bào cô nương. Hai mươi năm nay, Côn Lôn phái chúng ta chưa có chuyện đại vui mừng như vậy, cứ mặc kệ tên cẩu tặc Giang Tiểu Nhạn.

Thế là, tất cả như quên đi nỗi lo Tiểu Nhạn, họ reo hò cười nói, vây chặt phu phụ Quảng Kiệt chúc mừng vui vẻ khiến đôi má vẫn chưa khô ráo lệ của A Loan đỏ bừng, nàng vội vàng bỏ chạy vào nội viện, vừa khi gặp Từ thị, nội thê của Chí Cường nên cả hai thăm hỏi cùng nhau.

Quảng Kiệt cùng người trong tiêu điếm nói chuyện một hồi rồi như sực nhớ chuyện gì, hắn đến thăm thương thế Cát Thiếu Cương nhi tử của Chí Cường. Sau đó, Quảng Kiệt nói muốn đến Tiền trang đi thăm cửu phụ Triệu Bao Phúc của hắn.

Ra khỏi cửa Lợi Thuận tiêu điếm, Quảng Kiệt bồi hồi đứng nhìn hai hướng đông tây, phân vân giây lâu hắn mới thơ thẩn cất bước đi đến một tiệm sắt.

Tiệm sắt này chuyên bán binh đao võ khí.

Trong tiệm treo rất nhiều binh đao sang giới. Trên tường la liệt cương đao, bảo kiếm, hộ đầu câu, phương thiên, họa kích.

Quảng Kiệt bước vào hỏi :

- Chưởng quầy đâu? Ở đây có phi tiêu không?

Chưởng quầy may mắn bước ra đáp :

- Phi tiêu dĩ nhiên là có.

Quảng Kiệt gật đầu :

- Vậy là được rồi, ta đang cần dùng.

Chưởng quầy hỏi :

- Khách nhân là người của tiêu điếm nào?

Quảng Kiệt nói :

- Ta là người của Lợi Thuận tiêu điếm.

Chưởng quỷ chớp mắt nhìn hồi lâu dường như không chút tin tưởng vì lão chưa từng nhìn thấy ở Lợi Thuận tiêu điếm có tiêu đầu này. Lúc Quảng Kiệt xưng danh tánh, lão mới kinh ngạc nói :

- Thì ra là đại gia! Không phải người đã ra khỏi Đồng Quan tróc nã Tiểu Nhạn rồi sao?

Quảng Kiệt đột nhiên gắt gỏng :

- Đừng nhiều lời. Nơi đây nếu không có phi tiêu thì ta đến nơi khác mua.

Chưởng quầy vội vã cười nói :

- Có, có, đại gia xin chờ một chút!

Rồi lão vào trong lấy ra một hộp gỗ trong đặt mấy mũi phi tiêu giống như mũi thương.

Quảng Kiệt nhìn xem có vẻ không hài lòng.

Chưởng quầy nhìn thấy nét mặt Quảng Kiệt dường như không đồng ý thì vội nói :

- Mấy mũi tiêu này đã làm cách đây mấy năm. Sau này vì Tiểu Côn Lôn Bào tiêu đầu ở Hán Trung và Vương Tôn Báo Hoạt Ma ở nơi này bị ngân tiêu của Thái Lãnh đả thương, có người nghi ngờ ngân tiêu đó do Tây An phủ bán ra, cho nên bổn địa từ đó không làm phi tiêu để bán nếu trái lệnh sẽ đắc tội. Hôm nay nếu không phải Kỷ đại gia, bất luận thế nào tiểu nhân cũng không dám cầm ra.

Quảng Kiệt nói :

- Nếu ta không gấp dùng cũng không đến đây mua. Tổ phụ ta là Long Môn Hiệp chắc lão cũng có nghe lão nhân gia ngoài bảo kiếm không có đối thủ, phi tiêu cũng chưa từng ai địch nổi nhưng phi tiêu của Kỷ gia dùng không thô thiển như của tiệm lão làm ra. Đáng tiếc khi rời nhà ra đi ta nghĩ không có việc cần dùng nên chẳng mang theo.

Chưởng quầy nói :

- Nếu không gấp Kỷ đại gia có thể vẽ ra hình dáng tiểu nhân sẽ làm y như thế.

Quảng Kiệt gật đầu đồng ý. Chưởng quầy vội đem giấy bút cho hắn. Quảng Kiệt vẽ lại dáng phi tiêu rồi nói thước tấc. Quả thật nhẹ nhàng sắc bén hơn phi tiêu bình thường.

Quảng Kiệt dặn đánh thành hai mươi mũi tiêu. Trả tiền xong hỏi danh tánh chưởng quầy.

Chưởng quầy đáp :

- Lão họ Phí. Kỷ đại gia có thể về hỏi Cát lục gia về Phí Đại tiệm Đức Phúc ở đường phía tây, người tất biết rõ. Cát lục gia là khách hàng quen của tiệm này. Trong Lợi Thuận tiêu điếm, toàn bộ cương đao của Côn Lôn là do nơi đây làm ra.

Quảng Kiệt gật gật đầu rồi lựa mua năm mũi phi tiêu vừa rồi. Xong hắn trở về, đến gần Lợi Thuận tiêu điếm, nhìn thấy ở góc tường có đặt chữ “Thái Sơn thạch cản đường” chữ “đường” đã lún xuống dưới đất thành ra “Thái Sơn thạch cản thượng”.

Quảng Kiệt khom người lượn dưới đất lên hai viên đã nhỏ, sau đó lui ra xa mười mấy bước, lòng nghĩ :

“Ta muốn đánh trúng móc câu nhỏ dưới chữ Thái”.

Nghĩ xong, một viên đá búng ra, lập tức điểm trúng móc đó. Hắn cảm thấy tự hào, không ngừng cười thích thú. Lại dùng viên đá thứ hai tự nhủ :

“Ta sẽ đánh trúng chữ Sơn”.

Hắn vung tay viên đá bay đi. Hắn chạy qua xem. Quả nhiên, trên chữ Sơn có hằn một nét trắng.

Nhiều người đứng xung quanh nhìn xem hy vọng hắn sẽ ném tiếp nhưng Quảng Kiệt đắc ý đi vào tiêu điếm.

Lát sau, người trong tiêu điếm cùng nhau ăn cơm trưa. Quảng Kiệt cùng A Loan ngồi đầu bàn. Cát Chí Cường cùng mọi người nâng ly chúc mừng phu phụ hắn.

Quảng Kiệt đưa mắt nhìn A Loan thấy nàng không uống rượu, không ăn cơm nàng đang hổ thẹn lại giống như ưu sầu. Điều này khiến Quảng Kiệt không vui lắm.

Bên cạnh lại có người nhắc đến Giang Tiểu Nhạn.

Quảng Kiệt cũng nói theo, mấy mũi phi tiêu trong tay hắn quyết không sợ võ nghệ Giang Tiểu Nhạn thần xuất quỷ nhập.

Thế là hắn lại ngẩng cao đầu ăn to nói lớn.

Lúc hắn cao hứng ngạo nghễ không ngừng đấm xuống bàn.

Lúc này, A Loan lặng lẽ rời tiệc đi ra phía ngoài. Đối diện phòng này là đông phòng, là nơi Chí Cường đã sai người dọn dẹp cho phu phụ nàng cư trú.

A Loan vào trong phòng ngồi trên giường u buồn, nước mắt không ngừng tuôn rơi lã chã.

Đột nhiên, cửa phòng mở ra. Quảng Kiệt bước vào. Tuy hắn không nói câu nào chỉ mỉm cười thôi, nhưng nụ cười này biểu thị lòng ham muốn gần gũi ân ái phu thê.

A Loan không ngẩng đầu lên lập tức đứng dậy ra ngoài.

Phòng phía trong là của Từ thị, thê tử của Chí Cường, hiện giờ đang bệnh nằm đó. Có hai tỳ nữ cùng nhi tức Trình Nguyệt Nga của bà ta chăm sóc.

Suốt hai tháng nay Nguyệt Nga không có phút nào ngơi nghỉ, không có chút nào bớt lo bởi vì trượng phu Cát Thiếu Cương của nàng bị Lý Phụng Kiệt đả thương cơ hồ tử vong. Hiện giờ, thương thế tuy có thuyên giảm nhưng chưa bình phục hẳn, lại thêm mẫu thân chàng lâm bệnh khiến nàng nhan sắc tiều tuỵ, tinh thần cực kỳ mỏi mệt.

Hiện giờ, thấy A Loan đã xuất giá mà nhan sắc diễm lệ y phục sang trọng, đặc biệt là đôi chân nhỏ mang hài hoa. Nguyệt Nga vô cùng ngưỡng mộ. Nàng đứng dậy cầm tay kéo A Loan ra ngoài nhỏ giọng :

- Muội muội, mời ngồi. Tại sao tân nương lần này khách sáo hơn lần trước vậy?

A Loan đỏ mặt, miễn cưỡng mỉm cười ngồi xuống, Trình Nguyệt Nga lại ngồi dựa một bên thấp giọng hỏi :

- Tân lang đối với nàng thế nào? Hai người nhất định là rất mặn nồng. Nhưng muội muội phải nghĩ cách để dò xem tính tình của chàng ta. Phải giữ chặt nếu không tân lang của muội khó chế phục lắm. Hắn có bản lĩnh lại có danh tiếng, tướng mạo tuấn tú e rằng sau này sẽ làm nên chuyện gió trăng ong bướm. Lúc đó muội có giận cũng đã muộn.

A Loan nghe Nguyệt Nga nói, mặt càng đỏ hơn nhưng lại có chút phiền não, nghiêm giọng nói :

- Tẩu tẩu đừng chế giễu muội. Lão gia gia tạo ra việc này, muội cũng hết cách rồi.

Nói đến đây, hoa dung ủ dột thương tâm, cố nén nước mắt tiếp lời :

- Vì cùng nhau ra ngoài đối phó với Tiểu Nhạn cho nên như vầy mới tiện hơn.

Trình Nguyệt Nga cười, vịn vai A Loan nói :

- Hiện giờ thì có chút tiện nghi nhưng có ngày quen dần sẽ không tiện nữa. Thân phận nữ nhi của chúng ta không tiện chút nào. Không bằng bọn nam tử, vĩnh viễn ra ngoài xông pha giang hồ.

A Loan không hiểu ẩn tình gì, trong lời Nguyệt Nga, chỉ thấy lòng mình trăm mối tơ vò, phiền não vô cùng, muốn rời khỏi nơi này trở về phòng, nhưng lại nhớ trong phòng có Quảng Kiệt càng đáng ghét hơn.

Đột nhiên những tâm sự thương tâm trào lên nàng không nén được nước mắt lại giọt vắn giọt dài.

Trình Nguyệt Nga kinh ngạc biến sắc, hoang mang hỏi :

- Muội muội làm sao vậy? Muội giận ta à? Ấy da! Vừa rồi ta chỉ đùa cợt thôi.

A Loan vừa quẹt nước mắt vừa khoát tay.

Lúc này có một tỳ nữ đi vào nói :

- Bào cô nương, Kỷ cô gia định đến Lâm Tiểu Nhai thăm thân quyến, hỏi cô nương có định đi không. Xe đã chuẩn bị sẵn.

A Loan không đáp. Nguyệt Nga đứng bên cạnh nói :

- Đương nhiên là đi rồi. Tân nhi tức đương nhiên phải bái kiến cửu phụ.

A Loan quẹt nước mặt gật đầu rồi theo a hoàn vào phòng.

Lúc này, bím tóc của Quảng Kiệt đã chải vừa đen vừa bóng, mặc áo dài màu xanh dương, trong tay phe phẩy một cây quạt thật giống một vị công tử phong lưu.

A Loan cũng vào phòng mà trang điểm lại. Quảng Kiệt đứng bên cạnh nhìn thê tử điểm trang, thuận thế vịn vai nàng nói :

- Ta vốn đã nói, nàng không lý đến ta, ta cũng không lý đến nàng, nhưng hiện giờ ta cũng nói cho nàng hay ở Trường An, ta chỉ có một nhà thân thích là Thần cửu phụ của ta. Nàng đã làm nhi tức của Kỷ gia, bất luận nàng có xem thường ta cũng phải theo ta bái kiến cửu phụ. Chúng ta tuy trong xử sự lạnh nhạt như hai kẻ qua đường nhưng bên ngoài phải tỏ ra nồng thắm mặn mà, nếu không thiên hạ sẽ cười chê. Nếu lời này đến tai lão nhân gia tin chắc rằng người sẽ vô cùng buồn bã.

A Loan nghe nói lòng bất giác bi thương không nói câu nào. Trang điểm xong nàng cùng Quảng Kiệt ra ngoài lên xe đi.

Thoáng chốc hai người đã đến nơi. Cả hai cùng bái kiến cửu phụ của Quảng Kiệt. Thăm hỏi, đàm đạo một hồi rồi trở ra về.

Cả hai về đến nơi lại cùng vào phòng ở tiêu điếm. A Loan vẫn âu sầu mà ngồi đó, đôi mày nhíu lại không thèm nhìn đến trượng phu.

Quảng Kiệt cảm thấy đau lòng không muốn ở lại, trong phòng bèn ra ngoài thám thính tin tức Tiểu Nhạn. Cả ngày, hắn rảo khắp trà đình tửu điếm nhưng tung tích của Tiểu Nhạn vẫn không thấy.

Khi trở về thấy ngoài tiêu điếm có một xe ngừng đó. Hắn tiến vào trong thì gặp hai người mặc quan y đang cùng Chí Cường trò chuyện, xưng hô huynh đệ với nhau.

Chí Cường giới thiệu Quảng Kiệt mới biết hai vị này là nha môn trong phủ: một người là Hình Phòng tiên sinh Liễu nhị gia, một người là Đại ban đầu Thần Nã Đặng nhị gia.

Hai người nghe Quảng Kiệt là tôn tử của Long Môn Hiệp lại là cháu rể của Bào Côn Lôn vội bái kiến, rất thân thiết nhiệt tình trò chuyện cùng hắn.

Chẳng lâu sau theo lịnh Chí Cường người nhà sắp bày yến tiệc mời hai vị quan nhân ăn uống do Quảng Kiệt tiếp đãi.

Trong tiệc đương nhiên bàn luận về Tiểu Nhạn.

Chí Cường nói Tiểu Nhạn là tặc nhân ở Trấn Ba Xuyên Bắc đã phạm trọng án. Nếu hắn đến đây nhờ phu đài nha môn bắt hắn.

Hai vị quan nhân bằng lòng đáp ứng. Họ nói hiện giờ đã cho sai nha đi khắp nơi tầm nã.

Quảng Kiệt đứng một bên không nói một câu. Hắn đối với việc Chí Cường nhờ quan nhân tróc nã Tiểu Nhạn không thích thú lắm. Bản lĩnh Tiểu Nhạn hắn đã lĩnh giáo qua, dù đó là sai nha nơi phủ huyện. Người đông chưa chắc đã bắt được Tiểu Nhạn. Hiện giờ, hy vọng duy nhất của hắn là mấy mũi phi tiêu trong tay. Nếu Giang Tiểu Nhạn đến chậm mấy ngày, chờ cho phi tiêu đã làm xong thì tốt hơn. Quảng Kiệt rất tin vào tài ném phi tiêu của hắn đủ khiến Giang Tiểu Nhạn trọng thương.

Qua một lúc, trong phòng đã đốt đèn lên. Trời bên ngoài đã sầm tối. Chí Cường không còn nhắc đến Tiểu Nhạn nữa. Nếu ai có nhắc đến Tiểu Nhạn là Chí Cường trợn mắt nhìn thần sắc có vẻ bất an.

Yến tiệc giờ đã tàn. Hai quan nhân cáo biệt ra về. Chí Cường đưa tiễn xong trở vào dặn dò mọi người đêm nay phải canh phòng cẩn mật đề cao cảnh giác, Côn Lôn đao đều cầm sẵn trên tay. Mọi người không được ngủ, gặp phải bất cứ việc gì phát sinh đều phải la to cùng đánh chiêng báo động. Tiếng chiêng vang lên thì người trên đường sẽ chạy đi báo cùng quan phủ. Hắn đã thương lượng cùng quan nhân ở Tây An phủ biện pháp đối phó.

Quảng Kiệt đứng bên cạnh cười nhạt, hắn không ngờ Chí Cường lại ngu muội như vậy. Quảng Kiệt về đến phòng thì thấy đèn đã thắp sáng A Loan đang xổ tóc ra, nhìn vào gương trang điểm lại. Quảng Kiệt cảm thấy kỳ dị nhưng không dám hỏi nàng, đứng bên cạnh nhìn xem tự hỏi không hiểu nàng có chủ ý gì. Chỉ thấy A Loan đánh phấn tô son cực kỳ mỹ lệ, tóc vấn mượt mà.

Quảng Kiệt không nén được lòng say đắm, thầm nghĩ :

“Một tân nương xinh đẹp tuyệt trần như vậy, ngày nay đã đến tay ta vậy mà không thể chạm đến người nàng, ngay một câu cũng không nói với ta. Điều này khiến ta thật đau lòng”.

Hắn lại nghĩ :

“Chỉ vì nàng lo lắng về chuyện Giang Tiểu Nhạn nếu không ắt hẳn nàng đã cùng ta phối ngẫu”.

Hắn nghĩ thế nên âm thầm nghiến răng thống hận Tiểu Nhạn. Hận sao Tiểu Nhạn không sớm đến đây hắn sẽ ném phi tiêu đả thương hắn.

Lúc này A Loan xả bỏ mái tóc tân nương, nàng đã thắt thành bím của xử nữ dường như nàng vẫn là thiếu nữ trinh nguyên chưa từng qua lễ kết hôn, chưa phải là thiếu phụ có gia đình.

Quảng Kiệt không nén được nộ khí trong lòng lập tức nói :

- Đây là ý gì? Tại sao nàng lại thay đổi mái tóc. Phải chăng nàng không nguyện ý làm thê tử ta?

A Loan ra vẻ không nghe, khí giận bừng bừng đứng dậy mặc yếm màu hồng. Màu hồng ẩn trong màu lục lại thêm hai ngọn đèn chiếu lập loè ẩn ẩn hiện hiện, dáng vẻ hình dung khiến Quảng Kiệt thất điên bát đảo, tiêu hồn lạc phách.

Quảng Kiệt đổi giận thành vui nói :

- Thực ra, bím tóc như vầy đẹp hơn mái tóc vừa rồi rất nhiều. Đêm nay có thể đổi thành bím tóc nhưng ngày mai đừng làm như vậy khiến người ta chê cười.

Lại thấy bên cổ A Loan lộ ra một sợi dây xích nhỏ màu đen. Kỷ Quảng Kiệt không nén được đến gần xoè tay sờ vào cười hỏi :

- Đây có phải là xích kim không? Ở đâu làm vậy? Trấn Ba thành không thể có tay nghề cao như vậy?

A Loan dùng tay đẩy tay hắn ra. Quảng Kiệt vội vã cầm lấy tay nàng nói :

- Cuối cùng là vì chuyện gì nàng không chịu phối hợp cùng ta?

A Loan nghiến răng một tiếng không nói, giật tay ra, lấy thanh đao từ trên tường xuống. Quảng Kiệt sợ nàng lại dùng đao chém mình, vội vã quay người thủ kiếm, nhưng thấy A Loan cầm thanh Côn Lôn đao ra dùng một đoạn lụa hồng để thử lưỡi đao...

Quảng Kiệt bất giác mỉm cười lại đặt kiếm xuống. Hắn muốn bước lại nói mấy lời ôn hòa nhưng nghĩ đến chướng ngại mình sắp gặp. Thế là tức tối, ngạo mạn nói :

- Đêm nay Giang Tiểu Nhạn vị tất đã đến. Nếu đến thì tốt thôi. Ta hiện giờ đang chuẩn bị đối phó với hắn. Hắn chưa gặp ta thì đã tử mạng rồi. Sau đó...

Quảng Kiệt tự nghĩ :

“Thay Côn Lôn phái tiêu trừ oan gia này thì A Loan sẽ dịu dàng với hắn”.

Nhưng A Loan lại trừng mắt bước xuống giường, cầm lấy đao đi ra ngoài.

Quảng Kiệt vội vã đuổi theo thì thấy A Loan phi thân lên mái phòng. Quảng Kiệt mỉm cười “hừ” một tiếng cũng phi thân theo.

Lúc này, một tên tiểu tốt đang nấp canh, thấy trên phòng có người, sợ quá hét to :

- Có tặc nhân!

Thuận tay đánh phèng la. Quảng Kiệt nhảy xuống đá tên tiểu tốt khiến hắn hoảng kinh ném hết đồng la, té lăn xuống.

Quảng Kiệt mắng lớn :

- Đồ ngu. Mi không gặp bọn ta từ trong phòng ra sao?

Nghe tiếng người lào xào. Chí Cường, Chí Long, Chí Tuấn, Chí Cẩn, Chí Hiệp đều cầm binh khí chạy ra, đèn đuốc đốt sáng lên, còn có người cầm phèng la gõ loạn.

Quảng Kiệt giơ cao bao kiếm nói gấp :

- Không việc gì! Không việc gì! Là ta cùng thê tử lên phòng khám xét thôi. Tên ngu ngốc này chưa thấy rõ đã la làng.

Đá thêm một cước nữa khiến tên tiểu tốt vừa mới lồm cồm bò dậy lại té ngã lăn, rồi đánh thêm hai bạt tai vào tên mới gõ phèng la.

Chí Cường vừa nghe biết bọn mình chỉ hoảng loạn không đâu, bất giác vừa giận dữ vừa xấu hổ, khoát tay nói :

- Không sao, không sao. Đừng để người ngoài biết được họ cười cho. Ây da!

Chí Cường trấn tĩnh mọi người, nhưng lúc này bên ngoài lại có tiếng đập cửa rầm rầm vang lên.

Thì ra tiếng gõ phèng la vừa rồi đã bị người tuần canh nghe thấy báo cáo với quan môn Thần Nã Đặng Nhị dẫn nhiều sai nha chạy đến.

Bọn quan nhân tay cầm móc câu, thước bang, còn Đặng Nhị giơ cao cương đao, hỏi :

- Tặc nhân ở đâu?

Chí Cường đỏ mặt tía tai đành nói :

- Tặc nhân chạy rồi. Vừa rồi có người nghe thấy trên phòng có tiếng động, nhưng bọn ta chạy ra xem thì không còn thấy tung tích.

Thần Nã Đặng Nhị nói :

- Đây nhất định là phi tặc, có lẽ chạy không xa. Không chừng đang ẩn núp đâu đó.

Thế là hắn ra lệnh cho mọi người lục soát, còn mình chạy lên phòng điều tra. Nhưng khắp nơi lùng sục mà không thấy hình bóng tặc nhân đâu. Thần Nã Đặng Nhị nói với Cát Chí Cường :

- Lục gia đừng lo lắng. Đêm nay ta sẽ lưu lại mấy người ở nơi này bảo hộ chư vị.

Chí Cường nói :

- Bất tất như vậy. Ở đây bọn ta cũng có nhiều người canh giữ, chỉ cần vây chặt tặc nhân, nghe bọn ta la lên, nhị ca cho người giúp đỡ bọn ta là được.

Đặng Nhị suy nghĩ một lát, rồi nói :

- Vậy cũng được. Bọn ta về đây. Ta nghĩ nghe tiếng phèng la khi nãy tặc nhân chẳng dám trở lại đâu.

Nói xong, hắn dẫn đám quan nhân ra về. Hỗn loạn một hồi giờ mới yên tĩnh lại. Quảng Kiệt giận dữ nói :

- Nàng xem đám người này làm gì vậy. Ta không biết bao nhiêu năm nay họ làm sao mà giữ vững được bảo tiêu này? Bọn người bất tài như vậy sao lại có thể hành tẩu giang hồ mà kinh doanh buôn bán chứ. Trước nay ta nghe nói Cát lục gia là anh hùng hảo hán, hiện giờ mới rõ Kim Đao Ngân Tiên Thiết Bá Vương chỉ là như vậy. Nếu không có đám người vô dụng này ở đây, thì ta đã sớm bắt được Giang Tiểu Nhạn rồi.

A Loan cứ lặng lặng yên lặng để mặc cho Quảng Kiệt muốn nói gì thì nói. Mặt giận bừng bừng, đặt mạnh cương đao xuống bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế dựa vào bàn, một tay chống lên bàn một tay đỡ lấy trán mình.

Quảng Kiệt lại phẫn hận thầm nghĩ :

“Đây là lý gì? Ta giúp Côn Lôn phái, Bào lão gia gả tôn nữ cho ta, thế nhưng sao nàng lại tỏ ra những hành động khó hiểu thế này, khiến ta chịu bao tức giận. Hay họ muốn ta phải lỡ cả tiền đồ, bán mạng vì nữ nhân? Quảng Kiệt ta nếu vẫn còn ở lại đây thực chẳng phải là nam tử hán. Ngày mai, ta sẽ ra đi bỏ mặc bọn Côn Lôn phái với gã tiểu tử họ Giang”.

Hắn lại đưa mắt nhìn trộm A Loan đang ngồi cạnh bàn, đang vuốt ve bím tóc thật đáng yêu. Tuy nàng đối với hắn lạnh nhạt vô tình, nhưng chẳng hiểu vì sao hắn cứ một lòng một dạ yêu mến nàng. Thế nên lòng lại càng thêm buồn bã, lại nghĩ :

“Quả Bào lão đầu lợi hại. Ta đã trúng mỹ nhân kế rồi. Từ đây ta không chỉ phòng bị Giang Tiểu Nhạn mà còn phải phòng bị bọn người Côn Lôn phái không cho chúng biết được tâm ý của ta”.

Do vậy, hắn chợt nghĩ đến một việc :

“Lúc sắp rời khỏi Đại Tán quan, Bào lão đầu đã giao cho ta hai phong thư. Một đưa cho Chí Cường, một chuyển cho Giang Tiểu Nhạn, nhưng sao lại có một phong thư khác để trong thư Chí Cường. Lẽ nào hai phong thư có điều khác lạ?”.

Thế là hắn lấy ra phong thư đó đến cạnh ngọn đèn mở ra xem, chỉ thấy bên trong có mấy hàng chữ.

“Giang Tiểu Nhạn nhã giám, Nếu ngươi muốn báo thù giết ta, ta sẽ giao mạng già này. Hãy đến Lạc Dương huyện, Sơn Âm cốc, ta sẽ đền bù thủ cấp bạc đầu này cho ngươi không chút hối hận.

Bào Chấn Phi ký tên”.

Quảng Kiệt đọc xong rồi đưa đến cho A Loan xem, lại sợ A Loan không thèm nhìn nên đọc lớn cho nàng nghe. Sau đó, Quảng Kiệt cười lạnh nói :

- Nàng xem rồi. Bức thư này lão gia dặn chúng ta đến lúc vạn bất đắc dĩ mới giao cho Tiểu Nhạn. Nhưng cho dù vạn bất đắc dĩ thế nào, dẫu kiếm của Tiểu Nhạn có cắm trên ngực ta thì Quảng Kiệt ta cũng không thể nào tiết lộ chỗ ẩn thân của lão gia. Ta biết giúp đỡ Côn Lôn phái là vô ích, ta càng hiểu nàng đối với ta rất vô tình nhạt nhẽo. Ta nói thật với nàng, võ nghệ Tiểu Nhạn cao cường hơn ta rất nhiều, nhưng đã giúp rồi ta phải giúp đến cùng, trừ phi ta bị Tiểu Nhạn giết chết mới thôi. Đây không phải là ta ngu muội, mà vì ta muốn giữ tròn tín nghĩa.

Nói dứt, hắn bèn lấy lá thư ra xé nát, rồi đưa lên đèn đốt tiêu. Sau đó, không nói với A Loan một lời quay người lên giường, bảo kiếm đặt bên cạnh buồn bã mà nằm ngủ.

Cử chỉ khẳng khái của Quảng Kiệt khiến A Loan kinh ngạc. Nàng không những không nổi giận, trái lại còn quay nhìn Quảng Kiệt thì thấy trượng phu tuấn tú đã từng cùng mình bái lễ thành thân danh nghĩa vợ chồng. Tuy nằm trên giường, nhưng y phục và cả đôi giày cũng không cởi ra. Nếu như lúc này Tiểu Nhạn đột nhiên xuất hiện, hắn nhất định sẽ kịp thời quyết đấu cũng có thể hắn lập tức bị giết chết, nhưng nếu quả thật hắn phải chết đi, thì thật đáng thương quá.

Lần thứ nhất đối địch với Lý Phụng Kiệt, nếu không được hắn tương trợ thì Côn Lôn phái không biết phải tử thương bao nhiêu người. Lần này, là Giang Tiểu Nhạn chưa biết ra sao, nhưng hắn đã tận lực giúp đỡ. Tuy ta đối với hắn không tốt, nhưng hắn đã vì lão tổ phụ đáng thương của ta chết sống không màng. Trên danh nghĩa ta đã gả cho hắn, nhưng kỳ thực ta coi hắn như thù nhân.

Nghĩ vậy, nàng bất giác lại cảm thương vô ngần. Nhẹ nhàng bước qua đẩy vai Quảng Kiệt muốn nói mấy câu tình nghĩa, nhưng lòng lại nổi bi ai, nước mắt chan hòa, nàng lại ngồi xuống hai tay bụm lấy mặt khóc nức nở.

Quảng Kiệt cũng không đứng lên khuyên nàng, nếu lúc này Quảng Kiệt đến an ủi, chắc nàng sẽ ngả đầu vào vai hắn. Thì ra Quảng Kiệt đã ngủ ngon rồi.

A Loan quẹt nước mắt muốn đứng lên đắp tấm mềm cho Quảng Kiệt, nhưng lại có tâm sự khác ngăn chặn nàng.

Lúc này trong viện chợt nghe “ầm” một tiếng dường như tiếng núi lở.

A Loan vội vã tuốt đao. Quảng Kiệt cũng bật ngồi dậy, cầm đao chạy ra. Bọn tiểu tốt canh giữ trong viện sợ quá không nhớ đến gõ phèng la, toàn bộ chạy vào trong phòng.

Quảng Kiệt thấy trong viện nằm ngang một tảng đá cực to, hắn vội bảo người đốt đuốc.

Lúc đó, Chí Cường, Chí Tuấn, Chí Long, Chí Cẩn... giật mình, chạy đến. Bọn tiểu tốt đã mang đèn đến lại có tiểu tốt đã đánh phèng la.

Giờ mọi người mới nhìn rõ giữa viện đã nằm sẵn một tảng đá to lớn, đó chính là tảng đá có khắc chữ “Thái sơn thạch cản đường” nằm cạnh tiêu điếm, không biết bị ai vác lên ném vào đây. Mọi người thất kinh biến sắc. Quảng Kiệt nói :

- Nhất định là Tiểu Nhạn!

Hắn theo bọn Chí Cẩn chạy lên phòng khám xét, nhưng tông tích của Tiểu Nhạn nơi đây vẫn bặt tăm.

Thần Nã Đặng Nhị và quan nhân cũng đã đến thám sát tứ bề. Lúc này, trong ngoài náo loạn cả lên.

Bào A Loan thấy Tiểu Nhạn làm nên việc khiến mọi người kinh tâm như vậy, nàng không chút ngạc nhiên, lòng chỉ thấy thập phần buồn bã. Nàng cầm đao lên đang định đi vào phòng, chợt nhìn thấy nơi cửa sổ phòng hé mở khiến nàng hết sức kinh ngạc.

Nàng nhớ lúc mình cùng Quảng Kiệt nghe tiếng động bên ngoài, đồng chạy ra thì đèn đuốc trong phòng đã tắt ngúm, hiện giờ đèn phòng vẫn tắt, bên ngoài thì mọi người đang chú tâm tìm kiếm tặc nhân. Riêng A Loan thấy kỳ dị, có chút khả nghi, nàng cầm đao đi vào phòng đốt đèn lên, nàng soi rõ chung quanh phòng tìm kiếm, nhưng tuyệt nhiên không có một bóng người.

Quảng Kiệt cùng đi vào phòng hỏi :

- Nàng tìm cái gì?

A Loan đứng thẳng người lên, trong lòng hết sức lo lắng, gương mặt đỏ ửng, nhưng tuyệt nhiên không nói lời nào. Đột nhiên, nàng nhìn lên thì thấy trên cao có dán một mảnh giấy, trên có viết chữ. A Loan vọt lên, nhưng Quảng Kiệt nhanh hơn đã phóng lên chụp lấy mảnh giấy đó. A Loan vội chạy đến giựt lấy, cầm đao nói lớn :

- Mau đưa ta xem!

Quảng Kiệt không chịu đưa, hai người giằng co mảnh giấy bị xé toạc làm đôi. Quảng Kiệt vội cầm nửa mảnh giấy nhảy ra xa, trong tay A Loan cũng cầm phân nửa. Nàng hít mạnh một hơi, tay run run đến gần ánh sáng mà xem, thì thấy nửa trang thư viết :

“A Loan hiền muội, Tương biệt mười năm lúc nào cũng nhớ... Việc đã đến... Ta hai người tất phải... rõ... Giang...”.


Những chữ còn lại đều nằm trong nửa mảnh giấy Quảng Kiệt cướp đi, chỉ lưu lại tấm giấy rách không đến hai mươi chữ, nhưng A Loan từ đây cũng hiểu được ý tình của Tiểu Nhạn. Thốt nhiên nước mắt rơi như mưa, bèn đem mảnh giấy rách ấy đốt trên ngọn lửa.

Lúc này, Quảng Kiệt cũng đã đi vào phòng khác tìm ngọn đèn, lấy tờ giấy rách ra xem, tuy không tròn câu, đại khái là :

“... nói chuyện... sáng sớm gặp nhau ở cầu... Tiểu Nhạn”.

Còn có một chữ nhớ một chữ ta. Quảng Kiệt bèn nghĩ :

“Ta nhớ, nhất định là chỉ hắn ném tảng đá làm tin, biểu hiện sức mạnh thần lực của hắn”.

Thế là Quảng Kiệt mỉm cười, tắt đèn đi vào trong viện gặp Chí Cường, kêu lớn :

- Giang Tiểu Nhạn nhất định chưa đi xa. Các vị mau cho người truy tìm.

Hắn lại trở vào phòng, thấy A Loan đang nằm trên giường, bèn nói :

- Tiểu Nhạn thừa lúc hỗn loạn chui vào đây lưu lại phong thư. Nàng mau đem phân nửa đó cho ta xem.

A Loan vẫn nằm dài không nói, trên tay vẫn cầm thanh đao. Quảng Kiệt không dám đến gần, khẩn trương giậm chân nói :

- Việc này rất gấp, quan hệ đến Côn Lôn phái, quan hệ đến sự sinh tử của lão gia gia. Mau đưa ra đây cho ta xem. Việc này rất gấp!

A Loan giận dữ nói :

- Ta đã đốt rồi.

Quảng Kiệt nghe, chợt ngẩn người, nhưng rồi mỉm cười nói :

- Nàng bất tất đối xử với ta như vậy. Sự tình lầm lỡ đối với ta vô can. Nhiều lắm thì ta buông tay không màng đến.

A Loan ngẩng đầu đưa mắt nhìn nói :

- Mi không thể không màng đến. Mi không thể buông tay trước sự việc mình làm ra.

Quảng Kiệt cười nhạt nói :

- Đúng vậy. Điều thứ nhất ta đã nói là vì tín nghĩa, điều thứ hai chúng ta là phu phụ.

A Loan hừ lạnh một tiếng, tiếp theo nàng lại nằm dài xuống. Quảng Kiệt nói :

- Nàng bất tất phải như vậy. Lòng nàng như thế nào, ta tuy không biết, nhưng nàng ghét ta như vậy khiến ta thực đau lòng. Mấy chữ vừa rồi tuy bị xé hai, nhưng ý của Giang Tiểu Nhạn ta đã rõ. Hắn ước hẹn sáng mai chúng ta đến bên cầu tỷ võ. Lúc đó, nàng không cần đi, chỉ ở đây chờ đợi là được. Ngày mai chưa đến chính ngọ, ta có thể bị Tiểu Nhạn đả thương cũng có thể bị hắn cầm giữ, những lời tiễn biệt chúng ta cũng không cần phải nói.

Nói đến đây, Quảng Kiệt quay người ra khỏi phòng. A Loan nghe lời Quảng Kiệt thì rất kinh ngạc, lại khiến nàng thương tâm hơn.

Lúc này, Quảng Kiệt đã vào trong viện mời Chí Cường, Chí Long và cả Thần Nã Đặng Nhị vào trong phòng. Mấy người họ bí mật đàm luận.

Quảng Kiệt lên tiếng :

- Vừa rồi Giang Tiểu Nhạn nổi loạn đã chui vào phòng ta để lại một bức thư.

Chí Cường và Thần Nã Đặng Nhị vừa nghe bất giác kinh hoàng. Quảng Kiệt lại nói :

- Giang Tiểu Nhạn có công phu phi thân cực kỳ cao diệu. Muốn truy nã được hắn thực không dễ dàng, chỉ có nghĩ cách bắt hắn hoặc giả dùng ám khí đả thương. Trong tay ta có mấy phi tiêu của bổn gia, chỉ tiếc là không có loại độc môn của bổn gia, nhưng tạm thời cũng có thể dùng thay thế. Nếu Giang Tiểu Nhạn lướt ngang mặt ta, ta chỉ cần vung tay là có thể đả thương hắn. Long Môn phái ta sở truyền là tiêu pháp, tuy trước nay không dám khinh suất sử dụng, nhưng ta cam đoan khi dùng sẽ bách phát bách trúng. Vừa rồi Giang Tiểu Nhạn lẻn vào phòng ta lưu lại phong thư...

Hắn vừa nói đến đây,Thần Nã Đặng Nhị vội hỏi :

- Thư để đâu? Thư viết những gì?

Quảng Kiệt nói :

- Lúc ấy ta tức giận đã xét nát rồi. Cũng không có viết nhiều, chỉ hẹn chúng ta sáng sớm mai đến dốc cầu tỷ võ cùng hắn.

Chí Cường nghe nói sợ hãi mặt biến thành trắng bệch. Vì vậy trước, bọn họ đã bị Lý Phụng Kiệt giáo huấn một lần. Ngay Lý Phụng Kiệt mà bọn họ còn bắt không được, đánh không lại, huống hồ gì Giang Tiểu Nhạn. Ngày mai nếu đến đó, bọn họ chắc chết cả thôi. Phi tiêu của Quảng Kiệt chưa chắc đáng tin cậy. Cuộc hẹn ngày mai nếu không đi, thì không còn đáng mặt kẻ giang hồ, mà Tiểu Nhạn quyết cũng sẽ tìm ra, bằng như đi thì không thể đoán được sẽ có bao nhiêu người mạng vong. Côn Lôn phái nếu vì chuyện này lánh đi thì không bị người giết chết, cũng tự mình vì xấu hổ mà chết.

Lúc này thấy Thần Nã Đặng Nhị và Quảng Kiệt thấp giọng bàn luận, Chí Cường cũng bước qua nghe.

Tuy võ nghệ của Thần Nã Đặng Nhị không cao, nhưng thủ đoạn của hắn rất là cao cường. Hắn chỉ nói sơ lược qua biện pháp đã khiến Quảng Kiệt và Chí Cường mừng rỡ. Thế là Chí Cường cũng không còn âu lo nữa, nhỏ giọng nói với Thần Nã Đặng Nhị :

- Được. Ngày mai bọn ta sẽ nghinh tiếp Đặng Nhị gia. Biện pháp này ngàn lần không được tiết lộ ra cho người khác, không phải vì sợ Tiểu Nhạn mà chỉ lo hắn nghe trộm rồi phòng bị.

Quảng Kiệt khoát tay nói :

- Cát sư thúc không cần lo lắng như vậy. Ta xem tài nghệ của Tiểu Nhạn cũng không đến độ thần xuất quỷ nhập như vậy đâu. Giờ xin Đặng Nhị gia về ngơi nghỉ.

Thần Nã Đặng Nhị nói :

- Bọn ta sẽ lưu lại đây mấy người, chờ mai cùng nhau tụ hội đi đến cầu, nhất định bắt sống được Giang Tiểu Nhạn. Nhưng như thế ta không thể bắt hắn phạm tội trọng mà định tội chết.

Quảng Kiệt nói :

- Không cần định tội chết, chỉ cần bắt được hắn ghép vào phi tặc kết án bốn, năm năm. Bao nhiêu năm tháng trong tù sẽ khiến võ nghệ của hắn tiêu mòn dần thì khi hắn ra ngục, bọn ta cũng chẳng còn gì phải lo sợ.

Chí Cường nói :

- Chỉ cần giam hắn trong ngục bốn, năm năm là được rồi. Người luyện võ không thể ngồi mãi một nơi bốn, năm năm dài đằng đẵng. Lúc hắn ra ngoài thì cũng không thể luyện tập được nữa, vì gân cốt đã cứng lại cả rồi.

Trao đổi dăm ba câu nữa, Thần Nã Đặng Nhị dắt bọn quan nhân từ giã ra về.

Chí Cường, Quảng Kiệt cùng nhau vào trong viện thì thấy tảng đá to đó đã được tiểu tốt trong tiêu điếm đem đặt về chỗ cũ.

Chí Cường bất giác lại lo sợ nghĩ thầm :

“Tiểu Nhạn có sức lực kinh người, lại thần xuất quỷ nhập như vậy, dẫu ngày mai có bắt được hắn. Nếu hắn vượt khỏi nơi đó tất tìm bọn ta báo thù, sợ rằng chừng đó sẽ chẳng còn ai có thể sống sót”.

Nghĩ thế, Chí Cường lại cau mày, bảo Chí Long, Chí Cẩn hết sức đề phòng. Còn mình trở về phòng, đóng chặt cửa, còn chặn thêm một cái bàn mới yên tâm đi ngủ. Nhưng vì lòng cứ phập phồng lo sợ, nghĩ đến chuyện ngày mai nên không thể nào an giấc.

Lúc này, Quảng Kiệt đã đi tuần sát một vòng, rồi trở về phòng, nhìn thấy đèn vẫn còn sáng, còn A Loan đã nằm trên giường, tuy là ngủ ngon nhưng tay vẫn cầm thanh đao.

Quảng Kiệt cầm đèn bước đến rọi vào mặt A Loan. Dung mạo nàng khiến hắn mê mẩn xốn xang, nhưng hắn không thể thành thân với khuê nữ này, lòng hắn vừa đau vừa tức, khó mà diễn tả. Quảng Kiệt không dám chiếu đèn lâu vào mặt nàng, hắn đặt đèn lên bàn ngẩn ngơ, lòng nghĩ :

“Nếu ta cứ bám theo nàng chỉ càng khiến nàng ghét thêm, chi bằng ngày mai sau khi bắt Tiểu Nhạn xong, chỉ cần mình ngỏ ý muốn ra đi, có lẽ A Loan sẽ ngăn cản, cũng có thể sẽ thành thân với mình”.

Thuận tay Quảng Kiệt đóng cửa, tắt đèn rồi lên giường đi ngủ, bao kiếm vẫn để bên cạnh. Hắn cố ý nằm xa A Loan, nhưng hy vọng nàng sẽ gọi.

Ngủ chẳng bao lâu thì trời đã sáng. Ra cửa phòng nhìn thấy mọi người nhộn nhạo.

Hôm nay bầu trời âm u, mưa như trút nước. Quảng Kiệt định bảo tiểu tốt chuẩn bị ngựa, hắn chạy vào trong phòng gọi. Chí Cường đang rửa mặt, hắn nói :

- Hà tất phải rửa mặt, nhanh lên kẻo không sẽ trễ. Nếu cơ quan của ta bố trí bị lộ ra. Tiểu Nhạn có thể chạy thoát.

Chí Cường vội đáp :

- Được. Kỷ cô gia mau bảo chúng chuẩn bị ngựa, ta sẽ ra ngay.

Quảng Kiệt lại trở ra ngoài viện, thì thấy Chí Long, Chí Hiệp, Chí Cẩn, Chí Tuấn, Chí Dũng toàn bộ đang lăm lăm vũ khí trong tay chuẩn bị xuất phát. Quảng Kiệt vội trở về phòng thay chiếc áo màu xanh, ngầm mang theo phi tiêu, cầm bao kiếm ra khỏi phòng.

Lúc này Chí Cường cũng cầm Côn Lôn đao từ trong phòng bước ra, ngửa mặt nhìn trời dường như đất trời cũng đang buồn thay cho họ. Chí Cường cố thản nhiên lấy dũng khí nói :

- Hôm nay chúng ta cùng nhau đến Bá Kiều đối địch với Giang Tiểu Nhạn, nhưng lần này không giống với lần đánh nhau cùng Lý Phụng Kiệt. Chúng ta giao thủ với Lý Phụng Kiệt chỉ vì thể diện của Lợi Thuận tiêu điếm. Trái lại bây giờ chúng ta phải vì sinh tồn của mọi người, mà trừ đi kẻ thù địch, vì sư phụ mà trừ một oan gia. Trong lần xuất phát này, không có người ngoài tham dự, chỉ có môn đồ của Côn Lôn phái và cháu rể của Bào sư phụ. Chúng ta vừa thấy phải liều mạng mà tấn công Tiểu Nhạn, hoặc bị hắn đả thương hoặc bắt được Tiểu Nhạn, tuyệt không được để hắn chạy thoát.

Quảng Kiệt đứng bên cạnh nói :

- Cát sư thúc đừng nói nhiều. Đi mau lên!

Lúc này, tiểu tốt đã cột sẵn bảy, tám tuấn mã ngoài cửa. Chí Cường cùng chư huynh đệ bước ra. Trái lại Quảng Kiệt quay lại vào phòng, thấy A Loan đang nằm trên giường nhắm mắt ngủ ngon, cương đao vẫn ở bên mình. Quảng Kiệt kéo mềm đắp lên người nàng, rồi với nón cỏ đội lên đầu.

Bước ra ngoài phòng, thấy Chí Cường đã lên lưng ngựa, hối thúc hắn :

- Nhanh lên! Nhanh lên!

Quảng Kiệt dặn dò tiểu tốt đóng cửa điếm lại, rồi phóng lên ngựa vung roi vun vút lao về phía trước. Bọn Chí Cường phi ngựa theo sau. Tiếng ngựa rầm rập vang lên trên đường, sau vó câu của bảy, tám con tuấn mã, bùn văng lên tung tóe. Ra khỏi thành, qua làn mưa khói mịt mù, bọn họ chạy thẳng đến Bá Kiều.

Đến Bá Kiều toàn bộ ghìm cương dừng ngựa, lòng người nào cũng khẩn trương, tuốt gươm ra. Quảng Kiệt lấy ra mấy mũi cương đao, nhưng mà đưa mắt nhìn xung quanh chỉ thấy rặng dương liễu mờ mờ, mặt sông mờ mịt dưới làn mưa. Trên Bá Kiều trừ một đôi người tay cầm dù, tay xách giỏ qua lại, còn chẳng thấy có gì lạ.

Chí Cường nói :

- Chúng ta đến sớm quá.

Chí Tuấn nói :

- Hay là Tiểu Nhạn đã lừa chúng ta?

Quảng Kiệt ngồi trên lưng ngựa đưa mắt nhìn chung quanh, ngay cả trên ngọn cây liễu hay trên sông hắn đều tỉ mỉ quan sát, chỉ sợ Tiểu Nhạn ẩn nấp một nơi nào đó.

Chí Dũng đề nghị :

- Chúng ta hãy tìm một chỗ nào để nghỉ ngơi. Phía đông cầu này có một quán trà.

Thế là mấy con ngựa cùng nhau vượt qua cầu.