Kiếm Động Cửu Thiên

Chương 250: Hàn Vũ Liên!

Hàn Diệc Dao tự chủ trương chạy trốn, mặc dù Chu Hằng không cho là nàng sẽ trở lại Hàn gia, nhưng nếu là muốn tìm ra nữ nhân này vẫn là nên tới Hàn gia hỏi một chút.
Nếu không, cũng chỉ có sau khi tin tức hắn đánh bại Ứng Thừa Ân truyền ra, nữ nhân ngốc kia mới có thể cảm thấy nguy cơ được giải trừ, chạy đến gặp mặt cùng hắn. Mặc dù Chu Hằng rất có tự tin, nhưng đột phá đến Kết Thai Cảnh thật đúng không phải là mục tiêu có thể thực hiện trong khoảng thời gian ngắn.
Vì vậy, vẫn là tìm người hỏi một chút đi.
Người có khả năng biết rõ nơi hạ lạc của Hàn Diệc Dao, phải là cô cô Hàn Vũ Liên của nàng, hai nàng đồng bệnh tương liên, quan hệ hẳn là thân mật nhất.
Hàn gia không có ở đế đô, mà là ở Vũ Hoa Thành.
Vũ Hoa Thành là Đại Thành trong Lãng Nguyệt Quốc, Hàn gia lại là gia tộc cầm quyền trong đó, có lão tổ Linh Hải Cảnh trấn giữ, chính là tồn tại cực lớn ở Vũ Hoa Thành.
Chu Hằng suy nghĩ một chút, mặc dù hắn không hãi sợ Ứng gia, nhưng nếu là bởi vì quan hệ của hắn mang đến phiền toái cho Hàn gia, làm sao cũng có điểm nói không được. Vì vậy, hắn vận chuyển linh lực thay đổi bộ dáng, nghênh ngang rời đi Triệu gia.
Bởi vì Ẩn Tức Phù, căn bản không có ai biết hắn chính là Chu Hằng!
Sau khi ra khỏi đế đô, Chu Hằng mới khôi phục nguyên trạng, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, tiến về Vũ Hoa Thành.
Mặc dù ở trong thành lớn, Vũ Hoa Thành cùng đế đô có thể nói là láng giềng, nhưng Lãng Nguyệt Quốc to lớn ra sao, hơn nữa cũng chỉ có 18 tòa Đại Thành, phân bố khắp cả phía trên bản đồ bát ngát của đế quốc, có thể thấy được hai đại thành thị cách xa nhau bao nhiêu.
Tấn Vân Lưu Quang Bộ lại không thể luôn luôn thi triển, đi một chút thì ngừng, không sai biệt lắm hơn mười ngày sau, Chu Hằng mới rốt cục đi tới nơi.
Hắn tiến vào bên trong thành, sau khi dò xét tin tức một chút, biết Hàn gia trấn giữ ở trung tâm thành phố, dinh thự chiếm cứ gần như một phần mười diện tích cả thành thị.
Vũ Hoa Thành lớn bao nhiêu? Hàn gia khổng lồ như thế, người bình thường dùng cặp chân bước đi, một ngày căn bản không có thể đi hết một vòng quanh Hàn gia!
Niên đại truyền thừa của Hàn gia cũng không ngắn hơn so sánh với Ứng gia, Mai gia, Bạch gia, ít nhất sau mấy vạn năm kinh doanh, cả Vũ Hoa Thành cũng là thiên hạ của Hàn gia. Nhất ngôn cửu đỉnh, lệnh xuất như pháp, không người nào dám trái.
Vì vậy, người gác cửa của Hàn phủ cũng là mắt cao hơn đầu, nghe Chu Hằng nói là người đến từ phương xa, vô thân vô thích cùng Hàn gia, nhất thời hiện ra vẻ không kiên nhẫn, bắt buộc hắn nhanh chóng rời đi.
- Nếu là tùy tiện một người nào đó đi ra ngoài muốn gặp gia chủ đại nhân của chúng ta, chúng ta cũng phải đi thông báo, đây không phải là sẽ mệt chết sao?
- Đừng quấy rối, nếu không đánh chết ngươi!
Tám người ở cửa cũng là hống hách nói với Chu Hằng.
Chu Hằng lắc đầu, mặc dù tác dụng của Ẩn Tức Phù khổng lồ, nhưng có lúc cũng sẽ sinh ra một chút phiền toái không cần thiết! Ý niệm trong đầu hắn vừa động, lập tức toát ra khí tức cường đại, tràn đầy xung quanh, tám người kia nhất thời mồ hôi lạnh chảy ròng, gần như muốn ngã nhào.
- Tiểu . . . tiểu . . . tiểu nhân đi thông báo cho ngài!
Tám người ba chân bốn cẳng chạy đi, liền lăn một vòng, thực là bị giật mình.
Lấy tầng thứ lúc này của Chu Hằng thực là không có cần thiết chấp nhặt cùng những người này, hắn nghiêm nghị như cây lao, trong lòng lại suy tư về đạo của Vực, hắn cách cảnh giới này đã là càng ngày càng gần.
Chỉ một lúc sau, trong phủ lập tức có cường giả Khai Thiên Cảnh đi ra, nói:
- Các hạ, ngươi muốn gặp Vũ Liên lão tổ?
Lão tổ?
Chỉ có người cường đại nhất gia tộc mới có thể xưng là lão tổ. Hàn gia có cường giả Linh Hải Cảnh trấn giữ, như vậy có thể xứng với danh xưng là lão tổ, nhất định phải có tu vi Linh Hải Cảnh!
Hàn Vũ Liên đột phá?
Chu Hằng sửng sốt. Mặc dù Hàn Diệc Dao không có nhiều lời về chuyện tình của vị cô cô này, nhưng hắn quả thật nhớ được Hàn Diệc Dao đã nói, Hàn Vũ Liên là Sơn Hà Cảnh! Nói cách khác, trong khoảng thời gian này Hàn Diệc Dao rời đi, Hàn Vũ Liên mới đột phá, thời gian cũng không dài.
Tốc độ thật kinh người, không hổ là thân thể Huyền Âm!
Chu Hằng gật đầu, nói:
- Đúng, kính xin thông truyền thay ta!
- Các hạ, ngươi có chuyện gì thì nói cho ta, ta sẽ chuyển đạt cho Vũ Liên lão tổ. Để lão tổ quyết định gặp hay không!
Người nọ có chút căng thẳng nói, nhưng trong giọng nói cũng là tràn đầy kiêu ngạo.
Lãng Nguyệt Quốc cũng chỉ có ba cường giả tuyệt thế Kết Thai Cảnh, Linh Hải Cảnh đồng dạng là tồn tại đỉnh cao! Vì vậy, gia tộc nhiều cường giả Linh Hải Cảnh đó là chuyện may mắn tuyệt đối, đáng giá dể từng tộc nhân tự hào!
Nhân vật như thế, há lại để người nào muốn gặp là có thể gặp?
Chu Hằng cũng biết như thế, mà chuyện liên quan tới Hàn Diệc Dao, hắn sao có thể để người ta thông truyền tin tức? Vì vậy sau khi hắn khẽ mỉm cười, bỗng nhiên giơ quả đấm lên, khí tức toàn thân buông ra, lực lượng cơ thể Sơn Hà Cảnh bắn ra, nặng nề đánh tới mặt đất.
Bành!
Cả Vũ Hoa Thành cũng là rung động, tựa hồ sẽ sụp đổ dưới uy lực của một quyền này!
Một quyền này của Chu Hằng sử dụng lực lượng rất khéo léo, mặc dù toàn lực ứng phó, nhưng lực lượng đánh ra là thẳng tắp xuống phía dưới, nếu là tung hoành khuếch tán ra, vậy Hàn gia có ít nhất một bốn phần kiến trúc sẽ hóa thành phế tích.
Sưu sưu sưu, từng đạo bóng người bay vút tới, mọi người cũng là mang theo vẻ phẫn nộ.
Người nào lại dám chạy đến Hàn gia giương oai?
Trong nháy mắt, Chu Hằng đã bị hơn trăm người bao vây lại, 13 người đứng đầu cũng là tu vi Sơn Hà Cảnh, thực lực người bên ngoài kém hơn nhiều, từ Khai Thiên Cảnh đến Ích Địa, Sơ Phân, Tụ Linh.
- Ngươi là người phương nào?
Bọn họ lớn tiếng quát Chu Hằng.
- Tại hạ họ Chu, có chuyện quan trọng cầu kiến Vũ Liên lão tổ!
Chu Hằng ôm quyền, cười nói:
- Chỗ thất lễ kính xin tha lỗi, cũng may không có phá hư cái gì!
[CHARGE=3]Mọi người Hàn gia hai mặt nhìn nhau, cũng có thể từ trong ánh mắt của nhau thấy sự khiếp sợ, bởi vì uy lực một quyền này của Chu Hằng thực sự đáng sợ! Nhưng cũng biết lời nói của hắn không ngoa, nếu không Hàn gia đã sớm bị chấn thành ngã trái ngã phải.
Nhưng người người cũng dùng phương thức này để cầu kiến, làm sao thể diện của Hàn gia có thể tồn tại?
- Để cho hắn tới Ngọc Ảnh Sơn!
Lúc này, một thanh âm hư vô mờ mịt đột nhiên vang lên, yếu ớt đột nhiên phảng phất ở Hải Giác Thiên Nhai.
- Tuân dụ!
Mọi người Hàn gia lập tức cung kính khom lưng cúi đầu.
Đó là Hàn Vũ Liên?
Chu Hằng biết đó là thanh âm của một cô gái, nhẹ nhàng như suối, mà có thể làm cho người ta cung kính như thế, liền chỉ có cường giả Linh Hải Cảnh. Hắn gây ra động tĩnh lớn như vậy chính là vì khiến cho Hàn Vũ Liên chú ý, rất tốt, hắn thành công.
- Các hạ, xin mời đi theo ta!
Một gã cường giả Sơn Hà Cảnh nói vơi Chu Hằng.
Hai người cất bước, sưu sưu sưu, rất nhanh đã rời đi Vũ Hoa Thành, đi tới dưới chân một ngọn núi nhỏ không tính là hiểm trở, nhưng cây xanh cỏ xanh, yên tĩnh, tự có một cỗ cảm giác rời xa sự huyên náo.
- Các hạ, ngươi tự mình đi đi!
Người nọ chỉ chỉ một gian nhà cỏ dưới chân núi, hướng về phía xa xa thi lễ một cái, sau đó quay người lại, quay lại bên trong thành.
Chu Hằng sải bước về phía trước, đi mấy bước liền đi tới phía trước nhà cỏ, cất giọng nói:
- Tại hạ Chu Hằng, cầu kiến Hàn tiền bối!
- Người trẻ tuổi, tại sao ngươi muốn thấy ta?
Trong nhà cỏ truyền ra thanh âm sâu kín, nhưng Hàn Vũ Liên cũng không có hiện thân.
- Tại hạ muốn biết, Hàn Diệc Dao bây giờ đang ở đâu?
- Ừm?
Trong nhà cỏ truyền đến một tiếng hừ lạnh, hưu, một đạo nhân ảnh xuất hiện nhanh vô cùng, đang mặc áo vải mộc mạc, nhưng thân thể uyển chuyển làm sao cũng không che nổi, bộ ngực đầy đặn, eo thon nhỏ, cái mông vung cao, bắp đùi thon dài thẳng tắp, vóc người tuyệt đối là nhất lưu.
Trên mặt nàng có đeo một tấm vải trắng, nhìn không thấy dung mạo như thế nào, tóc đen như mây, dài tới bắp chân, cả người có một loại phong tình phiêu dật xuất trần.
Hàn Vũ Liên, nhất định là Hàn Vũ Liên!
Chu Hằng lập tức có thể cảm giác được chính mình tràn đầy khát vọng đối với thân thể nữ nhân này, không có chút lý do nào, cho dù đối phương lớn lên khó coi giống như heo cũng không sao.
Đây là hấp dẫn của thân thể Huyền Âm đối với Kim Dương Thảo Vương!
- Ngươi tại sao muốn biết tin tức của Dao Dao?
Hàn Vũ Liên lạnh lùng hỏi.
- Bởi vì ta là nam nhân của nàng!
Chu Hằng nghiêm nghị nói.
- Nói hưu nói vượn!
Hàn Vũ Liên lập tức kết luận người nam nhân trước mặt này là nói láo, nàng và Hàn Diệc Dao đều là thân thể Huyền Âm, cả đời cũng không thể bị nam nhân đụng vào, đụng vào chính là chết!!
Nàng lấy tay chụp tới Chu Hằng, người nam nhân này đến tột cùng có mục đích gì?
Chu Hằng triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, thân hình như điện, tránh khỏi một kích kia của Hàn Vũ Liên, nói:
- Tiền bối, tại hạ cũng không phải là nói hưu nói vượn, nếu không phải như thế, làm sao tại hạ biết ngài cũng là thân thể Huyền Âm!
Hàn Vũ Liên nhất thời lộ ra vẻ khiếp sợ, chẳng qua là bị vải vóc ngăn chặn, Chu Hằng cũng không thể nhìn thấy, nhưng công kích của nàng cũng là ngừng lại. Nàng nhìn chằm chằm Chu Hằng, nói:
- Dao Dao làm sao sẽ nói cho ngươi biết?
Đây là đại bí mật ở giữa nàng và Hàn Diệc Dao, một khi truyền ra, hai người đều gặp phải đại nạn!
Đối với nam nhân mà nói, hai người bọn họ có thể tương đương với đại bổ hoàn có công hiệu tuyệt đỉnh, hoàn toàn không có tác dụng phụ, hoàn toàn không có hạn chế sử dụng! Lão tổ Kết Thai Cảnh mình có thể không cần lo, nhưng bắt giữ hậu bối, cảnh giới tu vi kia một đêm là có thể nhảy ba cấp!
Cướp đoạt trắng trợn, cho dù là Tụ Linh Cảnh cũng có thể thoáng cái xông lên Sơn Hà Cảnh, Linh Hải Cảnh!
Hàn Diệc Dao tín nhiệm người nam nhân này đến loại trình độ nào, mới có thể nói cho đối phương biết điều bí mật này, hơn nữa còn nói cả về nàng!
Chu Hằng duy trì tinh khí thần ở trạng thái cao nhất, mặc dù Hàn Vũ Liên tạm thời dừng tay, nhưng không một chút tín nhiệm đối với hắn, tùy thời có thể xuất thủ phát động công kích tới hắn. Hắn nhất nhất nói tới quá trình làm quen Hàn Diệc Dao, chẳng qua là lược qua quá trình kết hợp.
Hàn Vũ Liên lẳng lặng nghe, đợi đến khi Chu Hằng nói xong, nàng ngẩng đầu nhìn trời, không nói được lời nào, hiển nhiên đang suy tư sự chân thật trong lời nói của Chu Hằng.
Muốn nói Chu Hằng nói dối, trong chuyện này cũng không tránh khỏi có quá nhiều trùng hợp, hơn nữa Hàn Diệc Dao như thế nào lại để cho người khác biết nàng là thân thể Huyền Âm. Quả thật, chỉ có Hàn Diệc Dao yêu người nam nhân này, mới có thể không tiếc kính dâng chính mình, lại gặp một tên quái dị, không ngờ không có thiêu đốt chính mình.
Trên đời thật có nam nhân thân thể Huyền Dương cùng loại?
Dĩ nhiên, cũng có khả năng, cõi đời này có dược vật mê loạn thần trí, hoàn toàn có thể làm cho Hàn Diệc Dao nói hết ra bí mật trong lòng, sau đó hắn chạy tới lừa gạt mình, nhân cơ hội hạ thủ đối với mình!
Dược vật loại vật này, thật là khiến người ta không đề phòng nổi, nhưng phải là người thân cận mới có thể hạ thủ, dù sao võ giả cao cấp có thể thật lâu không ăn không uống, trừ phi người bên cạnh thật sự không dễ hạ thủ.
Bí mật về thân thể Huyền Âm thức sự quá trọng yếu, nàng tuyệt đối không thể dễ tin bất cứ người nào!
- Thúc thủ chịu trói, là thật hay giả, ta dùng Nhập Hồn Công thăm dò sẽ biết!
Nàng nói với Chu Hằng.