Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 3: Kiếm ảnh hàn đàm (3)

Kinh mạch của hắn bị hao tổn, thiên phú không khác gì người bình thường, muốn trở nên nổi bật, báo thù rửa hận, chỉ có cần tu khổ luyện, như vậy mới có hy vọng vượt qua người khác báo thù rửa hận.

Đệ tử khác chỉ thấy Huyền Thiên có tu vi võ giả tứ trọng, có thực lực khiêu chiến võ giả ngũ trọng, nhưng không có ai nhìn thấy Huyền Thiên mỗi ngày luyện kiếm vất vả hơn người khác nhiều canh giờ.

- Trong đầm nước có kiếm, rốt cuộc là thanh kiếm tiện tay ném đi, hay là bảo kiếm?

Trong nội tâm Huyền xuất hiện ý định đi tìm tòi.

Nếu như là một thanh kiếm bình thường thì cũng không có gì, nhưng nếu là một thanh bảo kiếm vậy thì phát tài rồi.

Vũ khí trên Thần Châu chia làm thiên, địa, huyền, hoàng tứ giai, mỗi giai có thượng, trung, hạ tam phẩm, gọi chung là tứ giai thập nhị phẩm.

Vũ khí hoàng giai là bình thường nhất, mà vũ khí thiên, địa, huyền gọi là bảo khí.

Nguyên nhân chính là vũ khí hoàng giai do thợ rèn bình thường làm ra, mà vũ khí thiên, địa, huyền là do Luyện Khí Sư thân phận tôn quý ở Thần Châu chế tạo thành.

Luyện Khí Sư nhất định là thợ rèn, mà thợ rèn không nhất định là Luyện Khí Sư, thợ rèn ở Thần Châu quá nhiều, mà Luyện Khí Sư lại như phượng mao lân giác.

Một thanh bảo kiếm huyền giai hạ phẩm có thể đề cao thực lực của kiếm khách thật lớn, ít nhất cũng có giá trị mấy chục vạn lượng hoàng kim, tương đương với mấy trăm vạn lượng bạc.

Hoàng gia dừng chân tại thành Bắc Mạc, trên người mang theo tài vật không nhiều lắm, hiện tại đã qua thời gian ba năm, gia cảnh thập phần túng quẫn, nếu có mấy trăm vạn lượng bạc thì có thể khiến cho Hoàng gia nhanh chóng lớn mạnh lên. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Cho dù là một thanh kiếm phổ thông, Hoàng giai hạ phẩm cũng đáng giá mấy chục lượng bạc, Hoàng giai trung phẩm có giá trị mấy trăm lượng bạc, Hoàng giai thượng phẩm có giá trị mấy ngàn lượng bạc, nếu như trong kiếm còn có kim loại đặc thù thì nó là danh kiếm trong bảo kiếm, thậm chí có giá mấy vạn, thậm chí hơn mười vạn lượng bạc.

- Bịch!

Huyền Thiên nhảy vào trong đầm nước.

- Lạnh quá. . .

Huyền Thiên nhịn không được rùng mình, đầm nước này vô cùng lạnh đấy.

Bây giờ là tháng tám thời tiết khô nóng, mà thủy đàm này Huyền Thiên mỗi đêm đều tới đây, buổi tối mấy ngày trước ở trong đầm còn cảm thấy khoán khoái dễ chịu, đêm nay thì cảm thấy rét lạnh thấu xương.

Nhưng mà...

- Vì bảo kiếm...Vì bạc, vì tiền...

Huyền Thiên cắn răng run rẩy, trong nội tâm hạ quyết tâm, hít sâu một hơi lặn xuông đáy đầm.

Thủy đầm này sâu bao nhiêu Huyền Thiên chưa bao giờ tìm hiểu qua.

Giờ phút này đầm nước không chỉ lạnh thấu xương, toàn thân còn khó chịu không hiểu.

Nhưng mà Huyền Thiên cũng không phải là người dễ dàng lui bước, chịu đựng rét lạnh cắn răng lặn xuống đáy đầm.

Sau khi lặn sâu mấy chục trượng, rốt cuộc Huyền Thiên cũng tới đáy đầm, ở trong đầm nước Huyền Thiên không nhìn thấy bóng trăng, ở trong đầm hình như có bóng kiếm chọc vào.

Kiếm ảnh như mộng như ảo, theo đầm nước chấn động mà xiêu vẹo, không giống như vật thực thể, vô cùng quỷ dị.

Huyền Thiên vừa mới tới bên cạnh kiếm ảnh, từ trong kiếm ảnh lóe lên một đạo ánh sáng đâm vào mi tâm của Huyền Thiên.

- A!

Huyền Thiên theo bản năng thét lên kinh hãi, hai tay đề chặt lên trán, quên là mình đang ở đáy đầm, thân thể uốn éo.

Quái dị là đầm nước này không ảnh hưởng tới hô hấp của Huyền Thiên.

Giờ phút này có thể hô hấp trong nước cũng không có bị Huyền Thiên chú ý, lực chú ý của hắn chính là hào quang đẹp mắt kia.

Bạch quang bắn vào mi tâm của Huyền Thiên hóa thành một thanh tiểu kiếm dài hơn tấc, huyền tại trong mi tâm có một cổ lực lượng cường đại xuất hiện, từ trong tiểu kiếm này tuôn ra, trong chốc lát đã bao phủ toàn thân của Huyền Thiên.

- Lực lượng thật cường đại!

Giờ khắc này ánh mắt Huyền Thiên như nhìn thấy cảnh trong cơ thể, nhìn rõ thanh tiểu kiếm trong mi tâm của mình, ánh sáng màu thuần trắng chảy vào kinh mạch toàn thân, làm lực lượng của hắn tăng nhiều.

Trong chốc lát cốt cách của hắn tăng tưởng rất nhanh, cốt chất phát sinh biến hóa, trở nên sáng bóng như mỹ ngọc, kinh mạch của hắn cũng sinh ra cải biến, trở nên càng thêm cứng cỏi, trong nhục thể có từng đoàn từng đoàn tạp chất màu đen theo lỗ chân lông bài xuất ra ngoài, làn da trở nên mềm dẻo hơn, tràn ngập sức bật, dưới làn da là một tầng màng mỏng, tầng màng mỏng này so với làn da còn cứng cỏi hơn nhiều, có một loại cảm giác rắn chắc.

Càng chủ yếu là vô số nguyên khí từ trong tiểu kiếm này tuôn ra ngoài, dũng mãnh tiến vào kinh mạch toàn thân của Huyền Thiên.

Trong chốc lát tu vi của Huyền Thiên bạo tăng, từ võ giả tứ trọng đột phá lên võ giả ngũ trọng, kinh mạch trong cơ thể thô to hơn trước, bên trong tràn ngập nguyên khí, cảm giác toàn thân tràn ngập lực lượng.

Nguyên khí thuần trắng trong tiểu kiếm không có ngừng lại, tiếp tục tràn ra rột rửa kinh mạch toàn thân của Huyền Thiên, theo nguyên khí càng ngày càng sung túc thì kinh mạch của Huyền Thiên lại tăng mở rộng ra, lực lượng bạo tăng vài lần, tu vị lại đột phá lần nữa.

Võ giả lục trọng!

Trong thời gian ngắn ngủi tu vi của Huyền Thiên tăng liền hai cảnh giới, từ võ giả tứ trọng bước vào võ giả lục trọng.

Hơn nữa cả thân thể thoát thai hoán cốt, kinh mạch toàn thân thô to, toàn bộ thương thế trước kia cũng biến mất không còn, lực lượng trong cơ thể bành trướng, so vứi cường giả võ giả thất trọng còn mạnh hơn nhiều.

- Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Trong nội tâm của Huyền Thiên vô cùng khiếp sợ, trong lúc này nhớ tới tiểu tuyết dị giới ở kiếp trước, thầm nghĩ:

- Có phải lão tử nhặt được bảo không?

Nghĩ như thế trong nội tâm Huyền Thiên khiếp sợ, toàn bộ hóa thành kinh hỉ.

Nhưng mà Huyền Thiên còn chưa kịp cảm thụ phần kinh hỉ này, tiểu kiếm trong mi tâm chấn động một hồi, đại não của hắn cảm thấy tiếng nổ lớn, trong chốc lát liền mất đi ý thức, ngất đi thật nhanh.

Mơ mơ màng màng không biết qua bao lâu.

Khi Huyền Thiên tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng, hắn cũng quay về trong tông môn, nằm trên giường mình.

- Hoàng sư huynh, huynh tỉnh rồi sao?

Một thiếu niên mười hai mười ba tuổi đứng bên giường của Huyền Thiên hỏi.

Thần Châu có gia tộc họ Hoàng cũng không ít, họ Huyền cũng chỉ có một, trước khi bái nhập Thiên Kiếm Tông thì Huyền Thiên có tên là " Hoàng Thiên ", trong Thiên Kiếm Tông thì tên thật của hắn chỉ có biểu đệ Hoàng Thạch biết rõ.

Thiếu niên này là đệ tử cùng Hoàng Thạch bái nhập Thiên Kiếm Tông, tên là Lâm Đông, giao tình với Hoàng Thạch rất tốt.

Tại Thiên Kiếm Tông, thực lực của Huyền Thiên vượt qua rất nhiều đệ tử ngoại môn võ giả ngũ trọng, Hoàng Thạch toàn bộ nhờ Huyền Thiên chiếu cố mới miễn không bị ức hiếp, Lâm Đông đi theo Hoàng Thạch cho nên dính được quang mang của Huyền Thiên, hóa giải rất nhiều kiếp nạn.

Cho nên đối với Huyền Thiên, trong lòng Lâm Đông rất tôn kính.