Kiếm Động Cửu Thiên

Chương 1131: Cường địch chân chính!

Phía trước phía sau thu ba đồ đệ, nhưng không có một đồ đệ nào là Chu Hằng chân chính nhìn trúng.

Tiểu Ăn Tạp là quấn chân không rời, Hồ Nhân thì tiện tay bồi dưỡng một chút, miễn cưỡng nhấc lên chút quan hệ thầy trò, về phần Lộ Đồng thì bởi vì lúc lâm chung Lâm Ngữ Hoa nhắc nhở, đây là một phần nhân quả ở trên thế gian của hắn.

Luận tư chất, chỉ có Tiểu Ăn Tạp mới có thể xem như thượng thừa, mà nói đến ngộ tính, chỉ sợ ba đồ đệ đều phi thường bình thường.

Chu Hằng thở dài, bình thường thì bình thường đi, vị tất không phải phúc khí.

Người thường căn bản không biết uy hiếp của Ma Hải, mà cường giả mấy chục năm này khẳng định trong lòng quá bất an, bởi vì từng hình thức ban đầu của Ma Hải một khi hoàn toàn thành hình, đó chính là tận thế của tất cả sinh linh!

Nếu không thể tránh được tử vong, vậy còn không bằng không buồn không lo vượt qua thời gian sau cùng trước khi tử vong.

Tuỳ ý dạy dỗ đi!

Chu Hằng ở Nộ Giang Tông, mà bởi vì một ít chuyện lúc trước, Nộ Giang Tông tuy rằng chỉ còn lại có vài người, nhưng thanh thế lại là cất cao đến tột đỉnh, tất cả tông môn chung quanh đều là tự mình tiến đến làm lễ, phụng Nộ Giang Tông làm thượng chủ, hàng năm cũng sẽ tiến cống.

Dưới thanh thế như vậy, người mỗi ngày tiến đến Nộ Giang Tông bái sư vô số kể, cũng có cường giả Thiên Hà Cảnh tiến đến nhập, chức vị nhỏ cũng không thèm để ý.

Chu Hằng minh tưởng dưới một gốc cây hòe lớn chết héo, cây hòe lớn này nghe nói có lịch sử trên vạn năm, vài thập niên trước mới bị thiên lôi bổ trúng mà chết, chứng kiến hưng khởi suy bại của Nộ Giang Tông.

Mỗi ngày Lộ Đồng cũng sẽ tới nơi này thỉnh giáo, mà Chu Hằng cũng không cấm những người khác tiến đến dự thính, mỗi lần cũng làm cho các cường giả Thiên Hà Cảnh cảnh tỉnh, chợt có tỉnh ngộ.

Thanh danh truyền ra, càng ngày càng nhiều cường giả ngưỡng mộ mà đến, lúc đầu chỉ là võ giả Thiên Hà Cảnh, , dần dần liền có cường giả Tuệ Tinh Cảnh ở địa phương xa hơn đến, nhưng chỉ cần nghe qua một lần truyền đạo của Chu Hằng, liền không người nào nguyện ý rời đi, đều là hết sức chân thành, vô cùng cung kính ngồi xếp bằng chung quanh Chu Hằng, thể hiện lễ của hậu bối.

Lộ Đồng xem như là đồ đệ của Chu Hằng tự nhiên cũng được hưởng phần tôn kính này. Cho dù hắn vẫn là Tinh Thần Cảnh, nhưng cho dù là Tuệ Tinh Đế cũng đối với hắn khách khách khí khí, tiếng kêu Lộ lão đệ đều là tự phụ.

Chỉ có Ngô Tú Mị rất không thích, xú lão đầu này ăn sạch người khác còn phủi tay, bây giờ còn trở thành cao nhân truyền đạo, thật sự là vô sỉ.

Thời gian trôi qua cực nhanh, danh vọng của Chu Hằng càng ngày càng cao. Mọi người cực kỳ tôn kính đối với hắn, đều không hề xưng tên của hắn, mà xưng là "Thượng sư", thay mặt thượng thiên thụ đạo, là sư của mọi người trong thiên hạ.

Dưới chân núi Nộ Giang Tông, dựng lên một pho tượng đá của Chu Hằng. Chiều cao 3 vạn trượng, cắm thẳng tới tận trời.

Mỗi ngày đều có nhân vật mới của võ đạo tới quỳ lạy, lâu ngày chày tháng, tượng đá thông linh, đúng là có quang hoa trong suốt chớp động, như như!

Năm năm sau, gốc cây lão hòe thụ chết héo kia đâm chồi lần nữa. Toả sáng mùa xuân thứ hai, vài kỳ tích chồng lên nhau, để thanh danh của Chu Hằng càng thêm chấn động, tên của thượng sư thiên hạ đều biết, mỗi ngày đều có vô số người từ các ngõ ngách của thế giới xuất phát, đi tới Nộ Giang Tông hành hương.

Nhưng Chu Hằng lại là càng ngày càng già nua, giống như một thân tu vi của hắn hoàn toàn biến mất, chẳng những tóc hoàn toàn biến thành xám trắng. Ngay cả bảo thể cũng hiện đầy nếp nhăn, khô gầy, khí huyết suy bại, giống như một khối Khô Lâu.

Mọi người đều đoán, thượng sư không biết đã sống mấy triệu năm, đã sớm tới tình trạng thọ nguyên khô khốc, mới có thể dừng lại ở tinh cầu của bọn họ, vượt qua giai đoạn sau cùng của sinh mệnh, sắp sửa tọa hóa!

Lại là ba năm sau, Chu Hằng không còn một tia khí tức lưu chuyển, chính là Lộ Đồng tiến đến thỉnh giáo cũng không có trả lời, lão hòe thụ lại chết héo, giống như hộ tống Chu Hằng cùng chết đi.

Thượng sư tọa hóa!

Tin tức truyền ra, toàn bộ tinh cầu đều lâm vào trong bi ai vô hạn. Tuy rằng không phải mỗi người đều nghe qua Chu Hằng truyền thụ đại đạo, nhưng cũng không thiếu người có chí đem những truyền thụ của Chu Hằng truyền bá đại đạo ra ngoài, trong thiên hạ người người kính trọng.

Lộ Đồng cùng Ngô Tú Mị cũng không tin Chu Hằng thực sự đã chết, mỗi ngày cũng đến thăm.

Trong nháy mắt, lại là năm năm trôi qua.

Trong tinh không, một chiếc tinh thuyền vượt qua không gian tới, trong khoang thuyền có ba gã khí tức cường đại.

- Tam sư huynh, đã nhiều năm như vậy, người là càng ngày càng ít, tuy rằng nhiệm vụ của chúng ta cũng hạ xuống thành mỗi năm mới cung cấp 1 tỉ sinh linh, nhưng tinh vực gần kề đã hoàn toàn thành tử tinh, định phải chạy đến địa phương xa như vậy, nhiệm vụ này càng ngày càng khó hoàn thành!

Một gã nam nhân nhìn qua bộ dáng trung niên nói, mặc áo dài màu tím.

- Đây là nhiệm vụ sư phụ giao phó, ngươi dám oán giận?

Một gã nam nhân áo xanh bên cạnh lạnh lùng nói.

- Ta nào dám oán giận, chỉ là đang nói sự thật thôi! Các ngươi nói xem, sư phụ muốn nhiều sinh linh như vậy đến tột cùng là muốn làm gì?

Trung niên áo tím có vẻ thật tò mò

- Sư phụ nghĩ như thế nào, cũng là chuyện ngươi có thể phỏng đoán sao?

Nam nhân áo xanh có điểm tức giận nói.

- Chớ ồn ào!

Một tên nam tử áo lam sau cùng đi ra hoà giải.

- Sinh linh của tinh cầu này có ít nhất mây trăm ưc, đủ để cho chúng ta hoàn thành nhiệm vụ trong nhiều năm!

- Đi trước hỏi thăm một chút, tông môn naog ở tinh cầu này có thực lực mạnh nhất, sau khi thu phục bọn họ, có thể tiết kiệm thật là nhiều khí lực cho chúng ta!

Ba người khống chế tinh thuyền hạ xuống, rất nhanh liền rơi xuống đất, sau khi tùy tiện đi tìm một người hỏi, ba người đều là lộ ra nụ cười lạnh.

Thượng sư?

Thật to gan, chính là Thánh nhân cũng không dám xưng thượng sư! Thay mặt trời làm sư? Ai có thể đại biểu ý chí thiên địa?

- Đi, chúng ta đi Nộ Giang Tông!

Ba người đều là vô cùng cường đại, chỉ là cất bước vài lần đã tới dưới sơn môn của Nộ Giang Tông, khi thấy tượng đá đứng sừng sững trong mây kia, trung niên áo tím hừ lạnh một tiếng, bổ một chưởng ra!

Ầm!

Tượng đá này lập tức hóa thành nát bấy, phiêu tán giữa thiên địa.

- Cái gì thượng sư, lăn ra đây cho ta!

Hắn quát lớn, thanh âm ầm ầm, chấn tận trời cao.

- Dám can đảm sỉ nhục thượng sư, đại bất kính!

- Liều mạng với ngươi!

- Ai cũng không thể sỉ nhục thượng sư!

Dưới sơn môn của Nộ Giang Tông, mỗi ngày đều có vô số người hành hương ở nơi này, mắt thấy trung niên áo tím không ngờ một chưởng chụp nát tượng đá, cho dù biết rõ là thực lực sai biệt quá lớn, bọn họ cũng không sợ hãi.

- Ha ha ha! Thượng sư chó má, ngay cả thánh nhân cũng không dám xưng thượng sư, một lão già không biết từ đâu xuất hiện lại dám cuồng ngạo như vậy, cũng không sợ thiên địa trừng phạt?

Trung niên áo tím hừ lạnh một tiếng, khí tức cấp bậc 7 động phóng thích ra, thân hình mọi người đều run lên, đều là úp sấp trên mặt đất, ngay cả nhúc nhích một ngón tay cũng không thể!

- Xin hỏi ba vị, các ngươi muốn gặp gia sư có chuyện gì?

Lúc này, Lộ Đồng đi xuống từ trên núi, trải qua mấy năm, hắn mặc dù mới đạt tới Tinh Thần Hoàng, nhưng trong lúc giơ tay nhấc chân lại nhiều hơn một cỗ đại khí.

- Tinh Thần Hoàng nho nhỏ cũng dám đứng ở trước mặt của ta nói chuyện?

Trung niên áo tím lạnh lùng nói.

- Còn không quỳ xuống?

- Tại hạ trên lạy trời đất, dưới quỳ cha mẹ, giữa quỳ ân sư!

Lộ Đồng không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

- Gia sư đang bế quan, ba vị có chuyện gì, tại hạ tiếp nhận!

- Ha ha ha ha, một Tinh Thần Hoàng nho nhỏ dám khoác lác như thế!

Trung niên áo tím thất thanh cười to.

- Đừng nói ta lấy thế đè người, nhưng sư phụ ngươi dám tự xưng là thượng sư, thật sự là không biết trời cao đất rộng, ta không thể không giáo huấn ngươi một phen!

- Thiên hạ mạnh nhất chính là Thánh nhân, mà ba người bọn ta chính là môn hạ của Kim Dương Thánh nhân!

Môn đồ của Thánh nhân!

Lời vừa nói ra, mọi người đều quá sợ hãi!

Theo bốn Thánh mới xuất hiện, tên của Thánh nhân cũng truyền khắp toàn bộ tinh vũ, đây là người thi hành tượng trưng cho vô địch, ý chí thiên địa!

Như thế nào lại dẫn môn đồ của Thánh nhân tới?

- Tiểu tử, ta đánh hạ ngươi trước tiên, sau đó để sư phụ ngươi lăn ra đây gặp ta!

Trung niên áo tím vươn tay chụp tới Lộ Đồng, uy lực của 7 động, Lộ Đồng chính là chiến lực Tinh Thần Hoàng thì tính là cái gì, lập tức bị bắt tại trận.

Nhưng vào lúc này, trên người của Lộ Đồng bùng lên một đạo hào quang năm màu, đúng là làm cho bàn tay của trung niên áo tím nứt toạt ra!

- Cái gì?

Nam nhân áo xanh cùng nam tử áo lam đồng thời cả kinh kêu lên, trên mặt đều là vẻ kinh hãi.

Bọn họ là môn đồ của Thánh nhân, kiến thức tự nhiên uyên bác, biết rõ không phải Lộ Đồng giả heo ăn lão hổ, mà là trên người của đối phương phong ấn pháp tắc thiên địa vô cùng cường đại, một khi nhận được công kích vượt qua cực hạn của bản thân sẽ tự động phát động!

Nhưng người phong nhập pháp tắc thiên địa này đến tột cùng là ai, không ngờ có thể làm cho bàn tay của một gã cường giả 7 động nứt toạt ra.

Hỗn Độn Cảnh!

Chỉ có cường giả Hỗn Độn Cảnh . . . Ân, còn có cường giả Chuẩn Hỗn Độn Cảnh mới có thể làm được!

Trong bọn họ mạnh nhất cũng chỉ là 9 động, hơn nữa còn là vừa mới đạt tới 9 động viên mãn, còn không có lựa chọn một chi đại đạo để bắt đầu đột phá, chống lại Chuẩn Hỗn Độn Cảnh khẳng định không thắng chỉ bại!

Không nghĩ tới tinh cầu nho nhỏ này cất giấu một Chuẩn Hỗn Độn Cảnh, thậm chí cường giả Hỗn Độn Cảnh!

Tuy nhiên, như vậy rất tốt!

Một gã cường giả Chuẩn Hỗn Độn Cảnh có thể chống đỡ ít nhất 10 tỉ sinh linh, Hỗn Độn Cảnh có thể chống đỡ hàng tỉ, thậm chí ngàn tỉ sinh linh!

Kêu gọi giúp đỡ, nhất định phải đánh hạ cường giả nơi này, cũng thuận tay mang tất cả sinh linh trên tinh cầu này đi!

- Hai người các ngươi đi mời lão tổ của Họa Đấu tộc, hắn hẳn là đang ở trong tinh vực phụ cận, ta hạ tiểu tử này trước!

Nam nhân áo xanh nói, ánh mắt lạnh lùng, tuy rằng Lộ Đồng mới chỉ là Tinh Thần Hoàng, nhưng làm một tên đệ tử của Chuẩn Hỗn Độn Cảnh, thậm chí Hỗn Độn Cảnh, vẫn đáng giá để hắn tự mình xuất thủ.

- Ân!

Hai người khác đều là gật đầu, lập tức lấy ra tài liệu dựng Pháp trận đưa tin từ không gian pháp khí. Hiện tại toàn bộ thiên hạ đều bởi vì Bổ Thiên Giáo hành động, ngay cả bốn đại thần thú đều vội vã dồn sức tìm kiếm sinh linh đang khắp nơi để giao nộp, Họa Đấu tộc mặc dù có lão tổ Hỗn Độn Cảnh, nhưng so với bốn đại thần thú thì kém nhiều lắm, có tư cách gì nói không?

Lộ Đồng chau mày, đột nhiên linh quang vừa hiện, liền bỏ chạy.

- Muốn chạy?

Nam nhân áo xanh rút kiếm oanh kích, một đạo kiếm quang chém vào trên người Lộ Đồng, nhưng chỉ là khơi dậy hào quang năm màu, cũng không tạo thành một tia thương tổn cho Lộ Đồng. Nam nhân áo xanh cũng không ngoài ý đối với chuyện này, nhưng phong ấn pháp tắc có thể sử dụng bao nhiêu lần?

Đến lúc đó Lộ Đồng còn không phải ngoan ngoãn bị hắn bắt!

Lộ Đồng trốn trốn trốn, rất nhanh liền tới sơn cốc nguyên bản của Thiết Huyết Trại, nơi này có phần mộ hợp táng của cha mẹ hắn . . . Còn có Mộ Bi mà Chu Hằng lưu lại!

Nếu không phải bất đắc dĩ, hắn không muốn dẫn đối phương tới nơi này, nhưng hắn càng không muốn ba người này quấy nhiễu Chu Hằng, cho dù là hắn chỉ có thể tranh thủ một chút xíu thời gian.

Nam nhân áo xanh dừng lại, hắn thấy được khối Mộ Bi kia, lập tức liền bị bảy chữ đạo vận tràn ngập phía trên hấp dẫn toàn bộ tinh thần!