Kiếp Này Em Từng Có Anh

Chương 1

Phụ nữ và vòng ngực

Tôi luôn muốn viết một câu chuyện liên quan đến chiếc áo ngực của người phụ nữ. Nhân vật chính trong câu chuyện ấy tôi muốn chỉ là chiếc áo ngực mà thôi. Khi ấy, đích thân nó sẽ kể lại cho chúng ta hiểu rõ hơn về lịch sử thăng trầm hàng trăm năm nay của mình.

Trước đây phụ nữ Trung Quốc chỉ dùng yếm, còn áo ngực chỉ là một “sản vật” của phụ nữ phương Tây. Vào thế kỷ 19, những thiếu nữ con nhà giàu dùng vải bạt, vải bố, xương cá voi, dây thép và ren để tạo thành một khung áo ngực. Loại áo ngực này biến cơ thể người phụ nữ trở thành một cái đồng hồ cát, nếu mặc nó một thời gian dài, nội tạng sẽ bị tổn thương. Năm 1889, một hãng sản xuất áo ngực ở Paris - bà Hermine Cadolle đã phát minh ra chiếc áo ngực đầu tiên của thế giới - đó là một loại áo ngực chỉ bó chịt phần ngực chứ không bó chịt cả vùng thân trên như trước nữa.

Chiếc áo ngực thời đó tuy không cần phải bó chịt từ ngực tới eo, nhưng nó vẫn là một “vật khủng”. Năm 1913, con gái cưng của Caresses Crosbyl[1] bảo người giúp việc thắt nút hai chiếc khăn tay lại với nhau, rồi dùng hai dải lụa hồng tạo thành hai dây quai trên vai và biến nó thành một chiếc áo ngực đầy quyến rũ. Chiếc áo ngực đó đã được hãng sản xuất áo ngực Warner Brothers mua lại bản quyền với giá 1.500 đô-la và thu được một khoản lợi nhuận khổng lồ từ việc sản xuất và bán chiếc áo ngực hoàn chỉnh đầu tiên của thế giới. Năm 1935, công ty này đã phát minh ra cúp ngực, từ cúp A đến cúp D, mà trong đó cúp A nhỏ nhất, cúp D to nhất. Năm 1960 là năm xảy ra cuộc đại cách mạng của áo ngực với phong trào “đốt áo ngực nơi công cộng” vì quan điểm giải thoát phụ nữ khỏi “vẻ đẹp giả dối”. Đến những thập niên 90, nhà thiết kế thời trang đã thiết kế cho phụ nữ mặc áo ngực ra bên ngoài, trào lưu áo ngực lại quay trở lại, tỷ lệ người đi phẫu thuật thẩm mỹ ngực đứng thứ hai trong các ca phẫu thuật thẩm mỹ. Và từ đây, phụ nữ và áo ngực cùng tồn tại với nhau.

[1] Người đầu tiên nhận bằng sáng chế ra chiếc áo ngực.

Nếu nói giai đoạn lịch sử này có điểm nào đó giống với lịch sử của Trung Quốc, như vậy há chẳng phải nói Trung Quốc là một chiếc áo ngực sao? Nhưng thật sự chiếc áo ngực rất giống với Trung Quốc, trải qua một cuộc đại cách mạng văn hóa rồi cuối cùng cũng vững mạnh hẳn lên.

Chiếc áo ngực đầu tiên tôi mặc là của mẹ. Một hôm, mẹ bảo. “Châu Nhị à, con đến tuổi phải mặc áo ngực rồi đấy!” Bởi tôi không đủ dũng khí tự mình đi mua, nên đã lén trộm một cái của mẹ để mặc. Cái áo đó màu da, giữa hai quả áo là một bông hồng nhỏ xinh xắn. Còn lần đầu tiên tôi dũng cảm mua một chiếc áo cho chính mình là từ một chiếc xe đấy rong, người bán là đàn ông, ông ta đấy xe đến khu chợ sầm uất để bày bán, mấy chục chiếc áo ngực xếp thành từng hàng, từng đống to to nhỏ nhỏ chất như núi, trông vô cùng choáng ngợp.

Còn giờ đây, tôi đã là giám đốc một showroom ở khu Trung Hoàn của một tập đoàn bán lẻ đồ lót, showroom này chuyên kinh doanh những sản phẩm đồ lót cao cấp có tiếng của Pháp và Ý. Hàng loạt những câu chuyện xảy ra với tôi gần đây đã nhắc nhở tôi rằng: hóa ra tình yêu và áo ngực của phụ nữ không thể tách rời nhau được!

Showroom của tôi nằm ở khu vành đai trung tâm, tầng hai của một trung tâm thương mại Trung Hoàn[2], nơi đây là địa điểm đóng đô của rất nhiều hãng thời trang cao cấp nổi tiếng nên tiền thuê showroom rất đắt đỏ. Trong showroom, ngoài tôi ra còn có hai nhân viên nữa: Anna - 26 tuổi và Jenny - 38 tuổi. Anna là một cô gái rất chăm chỉ, chịu khó, mỗi nhược điểm là lắm bệnh lắm tật, mỗi khi đến kỳ là lại đau đớn đến khổ sở, mặt mũi tái xanh tái xám. Còn Jenny là bà mẹ của hai cậu con trai, giao tiếp rất giỏi, giữ được mối quan hệ với khách hàng rất tốt, sức khỏe thì khỏi phải bàn. Hai người họ kết hợp với nhau thì đúng là mười phân vẹn mười, ở họ còn có một đặc điểm rất thú vị, đó là Anna chỉ nặng 41 cân, còn Jenny lại nặng những 68 cân, cứ nhìn thân hình của hai người thì quả thật không một khách hàng nào bước chân vào showroom phải tự ti, xấu hổ cả.

[2] Còn gọi là quận Trung tâm (Central), là trung tâm chính trị và khu mua sắm cao cấp ở Hồng Kông.

Nói về những chiếc áo lót cao cấp, nó mang trong mình cả một mệnh đề triết học, đó chính là càng ít vải lại càng đắt. Càng ít vải sẽ càng quyến rũ, mà sự quyến rũ ấy lại không dung tục, đó chính là một kiểu nghệ thuật. Một phụ nữ có thể khiến mọi đàn ông khác cảm thấy mình quyến rũ, hấp dẫn mà lại không cho rằng cô ấy dung tục, rẻ tiền, đó chính là thành công.

Đàn bà thông minh đều hiểu phải biết đầu tư cho vấn đề quyến rũ và hấp dẫn phái mạnh đó, vì vậy mà cho dù các sản phẩm áo ngực của hãng chúng tôi có giá cả không hề rẻ, nhưng chưa bao giờ chúng tôi đau đầu về chuyện không có khách hàng.

Khách hàng chủ yếu của chúng tôi đa phần là những công chức cao cấp có thu nhập cao, còn mấy quý bà lắm tiền chưa chắc đã nỡ bỏ tiền ra mua đâu nhé. Tôi từng gặp một quý bà, khi bà ta cởi chiếc áo ngực ra, nó đã được mặc đến vàng ố lên rồi, đến nỗi cả gọng thép ở ngực cũng đã bị lòi ra. Khi lập gia đình, phụ nữ thường có tâm niệm: mọi sự vậy là đã an bài nên không còn để ý mấy đến đồ lót của mình nữa. Kẻ thù lớn nhất của ngành nghề kinh doanh đồ lót không phải tình hình kinh tế khó khăn, mà chính là “hôn nhân”. Còn nhân tố kích thích việc kinh doanh đồ lót phát triển, lại chính là “ngoại tình”.


Hôm nay, khi chuẩn bị đóng cửa showroom, Từ Ngọc bỗng đến tìm tôi. Tôi có thế thấy những anh chàng ngoài phố đang hau háu đổ dồn ánh mắt vào cô ấy. Cô ấy là một cô gái đẹp sở hữu cúp ngực A36.

“Châu Nhị, cậu có bút chì không?” Vừa bước vào Từ Ngọc đã hỏi tôi.

“Bút bi được không?” Tôi đưa cho cô ấy chiếc bút bi.

“Không, phải là bút chì mới được.” Từ Ngọc lắc đầu.

Tôi vừa lục trong ngăn kéo thấy một chiếc bút chì vừa hỏi. “Cậu muốn viết gì vậy?”

“Tớ vừa chụp xong một bộ sưu tập áo tắm, tay đạo diễn nói rằng phải đặt một chiếc bút chì dưới ngực, nếu ngực đè xuống giữ chặt chiếc bút đó thì có nghĩa ngực đã bị chảy xệ.”

Tôi quen biết Từ Ngọc cũng được khoảng ba năm, lúc đó tôi đang làm việc tại bộ phận thiết kế, còn Từ Ngọc đến ứng tuyển làm người mẫu đồ lót. Cơ thể của cô ấy rất đẹp, cao 1 mét 65, ba vòng lần lượt 91-61-91, nước da trắng ngần, đôi chân thẳng tắp. Khi mặc đồ lót trông vô cùng quyến rũ, nên tôi tuyển dụng ngay. Từ đó, chúng tôi thường chuyện trò thân mật với nhau, trở thành cặp bạn bè thân thiết không còn gì để giấu giếm. Tôi từng bỏ công sức thiết kế vài mẫu áo lót, tự tiến cử lên tay cấp trên có quốc tịch Pháp, hy vọng ông ta sẽ tiến cử những mẫu đó với Tổng công ty. Nhưng ông ta đã từ chối. Từ Ngọc biết chuyện này liền hẹn tay cấp trên quốc tịch Pháp đó đi ăn cơm, giả lả nói cười, rượu rót tràn môi, cố gắng tiến cử những mẫu đồ lót của tôi. Cuối cùng ông ta cũng phải đồng ý sẽ đưa những mẫu ấy của tôi ra trước Tổng công ty. Chuyện này sau đấy khá lâu tôi mới được biết. Chỉ tiếc thay phía Tổng công ty cho đến tận bây giờ vẫn chưa có tin tức gì phản hồi cả.

“Sao nào? Ngực của cậu có bị chảy xệ không?” Tôi hỏi cô ấy.

“May quá không chảy.” Cô ấy nói một cách hài lòng.

“Ngực to quá cũng chẳng hay ho gì.” Tôi dọa. “Nếu nặng quá sẽ bị xệ xuống rất nhanh đấy.”

“Tớ lại nghĩ nguyên nhân khiến ngực chảy xệ không phải do trọng lượng của nó, hay do lực hấp dẫn của trái đất.” Từ Ngọc tưng tửng nói.

“Thế là vì cái gì vậy?” Tôi hỏi lại.

“Do đôi tay của đám đàn ông.” Từ Ngọc phá lên cười khanh khách. “Đôi gọng kìm ấy nào biết phân biệt nặng nhẹ chứ.”

“Tớ muốn mua một chiếc áo ngực mới.” Từ Ngọc cắn bút chì nói.

“Tuần trước cậu đã mua một cái mới toanh rồi còn gì?” Tôi nói.

“Ôi dào, đừng có nhắc đến nữa, mấy hôm trước lúc tắm nắng không để ý tớ để nó rơi xuống lan can nhà dưới, hôm nay thấy một con chim mẹ đáng ghét đã tha về làm tổ của nó rồi.”


“Đó chắc là chiếc tổ chim đắt tiền nhất thế giới đấy nhỉ.” Tôi cười khùng khục.

“Con chim mẹ đó chắc cũng không bao giờ có thể ngờ được một ngày đẹp trời nào đó ở đất Hồng Kông này lại được hưởng thụ một chiếc tổ chim được sản xuất bằng ren cao cấp của nước Pháp.” Từ Ngọc cười nhăn nhó.

Đã quá giờ làm 15 phút, tôi bảo Jenny và Anna tan ca trước.

“Cậu muốn mua áo ngực như thế nào?” Tôi hỏi Từ Ngọc.

“Một cái mà khiến đàn ông khỉ nhìn thấy phải thở hổn hển.” Từ Ngọc vươn cao bộ ngực của mình lên rồi nói.

“Ý cậu muốn một cái áo ngực khiến anh ta phải mắc bệnh tim đúng không?” Tôi cầm một chiếc áo ngực chỉ che ba phần tư bầu ngực được làm từ sợi và ren nhân tạo đưa cho cô ấy. Chiếc áo ngực cúp ba phần tư sẽ khiến cho một phần tư của bộ ngực được lồ lộ ra ngoài, nó hấp dẫn và quyến rũ hơn loại áo ngực cúp hoàn toàn. Điểm đặc biệt nhất của chiếc áo tôi chọn chính là giữa hai bầu ngực có một con chuột Micky sặc sỡ, trong sự quyến rũ hàm chứa vẻ thuần khiết, đơn giản.

“Đáng yêu quá.” Từ Ngọc cầm chiếc áo đi vào phòng thử.

Tôi bước ra đóng cửa lớn.

“Mặc xong rồi đây, cậu vào đây ngắm thử xem sao, hình như không thể bao trọn toàn bộ.” Từ Ngọc thò đầu từ trong phòng thử ra nói.

“Sao thế?” Tôi ngắm nghía cô ấy.

Cô ấy nhìn gương rồi ỉu xìu nói. “Hình như tớ béo lên thì phải, lúc nãy khi mặc đồ bơi tớ đã cảm thấy vậy rồi.”

Khi mặc chiếc áo ngực này lên người, trông cô ấy đẹp không thể tả, chú chuột Micky ở giữa hai bầu ngực gần như đang bị nghẹt thở. Ngắm cô ấy như vậy, tôi lại oán trách mẹ mình sao di truyền cho tôi bộ ngực cúp A34 mà không phải cúp A36.

“Cậu cúi người xuống xem sao.” Tôi nói.

Cô ấy cong người xuống, tôi giúp cô ấy đấy hai bầu ngực ra phía trước.

“Phải mặc như thế này này. Ai nói không thể cho hết vào được chứ? Vừa vặn rồi nhé.”

“Cậu thường giúp người khác kiểu như này à?”


“Đây là công việc của tớ mà.”

“May mà cậu không bị les.”

“Les cũng chưa chắc đã thích người như cậu nhé, đừng có ở đấy mà tưởng bở!”

“Tớ lấy cái này, giá nhân viên nhé!”

“Biết rồi.”

“Ôi chết!” Đột nhiên cô ấy kêu lên thất thanh. “Tớ quên mua tạp chí rồi.”

“Tạp chí gì?”

“Địa lý quốc gia.”

“Cậu đọc cuốn tạp chí ấy á?”

“Không, để Vũ Vô Quá đọc, chết rồi, các hiệu sách đóng cửa hết rồi còn đâu. Anh ấy cần dùng đến nó khi viết tiểu thuyết.”

Vũ Vô Quá là bạn trai của Từ Ngọc, anh ta là biên tập viên của một tờ báo, đồng thời cũng là một tác giả của thể loại tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Vũ Vô Quá là bút danh của anh ta, còn tên thật hình như là Vũ Tự thì phải, tôi quên mất rồi.

Trước mặt mọi người, Từ Ngọc thích gọi tên anh ta là Vũ Vô Quá, cô ấy rất sùng bái anh ta, lúc nào cũng gọi cái tên đó một cách đầy tự hào và kiêu hãnh. Cô ấy tin tưởng một cách sâu sắc rằng cái tên Vũ Vô Quá ấy trong một tương lai không xa sẽ trở nên nổi đình nổi đám. Còn tôi thì thấy cái tên này cũng thật lắm ý nghĩa: Vũ Vô Quá - thì đúng là “Vú không quá” rồi - chắc chắn là “Vú không” bao giờ “Quá đáng”.

“Đi mua tạp chí với mình đi.” Cô ấy cuống quýt nói.

“Muộn thế này rồi còn tìm mua ở đâu được chứ?”

“Đến đâu thì có thể mua được?” Từ Ngọc hỏi ngược lại tôi.

“Giờ này thì các hiệu sách và sạp báo của khu Trung Hoàn cũng đóng cửa hết rồi.”

“Cứ đi xem thế nào.” Từ Ngọc kéo tôi xềnh xệch. “Biết đâu lại tìm được chỗ nào đó chưa đóng cửa.”


“Tớ còn phải đóng cửa hàng đã, cậu đi trước đi. Ở khu nhà Tân thế giới có một sạp báo đấy, cậu chạy ra đó thử xem, biết đâu vẫn chưa dọn.”

Từ Ngọc lao bổ ra ngoài với đôi giày đế cao chót vót.

20 phút sau, tôi đến chỗ sạp báo, thấy cô ấy đang ngồi ủ rũ trên bậc tam cấp bằng đá.

“Dọn rồi.” Cô ấy chỉ vào chiếc thùng gỗ trên sạp. Tất cả những cuốn tạp chí đều được cất trong đó và được khóa thật chặt.

“Để mai mua vậy.”

“Cuốn tạp chí đó xuất bản hôm nay, tớ đã hứa với anh ấy là tối nay sẽ cầm về rồi.”

“Anh ấy chắc cũng không trách cứ gì cậu đâu.”

Bất chợt Từ Ngọc ngước lên nhìn tôi, dò hỏi.

“Cậu thử đoán xem trong chiếc thùng gỗ kia liệu có cuốn tạp chí đó không?”

“Cậu định ăn trộm sao?”

“Không phải trộm.” Cô ấy bắt đầu quỳ gối xuống nghiên cứu chiếc khóa cũ kỹ của thùng gỗ.

“Tớ lấy cuốn tạp chí, sau đó đế tiền vào đó, như thế cũng đồng nghĩa với việc tớ đã mua nó mà!” Từ Ngọc dốc hết mọi thứ trong túi da của mình ra, tìm thấy một chiếc giũa móng tay, thử chọc vào lỗ khóa của ổ khóa.

“Không được thế!” Tôi ngăn cô ấy.

“Suỵt!” Cô ấy ra hiệu cho tôi quỳ xuống giúp đỡ.

Tỉm tôi đập thình thịch, tôi thật chẳng muốn chỉ vì ăn trộm một cuốn tạp chí Địa lý quốc gia mà phải bị ngồi tù chút nào.

Mất rất nhiều thời gian, mồ hôi vã ra như tắm mà Từ Ngọc vẫn không thể mở được ổ khóa.


“Để tớ thử xem sao.” Tôi sốt ruột.

“Các cô đang làm gì vậy?” Một nhân viên mặc quần áo bảo vệ tòa nhà đang đứng dưới bậc tam cấp quát lớn.

Từ Ngọc vội vàng thu dọn đống đồ đạc của mình, rồi kéo tôi chạy thục mạng. Chúng tôi chạy mãi đến tận quảng trường tượng Hoàng hậu, ngó lại phía sau không còn thấy ai đuổi nữa mới dám dừng lại.

“Vì anh ta mà cậu tình nguyện ăn trộm, còn chuyện gì cậu có thể làm vì anh ta nữa đây?” Tôi thở hồng hộc mắng cô ấy.